Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ồ đồng chí, bạn trai cô tốt với cô thật đấy. Váy đắt thế này mà không cần suy nghĩ đã mua cho cô, cô đừng giận anh ấy nữa nhé."
Nghe vậy, Vương Đình Đình sững người, sau đó trên mặt nở nụ cười rạng rỡ. Cô ta thầm nghĩ Lục Tiến Dương ngoài mặt lạnh lùng với cô ta, nhưng thực ra vẫn quan tâm đến cô ta chứ?
Cô ta đã nói rồi mà, cô ta có gia thế, có học thức, lại còn xinh đẹp, sao có thể thua một con bé nhà quê chỉ được cái mã ngoài.
Trong lòng Vương Đình Đình cảm thấy vô cùng thoải mái.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô ta thấy Lục Tiến Dương đưa túi xách trên tay cho Ôn Ninh, chỉ nói hai chữ: "Cầm lấy."
Không có công thì không nhận lộc, Ôn Ninh đương nhiên không thể nhận, lại đưa trả cho anh.
Sắc mặt Lục Tiến Dương lạnh đến đáng sợ: "Cô không cần thì có thể vứt đi."
Cuối cùng Ôn Ninh vẫn nhận lấy, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười ngọt ngào cảm ơn anh.
Vẻ lạnh lùng trên người Lục Tiến Dương mới dịu đi đôi chút.
Nhìn thấy cảnh này, nụ cười trên mặt Vương Đình Đình biến mất ngay tức khắc.
Cô ta cảm thấy như có gai đâm vào mắt, đau đến mức muốn móc mắt ra. Cô ta quay người bước ra khỏi cửa hàng, đòi quay về đại đội ngay lập tức.
Lục Tiến Dương mặt không cảm xúc chỉ vào trạm xe buýt đối diện cửa hàng: "Cô đi xe số 699 đến bến cuối rồi xuống xe là có thể về căn cứ."
Không thể tin nổi Vương Đình Đình nhìn anh: "Anh muốn tôi tự bắt xe buýt về sao?"
Lục Tiến Dương lạnh lùng liếc nhìn cô ta: "Không phải cô muốn vậy sao?"
Vương Đình Đình: "Anh không đưa tôi về? Không phải anh lái xe đến sao? Tôi một mình nơi đất khách quê người, lỡ trên đường về gặp nguy hiểm thì sao?"
Đây đúng là một vấn đề, Tôn Trường Chinh chủ động đứng ra nói: "Đồng chí Vương, vậy để tôi đi xe buýt về căn cứ cùng cô."
Vương Đình Đình nhìn Lục Tiến Dương đang đứng cùng Ôn Ninh, không cam lòng nói: "Vậy Đội trưởng Lục thì sao?"
Tôn Trường Chinh nói: "Đội trưởng Lục còn có việc."
Vương Đình Đình hờn dỗi hỏi: "Việc gì?"
Lần này Lục Tiến Dương trả lời cô ta, giọng nói rất nhẹ nhưng lại không chút nể nang: "Cấp trên chỉ yêu cầu tôi dẫn cô đi tham quan, tôi nhớ họ không yêu cầu tôi phải báo cáo rõ lịch trình của tôi với cô thì phải?"
Vương Đình Đình ngây người, thẹn quá hóa giận mắng: "Lục Tiến Dương, anh, anh sao có thể đối xử với tôi như vậy? Không sợ tôi về nhà nói với bố tôi sao? Bố tôi chỉ có mình tôi là con gái, ông tuyệt đối sẽ không để tôi chịu ấm ức!"
Đánh không lại thì lôi bố ra dọa người, Tôn Trường Chinh cũng phải toát mồ hôi thay cô ta. Bà cố ơi, bố của người đối diện cô là quản lý cả quân khu đấy. Bố cô chỉ là một tham mưu trưởng của đội đặc nhiệm thì tính là gì?
Quả nhiên, chỉ nghe thấy Lục Tiến Dương cười lạnh một tiếng: "Bố cô là tham mưu trưởng, nhưng vẫn không quản được tôi."
Câu này hoàn toàn chọc trúng điểm yếu của Vương Đình Đình, mặt cô ta đỏ bừng vì xấu hổ, vẫn không chịu buông tha: "Bố tôi không quản được anh, vậy việc anh ở riêng với nữ đồng chí này đã báo cáo với tổ chức chưa? Tôi thấy nữ đồng chí này dung mạo khí chất hoàn toàn không giống người nông thôn, lỡ là đặc vụ địch gài gắm thì anh gánh nổi trách nhiệm này sao?"
Ôn Ninh bị điểm danh đột ngột có chút ngơ ngác, cô là con liệt sĩ chính hiệu, sao lại bị người ta vu oan là đặc vụ của địch rồi?
Cái mũ này cô không muốn đội: "Đồng chí Vương, tôi là một người vô sản chân chính. Tổ tiên ba đời đều là bần nông, bố tôi còn từng đi lính, sao đồng chí có thể vu oan tôi là đặc vụ địch chứ?"
"Ngược lại là đồng chí, mua một bộ quần áo đã tốn mấy trăm đồng, ra dáng tiểu tư sản, chẳng lẽ mới là kẻ trà trộn vào tổ chức, muốn phá hoại nội bộ sao? Hơn nữa bố đồng chí làm tham mưu trưởng một năm lương được bao nhiêu? Chỉ một ngày mà đồng chí đã tiêu hết hơn nửa năm tiền lương của ông ấy, số tiền này có cần phải điều tra kỹ lưỡng không?"
Tôn Trường Chinh nhìn bộ dạng cứng họng của cô ta, cố gắng lắm mới nhịn được cười nói: "Thôi đồng chí Vương, nếu đồng chí không đi nữa thì tôi cũng không tiễn nữa, tôi còn định đi xem phim đấy!"
Nhân viên bán vé trên xe cũng đang giục: "Đồng chí có đi không đấy, xe này nửa tiếng một chuyến, nếu muốn thì cứ chờ!"
Vương Đình Đình vừa tức vừa hận, dậm chân một cái rồi quay người lên xe buýt.
Tôn Trường Chinh vội vàng móc từ trong túi ra hai vé xem phim, nhét vào tay Lục Tiến Dương: "Đội trưởng Lục, tôi không đi được rồi. Anh và đồng chí Ninh dùng hộ tôi nhé, đừng lãng phí."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















