Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vương Đình Đình mua những bộ quần áo khác đều không thử, nhưng chiếc váy này cô ta thấy thiết kế rất độc đáo. Cộng thêm việc Lục Tiến Dương dường như đặc biệt chú ý nên cô ta liền muốn thử, muốn cho anh thấy mình mặc vào đẹp đến mức nào. Cô ta không nói hai lời liền cầm váy đi vào phòng thử đồ.
Trong lúc Vương Đình Đình thử đồ, Ôn Ninh đi dạo quanh các quầy hàng khác. Sau khi dạo một vòng, đang định quay lại thì vừa quay đầu đã phát hiện Lục Tiến Dương không biết từ lúc nào đã đi theo sau cô.
"Đồng chí Lục." Ánh mắt chạm nhau, Ôn Ninh gật đầu với anh.
Lục Tiến Dương hỏi: "Cô không thích đi mua sắm sao?"
Từ lúc vào đến giờ, anh chưa thấy Ôn Ninh dừng lại ở bất kỳ quầy hàng nào, hình như chỉ thực sự vào đi dạo. Chẳng phải nói nữ đồng chí đều thích mua sắm sao? Đặc biệt là mẹ anh, Tần Lan, hễ rảnh là sẽ hẹn người ta đi mua sắm.
Đối với câu hỏi này, Ôn Ninh trả lời rất thẳng thắn: "Anh muốn nghe lời thật lòng hay lời khách sáo?"
Lục Tiến Dương nhướn mày: "Đương nhiên là lời thật lòng."
Ôn Ninh nháy mắt với anh, vẻ mặt chân thành: "Lời thật lòng là không có người phụ nữ nào không thích mua sắm, trừ khi cô ấy... nghèo."
Khuôn mặt lạnh lùng của Lục Tiến Dương có chút khó xử. Anh nhớ tới việc cô đã giới thiệu ở nhà hàng rằng cô từ quê lên thủ đô ở nhờ họ hàng, còn chưa có việc làm, nhất thời không rõ tâm trạng ra sao, chỉ cảm thấy tim hơi nhói.
"Đi thôi, đồng chí Chu chắc đã thử đồ xong rồi." Ôn Ninh không đợi anh trả lời, xoay người đi về phía quầy hàng ban nãy.
Lục Tiến Dương bước theo bên cạnh cô.
Điều quan trọng là Lục Tiến Dương trông có vẻ lạnh lùng cứng nhắc, nhưng ánh mắt lại luôn dõi theo Ôn Ninh.
Ôn Ninh nhìn chỗ nào lâu hơn một chút, ánh mắt Lục Tiến Dương liền dừng lại ở đó lâu hơn một giây.
Phát hiện này khiến Vương Đình Đình rất khó chịu, ngón tay nắm chặt tà váy.
Cô ta đứng im tại chỗ, cho đến khi Ôn Ninh đi tới, cô ta mới nở một nụ cười với Lục Tiến Dương. Sau đó xách tà váy xoay nửa vòng, kiêu hãnh hỏi: "Đội trưởng Lục, anh thấy tôi mặc cái này có đẹp không?"
Lục Tiến Dương nhìn cô ta một cái. Mặt anh không chút biểu cảm, im lặng hai giây rồi lạnh lùng phun ra một câu: "Tôi không rõ lắm."
Câu trả lời này khiến sắc mặt Vương Đình Đình tối sầm.
Cô ta không cam lòng quay sang phía Tôn Trường Chinh: "Đồng chí Tôn, anh thấy có đẹp không?"
Tôn Trường Chinh buổi trưa ăn hơi nhiều nên đang buồn ngủ. Các cụ thường nói “căng da bụng trùng da mắt”. Anh ta ngáp một cái rồi đáp qua loa: "Ừm ừm, cũng được."
Vương Đình Đình sắp không giữ được vẻ bình tĩnh ban đầu nữa. Cô ta mặc vào chỉ cũng được thôi sao?
Biết bao nhiêu người khen ngợi vóc dáng và ngoại hình của cô ta ở Đại học Y khoa Thượng Hải, vậy mà chỉ là ‘cũng được’? Đúng là ‘có mắt như mù’!
Trong lòng Vương Đình Đình phẫn uất, quay sang thấy Ôn Ninh bên cạnh không nói gì, càng cảm thấy như bị chê cười.
Hừ, một con nhỏ nhà quê cũng dám cười cô ta!
Cô ta mặc không đẹp cũng còn hơn kẻ không mua nổi một chiếc váy!
Vương Đình Đình đảo mắt, nói với Ôn Ninh: "Tôi thấy đồng chí Ninh hôm nay chưa mua gì cả, đi mua sắm mà tay không thì sao được, hay là cô đi thử xem?"
Ôn Ninh quả thật không mua nổi chiếc váy như vậy, tự nhiên cũng không muốn tốn sức đi thử, liền từ chối: "Không cần đâu."
Vương Đình Đình nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Ôn Ninh, vẻ mặt vừa khinh bỉ vừa khó hiểu: "Sao không thử? Phụ nữ phải biết yêu chiều bản thân chứ. Cô nhìn lại cái váy trên người mình đi, vải thô ráp, nhìn là biết đồ rẻ tiền, mặc ra ngoài mất mặt lắm."
Ôn Ninh dĩ nhiên nghe ra giọng điệu mỉa mai trong lời nói của cô ta. Cô cũng không biết cô ta bị cái gì mà cứ phải đến chỗ cô thể hiện. Đang định đáp trả thì nghe thấy Tôn Trường Chinh bên cạnh cười nói:
"Đồng chí Ninh trông thế thôi chứ cô ấy tiết kiệm được cả khối tiền. Chỉ cần vậy thôi khoác bao tải cũng đẹp, còn quan trọng quần áo hiệu gì? Chất vải thế nào? Hơn nữa, váy đồng chí Ninh mặc hôm nay rất lịch sự, người không biết còn tưởng là tiên nữ nào hạ phàm!"
Nói đến tiên nữ, biểu cảm Tôn Trường Chinh có chút khoa trương, vẻ mặt kinh ngạc, khiến khóe môi Lục Tiến Dương bên cạnh cũng cong lên.
Ôn Ninh cũng bật cười trước lời nói đùa của Tôn Trường Chinh. Dáng đứng uyển chuyển như liễu rủ trong gió. Đôi môi đỏ mọng khẽ cong, hàm răng trắng đều như ngọc, ánh mắt sáng trong ánh lên nét nghịch ngợm dịu dàng. Lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện càng làm tăng thêm vẻ duyên dáng. Thân hình cân đối, ngực căng eo nhỏ—vừa mang vẻ tinh khôi như ti`ên nữ, lại phảng phất sự gợi cảm mê hoặc của một mỹ nhân. Chỉ một ánh nhìn thôi cũng khiến người ta đã khó lòng dứt mắt.
Lục Tiến Dương nhìn cô mấy giây, đôi mắt đen sâu thẳm.
Thấy hai người đàn ông bên cạnh đều vây quanh Ôn Ninh, Vương Đình Đình tức nghiến răng.
Trước đây cô ta đi đâu cũng được các đồng chí nam săn đón, khen ngợi, còn có không ít người theo đuổi muốn hẹn hò. Bây giờ vừa đặt chân đến thủ đô lại bị một con nhỏ nhà quê cướp hết hào quang. Trong lòng cô ta cười lạnh một tiếng, nhưng trên mặt lại nở nụ cười, nói với Ôn Ninh:
"Nữ đồng chí nào mà chẳng thích váy đẹp, chẳng lẽ đồng chí Ninh thấy giá quá đắt?"
Nói rồi lại liếc nhìn nhãn giá, "Ồ, đúng là không rẻ, tận bốn mươi lăm tệ. Cái giá này đối với đồng chí Ninh thì hơi đắt thật đấy. Tôi nghe nói các cô ở nông thôn đều tính công điểm, cả năm kiếm được bao nhiêu công điểm đổi ra tiền cũng không được bốn mươi lăm tệ đâu nhỉ?"
"Thôi thôi, tôi không mua nữa, kẻo đồng chí Ninh khó xử."
Vương Đình Đình đắc ý đi thay váy.
Đợi cô ta thay đồ xong đi ra, nhân viên bán hàng vẫn muốn tiếp thị: "Đồng chí, cô thật sự không lấy cái váy này nữa à? Tôi thấy cô mặc rất đẹp."
Vương Đình Đình trừng mắt nhìn nhân viên bán hàng như trút giận: "Không lấy!"
Lục Tiến Dương nãy giờ vẫn im lặng bỗng rút ra một xấp tiền phiếu, đặt lên quầy. Anh lạnh lùng chỉ vào chiếc váy nói với nhân viên bán hàng: "Tôi lấy, lấy cho tôi một cái chưa ai thử."
Nhân viên bán hàng ngạc nhiên nhìn anh, ồ, nam đồng chí này đẹp trai thật đấy, chỉ là mặt lạnh hơi đáng sợ. Cô ta vui vẻ nhận tiền rồi cúi xuống dưới quầy lấy ra một chiếc váy mới tinh, bỏ vào túi đưa cho Lục Tiến Dương: "Đồng chí, váy của anh đây."
Lục Tiến Dương nhận lấy túi, xách trên tay.
Nhân viên bán hàng nhìn Vương Đình Đình đang nhìn chằm chằm người đàn ông, tưởng hai người đang yêu nhau, lại thêm việc Vương Đình Đình vừa thử váy liền cười nói:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















