Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn bóng lưng sải bước rời đi của Lục Tiến Dương, Ôn Ninh mới giật mình nhận ra hành động nắm tay vừa rồi của mình có chút quá phận. Không nói đến những năm 70, ngay cả ở thời hiện đại, nam nữ nắm tay nhìn nhau như vậy cũng được coi là mờ ám rồi.
Lục Tiến Dương có khi nào nghĩ cô là người con gái nhẹ dạ cả tin không?
Thôi kệ, nhẹ dạ thì nhẹ dạ vậy. Dù sao theo cốt truyện gốc, cô và Lục Tiến Dương cũng chẳng có khả năng phát triển gì, nên cũng chẳng quan tâm anh ta nghĩ gì về mình.
Ôn Ninh tự an ủi lòng mình như vậy , lau khô tay rồi quay lại bàn ăn tiếp.
Thịt cua trong bát đã được cô giải quyết xong, lại ăn thêm vài món khác trên bàn, khiến cô cảm thấy chỉ động đũa hai lần đã thấy no, không ăn thêm được nữa.
Ôn Ninh đặt đũa xuống. Vương Đình Đình hôm nay ăn cũng không ngon miệng lắm, thấy cô không ăn nữa cũng liền đặt đũa xuống theo.
Trên bàn chỉ còn Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh đang ăn. Hai người ăn rất nhanh, nhưng không hề luộm thuộm, thoạt nhìn là người không thiếu ăn thiếu mặc.
Hai người cũng không hề lãng phí, toàn bộ thức ăn trên bàn đều được giải quyết hết, chỉ trừ nửa hộp tôm chưa ăn.
Ôn Ninh cũng không để ý, đậy nắp hộp cơm lại, bỏ vào túi lưới. Cô nhanh chóng xách đồ đứng dậy đi tìm nhân viên phục vụ tính tiền. Nhân viên phục vụ nhận ra cô, cười tươi nói: "Đồng chí, bạn trai đi cùng cô đã thanh toán rồi."
Nhân viên phục vụ hất cằm về phía Tôn Trường Chinh.
Ôn Ninh: ...
Lần trước là Lục Tiến Dương trả, lần này lại đến lượt Tôn Trường Chinh tranh trả tiền?
Vậy rốt cuộc khi nào cô mới trả hết ơn cứu mạng đây?
"Anh ấy không phải bạn trai của tôi." Ôn Ninh ngẩng đầu giải thích với nhân viên phục vụ một câu, rồi bất đắc dĩ đi ra cửa quán để gặp Lục Tiến Dương và những người khác.
Vừa đi đến nơi, cô đã nghe thấy họ đang thảo luận về việc tiếp theo sẽ đi đâu.
Thực ra là Vương Đình Đình đang đơn phương đề nghị: "Đội trưởng Lục, tôi muốn đi cửa hàng Hữu Nghị mua sắm một chút, bổ sung thêm vài thứ. Lần này đến thủ đô tôi mang theo rất ít hành lý."
Quay đầu lại thấy Ôn Ninh đến, Vương Đình Đình lại chủ động mời: "Đồng chí Ninh có muốn đi cùng không?"
Ôn Ninh định từ chối, ai ngờ Tôn Trường Chinh cũng tham gia mời: "Đồng chí Ninh, đi cùng đi! Ăn xong đi dạo một chút cho tiêu cơm. Chúng tôi là đàn ông con trai không hiểu gì về mua sắm, hai người đều là phụ nữ có thể cùng nhau tham khảo."
Tôn Trường Chinh muốn tạo thêm cơ hội cho Ôn Ninh và Lục Tiến Dương ở bên nhau.
Ôn Ninh không biết, chỉ thấy anh ta nhiệt tình mời mọc, lại còn trả tiền cơm lần này nên miễn cưỡng gật đầu.
Cả nhóm rời khỏi quán cơm quốc doanh, thong thả dạo bộ dọc theo con phố đến cửa hàng Hữu Nghị.
Trong cửa hàng.
Đây là lần thứ hai Ôn Ninh đến đây. Lần trước ít ra trong túi còn có tiền phiếu nhà họ Lục cho, có thể chọn mua được hai bộ quần áo. Lần này đến chỉ đơn thuần là đi dạo cho tiêu cơm, chỉ ngắm chứ không mua.
Bố mẹ cô lăn lộn trong công ty nửa đời người, mệt mỏi với những cuộc đấu đá chốn công sở nên không muốn cô tốt nghiệp rồi lại vào công ty bon chen. Họ cũng cảm thấy công việc làm video ngắn không ổn định, nên hy vọng cô thi vào một vị trí nhàn hạ trong cơ quan nhà nước để có chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời. Còn tiền lương thì bố mẹ cô sau bao năm phấn đấu đã tích lũy đủ tài sản để cô sống thoải mái cả đời rồi.
Tiếc là, chưa kịp tốt nghiệp đã xuyên không đến những năm 70.
Ôn Ninh thu hồi dòng suy nghĩ, đi theo Vương Đình Đình lên tầng hai.
Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh đi phía sau hai người, giữ khoảng cách khoảng một mét.
Tầng hai là khu bán quần áo.
Vừa lên đến tầng hai, Vương Đình Đình đã bắt đầu chế độ mua sắm thả ga.
Quần áo thậm chí không cần thử, nhìn thấy bộ nào ưng ý là mua luôn, không hề chớp mắt.
Từ lúc vào cửa hàng đến giờ mới mười mấy phút, cô ta đã mua ba cái áo, hai cái váy.
Nhân viên bán hàng cả năm cũng không gặp được một người hào phóng như Vương Đình Đình, không khỏi tò mò hỏi: "Đồng chí, cô làm ở đơn vị nào vậy, mua nhiều quần áo thế?"
Thực chất là muốn hỏi cô ta làm công việc gì sao mà giàu thế.
Rõ ràng Vương Đình Đình cũng hiểu ý đối phương, không hề kiêng kị chuyện riêng tư, ngẩng cằm, vẻ kiêu ngạo trong ánh mắt gần như tràn ra ngoài: "Tôi là quân y."
Nhân viên bán hàng chợt hiểu ra vì sao cô ta tiêu tiền không tiếc tay. Thời buổi này không có đơn vị nào đãi ngộ tốt bằng quân đội. Hơn nữa có thể vào bệnh viện quân đội, chắc chắn gia đình có bối cảnh không tầm thường. Nhân viên bán hàng nghĩ vậy liền nói với giọng điệu đầy ngưỡng mộ với cô ta: "Cô là con cán bộ à?"
Vương Đình Đình thản nhiên gật đầu: "Ừm, bố mẹ tôi đều làm việc trong quân khu. Bố tôi là Tham mưu trưởng, mẹ tôi ở Đoàn văn công."
Chậc chậc, gia cảnh này khiến cô bán hàng từ ghen tị chuyển sang sùng bái. Ánh mắt cô ta lướt qua Ôn Ninh, thấy cô có dung mạo tuyệt sắc, từ lúc vào đến giờ vẫn tay không liền cầm một chiếc váy giới thiệu:
"Đồng chí, chiếc váy liền màu đỏ này là hàng mới về, nghe nói các minh tinh Hongkong cũng mặc kiểu này. Da đồng chí trắng nên mặc chiếc này chắc chắn sẽ đẹp, đồng chí có muốn thử không?"
Ôn Ninh nhìn chiếc váy, đúng là kiểu dáng Hongkong. Thiết kế trễ vai, váy xòe rộng, eo còn phối thêm một chiếc thắt lưng bản to. Nếu uốn tóc xoăn phối với bộ này, tuyệt đối sẽ dẫn đầu xu hướng thời trang những năm bảy mươi.
Tuy đẹp nhưng chiếc váy này giá ít nhất cũng phải ba mươi đồng trở lên. Tiền trong túi cô cộng lại cũng không đủ. Ôn Ninh mỉm cười lắc đầu: "Không cần đâu, cảm ơn."
Cô bán hàng cũng không ép, đang định treo váy lại thì Vương Đình Đình liếc mắt thấy Lục Tiến Dương cũng đang nhìn chiếc váy này, cô ta vội vàng nói: "Cho tôi thử."
Mắt cô bán hàng sáng lên, lập tức đưa váy cho cô ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















