Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 21: Xem Mắt Trá Hình

Cài Đặt

Chương 21: Xem Mắt Trá Hình

Cô ta nhếch mép, càng thêm đắc ý: "Thực ra học vấn và xuất thân không quan trọng. Chỉ cần cô có tinh thần cầu tiến, thường xuyên đọc sách báo, nỗ lực nâng cao bản thân cũng có thể trở nên ưu tú, được phân công vào đơn vị tốt."

Ôn Ninh không thích nghe những lời sáo rỗng như vậy. Nguyên chủ là người nông thôn dễ bị lừa còn cô thì không. Thời đại này có thể thuận lợi học đại học, lại còn được phân công vào quân khu làm việc, tuyệt đối là nhờ đầu thai tốt. Cô nhìn Vương Đình Đình với ánh mắt ngây thơ, nói từng chữ:

"Ồ, hóa ra đồng chí Vương có thể thi đỗ đại học y, vào quân đội làm việc, đều là nhờ thường xuyên đọc sách báo à. Tôi còn tưởng chỉ cần đầu thai tốt là được."

"Vậy hôm nay tôi về phải mua thêm hai tờ báo, rồi tiện thể ra thư viện mượn vài cuốn sách đọc."

Nghe vậy, sắc mặt Vương Đình Đình lập tức cứng đờ. Bình thường mỗi khi cô ta nói như vậy, đối phương đều tỏ ra ngưỡng mộ, còn khiêm tốn nói muốn học hỏi cô ta. Cô ta nằm mơ cũng không ngờ hôm nay lại có người đáp lại như vậy. Cô ta cảm thấy mình giống như một quả bóng bay đang phồng lên bỗng nhiên bị người ta chọc thủng, mấu chốt là còn không phân biệt được đối phương là giả ngu hay ngu thật.

Tôn Trường Chinh ngồi bên cạnh thấy vẻ mặt cứng họng của Vương Đình Đình, khóe miệng giật giật, suýt nữa thì bật cười.

Khóe môi Lục Tiến Dương cũng hơi nhếch lên một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn Ôn Ninh: "Thư viện quân khu có rất nhiều sách chuyên ngành. Nếu cần, cô có thể đến mượn."

Ôn Ninh cũng chỉ nói đùa, không phải cô thật sự muốn đọc sách, nhưng Lục Tiến Dương đã nói vậy, cô chắc chắn sẽ không làm mất mặt anh, mỉm cười ngọt ngào nói: "Cảm ơn đồng chí Lục."

Lục Tiến Dương bình tĩnh đáp lại ba chữ: "Không có gì."

Nhìn sự tương tác của hai người, Tôn Trường Chinh thầm tấm tắc khen ngợi, càng khẳng định mình không nhìn nhầm. Anh ta nhanh nhảu phụ họa một câu: "Đồng chí Ninh, đội trưởng Lục nhà chúng tôi bình thường ngoài huấn luyện ra thì chỉ thích đọc sách. Nếu cô muốn học tập thì tìm anh ấy chắc chắn đúng rồi!"

Nghe vậy, sắc mặt Vương Đình Đình bên cạnh càng thêm khó coi.

Suốt cả buổi sáng, Lục Tiến Dương chẳng thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, chủ động nói chuyện với cô ta chưa đến một câu, mà còn chẳng phải lời hay ý đẹp gì. Tôn Trường Chinh cũng chưa bao giờ nhiệt tình với cô ta như vậy.

Ôn Ninh nào có rảnh mà quan tâm sắc mặt Vương Đình Đình, dù sao hôm nay cô đến đây là để báo ơn. Thấy đồ ăn đã lên đủ, cô nhớ đến hải sản mình mang theo, vội vàng mở hộp cơm ra: "Người nhà tôi làm hai món này để cảm ơn mọi người. Đây là tôm sốt chanh chua cay, còn kia là ngao hoa hấp và cua sốt chua ngọt, mọi người nếm thử xem."

"Chỉ là hơi cay một chút, không biết mọi người ăn có quen không."

Cô đặt ngón tay lên mép hộp cơm, nhẹ nhàng đẩy về phía giữa bàn.

Ánh mắt Lục Tiến Dương rơi vào những ngón tay đặt trên hộp cơm của cô. Đầu ngón tay trắng nõn như ngọc, vài vết thương hiện rõ mồn một. Chỗ bị thương còn hơi sưng lên, trông rất đau lòng.

Tôn Trường Chinh cũng chú ý tới, liền hỏi: "Đồng chí Ninh, tay cô bị sao vậy?"

Ôn Ninh không ngờ cả hai đều để ý đến tay mình, cô hơi ngượng ngùng rụt tay lại, nói như không có gì: "Lúc sơ chế tôm và cua bị đứt tay thôi, da tôi vốn mỏng thế. Chỉ cần va quệt nhẹ một chút là trông rất rõ, thật ra không sao đâu."

Lục Tiến Dương thu hồi ánh mắt, cầm đũa gắp một cái càng cua vào bát.

Tôn Trường Chinh thì gắp một con tôm.

Vương Đình Đình nghiêm mặt nói: "Nếu xảy ra chuyện thì đã muộn rồi. Lúc tôi thực tập đã gặp một đồng chí quân nhân khi làm nhiệm vụ dã ngoại đã uống nước suối chảy xuống. Cuối cùng toàn thân sưng vù phải đưa vào bệnh viện. Nước suối trông thì trong, nhưng thực ra bên trong có rất nhiều trứng ký sinh trùng. Nếu chẳng may uống vào cơ thể, ký sinh trùng sẽ sinh sôi và phát triển bên trong gây nguy hiểm đến các cơ quan."

Tôn Trường Chinh khẽ rùng mình, vừa sợ vừa thấy ghê, lập tức buông đũa, theo bản năng nhìn về phía Lục Tiến Dương.

Liên quan đến công việc, Lục Tiến Dương không hề qua loa, lạnh lùng nói: "Nghề nghiệp của chúng tôi đặc thù, đúng là nên cần chú ý."

Nghe vậy, Vương Đình Đình đắc ý liếc nhìn Ôn Ninh.

Hừ, đồ ăn tự tay làm mà cũng chẳng ai thèm ăn.

Ôn Ninh không hề phản bác, ngược lại, cô còn khá cảm ơn Vương Đình Đình. Cơ thể phi công rất quý giá, đúng là cần phải chú ý. Nhỡ đâu họ ăn hải sản cô cho mà xảy ra chuyện thì cô không gánh nổi trách nhiệm này.

Cô đặt hộp cơm về phía mình, đẩy những món khác ra giữa, vẫn giải thích một câu: "Hải sản này đã được luộc chín để nguội rồi mới ướp, nhưng đúng là tôi đã không suy nghĩ chu toàn. Tôi quên mất các anh là phi công cần chú ý an toàn thực phẩm, để chắc chắn, các anh đừng ăn nữa."

Tôn Trường Chinh gắp một đũa thức ăn khác, không khỏi than thở: "Haiz, là chúng tôi không có phúc. Phải nói là, từ khi vào đội bay đặc biệt, tôi đã lâu rồi không được thoải mái ăn thịt uống rượu. Mỗi lần đến nhà ăn đều ăn suất dinh dưỡng đặc biệt, dinh dưỡng thì có dinh dưỡng, nhưng chẳng có vị gì."

Ôn Ninh nhìn anh ta với ánh mắt thông cảm, tự gắp một con tôm bỏ vào miệng. Vị chua cay thanh mát lan tỏa trong khoang miệng khiến cô khẽ nheo mắt lại, đúng là nhớ hương vị này quá.

Tiếp đó, cô lại gắp một cái càng cua, ngón tay thon thả khéo léo bóc vỏ cua.

Người khác khi ăn cơm đều chú ý đến lễ nghi trên bàn ăn, cố gắng tránh ăn những món cần bóc vỏ như thế này.

Nhưng Ôn Ninh chẳng kiêng dè gì. Hải sản sốt chua ngọt lấy ra khỏi tủ lạnh phải ăn ngay khi còn mát. Hơn nữa hôm nay người ăn cơm không phải là bậc trưởng bối cũng không phải là khách hàng, cô cũng không muốn có bước tiến triển gì tiếp theo với đối phương, không cần phải giữ ấn tượng tốt. Quan trọng nhất là cô thèm cua rồi.

Cô không thích sườn, thịt kho tàu… hay mấy món hầm chỉ cần “cho vào miệng là trôi xuống bụng ngay”. Ngược lại, cô thích ăn mấy món phải có chút thử thách nhỏ mới ăn được.

Ví dụ như cua.

Ôn Ninh cong ngón tay, cố gắng tránh chỗ ngón tay bị thương hôm qua, vật lộn với vỏ cua. Kết quả bóc mãi mới được một chút vỏ, còn cách ăn được thịt cua đến mười vạn tám nghìn dặm.

Cô khẽ thở dài, chưa kịp làm gì thì chiếc càng cua trên tay đã bị người khác lấy mất.

"Để tôi."

Giọng Lục Tiến Dương lạnh nhạt, nét mặt không chút biểu cảm. Anh cầm lấy chiếc càng cua từ tay Ôn Ninh. Những ngón tay thon dài hơi chai sần nhanh nhẹn bẻ gãy vài cái, rồi phần thịt cua bên trong được tách ra nguyên vẹn.

Ôn Ninh nhìn đến ngây người, thật quá đỉnh!

Không dùng bất kỳ dụng cụ nào mà vẫn có thể bóc thịt cua hoàn hảo như vậy, đây chẳng phải là thiên phú sao?

Ôn Ninh mắt long lanh nhìn Lục Tiến Dương bóc hết càng này đến càng khác, cho đến khi xử lý xong tất cả càng cua trong hộp cơm, rồi anh gắp hết thịt cua vào bát của cô.

"Đồng chí Lục, anh là thần tượng của em!" Ôn Ninh cười tít mắt, không tiếc lời khen ngợi.

Khuôn mặt tuấn tú của Lục Tiến Dương vẫn không chút gợn sóng, anh đứng dậy nói: "Tôi đi rửa tay."

Tay Ôn Ninh cũng dính chút nước, bèn đứng dậy đi theo.

Hai người đứng cạnh bồn rửa tay, Ôn Ninh xoa xà phòng vào lòng bàn tay, cẩn thận chà xát, vừa chà vừa liếc nhìn Lục Tiến Dương.

Chỉ thấy anh thong thả xắn tay áo lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay với những đường cơ bắp rắn chắc, mạch máu và gân xanh nổi lên trông mạnh mẽ và đầy sức hút. Không khó để tưởng tượng thân hình dưới lớp quân phục cũng hoàn hảo như vậy.

Ôn Ninh nhìn đến ngẩn ngơ.

Mãi đến khi Lục Tiến Dương rửa tay xong lau khô, Ôn Ninh mới hoàn hồn trở lại chuyện bóc cua.

Cô không nhịn được nắm lấy tay anh đưa lên trước mặt xoay qua xoay lại xem xét. Đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay anh. Cô phải vất vả lắm mới bóc được hai mảnh vỏ nhỏ, vậy mà anh lại dễ dàng bóc ra nguyên con, vỏ cua cứng như thế, anh lại không hề bị đâm vào tay. Nghĩ vậy, Ôn Ninh ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh với vẻ tò mò.

Lục Tiến Dương hơi cúi đầu, đôi mắt đen chạm vào khuôn mặt trắng nõn của Ôn Ninh. Rõ ràng là một vẻ đẹp quyến rũ, nhưng lại có đôi mắt trong veo ngọt ngào, cứ thế nhìn khiến anh mơ màng. Đôi môi đỏ mọng hé mở, những ngón tay trắng nõn mềm mại lướt trên lòng bàn tay anh như đang nghiên cứu bảo vật, quả thật là một yêu tinh mê hoặc lòng người.

Một tia nóng bừng dâng lên trong lòng Lục Tiến Dương, yết hầu anh khẽ động đậy, đường quai hàm cũng căng lên.

Một giây sau, anh rụt tay lại, bỏ lại một câu "Về ăn cơm" rồi vội vàng bỏ đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc