Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Á!" Vương Đình Đình sợ hãi hét lên, vội vàng đưa tay nắm lấy tay vịn bên phải, giữ chặt cơ thể.
Lục Tiến Dương không hề có ý định giảm tốc độ, chiếc xe lao vun vút trên con đường nhỏ ngoại ô, bụi bay mù mịt phía sau.
Vương Đình Đình cuối cùng cũng khó khăn cài được dây an toàn. Cô ta vừa kịp thích nghi với tốc độ này thì ngay sau đó, chiếc xe đột ngột rẽ, cả người cô mất kiểm soát ngã về phía cửa xe bên phải. Mặt cô ta áp sát vào cửa kính, bị ép méo mó.
Cô ta hoảng sợ nhìn người cầm lái, muốn cầu xin anh lái chậm lại, nhưng thấy người đàn ông ngồi vững vàng, ngay cả lông mày cũng không nhúc nhích, đường nét khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn, trông không giống người biết thương hoa tiếc ngọc. Suốt dọc đường, Vương Đình Đình chỉ đành một tay bám chặt tay vịn, một tay nắm chặt dây an toàn, cố gắng giữ vững cơ thể. Chưa bao giờ cô ta mong đến thành phố như bây giờ.
Cuối cùng xe cũng dừng lại.
Vương Đình Đình không nhịn được nữa, sắc mặt tái nhợt đẩy cửa xe. Cô ta nhảy xuống rồi chạy đến bên đường vịn vào một gốc cây lớn, nôn ọe.
"Đồng chí Vương, cô không sao chứ?" Tôn Trường Chinh xuống xe đi đến bên cạnh cô, đưa cho cô một tờ giấy ăn.
Vương Đình Đình nhận lấy lau miệng, yếu ớt lắc đầu: "Tôi không sao."
Tôn Trường Chinh gật đầu, "Đồng chí Vương, cô đừng để ý nhé. Đội trưởng Lục của chúng tôi bình thường quen lái máy bay chiến đấu, mới lái xe có lẽ chưa quen."
"Cô đỡ hơn chưa? Đỡ rồi thì vào thôi."
Tôn Trường Chinh chỉ vào nhà hàng quốc doanh cách đó không xa ở phía đối diện đường.
Vương Đình Đình nhìn sang, thấy Lục Tiến Dương đã đi vào bên trong. Cô ta nghiến răng đứng thẳng dậy, "Tôi không sao rồi, đi thôi."
Lúc này, khách hàng lần lượt vào ăn cơm, ánh mắt của mỗi người ngồi xuống đều không tự chủ được nhìn về phía Ôn Ninh.
Ôn Ninh vốn đã quen từ lâu nên cô không hề cảm thấy xấu hổ hay ngại ngùng. Kiếp trước cô là hoa khôi của trường, mỗi lần đến nhà ăn đều bị mọi người nhìn ngắm. Số người ở nhà hàng quốc doanh này so với số người nhìn cô khi đó chẳng là gì cả.
Ghế trong nhà hàng là ghế gỗ cứng, Ôn Ninh tiểu thư quen được chiều chuộng, ngồi ngay ngắn một lúc thì không chịu được nữa. Cô hơi ngả người ra phía trước, ưỡn ngực, chống khuỷu tay lên bàn. Hai tay chống cằm, ánh mắt long lanh nhìn về phía cửa ra vào.
Cuối cùng, cô cũng thấy một bóng người cao lớn, oai phong bước vào nhà hàng.
"Đồng chí Lục!"
"Ở đây!"
Ôn Ninh đứng dậy, mỉm cười, khóe miệng hơi nhếch lên rồi vẫy tay với Lục Tiến Dương.
Ánh nắng ban trưa chiếu vào nhà hàng sáng rực. Ánh sáng vàng nhạt bao phủ lấy Ôn Ninh tô điểm lên mái tóc đen dày được tết thành bím sau lưng cô. Đôi mắt hạnh đen láy trong sáng, đôi môi đỏ mọng như trái anh đào chín mọng, làn da trắng mịn như ngọc. Đúng là ‘da trắng môi đỏ’, vừa quyến rũ vừa ngọt ngào.
Khoảnh khắc Lục Tiến Dương bước vào nhà hàng, thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là cảnh tượng này.
Mí mắt anh khẽ giật, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, bước về phía Ôn Ninh, gật đầu chào hỏi: "Đồng chí Ninh."
Ôn Ninh không thấy Tôn Trường Chinh đâu, liền hỏi: "Đồng chí Tôn hôm nay không đến à?"
Vừa dứt lời, cô đã thấy Tôn Trường Chinh cùng một nữ đồng chí sóng vai bước vào từ phía cửa.
"Đồng chí Ninh!" Tôn Trường Chinh chủ động chào hỏi Ôn Ninh, rồi dẫn Vương Đình Đình đi về phía đó.
Vương Đình Đình không ngờ hôm nay Lục Tiến Dương ra ngoài lại là để gặp một nữ đồng chí. Hơn nữa còn là một nữ đồng chí khá xinh đẹp, trong lòng cô ta bỗng dưng dấy lên cảm giác nguy cơ. Cô ta đưa tay vén tóc bên má ra sau tai, tò mò nhìn Lục Tiến Dương: "Đội trưởng Lục, không giới thiệu một chút sao?"
Không gọi là đồng chí Lục mà gọi là đội trưởng Lục, cô ta muốn làm cho mối quan hệ của hai người nghe có vẻ thân thiết hơn.
Nào ngờ Lục Tiến Dương dường như hoàn toàn không nghe thấy lời cô ta nói, Anh kéo ghế ngồi xuống, thậm chí còn không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái.
Vương Đình Đình chưa bao giờ bị đàn ông phớt lờ như vậy, trên mặt lập tức hiện lên vẻ lúng túng. May mà Tôn Trường Chinh đứng ra làm dịu bầu không khí, giới thiệu đôi bên với nhau.
Ôn Ninh gật đầu với Vương Đình Đình coi như chào hỏi.
Vương Đình Đình hất hàm, nhếch mép. Cô ta biết Ôn Ninh không thân thiết với Lục Tiến Dương, chỉ là vì ơn cứu mạng nên mới được ngồi cùng bàn ăn cơm. Trong lòng cô ta thoải mái hơn nhiều, vui vẻ rồi ngồi xuống cạnh Lục Tiến Dương.
Bàn là bàn vuông, mỗi người ngồi một bên vừa đủ.
Ôn Ninh đã gọi món trước, chờ mọi người đến đông đủ, nhân viên phục vụ liền bắt đầu dọn món.
Vương Đình Đình vừa nôn xong cũng không muốn ăn lắm. Sau khi ngồi xuống cô ta liền nhìn chằm chằm Ôn Ninh đang ngồi đối diện. Thấy cô không đeo đồng hồ, trên người không có trang sức quý giá nào khác. Chiếc váy vải thường, chỉ có khuôn mặt là xinh xắn hơn một chút, trong mắt cô ta liền lóe lên một tia khinh miệt:
"Đồng chí Ninh là người ở đâu vậy? Tôi thấy tướng mạo và khí chất của cô rất giống con gái Giang Nam, chúng ta có phải là đồng hương không?"
Ôn Ninh thành thật đáp: "Tôi là người tỉnh Tứ Xuyên."
Vương Đình Đình ra vẻ đã hiểu gật gật đầu. Sau đó hơi hất hàm, bàn tay đeo đồng hồ vô tình vuốt tóc mai, giọng điệu có chút kiêu ngạo:
"Vậy chúng ta không phải đồng hương, tôi là người Thượng Hải, vừa tốt nghiệp Đại học Y Thượng Hải. Sau này cũng làm việc ở Quân khu Thủ đô giống như bố mẹ tôi."
Ôn Ninh tự nhiên cảm nhận được sự tự cao tự đại trong lời nói của cô ta, chỉ lịch sự gật đầu, không đáp lại.
Nào ngờ Vương Đình Đình vừa tự giới thiệu xong liền hỏi cô một tràng: "Còn đồng chí Ninh thì sao? Cũng đến Thủ đô làm việc à? Tốt nghiệp trường đại học nào? Bố mẹ cô cũng làm việc ở đơn vị nào ở Thủ đô sao?"
Nếu là nguyên chủ nghe thấy điều kiện của đối phương, phản ứng đầu tiên chắc chắn là ngại ngùng nói ra hoàn cảnh của mình.
Nhưng Ôn Ninh là xuyên sách đến, cô không hề cảm thấy mình thua kém bất cứ ai, thành thật nói: "Tôi là người nông thôn tỉnh Tứ Xuyên, đến Thủ đô ở nhờ nhà họ hàng. Tôi chỉ học hết tiểu học, hiện tại vẫn chưa có việc làm."
Cái gì? Người nông thôn, lại còn học hết tiểu học?
Vương Đình Đình tỏ vẻ ngạc nhiên, ngay sau đó trong lòng liền cảm thấy vui mừng khó tả. Với điều kiện này còn kém một sinh viên tốt nghiệp đại học y khoa kiêm con nhà cán bộ như cô ta đến mười vạn tám nghìn dặm. Đừng nói là xứng với Lục Tiến Dương, ngay cả với Tôn Trường Chinh cũng không xứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















