Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 19: Xem Mắt Trá Hình

Cài Đặt

Chương 19: Xem Mắt Trá Hình

Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh không quên hôm nay có hẹn với Ôn Ninh. Buổi sáng sau khi kết thúc huấn luyện, hai người cũng chuẩn bị xuất phát.

Vốn dĩ Tôn Trường Chinh không muốn đi làm bóng đèn, nhưng trong tình hình hiện tại, việc quản lý phi công đang tại ngũ rất nghiêm ngặt, đặc biệt là trong các vấn đề cá nhân. Nếu có qua lại với nữ đồng chí bên ngoài, nhất định phải báo cáo với tổ chức. Cấp trên còn có tổ chuyên trách điều tra lý lịch, sẽ tiến hành thẩm tra chính trị kỹ lưỡng đối với bên nữ. Tình hình như vậy, nữ đồng chí bình thường nghe thôi cũng đã sợ chết khiếp.

Nếu Tôn Trường Chinh không đi, bữa cơm hôm nay sẽ mang ý nghĩa khác, Lục Tiến Dương bắt buộc phải báo cáo trung thực với cấp trên.

Ôn Ninh cũng sẽ phải trải qua sự thẩm tra của tổ chức.

Tôn Trường Chinh khó khăn lắm mới thấy chuyện yêu đương của Lục Tiến Dương có chút khởi sắc. Anh không muốn vì mấy quy định này mà dọa nữ đồng chí kia chạy mất, nên cam tâm tình nguyện làm bóng đèn lần này. Lúc này, anh ta khoanh tay trước ngực, nghiêng người tựa vào khung cửa, ánh mắt đầy vẻ hy sinh vì nghĩa lớn nhìn Lục Tiến Dương.

Lục Tiến Dương hoàn toàn không biết anh ta đang nghĩ gì. Anh đứng trước gương, đôi mày kiếm nhíu lại, khóe môi hơi mím, giơ tay vuốt phẳng từng góc cạnh của cổ áo cho đến khi không còn một nếp nhăn nào.

Bộ quân phục thẳng thớm vừa in như được đo ni đóng giày, cả dáng người thẳng tắp, vai rộng chân dài.

Tôn Trường Chinh là đàn ông mà đứng cạnh nhìn cũng muốn huýt sáo một tiếng. Với điều kiện thế này, hai mươi lăm tuổi mà vẫn chưa có người yêu thì đúng là thiệt thòi cho các nữ đồng chí.

“Đi thôi.” Thu dọn xong, Lục Tiến Dương thản nhiên liếc nhìn Tôn Trường Chinh một cái, sải bước ra cửa.

Tôn Trường Chinh lẽo đẽo theo sau.

Hai người vừa ra khỏi cửa ký túc xá, Chính ủy Trương vội vã từ đầu hành lang đi tới, dừng lại, mặt mày tươi cười:

“Tiến Dương, cậu ở đây à, đúng lúc quá!”

“Hôm nay con gái Tham mưu trưởng Vương đến căn cứ. Cô ấy là bác sĩ mới được tuyển dụng của phòng y tế căn cứ chúng ta, cậu dẫn cô ấy đi dạo, làm quen với môi trường đi.”

Lục Tiến Dương dừng lại, không cần suy nghĩ đã từ chối: “Xin lỗi, hôm nay tôi có việc phải ra ngoài Làm phiền ngài có thể sắp xếp để đồng chí khác trong đội dẫn cô ấy đi tham quan.”

Chính ủy Trương cho rằng anh đang kiếm cớ, mặt không đổi sắc nói: “Vậy cậu dẫn cô ấy ra ngoài dạo cũng được, người trẻ các cậu có chung đề tài, dễ nói chuyện hơn lão già cổ hủ như chúng tôi.”

Đầu óc Tôn Trường Chinh đứng bên cạnh nảy số rất nhanh. Con gái Tham mưu trưởng Vương đến, lại bảo đội trưởng Lục dẫn đi dạo? Lập tức hiểu ra đây chắc chắn là sắp xếp xem mắt trá hình cho đội trưởng Lục rồi!

Hiển nhiên Lục Tiến Dương cũng nghe ra ý tứ trong đó. Môi mỏng mím chặt, cả khuôn mặt đều viết hai chữ từ chối.

Chính ủy Trương cũng không sợ anh nhìn ra, tiếp tục khuyên nhủ: “Cô ấy tốt nghiệp Đại học Y khoa Thượng Hải. Thầy hướng dẫn của cô ấy là bác sĩ phẫu thuật số một của bệnh viện quân khu Thượng Hải. Lẽ ra tốt nghiệp xong cô ấy sẽ đến bệnh viện quân khu làm việc, nhưng vì nể mặt Tham mưu trưởng nên mới cân nhắc đến làm việc tại phòng y tế của đội bay đặc biệt chúng ta. Cậu cũng không muốn căn cứ mất đi một nhân tài như vậy chứ?”

Lời này vừa giới thiệu lai lịch đối phương, vừa khuyên Lục Tiến Dương nên đứng trên lập trường của căn cứ mà suy xét.

Nào ngờ Lục Tiến Dương chỉ thản nhiên buông một câu: “Nếu cô ấy đã không muốn đến căn cứ, ép buộc cũng không giữ được.”

Chính ủy Trương sớm đã biết muốn anh chịu đi xem mặt là chuyện không dễ, trong mắt thoáng qua một tia ranh mãnh: “Giữ được hay không chẳng phải còn phụ thuộc vào cậu sao? Dù sao nữ đồng chí người ta cũng đang đợi dưới lầu ký túc xá của cậu rồi, trước đó đã xem ảnh cậu, cũng biết hôm nay do cậu tiếp đón. Nếu cậu không muốn, thì tự đi nói với Tham mưu trưởng Vương đi. Tôi còn công việc phải xử lý, đi trước đây.”

Nói xong, Chính ủy Trương quay người chuồn mất.

“Đội trưởng Lục, bây giờ làm sao?”

Toàn bộ kinh phí và vật tư của đội bay đặc biệt đều do Tham mưu trưởng Vương quản lý. Vuốt mặt phải nể mũi, Tôn Trường Chinh lắc đầu, bất đắc dĩ nhìn Lục Tiến Dương.

“Hay là, cứ dẫn người ta đi đã? Một lát ra khỏi căn cứ, anh đi trước, tôi dẫn cô ấy đi dạo.”

Lục Tiến Dương suy nghĩ một lát, giọng nói không chút gợn sóng: “Không cần, cô ấy muốn đi theo thì cứ đi.”

“Anh chính là đồng chí Lục Tiến Dương phải không?”

“Bố tôi là Tham mưu trưởng Vương, tôi tên là Vương Đình Đình, là bác sĩ mới đến của căn cứ, xin chỉ giáo nhiều hơn.”

Lục Tiến Dương không chút biểu cảm, mặt không cảm xúc nhìn cô ta, ‘ừm’ một tiếng.

Vương Đình Đình nghe nói tính tình anh lạnh lùng, nhưng không ngờ lại lạnh đến mức này. Nụ cười trên mặt bỗng sượng lại một giây, rất nhanh lại tự tìm bậc thang cho mình: “Vị đồng chí này là?”

Cô ta nhìn sang Tôn Trường Chinh.

Tôn Trường Chinh tự giới thiệu bản thân.

Họ Tôn? Trong đầu Vương Đình Đình nhanh chóng hiện lên một loạt mối quan hệ. Quân khu thủ đô hình như có một vị Phó tư lệnh họ Tôn, cô thăm dò hỏi: "Đồng chí Tôn là người gốc thủ đô à?"

Tôn Trường Chinh gật đầu.

Vương Đình Đình: "Bố mẹ anh cũng công tác trong quân khu à?"

Tôn Trường Chinh lại gật đầu.

Vương Đình Đình đang định hỏi Phó tư lệnh Tôn có phải bố anh không thì bị Lục Tiến Dương lạnh lùng cắt ngang: "Đồng chí Vương đến căn cứ điều tra hộ khẩu à?"

"Không, không phải." Vương Đình Đình lúng túng xua tay, không dám hỏi Tôn Trường Chinh nữa.

Ba người im lặng đi đến bãi đậu xe.

Lục Tiến Dương mở cửa một chiếc xe jeep màu xanh quân đội, sải bước chân dài vào ghế lái.

Đây là xe của căn cứ, anh có quyền sử dụng.

Tôn Trường Chinh theo thói quen đi mở cửa ghế phụ, vừa định ngồi vào thì Vương Đình Đình bên cạnh đã nhanh chân nhảy lên trước, quay đầu lại chớp mắt ngại ngùng với anh: "Đồng chí Tôn, tôi say xe không ngồi phía sau được."

"Không sao, cô ngồi đi, cô ngồi đi." Tôn Trường Chinh mỉm cười đầy ẩn ý với cô ta, rồi ân cần đóng cửa ghế phụ lại, ngồi vào ghế sau.

Rất nhanh, Vương Đình Đình đã hiểu ý nghĩa nụ cười đó.

Cô ta còn chưa kịp thắt dây an toàn, Lục Tiến Dương đã đạp ga. Chiếc xe lao vút về phía trước, cả người cô ta như viên đạn bắn ra, suýt nữa đập vào kính chắn gió phía trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc