Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 18: Dùng Ma Pháp Đánh Bại Ma Pháp

Cài Đặt

Chương 18: Dùng Ma Pháp Đánh Bại Ma Pháp

Nhặt rau một lúc, dì Trương không biết nghĩ đến điều gì, tự mình thở dài: "Ôn Ninh, cháu nói xem hải sản này làm thế nào mới ngon? Trước đây dì toàn hấp, nhưng mà hấp thì dễ tanh. Chú Lục và dì Tần vốn không thích ăn hải sản."

Ôn Ninh cứ tưởng chuyện gì, hóa ra là vì chuyện này mà phiền lòng, "Dì Trương, dì đợi chút, cháu lên lầu tìm đồ."

Ôn Ninh lên lầu lấy giấy bút, ngồi xuống bên cạnh dì Trương, hai đầu gối khép lại, đặt quyển sổ lên trên, cúi đầu viết xoạt xoạt.

Dì Trương biết chữ, nhận lấy đọc: "Hải sản trộn, tôm chua cay chanh..."

Đọc xong, ánh mắt dì Trương từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc.

"Ôi chao, công thức này tuyệt vời! Không ngờ hải sản còn có thể làm món trộn, làm kiểu này chắc chắn vừa ngon vừa không tanh. Tiểu Ôn, cháu biết cách này từ đâu vậy, giỏi quá!"

Ôn Ninh khiêm tốn cười: "Ông cố ngoại cháu đời trước làm đầu bếp, nhà có truyền lại vài công thức nấu ăn của hoàng gia. Hồi nhỏ mẹ cháu dạy cháu học chữ hay dùng sách dạy nấu ăn, cháu gần như thuộc lòng hết rồi."

Ôn Ninh hoàn toàn bịa chuyện, không ngờ dì Trương lại nghiêm túc cảm thán: "Không ngờ ngày xưa hoàng đế cũng sành ăn thế, hải sản cũng ăn kiểu trộn."

Ôn Ninh nín cười, tiếp tục bịa: "Dì Trương, cháu nấu ăn không giỏi bằng Diệp Kiều, không thể giúp dì nấu cơm, nhưng cháu biết nhiều công thức lắm. Sau này nếu dì không biết nấu món gì, cháu sẽ viết cho dì vài món."

Nhắc đến chuyện Diệp Kiều nấu ăn, vẻ mặt hào hứng của dì Trương cứng lại vài giây, không nhịn được than thở với Ôn Ninh: "Diệp Kiều này cũng vậy, suốt ngày chỉ chui vào bếp, siêng năng thì siêng năng thật, nhưng làm ta cả ngày không có việc gì làm, cứ thấy bồn chồn."

Dì Trương làm ở nhà họ Lục, mỗi tháng lĩnh hai mươi lăm đồng, bao ăn bao ở.

Trước đây làm việc rất thuận lợi, nhưng từ khi Diệp Kiều đến, ngày nào cũng tranh việc với bà. Bà sợ đến lúc nào đó nhà họ Lục thấy thừa một người giúp việc, đuổi bà đi, thì bà biết đi đâu tìm việc?

Ôn Ninh nhìn ra suy nghĩ của dì Trương, như tìm được tri kỷ, kích động nắm tay bà: "Dì Trương, cháu không giấu gì dì, cháu cũng bồn chồn lắm! Nhìn Diệp Kiều đảm đang như vậy, cháu cũng muốn giúp đỡ việc nhà, đâu thể ngày nào cũng ăn không ngồi rồi."

Ăn không ngồi rồi, đúng rồi, chính là cảm giác này. Dì Trương vỗ vai Ôn Ninh đầy đồng cảm: "Dì hiểu tâm trạng của cháu, đều là phận ăn nhờ ở đậu cả mà. Nhưng việc nhà cháu cũng thấy rồi đấy, chỉ là nấu cơm, quét dọn, giặt giũ. Một người làm là vừa đủ, thêm một người nữa thì đúng là… lãng phí nhân tài."

Ôn Ninh gật đầu lia lịa: "Đúng vậy! Cháu cũng định rồi, mấy hôm nữa cháu sẽ ra ngoài xem sao, xem có tìm được việc gì không."

"Ôi, việc làm khó tìm lắm", dì Trương nhìn khuôn mặt xinh xắn của Ôn Ninh, chợt nghĩ ra, "Mấy hôm trước dì nghe nói đoàn văn công đang tuyển người, hay là cháu nhờ dì Tần hỏi giúp xem có thể thi vào đoàn văn công được không?"

Ôn Ninh chợt nhớ đến lời bà cô lừa đảo trên tàu. Đoàn văn công bao ăn bao ở, mỗi tháng còn được lĩnh lương. Trước khi khôi phục thi đại học, nếu có thể vào đoàn văn công làm việc, hình như cũng là một lựa chọn không tồi.

Ôn Ninh là người rất quyết đoán, liền nói: "Nếu đoàn văn công tuyển người, chắc chắn sẽ dán thông báo, vậy mai cháu đi xem."

"Được đấy, cháu đi xem đi, ôi chao, dì phải đi chuẩn bị cơm tối rồi." Dì Trương đứng dậy vỗ vỗ mông, bưng ghế đẩu về bếp.

Ôn Ninh đi theo bà vào bếp.

Vào bếp, Ôn Ninh thấy tôm và cua trong chậu đã không còn động đậy nhiều. Thời này không có máy sục khí, cứ để như vậy đến mai chắc chắn sẽ chết, đến lúc đó sẽ bị hỏng hết. Nghĩ vậy, Ôn Ninh vẫn quyết định nhắc nhở dì Trương:

"Dì ơi, hải sản trộn ngon nhất là làm xong để một ngày cho ngấm gia vị. Dù sao bây giờ chúng ta cũng rảnh, hay là cùng nhau sơ chế số hải sản này đi?"

Dì Trương nhìn chậu nước, rồi lại nhìn ra phòng khách. Trong nhà yên tĩnh, chỉ có hai người, trong lòng không có cảm giác bị đe dọa như khi đối mặt với Diệp Kiều, liền thoải mái đáp: "Được đấy, vậy dì phải nhanh chóng chuẩn bị gia vị."

Hai người bận rộn trong bếp.

Dì Trương chuẩn bị gia vị cho món tôm chanh và hải sản trộn, Ôn Ninh thì giúp rút chỉ tôm, rửa sạch nghêu, rồi tiện thể luộc cua.

Chẳng mấy chốc đã ướp xong tôm chanh và hải sản trộn.

Dì Trương cho vào âu sứ lớn, đậy nắp, cất vào tủ lạnh.

Hai người vừa làm xong chưa được bao lâu thì Diệp Kiều về.

Ôn Ninh vừa nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của cô ta là biết chuyện đổi quần áo bất thành.

Ai ngờ Diệp Kiều vẫn chưa bỏ cuộc, nói ngày mai sẽ đi tiếp, sẽ tìm giám đốc cửa hàng năn nỉ.

Ôn Ninh lười bình luận, thích làm gì thì làm, cô không thèm đi theo Diệp Kiều chạy việc vặt.

Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Diệp Kiều quả nhiên ra ngoài.

Hôm nay Ôn Ninh cũng có việc. Cô hẹn Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh đi ăn, tiện thể định bụng ăn xong sẽ đến đoàn văn công hỏi thăm chuyện tuyển người.

Lục Chấn Quốc và Tần Lan không có nhà, Lục Diệu ra ngoài chơi bóng rổ với bạn. Ôn Ninh không cần chào hỏi ai, chỉ nói với dì Trương một tiếng rồi chuẩn bị ra ngoài.

"Tiểu Ôn, đợi đã." Dì Trương gọi giật cô lại, vẻ mặt bí ẩn.

"Sao vậy dì Trương?"

Dì Trương dẫn cô vào bếp, nhìn trái nhìn phải, xác nhận không có ai ở nhà mới mở tủ lạnh, từ phía sau đống rau lấy ra một hộp cơm nhôm:

“Cái này cho cháu, cháu ăn lén đấy nhé, đừng để Tiểu Diệp nhìn thấy.”

Ôn Ninh mở ra, bên trong lại là món tôm sốt chanh và hải sản trộn mà hai người làm hôm qua.

Dì Trương sợ cô không nhận, lại nói: “Hôm qua cháu bóc nhiều tôm thế, ngón tay còn bị đứt nữa, dì xót lắm. Hôm nay cháu lại phải ra ngoài, cứ ăn ở ngoài rồi về.”

Ôn Ninh bỗng thấy cảm động. Hôm qua bóc tôm quả thật khá mệt, lúc làm cua tay còn bị kẹp. Lúc đó cô không kêu ca gì, không ngờ dì Trương đều nhìn thấy hết. Nhưng mà, “Dì Trương, dì lấy cho cháu một phần rồi, mai khách đến không đủ thì sao ạ?”

Dì Trương cười nói: “Yên tâm đi, đủ mà, hai âu to thế cơ mà, với cả dì còn phải xào thêm hai món khác nữa.”

Ôn Ninh nhận lấy, mỉm cười ngọt ngào với dì Trương: “Cảm ơn dì ạ.”

Dì Trương chỉ thấy lòng ngọt lịm: “Ôi chao, thôi thôi, không làm chậm trễ việc chính của cháu nữa, mau đi đi.”

Ôn Ninh tìm trong bếp một cái túi lưới, bỏ cả hộp giữ nhiệt mượn ở nhà hàng quốc doanh lần trước và hộp cơm nhôm vào túi, xách ra ngoài.

Đại đội bay.

Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh không quên hôm nay có hẹn với Ôn Ninh. Buổi sáng sau khi kết thúc huấn luyện, trong đội không có việc gì, hai người cũng chuẩn bị xuất phát.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc