Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Chí Viễn đứng dậy, đi đến bên cạnh Tô Niệm An và bế cậu bé lên: “Hôm nay sao lại ngoan thế? Tỉnh ngủ mà cũng không khóc à?”
Tô Niệm An ôm lấy cổ Tô Chí Viễn, nghiêng đầu nhìn Lâm Tĩnh Nghi.
Tô Chí Viễn ôm cậu bé đi đến trước mặt Lâm Tĩnh Nghi: “Tiểu An, sau này cô ấy chính là mẹ của con. Mau gọi mẹ đi.”
Đôi mắt to tròn của Tô Niệm An tràn ngập sự tò mò và vui sướng: “Tiểu An cũng có mẹ sao ạ?”
Tô Chí Viễn có chút đau lòng nhìn Tô Niệm An, đứa trẻ từ khi sinh ra đã không được mẹ yêu thương: “Đúng vậy, sau này Tiểu An cũng có mẹ.”
“Mẹ ơi, ôm.”
Tô Niệm An vươn tay về phía Lâm Tĩnh Nghi.
Lâm Tĩnh Nghi cũng cười, vươn tay đón lấy Tô Niệm An: “Tiểu An, gọi mẹ một tiếng nữa đi con.”
“Mẹ ơi.”
“Ơi.”
“Mẹ ơi.”
“Ơi.”
Dường như những nuối tiếc của kiếp trước đang dần được xoa dịu qua từng tiếng “mẹ” của Tô Niệm An. Lâm Tĩnh Nghi vui vẻ chơi trò chơi này cùng cậu bé.
Nhìn hai mẹ con đang chơi đùa vui vẻ, khóe môi Tô Chí Viễn cong lên thành một nụ cười.
Anh ra sân múc một chậu nước, nhúng ướt chiếc khăn mặt rồi đưa cho Lâm Tĩnh Nghi: “Lau mặt đi em.”
Lâm Tĩnh Nghi nhận lấy khăn, lau sạch gương mặt lấm lem nước mắt của mình: “Cảm ơn anh.”
Tô Chí Viễn nhìn sắc trời bên ngoài rồi nói với Lâm Tĩnh Nghi: “Anh thấy trời còn sớm, hay là đi mượn chiếc xe đạp đưa em về nhà xem sao?”
Sống lại một đời, Lâm Tĩnh Nghi trong lòng cũng rất nhớ thương người cha già của mình. Nhưng cô biết lúc này mà về, ông nhất định sẽ không vui.
Dù thế nào cũng phải đợi đến ngày mai mới có thể trở về: “Không cần đâu ạ. Em đã nhờ Nhuỵ Nhuỵ về chăm sóc giúp rồi, ngày mai mình về cũng được.”
“Cũng được. Vậy em chơi với Tiểu An một lát, anh đi dọn dẹp nhà vệ sinh một chút.”
Gian nhà phía tây không có người ở nên không vội sửa, nhưng nhà vệ sinh thì ngày nào cũng phải dùng, vẫn nên tu sửa lại cho tử tế.
“Vâng ạ. Đợi khi nào có thời gian, mình tìm người sửa sang lại gian nhà tây luôn.” Lâm Tĩnh Nghi dắt tay Tô Niệm An đi theo Tô Chí Viễn ra sân.
“Được, nhưng có lẽ phải đợi đến mùa đông. Lúc đó chắc anh không có ở nhà.”
Tô Chí Viễn có chút tiếc nuối.
Trước kia, anh không hiểu tại sao những người đồng đội đã kết hôn mỗi lần về nhà cứ như người mất hồn.
Bây giờ thì anh đã hiểu. Dù anh mới kết hôn hôm nay, thời gian quen biết Lâm Tĩnh Nghi chưa đầy một ngày, nhưng anh đã bắt đầu luyến tiếc rời khỏi nhà.
“Mẹ ơi.” Tô Niệm An kéo kéo vạt áo Lâm Tĩnh Nghi.
Lâm Tĩnh Nghi ngồi xổm xuống nhìn cậu bé: “Sao vậy con? Con muốn đi tiểu à?”
Gương mặt nhỏ của Tô Niệm An nín đến đỏ bừng, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Dạ. Nhưng mà, con… con còn muốn ăn kẹo nữa.”
“Vậy con đi tiểu trước đi, quay lại mẹ cho con ăn kẹo.”
Mặc dù nói trẻ con ăn nhiều kẹo sẽ bị sâu răng, nhưng trẻ con thời kỳ này quanh năm suốt tháng cũng chẳng được ăn mấy viên kẹo. Coi như hôm nay vui vẻ, cho cậu bé ăn đỡ thèm.
Tô Niệm An vui vẻ chạy ra cổng đi tiểu.
“Em đừng quá chiều nó.” Tô Chí Viễn lúc này đã trèo lên tường nhà vệ sinh, dọn dẹp sạch sẽ những thanh gỗ và ngói vỡ bị sập xuống, sau đó gia cố lại tường rồi mới lợp lại mái.
Lâm Tĩnh Nghi đứng một bên, định phụ giúp anh: “Hôm nay vui mà, cứ để thằng bé ăn đi.”
“Không cần em giúp đâu, em đi xử lý vết thương ở tay đi.” Tô Chí Viễn nhìn vết răng hằn sâu trên tay Lâm Tĩnh Nghi có chút chói mắt.
Anh thầm thề trong lòng, sau này tuyệt đối không để cô vợ nhỏ của mình phải chịu thêm một chút tủi thân nào nữa.
Lâm Tĩnh Nghi nhìn vết răng trên bàn tay mình, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Kiếp trước, Phạm Đại Hoa nằm liệt trên giường, cả ngày chửi cô là sao chổi, là kẻ khắc chồng.
Cô vì nhà mẹ đẻ không có ai chống lưng nên bị Phạm Đại Hoa chèn ép đến cùng cực, mỗi ngày đều phải ngủ ngay cạnh giường của bà ta.
Những lúc đêm khuya tĩnh lặng, nỗi buồn dâng lên từ tận đáy lòng, nhưng Phạm Đại Hoa không cho cô khóc. Chỉ cần cô phát ra một chút tiếng động, cây gậy của bà ta sẽ quất lên người cô.
Dần dần, cô học được cách mỗi khi khóc sẽ đưa tay vào miệng để chặn lại tiếng nức nở. Sau này, trên tay cô chi chít những vết răng hằn sâu nông khác nhau.
Thấy Lâm Tĩnh Nghi đứng yên tại chỗ, cứ nhìn chằm chằm vào tay mình không nhúc nhích, Tô Chí Viễn liền từ trên tường nhảy xuống, rửa sạch tay rồi vào nhà lấy ra một hộp sắt nhỏ. Bên trong có một lọ thuốc sát trùng povidone, mấy cây tăm bông và một cuộn băng gạc.
“Đưa tay cho anh.”
Anh cầm lấy bàn tay bị thương của Lâm Tĩnh Nghi, dùng tăm bông chấm thuốc rồi nhẹ nhàng lau lên vết răng: “Sau này đừng tự cắn mình nữa.”
Người đàn ông cao lớn đứng trước mặt cô, cây tăm bông nhỏ bé trong bàn tay mạnh mẽ của anh nhẹ nhàng lau vết thương.
Dường như sợ cô đau, thỉnh thoảng anh còn thổi nhẹ một hơi rồi hỏi cô có đau không.
Mắt Lâm Tĩnh Nghi lại bắt đầu nhòe đi. Kể từ khi ba cô qua đời ở kiếp trước, chưa từng có ai quan tâm đến cô như vậy.
“Phù phù, Tiểu An thổi cho mẹ nhé. Mẹ đừng khóc!”
Tô Niệm An đi tiểu xong quay lại, thấy mắt Lâm Tĩnh Nghi ngấn lệ cậu bé liền nhón chân, cố gắng ngẩng đầu lên để thổi vào bàn tay bị thương của cô.
Tô Chí Viễn ngẩng đầu, ánh mắt đau lòng không hề che giấu, trầm giọng hỏi: “Đau lắm sao em?”
Lâm Tĩnh Nghi dùng tay còn lại lau nước mắt, quay lại nở một nụ cười với hai cha con: “Không sao, em không đau.”
Tô Chí Viễn cúi đầu, bàn tay đang quấn băng gạc lại càng nhẹ nhàng hơn.
Băng bó xong cho Lâm Tĩnh Nghi, Tô Chí Viễn trong lòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô vợ nhỏ này mỏng manh quá, chỉ băng bó một vết thương mà đã khiến anh toát cả mồ hôi.
Vết thương được băng bó xong, Lâm Tĩnh Nghi lấy từ trong túi ra một viên kẹo đưa cho Tô Niệm An: “Cho con này, kẹo mẹ đã hứa với con.”
Tô Niệm An vui vẻ nhận lấy, bóc giấy gói kẹo ra. Vừa định cho vào miệng, cậu bé lại dừng lại, do dự một chút rồi đưa viên kẹo đến bên miệng Lâm Tĩnh Nghi: “Mẹ ơi! Mẹ ăn đi. Ăn kẹo vào thì tay sẽ không đau nữa đâu ạ.”
Nhìn ánh mắt tuy có chút tiếc nuối nhưng vẫn đưa kẹo cho mình của Tô Niệm An, trái tim Lâm Tĩnh Nghi tức khắc tan chảy.
Cô hé miệng, ăn viên kẹo Tô Niệm An đưa cho mình: “Cảm ơn Tiểu An đã quan tâm mẹ. Vậy mẹ thưởng cho con một viên kẹo nữa, được không?”
Thấy vẻ mặt tuy tiếc nuối nhưng không hề hối hận của Tô Niệm An, Lâm Tĩnh Nghi lại lấy từ trong túi ra một viên kẹo nữa, bóc vỏ rồi cho vào miệng cậu bé.
“Con cảm ơn mẹ ạ.”
Tô Niệm An vui vẻ quấn quýt bên Lâm Tĩnh Nghi, vừa nhảy vừa cười.
Tô Hoa đứng ở cổng nhà Tô Chí Viễn, đang ngẩng đầu cười ha hả nhìn anh.
Nhận ra người đến, nụ cười trên mặt Tô Chí Viễn tức khắc biến mất: “Có chuyện gì không?”
Nghe thấy tiếng, Lâm Tĩnh Nghi cũng dắt Tô Niệm An đi ra cửa.
Nhìn thấy Tô Hoa, lông mày Lâm Tĩnh Nghi lập tức nhíu lại.
Người đàn ông trông có vẻ thật thà, phúc hậu này, khi thấy Tô Niệm An bị vợ mình ngược đãi, thậm chí là chính con gái ruột của mình bị ngược đãi cũng chỉ khoanh tay đứng nhìn.
Khi con gái anh ta chất vấn tại sao không giúp mình, Lâm Tĩnh Nghi vẫn còn nhớ rõ anh ta đã nói: “Nếu con ngoan ngoãn đưa tiền cho mẹ con, mẹ con đã không nổi giận rồi.”
Lúc đó cô đã biết, Tô Hoa chỉ có vẻ ngoài phúc hậu, thật thà, còn bên trong cũng là một kẻ đáng ghét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






