Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đợi Tô Chí Viễn rửa bát xong quay lại, Lâm Tĩnh Nghi đang dọn dẹp bàn ăn, còn Tô Niệm An đã không thấy đâu.
Lâm Tĩnh Nghi tìm một chiếc ghế ngồi xuống đối diện Tô Chí Viễn, ngẩng đầu nói: “Được ạ, anh nói đi.”
Tô Chí Viễn lấy từ trong túi ra một quyển sổ tiết kiệm và một xấp tiền giấy: “Đây là toàn bộ tài sản anh tích cóp được trong mấy năm nay.”
Lâm Tĩnh Nghi nhận lấy sổ tiết kiệm xem qua, lập tức bị con số bên trong làm cho kinh ngạc.
Vậy mà lại có đến bốn nghìn đồng.
Tô Chí Viễn nhập ngũ mới được mười năm, lương quân nhân thời này cũng chỉ có mấy chục đồng một tháng, có thể tích cóp được bốn nghìn đồng đã là rất giỏi rồi.
“Em đừng chê ít, sau này anh sẽ nhận nhiều nhiệm vụ hơn để kiếm thêm tiền.”
Tô Chí Viễn sợ Lâm Tĩnh Nghi sẽ chê tiền ít, càng sợ cô sẽ không vui vì Tô Niệm An rồi bắt anh đưa cậu bé đi: “Còn một điều nữa là anh sẽ không đưa Tiểu An đi đâu cả.”
Lâm Tĩnh Nghi gập quyển sổ tiết kiệm trong tay lại, không trả cho Tô Chí Viễn mà nghiêm túc nhìn anh: “Đồng chí Tô Chí Viễn, đối với em tiền đủ dùng là được. Em cũng không có ý định đưa Tiểu An đi đâu. Công việc của anh vốn dĩ đã có tính nguy hiểm, em không muốn có một ngày thứ em nhìn thấy lại là di thể của anh.”
Kiếp trước Tô Chí Viễn chết như thế nào, Lâm Tĩnh Nghi không biết. Nếu cô đã gả cho anh, vậy thì chắc chắn cô hy vọng anh có thể sống thật tốt.
Tô Chí Viễn bình tĩnh nhìn Lâm Tĩnh Nghi.
Ba mẹ anh mất sớm, anh trai và chị dâu thì bắt nạt một đứa trẻ như anh, cả ngày không được ăn no mặc ấm lại còn phải làm việc.
Sau này có cơ hội, anh đã đăng ký nhập ngũ. Mấy năm nay, khổ cực nào mà anh chưa từng nếm trải?
Chỉ có vị ngọt của sự quan tâm, đây là lần đầu tiên anh được nếm thử!
“Được, anh hứa với em sẽ bảo vệ tốt bản thân mình.”
Nhận được lời hứa của Tô Chí Viễn, Lâm Tĩnh Nghi dù trong lòng vẫn còn chút không yên, nhưng chuyện tương lai cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước: “Sổ tiết kiệm và tiền em đều nhận. Anh yên tâm, em sẽ đối xử với Tiểu An như con ruột của mình.”
Nghe Lâm Tĩnh Nghi nói “con ruột của mình”, mặt Tô Chí Viễn lập tức đỏ bừng. Nhưng cũng may là da anh ngăm đen, nên không dễ gì nhìn ra anh đang đỏ mặt.
Lâm Tĩnh Nghi cũng không cần biết Tô Chí Viễn có đồng ý hay không, cô cất sổ tiết kiệm và tiền đi rồi nhìn đống bàn ghế tủ bày biện lộn xộn trong phòng, bắt đầu sai bảo Tô Chí Viễn: “Chúng ta sắp xếp lại đồ đạc một chút đi.”
“Được.” Tô Chí Viễn cởi áo khoác ra đặt sang một bên, bắt đầu nghe theo chỉ huy của Lâm Tĩnh Nghi để di chuyển đồ đạc.
“Wow, anh khỏe thật đấy.”
“Cái này to như vậy, có cần em giúp không?”
Lâm Tĩnh Nghi đứng yên tại chỗ, nhìn Tô Chí Viễn lần lượt dọn tủ, bàn đến những vị trí mà cô đã chọn, miệng không ngớt lời khen ngợi.
Kiếp trước, bất kể chuyện lớn hay chuyện nhỏ đều do một mình Lâm Tĩnh Nghi gánh vác. Cảm giác có đàn ông bên cạnh, không cần tự mình động tay thế này thật tốt.
Đợi đến khi dọn dẹp xong xuôi, Lâm Tĩnh Nghi mới phát hiện đồ đạc thật sự không ít: một chiếc bàn Bát Tiên kèm bốn ghế, một tủ quần áo, một tủ năm ngăn và một tủ đựng chén.
Bộ của hồi môn ba mươi hai chân này, dù không có “tứ đại kiện”, thì cũng thuộc hàng nhất nhì thời đó. Huống hồ còn có hai bộ chăn, hai bộ nệm, cùng với bát đũa và các vật dụng sinh hoạt cần thiết khác.
Ba cô sợ cô ở bên ngoài chịu khổ nên đã đem tất cả những thứ trong nhà có thể làm của hồi môn cho cô.
Chỉ tiếc là kiếp trước cô mắt mù gặp phải người không tốt, uổng phí tấm lòng của ba, thậm chí ngay cả căn nhà ba để lại cũng không giữ được.
Nhìn những món đồ nội thất đã cùng mình trải qua cả một đời ở kiếp trước, tình yêu thương và nỗi nhớ mong dành cho người cha quá cố khiến khóe mắt Lâm Tĩnh Nghi bất giác rơi lệ.
Sự chú ý của Tô Chí Viễn vẫn luôn đặt trên người Lâm Tĩnh Nghi, thấy cô đột nhiên rơi nước mắt, anh tức khắc có chút luống cuống: “Em sao vậy? Sao lại khóc?”
Từ lúc trùng sinh đến giờ, cảm xúc của Lâm Tĩnh Nghi cuối cùng cũng vỡ òa. Cô đưa tay lên miệng, nức nở khóc.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi, không sao ngăn lại được.
Tô Chí Viễn vội vàng đặt đồ trong tay xuống, đi đến bên cạnh Lâm Tĩnh Nghi.
Thấy trên bàn tay cô đưa vào miệng đã hằn sâu vết răng, anh có chút sốt ruột: “Em đừng cắn mình. Ngoan, mau buông ra.”
Nhưng Lâm Tĩnh Nghi đã chìm trong cảm xúc của chính mình, hoàn toàn không nghe thấy giọng của Tô Chí Viễn, ngược lại còn cắn mạnh hơn.
Tô Chí Viễn không màng đến chuyện khác, anh ngồi xuống chiếc ghế Bát Tiên bên cạnh, bế thốc cô lên lòng rồi dùng chân kẹp chặt để cô không bị ngã, hai tay thì cố gắng cạy miệng Lâm Tĩnh Nghi ra.
Nhưng nhìn dáng vẻ mỏng manh yếu đuối của cô, anh cũng không dám dùng sức quá mạnh. Anh véo vào hai bên má cô, đưa một tay khác vào để nới lỏng hai hàm răng.
Rất nhanh sau đó, bàn tay đã bị cắn đến sưng đỏ của Lâm Tĩnh Nghi đã được anh cứu ra.
Sợ Lâm Tĩnh Nghi cắn phải lưỡi, Tô Chí Viễn lại đưa cánh tay mình vào miệng cô. Nhưng lúc này Lâm Tĩnh Nghi đã lấy lại được lý trí, cũng không cắn anh.
“Cảm ơn anh.”
Sau khi trút hết ra ngoài, Lâm Tĩnh Nghi chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, bèn cứ thế dựa vào lòng Tô Chí Viễn nghỉ ngơi.
Cơ thể Tô Chí Viễn có chút cứng đờ, hai tay lơ lửng giữa không trung, nhất thời không biết nên đặt ở đâu: “Không có gì.”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Lâm Tĩnh Nghi nghe thấy tiếng tim đập vững vàng, mạnh mẽ của Tô Chí Viễn, trái tim vốn đang hoang mang cuối cùng cũng đã bình ổn trở lại.
“Nếu như em không muốn…”
“Em không có không muốn.” Lâm Tĩnh Nghi ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn Tô Chí Viễn đầy tủi thân: “Gả cho anh là em tự nguyện, chỉ cần anh không chê em bị từ hôn ngay trong ngày cưới là được rồi.”
Tô Chí Viễn chỉ cảm thấy trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ngay cả khi ở trên chiến trường đối mặt với mưa bom bão đạn, anh cũng chưa từng căng thẳng và kích động như thế này: “Anh không chê em. Thấy em khóc dữ dội như vậy, anh còn tưởng em hối hận.”
Lâm Tĩnh Nghi dùng tay áo lau mạnh nước mắt trên mặt, kiên định nhìn Tô Chí Viễn: “Em không hối hận khi gả cho anh. Em chỉ là lo lắng cho ba em, mấy hôm trước bác sĩ nói ông không còn nhiều thời gian nữa, em sợ ông…”
Nhìn nước mắt trong mắt Lâm Tĩnh Nghi lại lần nữa tuôn rơi, Tô Chí Viễn đau lòng lau nước mắt cho cô, giọng nói lạnh lùng cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều: “Ngày mai anh sẽ đưa em đi gặp cha vợ.”
“Vâng.” Lâm Tĩnh Nghi dựa vào lòng Tô Chí Viễn để bình ổn lại tâm trạng.
Đôi tay cứng đờ của Tô Chí Viễn nhẹ nhàng vòng lấy người con gái nhỏ trong lòng, sát khí khiến người ta kinh sợ trên người anh cũng biến mất không dấu vết.
Tô Niệm An dụi mắt từ trong phòng ngủ đi ra thì nhìn thấy hai người đang ôm nhau ngoài nhà chính, lập tức không vui: “Ba ơi, Tiểu An cũng muốn được ôm.”
Sự xuất hiện của Tô Niệm An dọa hai người giật nảy mình. Lâm Tĩnh Nghi vội vàng nhảy ra khỏi lòng Tô Chí Viễn, lúc tiếp đất còn loạng choạng suýt ngã.
“Không sao chứ?”
Bàn tay to của Tô Chí Viễn vững vàng đỡ lấy cánh tay cô, không để cô bị ngã.
Lâm Tĩnh Nghi đứng vững lại, hoảng loạn sửa lại mái tóc của mình: “Em không sao.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






