Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 10: Ai Nói Chúng Tôi Chưa Cưới Mà Đã Có Con?

Cài Đặt

Chương 10: Ai Nói Chúng Tôi Chưa Cưới Mà Đã Có Con?

Thấy Lâm Tĩnh Nghi dắt đứa trẻ ra ngoài, Tô Hoa cười gật đầu chào cô: “Em dâu cũng ở nhà à.”

“Vâng.”

Lâm Tĩnh Nghi không muốn để ý đến Tô Hoa. Vừa hay Tô Chí Viễn cũng không giới thiệu, nên cô chỉ lễ phép gật đầu một cái xem như đáp lại.

Tô Chí Viễn có chút mất kiên nhẫn nhìn Tô Hoa: “Anh đến có việc gì à?”

Tô Hoa xoa xoa tay, trên gương mặt phúc hậu lộ ra một nét khó xử.

Anh ta móc từ trong túi ra hai đồng tiền nhàu nhĩ đưa đến trước mặt Lâm Tĩnh Nghi: “Em dâu này, em với Chí Viễn kết hôn mà nó cũng không nói với anh một tiếng. Nhà anh nghèo, còn phải nuôi mấy đứa nhỏ, hai đồng này coi như là quà mừng của nhà anh. Em nhận lấy đi.”

Lâm Tĩnh Nghi không đưa tay ra nhận. Kể cả khi không biết thân phận của Tô Hoa, nhưng việc Tô Chí Viễn không giới thiệu cô với anh ta đã cho thấy anh cũng không ưa gì người này.

Tô Chí Viễn trực tiếp từ trên tường nhảy xuống, chắn trước mặt Lâm Tĩnh Nghi, tách cô ra khỏi Tô Hoa: “Không cần, tiền này anh cứ cầm về mà nuôi gia đình đi. Chúng tôi không cần.”

Tô Hoa như thể bị Tô Chí Viễn dọa sợ, anh ta vỗ vỗ vào ngực mình, lùi lại một bước: “Chí Viễn à, chúng ta dù sao cũng là anh em ruột, đánh gãy xương cốt vẫn còn nối liền gân.”

“Em xem, em nhờ Trụ Tử trông nhà, nhà sập cả rồi mà cũng không thấy nó đến sửa sang lại cho em.”

“Căn nhà này mà để anh trông nom thì làm sao đến nông nỗi này được.”

Ánh mắt Lâm Tĩnh Nghi nhíu lại, đây là đang nhòm ngó nhà của họ đây mà.

Thảo nào kiếp trước, khi tin Tô Chí Viễn tử trận truyền về, cả nhà Tô Hoa không những không bi thương mà sáng hôm sau còn đốt pháo, hớn hở dọn vào nhà của Tô Chí Viễn.

Sắc mặt Tô Chí Viễn cũng chẳng khá hơn là bao, anh lạnh lùng nhìn Tô Hoa: “Để anh trông nhà giúp tôi? E là căn nhà này sẽ đổi chủ mất! Biến đi.”

Tô Hoa bị sát khí trên người Tô Chí Viễn dọa sợ, vội vã nắm chặt hai đồng tiền nhàu nhĩ rồi bỏ chạy, vừa chạy vừa la lối: “Tô Chí Viễn, mày là đồ vô lương tâm. Mày sẽ không được chết tử tế đâu.”

Nghe Tô Hoa nguyền rủa Tô Chí Viễn, Lâm Tĩnh Nghi không nhịn được, nhặt một hòn đá nhỏ dưới chân lên rồi ném về phía anh ta.

“Ái da!”

Chỉ nghe Tô Hoa kêu lên một tiếng rồi chạy càng nhanh hơn.

Trụ Tử vác một chiếc cuốc đi tới, nhìn bóng lưng Tô Hoa mà thở dài một hơi: “Tô Hoa lại đến đòi nhà à?”

Tô Chí Viễn vỗ vỗ vai anh: “Kệ anh ta đi, tối nay qua ăn cơm nhé.”

Trụ Tử cười đồng ý: “Được chứ! Anh đang sửa mái nhà à? Vừa hay tôi cũng đang rảnh, tôi mang cuốc về rồi qua giúp anh.”

Trụ Tử đi rồi, trên mặt Tô Chí Viễn hiện lên một tia ngượng ngùng.

Anh sợ Lâm Tĩnh Nghi sẽ giận vì anh tự ý mời khách mà không hỏi ý cô: “À, Trụ Tử là anh em tốt từ nhỏ đến lớn của anh. Anh kết hôn nên muốn mời cậu ấy một bữa cơm.”

Lâm Tĩnh Nghi không đến mức vì chuyện nhỏ này mà giận anh, cô hỏi: “Chỉ mời một mình cậu ấy thôi ạ? Còn ai nữa không? Em ra hợp tác xã đầu thôn mua ít thịt.”

Tô Chí Viễn càng nhìn Lâm Tĩnh Nghi càng thấy thích, anh gãi gãi gáy, ngô nghê nói một câu: “Không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có bốn người thôi.”

Bốn người này đều là bạn thân từ nhỏ của anh.

“Được, vậy em đi Hợp tác xã mua thịt.”

Lâm Tĩnh Nghi dắt Tô Niệm An, cầm tiền và tem phiếu đi ra hợp tác xã đầu thôn.

Thịt trong hợp tác xã không còn nhiều, Lâm Tĩnh Nghi nhìn một vòng là biết mình muốn mua gì: “Đồng chí, tôi muốn một con gà quay và hai cân thịt thủ.”

“Được thôi. Gà quay không cần phiếu, tổng cộng là bảy đồng hai và hai cân phiếu thịt.” Người bán hàng tay chân nhanh nhẹn dùng giấy dầu gói đồ cho Lâm Tĩnh Nghi.

“Vâng.” Lâm Tĩnh Nghi ngẩng đầu nhìn lên giá hàng phía sau người bán hàng vẫn còn rượu trắng: “Lấy cho tôi hai cân rượu trắng nữa, dùng chai của các cô nhé.”

“Được. Một cân rượu trắng tám hào, tổng cộng là một đồng sáu thêm cái chai là hai xu nữa, vị chi là một đồng sáu mươi hai.”

Lâm Tĩnh Nghi cúi đầu nhìn Tô Niệm An: “Tiểu An, con còn muốn ăn gì nữa không?”

Tô Niệm An nhìn bánh ngọt trên quầy, mím môi: “Con muốn ăn bánh trứng gà ạ.”

“Được, đồng chí cân cho tôi một cân bánh trứng gà nữa. À đúng rồi, có sữa mạch nha không?”

Lâm Tĩnh Nghi nhìn Tô Niệm An gầy yếu mà có chút đau lòng, đứa trẻ này vẫn còn gầy quá.

“Cô nói gì vậy, sữa mạch nha là thứ quý giá như thế chỗ tôi làm sao có được.” Người bán hàng rất nhanh nhẹn, loáng một cái đã chuẩn bị xong đồ cho Lâm Tĩnh Nghi.

Lâm Tĩnh Nghi trả tiền xong, một tay xách đồ, một tay dắt Tô Niệm An chuẩn bị về nhà.

“Mỹ Kiều, bác sĩ cũng nói sức khỏe em không tốt, sau này đừng hồ đồ nữa.”

Vừa ra khỏi Hợp tác xã, Lâm Tĩnh Nghi đã chạm mặt Lý Hoành Viễn và Tôn Mỹ Kiều. Xem ra họ vừa từ bệnh viện huyện trở về.

Nhìn thấy Lâm Tĩnh Nghi, Tôn Mỹ Kiều có chút đắc ý, đưa tay lên làm bộ làm tịch vuốt ve cái bụng vẫn còn phẳng lì của mình, giọng điệu õng ẹo nói với Lý Hoành Viễn: “Anh Hoành Viễn, anh yên tâm, em nhất định sẽ bảo vệ tốt cho mình và con của chúng ta.”

“Tĩnh Nghi.”

Nhìn thấy Lâm Tĩnh Nghi, Lý Hoành Viễn có chút lúng túng, thuận tay kéo kéo Tôn Mỹ Kiều.

Tôn Mỹ Kiều thấy Lý Hoành Viễn cứ nhìn chằm chằm Lâm Tĩnh Nghi thì lập tức không vui, hai tay chống nạnh chặn tầm mắt của anh ta: “Tao nhổ vào, anh Hoành Viễn đã không cần mày nữa rồi. Sao mày còn chưa đi? Thật không biết xấu hổ!”

Lâm Tĩnh Nghi trợn trắng mắt, dắt Tô Niệm An xoay người bỏ đi: “Nếu nói không biết xấu hổ thì ai có thể bì được với cô chứ? Chưa cưới mà đã có con.”

“Mày đứng lại!” Tôn Mỹ Kiều tức giận hét lớn một tiếng, bước nhanh đến bên cạnh Lý Hoành Viễn, vươn tay định giật lấy cái túi trong tay anh ta.

Lý Hoành Viễn nhíu mày, có chút không đồng tình, muốn giật lại cái túi: “Mỹ Kiều!”

“Đưa đây cho em!” Tôn Mỹ Kiều hét lớn, gương mặt dữ tợn nhìn chằm chằm Lý Hoành Viễn.

Lý Hoành Viễn có chút bất đắc dĩ liếc nhìn Lâm Tĩnh Nghi đã đi xa, nhỏ giọng khuyên: “Cô ấy đi rồi, thôi bỏ đi.”

“Dựa vào cái gì mà bỏ qua?” Tôn Mỹ Kiều bất mãn nhìn Lý Hoành Viễn: “Lý Hoành Viễn! Em nói cho anh biết, em mới là vợ của anh! Đưa đây!”

Nhìn Tôn Mỹ Kiều như một kẻ điên, Lý Hoành Viễn đành bất đắc dĩ đưa cái túi trong tay cho cô ta.

Tôn Mỹ Kiều cầm túi bước nhanh đuổi theo Lâm Tĩnh Nghi: “Lâm Tĩnh Nghi, mày đứng lại đó cho tao.”

Lâm Tĩnh Nghi không để ý đến cô ta, như thể không nghe thấy gì mà tiếp tục đi về phía trước.

“Mày đứng lại đó cho tao!” Tôn Mỹ Kiều đuổi kịp Lâm Tĩnh Nghi, kéo tay cô lại không cho đi tiếp.

Lâm Tĩnh Nghi có chút mất kiên nhẫn: “Có chuyện gì sao?”

Tôn Mỹ Kiều lấy từ trong túi ra một tờ giấy to như giấy khen, đập vào ngực Lâm Tĩnh Nghi, gương mặt dữ tợn gầm lên: “Xem đi, xem cho kỹ đi! Ai nói chúng tôi chưa cưới mà đã có con?”

Lâm Tĩnh Nghi cầm lấy tờ giấy, ma xui quỷ khiến thế nào lại liếc nhìn một cái. Cơ thể cô tức khắc cứng đờ.

Đây là giấy đăng ký kết hôn của Tôn Mỹ Kiều và Lý Hoành Viễn!

Thảo nào, thảo nào kiếp trước…

“Mẹ ơi.”

Tô Niệm An bị vẻ mặt hung dữ của Tôn Mỹ Kiều dọa sợ, vội nấp sau lưng Lâm Tĩnh Nghi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc