Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 25: Con Cũng Đã Mang Trong Bụng

Cài Đặt

Chương 25: Con Cũng Đã Mang Trong Bụng

Lý Hoành Viễn chỉ cảm thấy một cơn đau nhói truyền đến từ bả vai, cả người nghiêng sang một bên.

Lúc này vừa hay là giờ tan làm, mọi người trong văn phòng đi lướt qua Lý Hoành Viễn đang cuộn tròn trên mặt đất, nhưng không một ai hỏi thăm xem vết thương của hắn thế nào.

Cao Lượng là người cuối cùng ra khỏi văn phòng, thấy Lý Hoành Viễn đang nằm trên đất với vẻ mặt dữ tợn, anh ta đi tới, từ trên cao nhìn xuống nói: “Anh xem bộ dạng của anh bây giờ đi, thật giống một con chó mù.”

Lý Hoành Viễn chỉ cảm thấy xấu hổ và tức giận không chịu nổi, mà người gây ra bộ dạng này cho hắn là Lâm Tĩnh Nghi thì đã sớm đến lớp Dục Hồng để đón con trai.

Vừa nhìn thấy Tô Niệm An, Lâm Tĩnh Nghi liền hỏi han tình hình ở trường của cậu bé: “Tiểu An, hôm nay ở trường cảm thấy thế nào hả con?”

Tô Niệm An nắm tay Lâm Tĩnh Nghi, vẫy tay chào tạm biệt bạn nhỏ của mình: “Mẹ ơi, các bạn đều tốt lắm ạ.”

Cô giáo đứng bên cạnh cũng tươi cười chào hỏi Lâm Tĩnh Nghi: “Mẹ Niệm An, chị cứ yên tâm. Hôm nay Niệm An ở trường rất ngoan, chơi với các bạn cũng rất tốt, không cần lo lắng đâu ạ.”

“Vậy thì tôi yên tâm rồi.” Lâm Tĩnh Nghi nói chuyện thêm vài câu với cô giáo rồi mới đưa Tô Niệm An rời đi.

Về đến nhà, Tô Niệm An lập tức chạy đi tìm Lâm Bảo Quốc để kể cho ông nghe những chuyện xảy ra ở trường trong ngày, còn Lâm Tĩnh Nghi thì vào bếp đóng cửa lại rồi tiến vào không gian.

Rau củ trong không gian phát triển rất tốt. Lúc gieo đậu que, Lâm Tĩnh Nghi quên tìm cành cây để làm giàn cho nó, bây giờ dây leo bò khắp nơi.

Cô gỡ những dây đậu que đang bám trên cây ớt xuống, dùng cành cây làm lại giàn cho chúng. Sau này, cả nhà cô sẽ chỉ ăn rau củ trong không gian, có điều…

Nhìn một khoảng đất trống lớn, Lâm Tĩnh Nghi vẫn muốn trồng thêm một ít lúa mạch và các loại lương thực khác.

Cơm tối vừa nấu xong còn chưa kịp ăn thì thấy Triệu Nhuỵ Nhuỵ bước vào.

Triệu Nhuỵ Nhuỵ hít hít cái mũi nhỏ rồi đi thẳng vào bếp: “Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc mà. Tĩnh Nghi, tớ ăn cơm ở nhà cậu được không?”

Nhìn đôi mắt to tròn lấp lánh của Triệu Nhuỵ Nhuỵ, Lâm Tĩnh Nghi buồn cười nhìn cô bạn: “Cậu ăn cơm ở nhà tớ còn ít sao? Đi lấy bát đũa đi.”

“Tuân lệnh.” Triệu Nhuỵ Nhuỵ vui vẻ đi lấy bát đũa.

Lâm Bảo Quốc vẫn ăn cơm trên giường, còn Lâm Tĩnh Nghi thì đưa Tô Niệm An và Triệu Nhuỵ Nhuỵ ra ngoài ăn.

Đang ăn cơm, Triệu Nhuỵ Nhuỵ đột nhiên nói: “Tớ thấy sắc mặt bác Lâm tốt hơn trước nhiều rồi đấy.”

Lâm Tĩnh Nghi sững người một chút, hình như đúng là vậy thật.

Lúc nãy cô thấy Lâm Bảo Quốc đã không còn thở hổn hển nặng nề như hôm qua nữa: “Đúng vậy, có lẽ là người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái thôi.”

Triệu Nhuỵ Nhuỵ cười một cách bí ẩn, cô nhỏ giọng nói với Lâm Tĩnh Nghi: “Cho nên việc xung hỉ này cũng có tác dụng đấy.”

Lâm Tĩnh Nghi mím môi cười khẽ. Sở dĩ cô vội vàng kết hôn cũng là vì có người nói với cô rằng làm một chuyện hỉ để xung một cái, biết đâu bệnh tình của ba cô sẽ tốt lên.

Kiếp trước cô kết hôn với Lý Hoành Viễn, lại xung khắc mất cả ba mình. Đời này ở bên Tô Chí Viễn, lại có thêm không gian, cuối cùng cũng giữ được người ở lại: “Đúng vậy, có tác dụng.”

Ăn cơm xong, Triệu Nhuỵ Nhuỵ giúp Lâm Tĩnh Nghi dọn dẹp bát đũa, rồi lấy ra một chiếc túi đeo chéo nhỏ màu xanh quân đội có ngôi sao đỏ: “Tiểu An mau lại đây! Hôm nay con đi học là thành trẻ lớn rồi nhé, đây là cặp sách dì tặng con, có thích không?”

Tô Niệm An đeo cặp sách đi một vòng trước mặt Lâm Tĩnh Nghi và Triệu Nhuỵ Nhuỵ, vui mừng khôn xiết: “Thích ạ, con cảm ơn dì xinh đẹp.”

Nói xong cậu bé liền đeo cặp chạy vào phòng Lâm Bảo Quốc: “Ông ngoại ơi, ông xem cặp sách mới của con này.”

“Đẹp lắm.” Đôi tay run rẩy của Lâm Bảo Quốc vuốt ve ngôi sao năm cánh màu đỏ trên cặp sách: “Tiểu An lớn lên phải trở thành một người có ích cho đất nước.”

Lâm Tĩnh Nghi nhìn sang Triệu Nhuỵ Nhuỵ: “Cảm ơn cậu nhé, chuyện cặp sách tớ thật sự không nghĩ tới.”

Triệu Nhuỵ Nhuỵ kéo tay Lâm Tĩnh Nghi: “Giữa chúng ta không cần khách sáo, sau này cứ để tớ đến ăn cơm nhiều bữa là được.”

“Được thôi, cơm chắc chắn bao đủ.” Lâm Tĩnh Nghi mặt mày rạng rỡ, sau này thứ cô không thiếu nhất chính là thức ăn.

Ngồi tàu hỏa cả một ngày, cuối cùng Tô Chí Viễn cũng về đến đơn vị. Việc đầu tiên anh làm là cầm tài liệu đã chuẩn bị sẵn đi tìm doanh trưởng.

“Báo cáo!”

“Vào đi.”

Trần Hổ đang xem cuốn sổ tay huấn luyện trong tay, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tô Chí Viễn mặt mày phong trần mệt mỏi: “Chí Viễn về rồi đấy à, làm chú rể mới có mệt không?”

Bị Trần Hổ trêu, gương mặt màu đồng cổ của Tô Chí Viễn ửng lên một vệt đỏ, anh có chút ngại ngùng đưa tài liệu trong tay cho Trần Hổ: “Doanh trưởng, đây là báo cáo kết hôn của tôi.”

Trần Hổ thu lại nụ cười, cau mày nhận lấy tài liệu xem qua vài lần rồi có chút kinh ngạc: “Sao thế này? Cậu chưa kết hôn à?”

Tô Chí Viễn có chút ngượng ngùng, đưa lên một bản tài liệu khác: “Tôi kết hôn rồi, nhưng đối tượng kết hôn đã thay đổi. Đây là tài liệu của cô ấy.”

Trần Hổ bất mãn ngẩng đầu: “Cậu đây không phải là hồ đồ sao?”

Tô Chí Viễn đột nhiên xìu hết cả người, đi đến ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Trần Hổ, bất đắc dĩ giải thích: “Doanh trưởng, tôi cũng không còn cách nào khác. Lúc tôi về thì con của cô ta cũng đã mang trong bụng rồi, sống chết không chịu gả cho tôi. Vừa hay tôi gặp được vợ hiện tại, các phương diện đều phù hợp nên đã đổi người.”

Mày của Trần Hổ nhíu càng chặt hơn: “Đây không phải là bắt nạt người ta sao? Bộ phận dân chính ở huyện các cậu làm việc kiểu gì vậy?”

Trần Hổ càng nghĩ càng thấy lính của mình bị bắt nạt, anh ta cầm lấy điện thoại trên bàn định gọi đi: “Không được, tôi phải gọi hỏi bọn họ xem sao, đây rõ ràng là bắt nạt người mà.”

Tô Chí Viễn vội vàng ngăn Trần Hổ lại: “Doanh trưởng, chuyện này không trách người ta được. Cô ta đã có người trong lòng rồi thì tôi cũng đừng lãng phí thời gian nữa. Báo cáo này anh mau chóng giúp tôi nộp lên đi.”

Kể từ ngày bị Lâm Tĩnh Nghi ném gạch vào vai, Lý Hoành Viễn không còn xuất hiện trước mặt cô nữa.

Không phải hắn không muốn xuất hiện, mà là lá đơn tố cáo của Lâm Tĩnh Nghi đã khiến hắn gặp rắc rối, hắn bị đưa đi điều tra.

Chuyện Lý Hoành Viễn làm dù là người trong nhà máy cơ khí hay người trong thôn đều có thể làm chứng, cho nên về cơ bản hắn không có cơ hội xuất hiện trước mặt Lâm Tĩnh Nghi nữa.

Lâm Tĩnh Nghi tính toán thời gian, sắp đến cuối tuần rồi. Cô muốn nhân hai ngày nghỉ để nhanh chóng may cho Tô Niệm An hai bộ quần áo, lại nghĩ cách kiếm thêm ít hạt giống lúa mạch để trồng trong không gian. Nào ngờ lúc tan làm lại gặp một người không ngờ tới ở cổng nhà máy cơ khí.

“Lâm Tĩnh Nghi!” Tôn Mỹ Kiều thấy Lâm Tĩnh Nghi ra thì đùng đùng nổi giận đi tới: “Lâm Tĩnh Nghi, cô có tiện ( tiện nhân) hay không hả? Tôi và anh Hoành Viễn đều đã kết hôn rồi, tại sao cô không chịu buông tha cho anh ấy?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc