Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Tĩnh Nghi có chút ngượng ngùng nhìn Tô Chí Viễn: “Thật ra em cũng không yên tâm để ba ở nhà một mình.”
Tô Chí Viễn gật đầu: “Vậy thì mang ba đi cùng, có điều lần này chỉ là một chức phó doanh trưởng thôi.”
Lâm Tĩnh Nghi nhìn vẻ mặt điềm tĩnh của Tô Chí Viễn mà đột nhiên có chút xót xa: “Anh còn trẻ như vậy đã lên đến chức phó doanh trưởng, nhất định đã phải trả giá rất nhiều rồi. Anh đã rất lợi hại rồi.”
Tô Chí Viễn nhìn thấy sự xót xa trong mắt Lâm Tĩnh Nghi, trái tim anh đập thình thịch. Đời này, cuối cùng anh cũng đã gặp được một người biết thương xót mình.
Tô Chí Viễn cười gật đầu: “Ba ơi, ba phải mau dưỡng bệnh cho khỏe nhé. Đến lúc đó con xin cho gia đình đi theo đơn vị, ba và Tĩnh Nghi sẽ đi cùng con.”
Lâm Bảo Quốc cười liên tục xua tay: “Ba không đi đâu, gia đình các con sống với nhau, ba đi làm gì?”
Tô Chí Viễn kéo tay Lâm Bảo Quốc, nhìn ông có chút tủi thân: “Tĩnh Nghi sẽ không yên tâm để ba ở nhà một mình đâu ạ. Ba không đi, chẳng phải con lại phải phòng không gối chiếc hay sao?”
Lâm Bảo Quốc bừng tỉnh ngộ, vỗ vào tay Tô Chí Viễn cười lớn: “Cái thằng nhóc này! Được rồi, đến lúc đó ông già này cũng đi xem đơn vị bộ đội bây giờ thế nào.”
Từ biệt Lâm Bảo Quốc xong, Tô Niệm An cũng đã ăn cơm xong.
“Tiểu An, ba phải về đơn vị rồi. Con đã là một trang nam nhi nhỏ, phải thay ba bảo vệ mẹ và ông ngoại thật tốt nhé.”
Tô Niệm An trịnh trọng nhìn Tô Chí Viễn, gật đầu chắc nịch: “Ba yên tâm, con nhất định sẽ thay ba bảo vệ tốt cho mẹ và ông ngoại.”
Có lẽ vì từ nhỏ đã quen với cảnh chia ly nên lần này tạm biệt Tô Chí Viễn, Tô Niệm An cũng không biểu lộ cảm xúc không nỡ.
“Đi thôi, mẹ và ba sẽ cùng đưa con đi học.” Lâm Tĩnh Nghi xách theo chiếc chăn nhỏ của Tô Niệm An, cùng Tô Chí Viễn đưa cậu bé đến trường.
Thấy Tô Niệm An rất nhanh đã hòa đồng vui chơi với các bạn, Lâm Tĩnh Nghi lại đưa Tô Chí Viễn với hành lý đầy đủ ra ga tàu.
“Tĩnh Nghi, những ngày sắp tới vất vả cho em rồi.”
Giờ phút chia ly sắp đến, trong lòng Tô Chí Viễn dâng lên đầy sự không nỡ.
Lâm Tĩnh Nghi cũng bất giác đỏ hoe khóe mắt: “Anh ở bên ngoài một mình cũng phải giữ gìn sức khỏe. Em và Tiểu An không cần bao nhiêu tiền bạc hay vinh dự, chúng em cần anh bình an trở về.”
Tô Chí Viễn không nhịn được, ôm chặt cô vào lòng: “Yên tâm, cho dù là vì các em, anh cũng sẽ bình an trở về.”
Dù có lưu luyến đến mấy thì tàu hỏa cũng không chờ người. Giữa tiếng còi tàu thúc giục, Tô Chí Viễn xách hành lý của mình bước lên chuyến tàu trở về đơn vị.
Tiễn Tô Chí Viễn đi rồi, Lâm Tĩnh Nghi nhất thời cảm thấy lòng mình trống rỗng.
Đứng ở cổng nhà ga một lúc lâu, cô liền biết mình phải đi đâu.
Vì hôm nay là ngày đầu tiên Tô Niệm An đi học, lại thêm Tô Chí Viễn phải rời đi, Lâm Tĩnh Nghi dứt khoát xin nghỉ nửa ngày. Thời gian còn lại, cô muốn đến Ủy ban Cách mạng một chuyến.
Tại Ủy ban Cách mạng, Lâm Tĩnh Nghi nộp lá đơn tố cáo mình đã viết sẵn. Cô tố cáo Lý Hoành Viễn có hành vi lưu manh, trong tình huống đã đăng ký kết hôn và làm người khác mang thai mà vẫn tổ chức hôn lễ với cô.
Chuyện lấy ân báo oán, Lâm Tĩnh Nghi trước nay chưa từng làm, cô chủ trương có thù phải báo ngay tại trận. Đặc biệt là đối mặt với kẻ đã hại đời trước của mình thê thảm, cô tuyệt đối sẽ không nương tay.
Buổi trưa về nhà ăn cơm xong, buổi chiều Lâm Tĩnh Nghi liền đến nhà máy cơ khí chuẩn bị đi làm.
Mọi người trong văn phòng đều biết chuyện Lâm Tĩnh Nghi đổi chú rể ngay trong ngày cưới và cũng hiểu nguyên nhân sự việc, cho nên không có ai lấy chuyện này ra để giễu cợt cô.
Một buổi chiều nhanh chóng trôi qua, ngay lúc sắp tan làm thì văn phòng có một vị khách không mời mà đến.
“Tĩnh Nghi, Lý Hoành Viễn đến tìm cô đấy.” Chủ nhiệm văn phòng Cao Lượng đi vào, nói với Lâm Tĩnh Nghi đang chuẩn bị tan làm.
Lâm Tĩnh Nghi khoác túi xách, mặt mày miễn cưỡng đi ra cửa văn phòng.
Thấy Lâm Tĩnh Nghi ra, Lý Hoành Viễn lập tức nở nụ cười lấy lòng: “Tĩnh Nghi.”
Lâm Tĩnh Nghi tỏ vẻ có chút không kiên nhẫn, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy tốc độ làm việc của mấy người ở Ủy ban Cách mạng thật chậm chạp: “Có chuyện thì nói, có rắm thì mau thả.”
Nghe Lâm Tĩnh Nghi nói vậy Lý Hoành Viễn lập tức lộ vẻ ghét bỏ, giọng điệu cũng đầy chán ghét: “Tĩnh Nghi, sao bây giờ em nói chuyện thô lỗ thế? Đó là lời mà một người phụ nữ nên nói sao?”
Lâm Tĩnh Nghi nhìn bộ dạng của Lý Hoành Viễn mà cảm thấy không thể tin nổi. Gã này đang chê cô sao? Hắn cũng xứng à? Cô thật muốn xem hắn định làm gì.
Lý Hoành Viễn thấy Lâm Tĩnh Nghi không nói gì, còn tưởng lời nói của mình đã khiến cô bắt đầu tự kiểm điểm, trên mặt liền hiện lên vẻ đắc ý: “Tĩnh Nghi, cái tật xấu này của em phải sửa đi. Trước đây em đâu có nói tục bao giờ, cứ như trước kia thì tốt biết mấy.”
Lâm Tĩnh Nghi thấy Lý Hoành Viễn nói nửa ngày trời mà không vào vấn đề chính, liền nhấc chân định rời đi: “Nếu anh thấy tôi nói chuyện không dễ nghe thì đi mà tìm Tôn Mỹ Kiều ấy, cô ta nói chuyện chắc chắn dễ nghe hơn tôi.”
Lý Hoành Viễn vội vàng kéo tay cô lại, bất mãn nói: “Em xem thái độ của em kìa, anh nói những điều này cũng là vì tốt cho em thôi. Sao em lại không biết lòng tốt của người ta thế?”
Lâm Tĩnh Nghi cảm thấy có chút cạn lời, cô lại bắt đầu hoài nghi kiếp trước mình có phải bị mù rồi không?
“Con trai tôi sắp tan học rồi, tôi phải đi đón nó. Có chuyện thì nói, không có thì tránh ra.”
Lý Hoành Viễn thấy Lâm Tĩnh Nghi không nghe theo mình, lập tức có chút sốt ruột: “Anh có việc, chỉ là muốn hỏi em một chút, có thể để Kiều Kiều ở nhà em được không?”
Lâm Tĩnh Nghi cảm thấy tai mình chắc có vấn đề rồi. Sao cô lại nghe Lý Hoành Viễn nói muốn để Tôn Mỹ Kiều ở nhà cô chứ?
“Anh có bị bệnh không? Có bệnh thì đến bệnh viện mà khám não đi.” Nói xong Lâm Tĩnh Nghi xoay người bỏ đi, thật sự là quá đáng hết sức.
“Lâm Tĩnh Nghi, cô có ý gì? Chẳng phải chỉ là để Kiều Kiều ở nhờ nhà cô mấy ngày thôi sao? Đợi tôi được chuyển chính thức, đến lúc nhà máy phân nhà, tôi sẽ bảo Kiều Kiều dọn ra ngay.”
Lâm Tĩnh Nghi đi sang bên cạnh hai bước, ở đó có nửa viên gạch không biết ai vứt, cô cúi xuống nhặt lên, chỉ vào mặt Lý Hoành Viễn cười lạnh: “Lý Hoành Viễn, anh đừng có không biết xấu hổ. Đầu tiên là làm lớn bụng Tôn Mỹ Kiều rồi còn muốn cưới tôi, bây giờ lại muốn cho Tôn Mỹ Kiều ở nhà tôi. Anh coi tôi là cái gì? Là kẻ ngốc sao? Tôi nói cho anh biết, đơn tố cáo tôi đã nộp lên Ủy ban Cách mạng rồi. Đừng nói là chuyển chính thức được phân nhà, ngay cả cái công việc tạm thời này cũng đ*o đến lượt anh đâu.”
Lý Hoành Viễn không thể tin nổi nhìn Lâm Tĩnh Nghi: “Lâm Tĩnh Nghi, cô điên rồi sao? Cô tố cáo tôi làm gì?”
Trong lòng hắn, Lâm Tĩnh Nghi nên răm rắp nghe lời hắn. Chỉ cần là chuyện hắn nói, Lâm Tĩnh Nghi chỉ có thể phục tùng không được phản kháng.
Hắn cho rằng chỉ cần dỗ ngọt vài câu như trước đây thì Lâm Tĩnh Nghi sẽ quên hết những chuyện không vui giữa họ. Nhưng hắn không bao giờ ngờ được rằng Lâm Tĩnh Nghi sẽ đi tố cáo hắn!
“Tố cáo anh làm gì ư? Tố cáo anh tội lưu manh.” Lâm Tĩnh Nghi tung hứng nửa viên gạch trong tay rồi nện thẳng vào vai Lý Hoành Viễn: “Lý Hoành Viễn, coi tôi là con khỉ để đùa giỡn thì phải trả cái giá tương xứng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




