Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 26: Bảo Quốc, Chúng Ta Đều Già Rồi

Cài Đặt

Chương 26: Bảo Quốc, Chúng Ta Đều Già Rồi

Lâm Tĩnh Nghi lạnh lùng nhìn Tôn Mỹ Kiều đang điên cuồng gào thét về phía mình: “Cô có bị bệnh không? Gào với tôi làm gì? Tôi đã làm gì anh ta?”

Tôn Mỹ Kiều tuy xuất thân từ nông thôn, nhưng vì là con út trong nhà được cưng chiều nhất nên cô ta cũng giống như tên của mình, trông yếu đuối, mỏng manh, trắng trẻo và sạch sẽ.

Lúc này, cô ta mặc một chiếc váy liền màu trắng, hai mắt đẫm lệ đi đến trước mặt Lâm Tĩnh Nghi, khóc lóc thảm thiết: “Chị Tĩnh Nghi, em và anh Hoành Viễn đã đăng ký kết hôn, cũng đã tổ chức hôn lễ. Anh ấy không có giở trò lưu manh với em, chị có thể đừng đi tố cáo anh ấy được không?”

Nhân lúc lấy khăn tay ra lau nước mắt, Tôn Mỹ Kiều liếc nhìn những công nhân nhà máy cơ khí xung quanh đã dừng chân lại xem vì lời nói của mình, liền khóc to hơn nữa: “Chị Tĩnh Nghi, em biết chị vẫn còn thích anh Hoành Viễn. Chỉ cần chị chịu buông tha cho anh ấy, em sẽ nhường anh ấy lại cho chị, được không?”

Những công nhân vốn đang hóng chuyện, khi nghe Tôn Mỹ Kiều nhắc đến Lý Hoành Viễn, ai nấy đều lộ vẻ thích thú xem kịch.

Chuyện Lý Hoành Viễn bị tố cáo và bị đưa đi điều tra mấy ngày nay đã lan truyền ầm ĩ trong nhà máy.

Có điều, không một ai đồng tình với hắn, bởi vì chuyện hắn làm, bất cứ ai nhìn vào cũng thấy chướng mắt.

Lâm Tĩnh Nghi đi đến trước mặt Tôn Mỹ Kiều.

Không thể không nói, Tôn Mỹ Kiều và Lý Hoành Viễn quả không hổ là vợ chồng, thủ đoạn này quả thật đi trước thời đại.

Một người thì thao túng tâm lý cô, người còn lại thì quả thực đã bật chế độ bạch liên hoa.

“Tôn Mỹ Kiều, đúng là Lý Hoành Viễn bị tôi tố cáo. Tôi tố cáo anh ta tội lưu manh không phải vì anh ta giở trò lưu manh với cô, mà là vì anh ta đã giở trò lưu manh với tôi. Anh ta sau khi đã qua lại với cô, làm cô mang thai, thậm chí đã đăng ký kết hôn với cô mà vẫn còn tổ chức đám cưới với tôi. Đây là tính kế tôi, đây là giở trò lưu manh với tôi, tôi tố cáo anh ta không đúng sao? Chẳng lẽ phải để anh ta tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, đi gieo họa cho những cô gái khác nữa hay sao?”

Tôn Mỹ Kiều cho rằng Lâm Tĩnh Nghi là người thành phố, chắc chắn sẽ coi trọng danh dự, chuyện bị hủy hôn ngay trong ngày cưới cô nhất định sẽ không muốn cho người khác biết.

Cô ta nói nước đôi như vậy là muốn khiến mọi người hiểu lầm rằng Lâm Tĩnh Nghi là kẻ dùng mọi thủ đoạn để được ở bên Lý Hoành Viễn.

Lâm Tĩnh Nghi đương nhiên hiểu rõ ý đồ của cô ta, sao có thể để cô ta được như ý? Cô chỉ tay về phía nhà máy cơ khí sau lưng: “Cô làm ầm ĩ ở đây chẳng phải là muốn họ nghĩ rằng tôi vì muốn ở bên Lý Hoành Viễn mà không từ thủ đoạn sao? Tôi nói cho cô biết, không có khả năng đó đâu. Lý Hoành Viễn đã làm những chuyện ghê tởm gì, cả nhà máy này ai cũng biết. Cô cho rằng dăm ba câu của cô có thể tẩy trắng cho anh ta được sao?”

Tôn Mỹ Kiều kinh ngạc nhìn Lâm Tĩnh Nghi. Cô ta tính toán đủ đường nhưng không thể ngờ rằng người của nhà máy cơ khí đều đã biết chuyện giữa Lâm Tĩnh Nghi và Lý Hoành Viễn.

“Cô có thời gian làm loạn ở đây thì sao không đến Ủy ban Cách mạng xem người chồng yêu quý của cô sẽ bị xử lý thế nào đi!” Nói xong, Lâm Tĩnh Nghi xoay người rời đi, cô còn phải đi đón con trai.

Tôn Mỹ Kiều nhìn những người xung quanh đang chỉ trỏ mình, có chút không thể tin nổi: “Không phải thế, không nên là như thế này.”

Cô ta vốn nghĩ rằng mọi người xung quanh sẽ chỉ trích Lâm Tĩnh Nghi vì muốn cướp chồng của cô ta, sau đó Lâm Tĩnh Nghi không chịu nổi sự chỉ trích sẽ đến Ủy ban Cách mạng để tha cho Lý Hoành Viễn. Nhưng cô ta không ngờ rằng, người bị chỉ trỏ lại chính là mình!

Mặc kệ Tôn Mỹ Kiều đang cố gắng giải thích với những người xung quanh, Lâm Tĩnh Nghi lúc này đã đón được Tô Niệm An.

Dưới sự chăm sóc của cô trong thời gian này, thân hình gầy gò của Tô Niệm An đã có da có thịt hơn, chiều cao cũng tăng lên không ít.

Không chỉ Tô Niệm An béo lên và cao hơn, mà sức khỏe của Lâm Bảo Quốc cũng dần tốt lên. Tuy vẫn chưa đến mức có thể xuống giường đi lại, nhưng bây giờ ông đã không còn thở hổn hển nữa.

Bác sĩ đến khám cho Lâm Bảo Quốc cũng phải cảm thán rằng sức khỏe của ông hồi phục quá tốt.

Mỗi lần như vậy, Lâm Tĩnh Nghi đều đứng bên cạnh cười nói là do tâm trạng vui vẻ nên cơ thể hồi phục nhanh hơn.

“Tĩnh Nghi, khoảng thời gian này vất vả cho con rồi.” Lâm Bảo Quốc xót xa nhìn đứa con gái đã gầy đi một vòng.

Lâm Tĩnh Nghi cười, đưa bát cháo trong tay cho Lâm Bảo Quốc: “Ba, sao ba lại nói thế nữa rồi? Có thời gian nghĩ ngợi chuyện này thì ba mau dưỡng bệnh cho khỏe lại rồi giúp con đưa đón cháu, nấu cơm ba bữa thì con cũng đỡ vất vả hơn.”

Lâm Bảo Quốc nhận lấy bát cháo: “Ừ, ba biết rồi. Chí Viễn về đã gửi thư chưa?”

Lâm Tĩnh Nghi cảm thấy hơi buồn cười: “Ba ơi, anh ấy mới đi được năm ngày thôi. Nếu về đến doanh trại là viết thư ngay, lúc này thư chắc vẫn còn đang trên đường.”

Lâm Bảo Quốc cũng thấy mình hơi nực cười: “Phải rồi, là do ba hơi sốt ruột.”

Lúc này tại Sở chỉ huy Quân đoàn 27, một người đàn ông trung niên với vóc dáng cường tráng, khuôn mặt cương nghị đang chăm chú đọc một bản báo cáo trong tay.

Đột nhiên, một thông tin hiện ra trước mắt khiến ông đột ngột đứng dậy. Ông có chút không thể tin nổi, vội vàng lật xem bản báo cáo trong tay cho đến khi đọc xong hết, ông mới có chút kinh ngạc ngồi xuống.

Ngẩn người hai giây, ông lập tức nhấc điện thoại trên bàn lên gọi đi. Điện thoại nhanh chóng được kết nối, ông chỉ nói một câu rồi cúp máy: “Bảo Tô Chí Viễn đến gặp tôi.”

Khoảng mười phút sau, bên ngoài văn phòng vang lên tiếng bước chân, sau đó là tiếng gõ cửa.

Sau khi đóng cửa, Tô Chí Viễn ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của Lâm Diệu Võ: “Đoàn trưởng, ngài tìm tôi có việc gì ạ?”

Lâm Diệu Võ mở ngăn kéo, từ bên trong lấy ra một tấm ảnh đã ố vàng đưa cho Tô Chí Viễn: “Cậu có nhận ra người này không?”

Tô Chí Viễn dùng hai tay nhận lấy tấm ảnh.

Trên tấm ảnh ố vàng là hai người đàn ông mặc quân phục, và cả hai người anh đều nhận ra. Một người là đoàn trưởng Lâm Diệu Võ thời trẻ, người còn lại…

“Là ba vợ của tôi, đồng chí Lâm Bảo Quốc.”

“Thật sự là ông ấy sao?” Lâm Diệu Võ kích động đứng dậy, xoa xoa hai tay: “Cái lão già này, cuối cùng cũng để tôi tìm được rồi.”

Năm đó khi rút lui trên chiến trường, Lâm Diệu Võ bị trúng hai phát đạn. Chính Lâm Bảo Quốc đã liều chết cõng ông ra khỏi chiến trường, thậm chí vì cõng ông mà chân bị tàn phế, sau khi từ chiến trường trở về liền phải xuất ngũ vì bệnh tật.

Bao nhiêu năm qua ông vẫn ở lại Quân đoàn 27 cũng là vì tình nghĩa huynh đệ này!

“Chí Viễn, ba vợ của cậu… ông ấy bây giờ thế nào rồi? Sức khỏe có tốt không?” Lâm Diệu Võ mong đợi nhìn Tô Chí Viễn.

Tô Chí Viễn trả lại tấm ảnh cho Lâm Diệu Võ, trên mặt cũng hiện lên một nét lo lắng: “Không được tốt lắm ạ. Lúc tôi về thì ông ấy đã đến mức nằm liệt giường không dậy nổi rồi.”

“Cái gì?” Đôi tay Lâm Diệu Võ run rẩy cầm lấy tấm ảnh.

“Một người sức khỏe tốt như vậy, sao lại nói ngã bệnh là ngã bệnh ngay được chứ?”

Tô Chí Viễn từng nghe Lâm Bảo Quốc nói rằng ông quen biết Lâm Diệu Võ, là chiến hữu của ông ấy, nhưng anh không ngờ mối quan hệ của họ lại tốt đến như vậy.

Sau một hồi xúc động, Lâm Diệu Võ đưa bản báo cáo kết hôn đã được phê chuẩn cho Tô Chí Viễn: “Đây, báo cáo kết hôn của cậu.”

Tô Chí Viễn nhận lấy bản báo cáo, vui mừng khôn xiết. Chỉ cần có thời gian, anh có thể trở về cùng cô vợ nhỏ của mình đi đăng ký kết hôn.

Sau khi Tô Chí Viễn rời đi, Lâm Diệu Võ đặt tấm ảnh trong tay xuống: “Bảo Quốc, chúng ta đều già rồi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc