Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 23: Không Nên Nhắc Tới Lý Hoành Viễn

Cài Đặt

Chương 23: Không Nên Nhắc Tới Lý Hoành Viễn

Tô Chí Viễn cúi xuống, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu Lâm Tĩnh Nghi, nhẹ giọng nói: “Tĩnh Nghi! Đợi lần sau anh trở về, chúng ta tổ chức lại đám cưới một lần nữa, được không?”

Lâm Tĩnh Nghi quay đầu lại, tò mò nhìn anh: “Tại sao lại phải tổ chức lại đám cưới?”

Tô Chí Viễn nắm lấy tay cô, giọng có chút trầm xuống: “Hôm nay anh về thôn thì thấy Lý Hoành Viễn và Tôn Mỹ Kiều kết hôn, trống chiêng inh ỏi, náo nhiệt lắm.”

Nghe Tô Chí Viễn nói, tâm trí Lâm Tĩnh Nghi có chút xao động.

Không có người phụ nữ nào không mong chờ đám cưới của chính mình, nhưng lúc trước khi cô và Lý Hoành Viễn bàn chuyện cưới xin, Lý Hoành Viễn biết sức khỏe ba cô không tốt nên nói là không kịp chuẩn bị nên muốn làm mọi thứ đơn giản hết mức.

Nói thật, nhìn đám cưới sơ sài đó mà không thất vọng là nói dối.

Thấy Lâm Tĩnh Nghi ngẩn người, Tô Chí Viễn đau lòng siết chặt tay cô, anh có chút hối hận lẽ ra không nên nhắc tới Lý Hoành Viễn.

Lâm Tĩnh Nghi hoàn hồn, khẽ mỉm cười, những chuyện đó đều là của kiếp trước rồi: “Anh và anh ta không giống nhau. Dù thế nào đi nữa, gả cho anh, em không hề cảm thấy ấm ức.”

Tô Chí Viễn nhìn vào mắt Lâm Tĩnh Nghi, ánh mắt càng thêm xót xa: “Em không ấm ức, nhưng anh thì tiếc cho em.”

“Em nghe người ta nói kết hôn 50 năm là đám cưới vàng. Chí Viễn, vậy anh hãy đợi đến lúc đám cưới vàng của chúng ta rồi bù cho em một hôn lễ nhé!” Ánh mắt Lâm Tĩnh Nghi tràn đầy mong đợi, chỉ hai ngày ngắn ngủi ở bên nhau đã khiến cô muốn cùng anh đầu bạc răng long.

“Được.” Tô Chí Viễn cưng chiều nhìn cô. Cô chỉ có một nguyện vọng này, anh nhất định sẽ giúp cô thực hiện.

Tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong, Tô Chí Viễn ra ngoài một chuyến. Lúc trở về, trên tay anh ôm một chiếc radio bán dẫn.

“Anh mua cái này làm gì vậy?” Lâm Tĩnh Nghi kinh ngạc nhìn Tô Chí Viễn.

Không phải anh đã đưa hết tiền cho cô rồi sao? Lấy đâu ra tiền để mua thứ này?

Tô Chí Viễn đặt chiếc radio ở đầu giường của Lâm Bảo Quốc, vừa dò đài vừa giải thích: “Anh thấy ba ở nhà một mình buồn chán nên mua một cái radio.”

Lâm Bảo Quốc tuy miệng nói lãng phí tiền nhưng ánh mắt nóng rực vẫn không thể che giấu được.

Ban đêm, Lâm Tĩnh Nghi đột nhiên nói với Tô Chí Viễn đang nằm bên cạnh: “Cảm ơn anh.”

Trong đêm tối, Tô Chí Viễn nắm lấy tay Lâm Tĩnh Nghi: “Tĩnh Nghi, đợi anh trở về rồi chúng ta đi đăng ký kết hôn, được không?”

Càng ở bên Lâm Tĩnh Nghi, ý nghĩ muốn giữ chặt cô của Tô Chí Viễn càng mãnh liệt. Anh muốn cùng cô nắm tay đi hết cuộc đời, nhưng cũng sợ cô sẽ hối hận với lựa chọn của mình.

“Chí Viễn, anh rất tốt. Yên tâm đi, em sẽ đợi anh về để cùng em đi đăng ký kết hôn.”

Giọng Lâm Tĩnh Nghi rất kiên định, cô tin vào lựa chọn của mình ở kiếp này. Dù có tệ thế nào cũng sẽ không tệ hơn kiếp trước.

“Lúc làm nhiệm vụ phải bảo vệ bản thân thật tốt, nhớ rằng em và Tiểu An còn ở nhà chờ anh trở về.”

“Được, anh nhất định sẽ bảo vệ tốt bản thân mình.”

Lúc Lâm Tĩnh Nghi định trèo qua người Tô Chí Viễn để xuống giường, eo cô đã bị anh giữ lại: “Chiều hôm qua anh dọn dẹp xong hết rồi, không cần em dọn nữa đâu.”

Lâm Tĩnh Nghi nằm nhoài trên người Tô Chí Viễn, lắng nghe nhịp tim trầm ổn, mạnh mẽ truyền đến từ lồng ngực anh mặt cô đỏ bừng, tư thế này thật quá mờ ám: “Em đi chuẩn bị chút đồ ăn cho anh mang đi đường.”

Tô Chí Viễn dùng sức hai tay, ôm Lâm Tĩnh Nghi lên cao hơn một chút, một tay giữ lấy gáy cô, dễ dàng nếm được đôi môi đỏ mà anh đã thèm khát mấy ngày nay.

Đồng tử Lâm Tĩnh Nghi lập tức giãn ra. Mấy ngày nay tuy họ ngủ chung giường nhưng cử chỉ thân mật nhất cũng chỉ là nụ hôn lên đỉnh đầu của Tô Chí Viễn vào chiều hôm qua.

Tô Chí Viễn sợ bị Lâm Tĩnh Nghi ghét bỏ, nên chỉ chạm nhẹ rồi rời đi.

Thấy cô ngây người tại chỗ, mặt đỏ bừng, anh không nhịn được đưa tay chọc vào má cô, giọng nói có chút mất mát: “Không thích sao?”

Lâm Tĩnh Nghi bừng tỉnh, vội vàng nhảy xuống khỏi người Tô Chí Viễn, ôm mặt chạy ra khỏi phòng. Tô Chí Viễn buổi sáng sao lại có thể tùy tiện như vậy chứ?

Sau khi cô ra ngoài, Tô Chí Viễn cũng rời giường, mặc quần áo xong liền đi sang phòng Lâm Bảo Quốc.

Thấy Lâm Bảo Quốc ngủ rất ngon, anh mới đi ra sân tìm Lâm Tĩnh Nghi đang rửa mặt.

Nhìn những gợn nước lăn tăn trong chậu, Lâm Tĩnh Nghi chỉ muốn úp cả mặt vào cho tỉnh táo. Chắc chắn là do cô chưa ngủ tỉnh, nếu không sao lại thấy một Tô Chí Viễn luôn nghiêm túc lại hôn mình cơ chứ?

Tô Chí Viễn đứng đó nhìn Lâm Tĩnh Nghi đang ngẩn người, trong lòng tự trách mình nhất thời không kiềm chế được. Thiện cảm khó khăn lắm mới gây dựng được ngày hôm qua, e là hôm nay lại bay sạch rồi.

“Tĩnh Nghi.”

“A?” Lâm Tĩnh Nghi giật mình, không cẩn thận làm đổ chậu nước.

Tô Chí Viễn cầm chiếc khăn mặt bên cạnh, nhanh chân bước tới, buổi sáng trời vẫn còn hơi lạnh: “Sao lại không cẩn thận thế? Có phải anh làm em sợ không?”

Lâm Tĩnh Nghi hít một hơi thật sâu, nhận lấy chiếc khăn trong tay Tô Chí Viễn: “Không phải, là em đang nghĩ vẩn vơ thôi. Em đi nấu cơm cho anh.”

Đặt khăn xuống, Lâm Tĩnh Nghi liền đi vào bếp. Đồ ăn có thể mang đi đường chỉ có bánh nướng và bánh bao. Hôm qua không có ủ bột nên cô định rán chút bánh nhân thịt cho Tô Chí Viễn mang theo.

“Chí Viễn, anh vào giúp em băm thịt.”

Thịt mua ở hợp tác xã hai hôm trước vẫn còn lại không ít, Lâm Tĩnh Nghi định làm hết thành bánh nhân thịt cho Tô Chí Viễn ăn dọc đường.

“Được.” Tô Chí Viễn rửa mặt xong, xắn tay áo đi vào bếp.

Nhìn Lâm Tĩnh Nghi lấy ra một tảng thịt lớn, Tô Chí Viễn có chút lo lắng: “Em ở nhà cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, đừng tiếc không dám ăn.”

“Yên tâm đi, em nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mình.”

Lâm Tĩnh Nghi nhào bột xong, ra sân cắt một nắm hẹ, chuẩn bị nấu chút canh trứng hẹ.

“Nếu có thể đi theo đơn vị, em có thể mang ba đi cùng không?” Tô Chí Viễn đang băm thịt đột nhiên hỏi một câu như vậy.

“Hả?” Lâm Tĩnh Nghi sửng sốt một chút, ngẩng đầu mờ mịt nhìn anh: “Anh nói gì cơ? Mang ba em đi theo quân?”

“Đúng vậy.” Tô Chí Viễn gật đầu như thể đó là chuyện đương nhiên: “Sức khỏe của ba không tốt, nếu em đi theo đơn vị chắc cũng không yên tâm, nên mang ba đi cùng thì chúng ta có thể chăm sóc ông ấy.”

Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Tô Chí Viễn, Lâm Tĩnh Nghi trầm mặc: “Làm gì có ai mang cả ba vợ đi theo quân chứ?”

“Ba vợ gì chứ? Ba mẹ anh đều mất rồi, ba của em cũng là ba của anh. Cứ quyết định vậy đi, đến lúc đó mang ba đi cùng.” Tô Chí Viễn không để ý đến ý kiến của Lâm Tĩnh Nghi, cương quyết định luôn chuyện này.

Không phải anh độc đoán, mà là vì sau lần trở về này chức vụ của anh có thể sẽ được thăng lên. Chức phó doanh trưởng vừa hay đủ điều kiện để vợ con đi theo đơn vị.

Lâm Tĩnh Nghi bị lời nói của Tô Chí Viễn chọc cười: “Vậy cũng phải xem sức khỏe của ba em thế nào đã chứ.”

Tô Chí Viễn nghiêm túc nhìn Lâm Tĩnh Nghi: “Em để ba ở nhà một mình có yên tâm không? Dù sao thì anh không yên tâm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc