Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chụp ảnh xong, họ đi đến nhà trẻ gần đó. Ngày mai Lâm Tĩnh Nghi phải đi làm rồi nên chuyện đi học của Tô Niệm An phải nhanh chóng sắp xếp cho xong.
Lúc này nhà trẻ chưa được gọi là nhà trẻ mà gọi là lớp Dục Hồng, toàn là con em của công nhân nhà máy cơ khí gần đó, có đủ các lứa tuổi từ bốn năm tuổi đến sáu bảy tuổi.
Cô hiệu trưởng tuổi không lớn lắm, trông chỉ khoảng ngoài ba mươi, giọng nói rất dịu dàng, cũng không hề sợ hãi trước vẻ mặt lạnh lùng của Tô Chí Viễn.
Hiệu trưởng nhận lấy giấy chứng nhận từ tay Lâm Tĩnh Nghi, sau khi xem xét kỹ lưỡng, cô giới thiệu về tình hình của lớp Dục Hồng cho hai vợ chồng: “Đồng chí Lâm, gửi cháu ở đây chị cứ yên tâm. Vì đều là con em công nhân nhà máy cơ khí nên buổi trưa các cháu có thể ăn cơm ở trường.”
Lâm Tĩnh Nghi và Tô Chí Viễn đi một vòng xem xét tình hình lớp học. Nơi đây có ba lớp: lớp lớn, lớp chồi và lớp mầm. Mỗi lớp chỉ có khoảng mười mấy bé, các cô giáo tuổi đều không lớn, nói chuyện với trẻ con đều rất nhẹ nhàng, dịu dàng.
Lớp học rất sạch sẽ, kể cả nhà bếp và sân chơi. Sân có một chiếc cầu trượt hình con voi làm bằng đá và mấy chiếc xích đu, vài chiếc xe đồ chơi tuy có hơi cũ nhưng được lau chùi rất sạch sẽ.
Nhìn đến phòng ngủ trưa của bọn trẻ, Lâm Tĩnh Nghi quay sang hỏi cô hiệu trưởng bên cạnh: “Thưa cô, gửi cháu đến đây cần chuẩn bị những gì ạ?”
Hiệu trưởng nói: “Nếu buổi trưa cháu ăn cơm ở đây thì cần chuẩn bị một chiếc chăn nhỏ để cháu có chỗ nghỉ ngơi, còn có bát đũa ăn cơm và cốc uống nước. Nếu buổi trưa chị đón về nhà thì không cần chuẩn bị. Buổi chiều, giờ tan học cũng là giờ tan tầm của nhà máy cơ khí, chị có thể tan làm rồi đến đón cháu.”
Lâm Tĩnh Nghi nhìn sang Tô Chí Viễn bên cạnh: “Chí Viễn, anh thấy thế nào?”
Tô Chí Viễn gật đầu: “Anh thấy không tồi, em quyết định là được.”
Được Tô Chí Viễn đồng ý, Lâm Tĩnh Nghi mới quay sang cô hiệu trưởng đang đứng một bên: “Tôi thấy cũng được. Chỉ là Tiểu An mới chuyển đến, giọng nói không giống các bạn ở đây, đến lúc đó phiền các cô để ý một chút. Đừng để cháu bị bắt nạt ạ.”
“Được, chuyện này chị cứ yên tâm.” Cô hiệu trưởng cười đồng ý.
Hẹn xong ngày mai sẽ đưa con đến, Lâm Tĩnh Nghi và Tô Chí Viễn liền đưa Tô Niệm An về nhà.
Về đến nhà, Lâm Tĩnh Nghi nhân lúc Tô Chí Viễn đang nói chuyện với Lâm Bảo Quốc, liền lấy rau xanh mình gieo trong không gian từ buổi sáng ra đặt ở nhà bếp, rồi đi chuẩn bị đồ đạc cho Tô Niệm An mai đi học.
Tô Niệm An vừa về đến nhà đã chạy tới bên giường Lâm Bảo Quốc ríu rít kể chuyện ở lớp Dục Hồng, thỉnh thoảng Lâm Bảo Quốc cũng cười đáp lại vài câu.
Còn Tô Chí Viễn thì ở trong sân sửa lại mấy chiếc ghế đẩu bị hỏng trong nhà.
Lấy bông trong nhà ra sắp xếp lại, Lâm Tĩnh Nghi mới phát hiện không có vải làm vỏ chăn, vải còn lại trong nhà quá cứng, không thích hợp cho trẻ con đắp.
Từ Uyển Dung bất mãn lườm Lâm Tĩnh Nghi một cái: “Cái gì mà không chịu ấm ức? Một đứa con gái nhà lành như con lại đi làm mẹ kế cho người ta thì có gì tốt?”
Lâm Tĩnh Nghi cười khẽ, ôm lấy cánh tay Từ Uyển Dung làm nũng: “Con biết thím thương con, nhưng con thật sự thương Tiểu An lắm, không ấm ức đâu ạ.”
Cô biết vợ chồng thím Từ Uyển Dung và chú Triệu Chấn Hoa thật lòng xem cô như con gái ruột mới nói với cô những lời này.
Kiếp trước sau khi ba cô mất, Từ Uyển Dung cũng từng nói với cô rằng Lý Hoành Viễn không phải là người có thể nương tựa cả đời.
Nhưng lúc đó, cô lại coi Lý Hoành Viễn là chỗ dựa duy nhất của mình, không những không để tâm đến lời khuyên chân thành của thím mà thậm chí còn cho rằng thím không muốn thấy cô sống tốt nên sinh lòng oán hận.
Đời này, cô sẽ mở to mắt nhìn cho rõ, ai mới là người thật lòng tốt với mình.
Từ Uyển Dung đưa tay, điểm vào trán Lâm Tĩnh Nghi, vừa thương vừa giận: “Sau này có lúc con phải hối hận đấy. Thím đã nói với chú Triệu nhà con rồi, bảo thằng Lý Hoành Viễn đó mau cút khỏi nhà máy cơ khí, cái thứ gì mà dám bắt nạt con gái của thím.”
Lâm Tĩnh Nghi mặt mày hạnh phúc ôm cánh tay Từ Uyển Dung: “Đúng vậy, bảo anh ta cút đi. Thím ơi, đây là đậu que con mới hái, tối thím xào cho Nhuỵ Nhuỵ ăn nhé, cậu ấy thích món này nhất.”
Từ Uyển Dung cũng không khách sáo, đưa tay nhận lấy: “Đến lấy vải phải không? Thím chuẩn bị sẵn cho con rồi.”
Bà đi vào phòng trong, lấy ra một sấp vải được buộc dây thừng rất chắc chắn đưa cho Lâm Tĩnh Nghi.
Lâm Tĩnh Nghi nhìn những mảnh vải sặc sỡ, màu sắc khác nhau mà có chút kinh ngạc: “Thím! Nhiều quá ạ.”
“Không nhiều đâu, thím cũng nghe chú con nói rồi, đứa bé kia cũng là đứa đáng thương. Nếu con đã quyết định thì phải đối xử tốt với người ta. Chỗ vải này đều là vải bông thích hợp cho trẻ con. Đợi lúc nào rảnh, thím qua nhà may thêm cho thằng bé mấy bộ quần áo.”
Lâm Tĩnh Nghi có chút cảm động, càng thêm hận Lý Hoành Viễn kiếp trước đã châm ngòi ly gián: “Thím ơi, con cảm ơn thím.”
“Khách sáo với thím làm gì, coi như đây là quà gặp mặt của thím cho thằng bé, không lấy tiền của con đâu! Mau về đi.” Từ Uyển Dung sợ Lâm Tĩnh Nghi đưa tiền, vội vàng đẩy cô ra ngoài.
Ôm sấp vải về nhà, Lâm Tĩnh Nghi lau nước mắt, đời này dù thế nào cô cũng phải báo đáp thật tốt cho gia đình Triệu Nhuỵ Nhuỵ.
“Vợ sao thế? Sao lại khóc?” Tô Chí Viễn vừa ngẩng đầu lên đã thấy mắt Lâm Tĩnh Nghi đỏ hoe.
“Không có gì, chỉ là bị cát bay vào mắt thôi.” Lâm Tĩnh Nghi trả lời một câu rồi ôm vải vào phòng.
Tay chân cô rất nhanh nhẹn, chăn của trẻ con cũng không cần làm quá lớn. Cô cắt vải xong, cầm kim chỉ lên bắt đầu khâu.
Mỗi khi làm việc, Lâm Tĩnh Nghi sẽ hoàn toàn đắm chìm vào trong đó, ngay cả khi Tô Chí Viễn bật đèn trong phòng, cô cũng không hề hay biết.
Mãi cho đến khi khâu xong mũi chỉ cuối cùng, cô mới ngẩng đầu lên vận động cái cổ đang cứng đờ của mình.
“Mệt rồi phải không?” Tô Chí Viễn đi đến phía sau cô, bàn tay to rộng đặt lên cổ cô xoa bóp.
Lâm Tĩnh Nghi dựa vào lòng Tô Chí Viễn, tận hưởng sự mát-xa của anh: “Thoải mái thật đấy, anh dùng thêm chút sức nữa đi.”
Tô Chí Viễn lặng lẽ tăng thêm lực trên tay.
“Chăn làm xong rồi, ngày mai Tiểu An có thể đi học.” Lâm Tĩnh Nghi ngắm nghía chiếc chăn nhỏ trong tay mình.
Vỏ chăn bên ngoài là lụa màu vàng, bên trong là vải bông màu trắng. Nhưng Lâm Tĩnh Nghi sợ chăn bẩn khó giặt, nên bên ngoài cô còn lồng thêm một lớp vỏ chăn bằng vải bông màu xanh biển.
Tô Chí Viễn có chút xót xa cho Lâm Tĩnh Nghi, rõ ràng bản thân vẫn còn là một cô gái trẻ mà đã phải chăm sóc một đứa trẻ: “Vất vả cho em rồi, vừa phải chăm sóc con, vừa phải chăm sóc ba.”
Lâm Tĩnh Nghi cười khẽ, đưa tay nắm lấy bàn tay to của Tô Chí Viễn: “Nghĩ lại thì lúc trước nếu em gả cho Lý Hoành Viễn, chắc chắn sẽ còn vất vả hơn bây giờ. Hơn nữa Tiểu An lại ngoan như vậy, không cần em phải lo lắng. Em không vất vả chút nào đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






