Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Bảo Quốc cúi đầu lau nước mắt: “Ba chỉ là xót con thôi.”
Lâm Tĩnh Nghi đưa bát canh trứng gà đã múc xong cho Lâm Bảo Quốc: “Ba ơi, quạ còn biết mớm mồi, dê con còn biết quỳ bú, lẽ nào con lại không thể hiếu kính ba hay sao?”
“Được, được.” Gương mặt già nua của Lâm Bảo Quốc tràn ngập vẻ vui mừng.
“Mẹ ơi, ngon quá.” Tô Niệm An ngửi thấy mùi bánh rán hành đã sớm không nhịn được, nhân lúc hai người nói chuyện đã ăn hết một miếng.
Lâm Tĩnh Nghi và Lâm Bảo Quốc nhìn bộ dạng mèo con tham ăn của Tô Niệm An thì đều bật cười.
Lâm Tĩnh Nghi vội vàng đặt bát đũa trong tay xuống, đi tới đỡ lấy hành lý trên người Tô Chí Viễn.
Tô Chí Viễn đặt hành lý xuống, thở hổn hển một hơi: “Không phải nói buổi chiều đi chụp ảnh sao? Anh sợ trễ giờ.”
Lâm Tĩnh Nghi nhìn nụ cười hiền hậu của Tô Chí Viễn, có chút đau lòng: “Vừa hay bánh em rán còn chừa phần cho anh đấy, để em đi nấu cho anh bát canh trứng gà.”
“Không cần đâu.” Tô Chí Viễn giữ tay Lâm Tĩnh Nghi lại: “Anh ăn tạm gì cũng được, đừng phiền phức.”
Lâm Tĩnh Nghi rút tay ra khỏi tay Tô Chí Viễn: “Không phiền phức đâu, anh chờ một lát là xong ngay.” Nói rồi cô xoay người đi vào bếp.
“Chí Viễn về rồi đấy à.” Lâm Bảo Quốc ở trong phòng nghe thấy hai người nói chuyện mới lên tiếng.
Tô Chí Viễn rửa mặt xong liền đi vào phòng trong: “Vâng ạ, ba, con về rồi. Con mang hết đồ đạc của Tĩnh Nghi về đây rồi, còn lại tủ bát các thứ, lúc nào nhà mình cần dùng thì đến kéo về sau ạ.”
Sắc mặt Lâm Bảo Quốc thay đổi, có chút bất mãn nhìn anh: “Đó là của hồi môn ba cho Tĩnh Nghi, con mang về làm gì?”
Tô Chí Viễn thấy bộ dạng này của Lâm Bảo Quốc liền biết ông đã hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Ba à, Tĩnh Nghi có công việc trên thành phố mà bên này cũng có thể ở được nên con nghĩ đừng để cô ấy về quê chịu khổ nữa.”
Lâm Bảo Quốc có chút lo lắng nhìn Tô Chí Viễn: “Vậy con không thấy Tĩnh Nghi ở nhà mẹ đẻ là không thích hợp sao?”
Tô Chí Viễn cười lắc đầu: “Sao lại không thích hợp ạ? Chẳng lẽ Tĩnh Nghi kết hôn rồi thì đây không phải là nhà của cô ấy nữa sao? Hơn nữa, cô ấy ở chỗ ba có ba chăm sóc con cũng yên tâm. Ở trong thôn toàn thành phần bất hảo, con không yên tâm chút nào.”
Anh hơi đứng dậy nhìn ra ngoài phòng, thấy Lâm Tĩnh Nghi vẫn đang bận rộn trong bếp, mới hạ giọng nói với Lâm Bảo Quốc: “Ba, con cũng không sợ ba chê cười. Nhà Lý Hoành Viễn ở ngay cạnh nhà con, con không yên tâm để Tĩnh Nghi ở trong thôn đâu ạ.”
Nhìn bộ dạng lo lắng của Tô Chí Viễn, Lâm Bảo Quốc chỉ tay vào anh, cười không nói nên lời: “Được rồi, chỉ cần con không thấy không thích hợp là được.”
“Chí Viễn! Ăn cơm.”
Vừa lúc Lâm Tĩnh Nghi ở bên ngoài gọi Tô Chí Viễn ăn cơm.
Tô Chí Viễn giơ tay về phía Lâm Bảo Quốc, ra hiệu chuyện này không được nói cho Lâm Tĩnh Nghi biết. Sau khi được Lâm Bảo Quốc gật đầu đảm bảo, anh mới đứng dậy đi ăn cơm.
Từ lúc Lâm Tĩnh Nghi và Tô Chí Viễn gặp lại nhau, cô chưa từng nấu cơm. Lúc này ngửi thấy mùi bánh hành thơm nức, bụng đói cả buổi sáng, Tô Chí Viễn không khỏi thèm thuồng, cầm lấy một miếng bánh nhét vào miệng.
“Ngon không anh?” Lâm Tĩnh Nghi lau tay, bế Tô Niệm An đang ngủ gật vào lòng dỗ ngủ.
Tô Chí Viễn không kịp trả lời, chỉ giơ ngón tay cái lên với Lâm Tĩnh Nghi, mãi cho đến khi nuốt hết miếng bánh trong miệng mới nói: “Ngon lắm! Mặn ngọt vừa phải, ngoài giòn trong mềm, ngon tuyệt cú mèo! Tay nghề của vợ anh đúng là đỉnh nhất.”
Nhìn bộ dạng cắm cúi ăn của Tô Chí Viễn, Lâm Tĩnh Nghi mỉm cười.
Tô Chí Viễn thấy Lâm Tĩnh Nghi bế Tô Niệm An dỗ ngủ, lập tức tỏ vẻ bất mãn: “Em đừng chiều nó như thế, để nó tự đi ngủ đi.”
“Không sao đâu, em rảnh rỗi cũng không có việc gì làm.” Lâm Tĩnh Nghi vỗ về Tô Niệm An trong lòng, đợi cậu bé ngủ say mới đặt lên giường.
Mở hành lý Tô Chí Viễn mang đến, Lâm Tĩnh Nghi cau mày: “Đây đều là của hồi môn của em, sao anh lại thu dọn hết về đây?”
“Ở nhà cũng không có ai ở, để đó cũng lãng phí. Em xem nếu tủ bát trong nhà cần đổi thì bảo Trụ Tử tìm người mang lên, đều là tấm lòng của ba, đừng để ở nhà lãng phí.”
Tô Chí Viễn ăn rất nhanh, chỗ bánh rán và nửa nồi canh trứng gà Lâm Tĩnh Nghi cố tình để lại cho anh đều đã được giải quyết xong.
“Thôi được rồi.” Lâm Tĩnh Nghi tuy ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng lại rất vui. Dù sao thì cô cũng có chút ác cảm với cái thôn mà mình đã sống cả đời trước.
Đợi Tô Niệm An ngủ dậy, hai người liền định đưa cậu bé đến tiệm chụp ảnh.
Lúc sắp ra khỏi cửa, Tô Chí Viễn chạy đến bên giường Lâm Bảo Quốc hỏi: “Ba, ba có muốn đi cùng không ạ?”
Lâm Bảo Quốc xua tay: “Ba không đi đâu, các con đi đi.”
Bây giờ đừng nói là đi đường, ngay cả nằm trên giường ông cũng cảm thấy khó thở.
Tô Chí Viễn và Lâm Tĩnh Nghi đưa Tô Niệm An đến tiệm chụp ảnh gần đó.
“Hai vị muốn… chụp ảnh sao?” Ông chủ tiệm ảnh vừa đối diện với ánh mắt của Tô Chí Viễn, lời nói lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Lâm Tĩnh Nghi cũng biết sức sát thương của Tô Chí Viễn, cô kéo tay áo anh: “Anh đừng có lạnh mặt nữa, trông đáng sợ lắm.”
Tô Chí Viễn nghe lời, cố gắng nhếch khóe môi. Thợ chụp ảnh thấy thế thì sắp khóc đến nơi: “Đừng cười nữa! Anh cười làm tôi thấy ngày tàn của mình sắp đến rồi.”
Lâm Tĩnh Nghi quay đầu nhìn lại, Tô Chí Viễn cười lên trông cũng đẹp trai mà: “Thôi được rồi, chụp ảnh cho chúng tôi đi.”
Nếu không phải vì bộ quân phục trên người Tô Chí Viễn, Lâm Tĩnh Nghi dám chắc ông chủ này sẽ không chụp ảnh cho họ.
Lúc Lâm Tĩnh Nghi và Tô Niệm An chụp thì rất bình thường, nhưng hễ Tô Chí Viễn bước vào là phong cách liền thay đổi.
“Đồng chí, lại gần một chút.”
“Đồng chí, cười lên một chút.”
“Thôi được rồi. Đồng chí, anh đừng cười nữa.”
Họ tổng cộng chụp ba tấm, một tấm cả gia đình ba người, một tấm Lâm Tĩnh Nghi và Tô Niệm An, và một tấm Lâm Tĩnh Nghi và Tô Chí Viễn.
“Ông chủ, tổng cộng rửa sáu tấm, khi nào có thể đến lấy ạ?” Lâm Tĩnh Nghi sợ Tô Chí Viễn dọa ông chủ, nên bảo anh đưa Tô Niệm An ra ngoài trước.
Ông chủ vỗ vỗ trái tim đang đập thình thịch của mình, trả lời: “Phải một tuần sau mới lấy được. Đồng chí này, ảnh của chị và con trai chụp đẹp lắm, có thể đặt ở tiệm của tôi cho những người khác xem được không? Tôi có thể không lấy tiền của chị.”
Lâm Tĩnh Nghi mỉm cười dịu dàng từ chối lời đề nghị của ông chủ, tiền chụp ảnh cô vẫn có đủ.
Ông chủ vẫn có chút không cam lòng: “Ảnh của chị và cháu bé thật sự rất đẹp, mang lại cho người ta cảm giác ấm áp. Xin chị đấy, tôi trả thêm cho chị một khoản tiền được không?”
Thời đại này không có nhiều người đi chụp ảnh, dù sao chụp một tấm ảnh cũng rất đắt. Ông ấy chỉ muốn đặt những tấm ảnh đẹp trong tiệm để thu hút người qua đường, coi như làm quảng cáo.
Lâm Tĩnh Nghi đặt tiền chụp ảnh lên quầy: “Xin lỗi nhé, chồng tôi không thích.”
Ông chủ tiệm ảnh liếc nhìn Tô Chí Viễn đang bế con chơi đùa ngoài cửa, đành phải từ bỏ ý định của mình.
Chủ yếu là vì Tô Chí Viễn thật sự quá đáng sợ, chỉ cần nhìn một cái thôi cũng có cảm giác như bị mãnh thú theo dõi.
“Đi thôi.”
Lâm Tĩnh Nghi trả tiền xong liền đi đến trước mặt Tô Chí Viễn: “Một tuần nữa mới lấy được ảnh, đến lúc đó em sẽ gửi cho anh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






