Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 18: Lần Sau Đổi Giường Lớn Hơn

Cài Đặt

Chương 18: Lần Sau Đổi Giường Lớn Hơn

“Là vậy à, vậy chờ khi nào tớ có thời gian lại mời cậu ăn cơm.”

Tô Niệm An nở một nụ cười ngọt ngào, vươn tay về phía Triệu Nhuỵ Nhuỵ: “Con muốn ở cùng dì xinh đẹp để chơi với ông ngoại ạ.”

Giao Tô Niệm An cho Triệu Nhuỵ Nhuỵ, Lâm Tĩnh Nghi không yên tâm dặn dò bạn mình: “Hai ngày nay nó ăn không ít kẹo rồi, cậu đừng cho nó ăn thêm nữa nhé.”

Triệu Nhuỵ Nhuỵ đặt Tô Niệm An xuống đất, đẩy lưng Lâm Tĩnh Nghi ra ngoài: “Được rồi, được rồi! Tớ biết rồi! Các cậu mau đi đi!”

Khi Tô Chí Viễn đưa Lâm Tĩnh Nghi vào tiệm cơm quốc doanh, anh liếc mắt một cái đã thấy những người được mời đã ngồi sẵn chờ họ.

Hôm qua, đa số những người đến dự đều là công nhân phân xưởng và nhân viên thời vụ cùng phe với Lý Hoành Viễn.

Hôm nay, những người đến đây tuy đều là người của xưởng cơ khí, nhưng không phải cùng một nhóm hôm qua mà toàn bộ là lãnh đạo của xưởng.

“Chú Triệu, chú cũng đến ạ.”

Lâm Tĩnh Nghi nhìn thấy người ngồi ở ghế chủ tọa, liền bước nhanh tới.

Triệu Chấn Hoa có chút bất mãn nhìn Lâm Tĩnh Nghi: “Con bé này! Hôm qua bị bắt nạt như vậy cũng không đến nói với chú một tiếng, có còn xem chú là chú của con nữa không?”

Lâm Tĩnh Nghi vội vàng cười làm lành: “Sao lại không ạ. Chẳng phải con biết Nhuỵ Nhuỵ về nhất định sẽ nói với chú sao? Chú chắc chắn sẽ không để con chịu thiệt thòi đâu.”

Triệu Chấn Hoa dùng tay chỉ vào Lâm Tĩnh Nghi, vẻ mặt vừa buồn cười vừa tức giận: “Con bé này, gan lớn thật đấy. Để chú xem chú rể mới con đổi trông như thế nào nào?”

Lâm Tĩnh Nghi vội vàng kéo Tô Chí Viễn đang đứng một bên lại, giới thiệu với mọi người: “Đây là người chồng do chính con lựa chọn, Tô Chí Viễn - một quân nhân quang vinh. Chí Viễn, đây là xưởng trưởng của xưởng cơ khí bọn em, cũng là ba của Nhuỵ Nhuỵ - chú Triệu.”

Tô Chí Viễn hơi cúi người, vươn tay về phía Triệu Chấn Hoa, cung kính gọi: “Chào chú Triệu ạ.”

Triệu Chấn Hoa cũng không làm bộ làm tịch, nắm lấy tay Tô Chí Viễn, đứng dậy nghiêm túc nhìn anh: “Chàng trai trông có vẻ không tồi, đừng phụ lòng con bé Tĩnh Nghi nhà chúng tôi đấy.”

Tô Chí Viễn buông tay Triệu Chấn Hoa ra, đứng thẳng người, chào theo kiểu quân đội với tất cả mọi người đang ngồi, vẻ mặt trang nghiêm đảm bảo: “Xin các vị yên tâm! Tôi lấy chức nghiệp của mình ra đảm bảo, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với Tĩnh Nghi, tuyệt đối không phụ lòng cô ấy.”

Bữa cơm này khách và chủ đều rất vui vẻ. Mặc dù gọi không ít món nhưng giá cả cũng không quá đắt.

Trên đường trở về, Tô Chí Viễn khó hiểu hỏi Lâm Tĩnh Nghi: “Tĩnh Nghi, họ đều là lãnh đạo trong xưởng của em, sao anh thấy ai cũng thân thiết với em vậy?”

Lâm Tĩnh Nghi ngồi ở yên sau xe của Tô Chí Viễn, trên gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy nụ cười, vô cùng vui vẻ giải thích cho anh: “Năm đó ba em giải ngũ trở về được sắp xếp vào xưởng cơ khí. Ba em là xưởng trưởng, chú Triệu là phó xưởng trưởng. Những người hôm nay đến đây đều là do ba em và chú Triệu một tay đề bạt. Em và Nhuỵ Nhuỵ đều lớn lên ở xưởng cơ khí. Sau này ba em bệnh nặng nên đã nghỉ hưu, gánh nặng xưởng trưởng liền giao lại cho chú Triệu.”

“Ra là vậy à!” Tô Chí Viễn gật đầu.

Thảo nào hôm nay những người có mặt ở đó lại ghét Lý Hoành Viễn, kẻ đã làm Lâm Tĩnh Nghi chịu tủi thân, đến vậy. Chỉ vài ba câu đã sắp xếp xong xuôi tương lai của hắn ta.

Nhưng bất kể là Tô Chí Viễn hay Lâm Tĩnh Nghi đều không có ý định nói giúp cho hắn ta, dù sao người này cũng nên phải chịu trách nhiệm cho những việc mình đã làm.

Sau khi về đến nhà, Lâm Bảo Quốc đã ngủ, còn Tô Niệm An và Triệu Nhuỵ Nhuỵ đang chơi đùa vui vẻ trong phòng của Lâm Tĩnh Nghi.

Tô Niệm An thấy hai người trở về thì vui mừng khôn xiết: “Ba mẹ, hai người về rồi ạ.”

“Nhóc thối, có chọc dì con tức giận không đấy?” Tô Chí Viễn ôm Tô Niệm An vào lòng, vui vẻ tung lên hai cái.

Kể từ khi gặp Lâm Tĩnh Nghi, bất kể là anh hay Tô Niệm An đều cười nhiều hơn trước.

Tô Niệm An hét lên a a, ôm lấy cổ Tô Chí Viễn: “Không có đâu ạ! Tiểu An ngoan lắm.”

Triệu Nhuỵ Nhuỵ cầm lấy túi của mình, đứng dậy chuẩn bị rời đi: “Tĩnh Nghi, các cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé! Tớ về trước đây.”

Lâm Tĩnh Nghi tiễn Triệu Nhuỵ Nhuỵ ra cửa: “Nhuỵ Nhuỵ, hôm nay thật sự cảm ơn cậu.”

Triệu Nhuỵ Nhuỵ nắm lấy tay Lâm Tĩnh Nghi, vui mừng nhìn cô: “Nói gì vậy chứ? Chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tớ không giúp cậu thì giúp ai. Nhưng nói thật, Tô Chí Viễn hơn Lý Hoành Viễn nhiều lắm. Mặc dù có một đứa con, nhưng Tiểu An còn nhỏ, không phải loại người vô lương tâm. Cố gắng sống cho tốt, đừng nghĩ đến tên khốn đó nữa.”

“Yên tâm đi, cậu cũng nói hắn là đồ khốn rồi, tớ sẽ không lưu luyến đâu.”

Lâm Tĩnh Nghi đứng ở cửa cho đến khi thấy Triệu Nhuỵ Nhuỵ vào nhà mình mới yên tâm quay trở về.

Ban đêm, cả nhà ba người chen chúc trên chiếc “giường lớn” rộng 1 mét 2 của Lâm Tĩnh Nghi. Tô Niệm An đã dựa vào trong ngủ say, Lâm Tĩnh Nghi nằm ở giữa, phía sau lưng là Tô Chí Viễn to lớn như một ngọn núi.

“Chí Viễn, hôm nào anh về đơn vị?” Trong đêm tối đen nhánh, giọng nói dịu dàng của Lâm Tĩnh Nghi gõ vào trái tim Tô Chí Viễn.

Tô Chí Viễn mò mẫm nắm lấy tay Lâm Tĩnh Nghi. Chiếc giường này quá nhỏ, mọi ý nghĩ lãng mạn đều không thể thực hiện được: “Ngày kia anh phải đi rồi.”

Lâm Tĩnh Nghi sững người một chút.

Cô biết anh sẽ đi, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy: “Ồ, vậy đợi ngày mai anh từ trong thôn về, cả nhà chúng ta đi chụp một tấm ảnh nhé.”

“Được.” Tô Chí Viễn vươn tay từ phía sau ôm trọn Lâm Tĩnh Nghi vào lòng, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Vợ ơi, đợi lần sau anh về, có thể đổi một chiếc giường lớn hơn không?”

Lâm Tĩnh Nghi vốn đang có chút căng thẳng, nghe thấy những lời này, không nhịn được mà bật cười: “Được, lần sau đổi cái lớn bao nhiêu? Một mét rưỡi hay hai mét?”

Tô Chí Viễn cúi đầu hôn lên vành tai Lâm Tĩnh Nghi, giọng nói trầm thấp và lưu luyến: “Lần sau anh về sẽ không như vậy nữa đâu.”

Trong bóng tối, Lâm Tĩnh Nghi chỉ cảm thấy tim mình như bị đánh trúng, đập thình thịch không ngừng, hơi nóng từ vành tai lan đến tận gò má: “Vâng.”

Tiếng đáp lại yếu ớt như muỗi kêu, nhưng trong đêm tối này lại vang dội như sấm.

Tô Chí Viễn siết chặt vòng tay, ôm cô vợ nhỏ mềm mại trong lòng rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lâm Tĩnh Nghi cảm thấy toàn thân đau nhức: “Cái giường chết tiệt này…”

Vừa ra khỏi phòng đã thấy Tô Chí Viễn đang bận rộn trong bếp: “Sao anh dậy sớm thế?”

Tô Chí Viễn bưng một chậu nước ấm từ bếp ra đưa đến trước mặt cô, cười nói: “Anh quen dậy sớm rồi. Bữa sáng đã làm xong, anh và ba cũng đã ăn xong rồi. Anh về thôn dặn dò chuyện nhà cửa một chút. Đây là chìa khóa nhà, em một chiếc, anh đưa cho Trụ Tử một chiếc. Không có việc gì thì không cần phải về, nếu có việc gì, Trụ Tử sẽ tìm em.”

“Vâng.” Rửa mặt xong, Lâm Tĩnh Nghi đưa tay nhận lấy chìa khóa, do dự một chút rồi lại hỏi: “Vậy còn anh trai anh thì sao? Nếu anh ta đến tìm em thì phải làm thế nào?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc