Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 19: Con Sẽ Chăm Sóc Tốt Cho Ông Ngoại

Cài Đặt

Chương 19: Con Sẽ Chăm Sóc Tốt Cho Ông Ngoại

Tô Chí Viễn đổ chậu nước rửa mặt của Lâm Tĩnh Nghi vào vườn rau bên cạnh, giọng nói có chút cứng nhắc: “Không cần để ý đến anh ta. Anh ta chỉ là con nuôi của ba mẹ anh, sau khi anh ta kết hôn thì hai nhà chúng ta đã không còn qua lại nữa.”

“Ồ.” Những chuyện này Lâm Tĩnh Nghi quả thật không biết.

Dặn dò Lâm Tĩnh Nghi nhớ ăn cơm, Tô Chí Viễn liền đạp chiếc xe đạp mượn được trở về thôn.

“Ba, hôm nay ba cảm thấy thế nào ạ?” Lâm Tĩnh Nghi đi vào phòng của Lâm Bảo Quốc.

Lúc này, Lâm Bảo Quốc đang ngồi trên giường đọc tờ báo trong tay.

Thấy Lâm Tĩnh Nghi vào, Lâm Bảo Quốc đặt tờ báo xuống, vỗ vỗ lên giường: “Ngồi đi con, hôm nay ba cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi.”

Lâm Tĩnh Nghi ngồi xuống mép giường của Lâm Bảo Quốc, đưa tay ra định xoa bóp chân cho ông.

“Không cần đâu, buổi sáng Chí Viễn đã xoa bóp cho ba rồi.” Lâm Bảo Quốc dựa người vào đầu giường, ngắm nhìn Lâm Tĩnh Nghi, gương mặt bị bệnh tật hành hạ có chút vàng vọt: “Con gái rượu của ba đã lớn thật rồi.”

Sống mũi Lâm Tĩnh Nghi cay xè, nước mắt lăn dài trên má: “Ba, ba nhất định phải dưỡng bệnh cho thật tốt đấy ạ.”

Lâm Bảo Quốc giơ tay lên lau nước mắt trên mặt Lâm Tĩnh Nghi: “Chí Viễn là một đứa trẻ tốt, hơn Lý Hoành Viễn nhiều lắm. Đừng có giở tính khí trẻ con với nó. Dựa vào năng lực của nó, nó có thể tiến xa trong quân đội đấy.”

Lâm Tĩnh Nghi lau nước mắt trên mặt: “Ba, chẳng lẽ trong lòng ba, con gái chỉ biết giở tính khí trẻ con thôi sao?”

Lâm Bảo Quốc cười nhìn cô: “Không đâu, con gái của ba trong lòng ba là tuyệt vời nhất.”

Lâm Tĩnh Nghi bị Lâm Bảo Quốc khen đến mặt có chút ửng hồng, ngại ngùng đứng dậy đi ra cửa: “Không thèm nói chuyện với ba nữa, con đi xem Tiểu An tỉnh chưa.”

Vừa ra khỏi cửa, mặt Lâm Tĩnh Nghi đã đẫm nước mắt.

Kiếp trước, rốt cuộc cô đã mù quáng đến mức nào mới nhìn trúng tên cặn bã Lý Hoành Viễn, để cho ba cô cuối cùng phải tức giận đến chết như thế chứ?

Một lúc lâu sau, Lâm Tĩnh Nghi bình ổn lại tâm trạng mới nhớ đến không gian của mình. Nhân lúc Tô Niệm An vẫn chưa tỉnh, cô vội vàng tiến vào không gian.

Trong không gian, những cây cải chíp cô trồng hôm qua lúc này đã lớn, xanh tươi mơn mởn, đung đưa thân mình trong làn gió nhẹ không biết từ đâu thổi tới.

Lâm Tĩnh Nghi đi qua hái mười mấy cây cải chíp này xuống, lại lấy ra những hạt giống rau đã chuẩn bị sẵn, định lát nữa xới đất xong sẽ gieo trồng.

Lau đi mồ hôi trên trán, nhìn mảnh đất mình vất vả xới lên, Lâm Tĩnh Nghi càng thêm mong chờ vào cuộc sống tương lai.

Đất đã xới xong, Lâm Tĩnh Nghi bắt đầu trồng rau. Hạt giống trong tay cô có ngô, ớt, khoai tây, còn có đậu đũa và khoai tây đã nảy mầm. Sau khi trồng xong tất cả, nhìn mảnh đất lớn còn trống bên cạnh, cô lại cảm thấy có chút tiếc nuối.

“Xem ra mấy hôm nữa phải nghĩ cách kiếm thêm ít hạt giống mới được.”

Dọn dẹp xong đất đai trong không gian, Lâm Tĩnh Nghi ra ngoài thì vừa hay trong phòng truyền đến tiếng của Tô Niệm An.

“Ba ơi, mẹ ơi.”

Thân hình nhỏ bé nằm sấp trên giường, mông vểnh lên, mắt còn chưa mở nhưng miệng thì cứ luôn miệng gọi ba mẹ.

Lâm Tĩnh Nghi đi qua vỗ vỗ vào mông nhỏ của cậu bé: “Sâu lười nhỏ, sao vậy con?”

Gương mặt nhỏ của Tô Niệm An ngại đến đỏ bừng, cậu bé bò lại gần Lâm Tĩnh Nghi: “Mẹ ơi, con muốn đi tiểu.”

Lâm Tĩnh Nghi buồn cười véo véo gương mặt nhỏ đỏ bừng của Tô Niệm An: “Hôm nay mẹ bế con đi tiểu, lần sau phải tự đi đấy biết không?”

“Biết rồi ạ, mẹ là tốt nhất.” Tô Niệm An ngoan ngoãn để Lâm Tĩnh Nghi bế vào lòng, che miệng cười trộm.

Sau khi xi tiểu, mặc quần áo xong cho Tô Niệm An, Lâm Tĩnh Nghi đặt cậu bé xuống đất: “Đi rửa tay rửa mặt đi, chuẩn bị ăn sáng.”

“Vâng ạ.” Tô Niệm An vừa xuống đất đã lon ton chạy vào phòng của Lâm Bảo Quốc: “Ông ngoại, Tiểu An đến rồi! Ông ngoại có nhớ Tiểu An không ạ?”

“Nhớ chứ, ông ngoại nhớ Tiểu An lắm.” Lâm Bảo Quốc rất thích Tô Niệm An. Thấy bộ dạng hoạt bát của cậu bé, ông cười ôm cậu vào lòng.

Lâm Tĩnh Nghi hâm lại bát cháo Tô Chí Viễn đã nấu, lại trông chừng Tô Niệm An rửa tay xong xuôi, hai mẹ con mới ngồi xuống ăn cơm.

Ăn cơm xong lại dọn dẹp bát đũa rồi Lâm Tĩnh Nghi nói với Lâm Bảo Quốc: “Ba, con ra ủy ban phường một chuyến, xem có thể sắp xếp cho Tiểu An đi học trước được không. Ba trông nó một chút, đừng để nó ăn quá nhiều kẹo.”

Tô Niệm An nhận lấy viên kẹo, giơ tay phải lên trịnh trọng chào một cái: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

Để phòng ngừa Tô Niệm An ra ngoài, lúc đi Lâm Tĩnh Nghi còn khóa cửa từ bên ngoài, rồi đạp xe đến ủy ban phường.

Lâm Tĩnh Nghi vừa bước vào ủy ban phường đã gặp ngay chủ nhiệm Trần Khiết: “Tĩnh Nghi đến rồi à.”

Chồng của Trần Khiết chính là vị chủ nhiệm văn phòng đã đưa Lâm Tĩnh Nghi về nhà chồng hôm qua.

Thấy bà, Lâm Tĩnh Nghi vội vàng xuống xe: “Chủ nhiệm Trần, cháu đang định tìm dì đây ạ.”

“Tìm dì có việc gì thế? Mau vào đây.” Trần Khiết mời Lâm Tĩnh Nghi vào văn phòng.

Lâm Tĩnh Nghi đưa hồ sơ của Tô Niệm An đã chuẩn bị sẵn cho Trần Khiết: “Chủ nhiệm Trần, đây là hồ sơ của con trai cháu, Tô Niệm An. Ba mẹ thằng bé đều là liệt sĩ, hiện tại được anh Chí Viễn nhận nuôi. Vừa hay tuổi cũng đủ rồi, cháu muốn cho thằng bé có thể đi học ở chỗ chúng ta.”

Trần Khiết nhận lấy hồ sơ, xem xét kỹ một lượt, rồi chỉ vào một chỗ hỏi cô: “Phần của mẹ thằng bé sao không điền?”

Lâm Tĩnh Nghi liếc nhìn, mục về người mẹ quả thật là để trống. Chuyện này Tô Chí Viễn cũng đã từng úp mở nói với cô: “Chủ nhiệm Trần, chuyện của mẹ thằng bé khá đặc biệt, thuộc diện bí mật ạ.”

Trần Khiết lại xem hồ sơ một lần nữa, có chút khó xử nhìn Lâm Tĩnh Nghi: “Tĩnh Nghi, không phải dì Trần không giúp cháu, nhưng thủ tục nhận nuôi đứa trẻ này là của Tô Chí Viễn. Cháu và Tô Chí Viễn vẫn chưa đăng ký kết hôn, đứa trẻ này không thể nhập vào hộ khẩu của cháu được.”

Lâm Tĩnh Nghi vừa nghe đã biết bà Trần Khiết hiểu lầm ý mình, vội vàng giải thích: “Dì Trần, dì hiểu lầm rồi ạ. Cháu không phải muốn nhập hộ khẩu cho thằng bé. Ý của cháu là muốn nó đi học trước ở đây. Giấy kết hôn của cháu và Chí Viễn phải đợi anh ấy về đơn vị làm đơn xin rồi mới đăng ký được, cho nên tạm thời chưa nhập hộ khẩu cho nó ạ.”

Trần Khiết có chút do dự, nhưng nhìn vào tờ giấy chứng minh Tô Niệm An là con liệt sĩ trong tay, cuối cùng vẫn cấp cho cô giấy chứng nhận: “Được, giấy chứng nhận này dì cấp cho thằng bé. Đợi đến lúc cháu và Tô Chí Viễn đăng ký xong thì đến làm hộ khẩu cho nó.”

“Vâng ạ, cảm ơn dì Trần.” Lâm Tĩnh Nghi vui mừng nhìn tờ giấy cho phép Tô Niệm An đi học trong khu vực trên tay mình.

Như vậy sau này, lúc đi làm cô có thể gửi Tô Niệm An đến nhà trẻ, có cô giáo trông chừng cô cũng sẽ không lo con xảy ra chuyện gì nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc