Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 17: Anh Ta À, Không Dám Đâu!

Cài Đặt

Chương 17: Anh Ta À, Không Dám Đâu!

Những người xung quanh nghe Lâm Tĩnh Nghi nói vậy đều bật cười chế nhạo.

Sắc mặt Tôn Mỹ Kiều đỏ bừng. Ở trong thôn cô ta là hòn ngọc quý trên tay của trưởng thôn, là đối tượng ngưỡng mộ của tất cả các cô gái, không ngờ ở đây lại bị người ta chế giễu.

“Lâm Tĩnh Nghi, tao liều mạng với mày!” Tôn Mỹ Kiều mặt mày dữ tợn, giơ tay lên định túm tóc Lâm Tĩnh Nghi.

Lâm Tĩnh Nghi nhanh chóng né người, tránh được tay của Tôn Mỹ Kiều: “Là cô bôi nhọ Nhuỵ Nhuỵ trước, đánh cô là còn nhẹ đấy.”

Tôn Mỹ Kiều không túm được Lâm Tĩnh Nghi, liền quay người xô đẩy Lý Hoành Viễn bên cạnh: “Anh cứ đứng ở đây nhìn tôi bị nó đánh sao? Còn không đi trả thù cho tôi!”

Nhưng mặc cho Tôn Mỹ Kiều đẩy thế nào, Lý Hoành Viễn cũng chỉ đỏ mặt đứng yên tại chỗ không nhúc nhích: “Kiều Kiều, thôi bỏ đi! Chúng ta đi thôi!”

Tôn Mỹ Kiều đã mất mặt như vậy, làm sao có thể đồng ý bỏ qua dễ dàng?

Cô ta dùng sức xô đẩy Lý Hoành Viễn, hy vọng anh ta có thể giống một người đàn ông mà chống lưng cho mình.

Triệu Nhuỵ Nhuỵ khoanh tay trước ngực, đứng trên quầy hàng, khinh thường nhìn Lý Hoành Viễn: “Cô cũng đừng ép anh ta. Anh ta à, không dám đâu!”

“Lý Hoành Viễn, anh có còn là đàn ông không?” Tôn Mỹ Kiều tức muốn điên, véo mạnh mấy cái vào cánh tay Lý Hoành Viễn.

“Đủ rồi!” Bị Triệu Nhuỵ Nhuỵ nói trúng tim đen, Lý Hoành Viễn tức giận đến hộc máu. Gã ta liền tới trước mặt Lâm Tĩnh Nghi, tay phải giơ cao, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Tĩnh Nghi! Đây là cô ép tôi!”

Cánh tay giơ cao cũng không hạ xuống như mong muốn. Trên mặt Lâm Tĩnh Nghi thậm chí không có một tia sợ hãi, chỉ có vẻ mặt khinh thường nhìn anh ta.

“Ai ép anh?”

Tô Chí Viễn nắm lấy cánh tay Lý Hoành Viễn, đôi mắt anh híp lại, giọng nói lạnh như băng, sát khí trên người tỏa thẳng về phía Lý Hoành Viễn.

“Tô… Tô Chí Viễn? Anh… sao anh lại ở đây?” Lý Hoành Viễn nhìn Tô Chí Viễn toàn thân đầy sát khí, giọng nói có chút run rẩy, ngay cả hai chân cũng có chút nhũn ra.

Tô Chí Viễn siết chặt cánh tay trong tay mình, giọng nói lạnh lẽo: “Người anh muốn đánh là vợ của tôi, anh nghĩ tại sao tôi lại ở đây?”

Lý Hoành Viễn kinh ngạc nhìn về phía Lâm Tĩnh Nghi.

Mặc dù anh ta có nghe mẹ mình nói Lâm Tĩnh Nghi đã gả cho Tô Chí Viễn, nhưng thực chất trong lòng vẫn không tin.

Dù sao Lâm Tĩnh Nghi thích anh ta đến mức nào, anh ta là người biết rõ nhất. Bằng không, anh ta cũng sẽ không dám đăng ký kết hôn với Tôn Mỹ Kiều ngay trước ngày cưới với Lâm Tĩnh Nghi.

Con người Lâm Tĩnh Nghi chỗ nào cũng tốt, chỉ là có chút kiêu ngạo của người thành phố. Anh ta nhắm trúng việc nhà Lâm Tĩnh Nghi chỉ có một mình cô là con, cha già lại sức khỏe không tốt.

Đến lúc ông già đó chết đi, căn nhà trong thành phố sẽ là của anh ta, Lâm Tĩnh Nghi còn không phải mặc cho anh ta xoa nắn sao?

Chỉ là kế hoạch chưa kịp nói cho Tôn Mỹ Kiều biết, khiến Tôn Mỹ Kiều phơi bày chuyện mang thai ra, bằng không…

Lý Hoành Viễn quay đầu, đau lòng nhìn về phía Lâm Tĩnh Nghi: “Tĩnh Nghi, anh ta nói là giả, là lừa tôi có phải không?” Cái điệu bộ đó cứ như thể người không chung thủy là Lâm Tĩnh Nghi vậy.

Lâm Tĩnh Nghi đi đến bên cạnh Tô Chí Viễn, vươn tay khoác lấy cánh tay anh: “Chí Viễn, không còn sớm nữa! Buổi chiều còn phải mời đồng nghiệp ăn cơm nữa.”

“Được.” Tô Chí Viễn sâu sắc nhìn cô một cái, rồi đẩy Lý Hoành Viễn ra: “Cút đi, sau này đừng để tôi thấy mặt anh nữa.”

Anh xoay người bế Tô Niệm An trên quầy hàng lên, nhìn về phía Lâm Tĩnh Nghi.

Lâm Tĩnh Nghi đi đến trước mặt Lý Hoành Viễn, nói từng chữ một: “Lý Hoành Viễn, tôi không có thời gian, cũng không có tâm trạng đi lừa anh. Chuyện anh và Tôn Mỹ Kiều đăng ký kết hôn còn muốn lừa tôi làm đám cưới, tôi sẽ không để yên như vậy đâu.”

Triệu Nhuỵ Nhuỵ thấy sắc mặt tái nhợt của Lý Hoành Viễn thì vui vẻ không ít: “Tạm biệt Tĩnh Nghi nhé.”

Sau khi Lâm Tĩnh Nghi và Tô Chí Viễn đi xa, dù Tôn Mỹ Kiều không tình nguyện nhưng vẫn bị Lý Hoành Viễn kéo rời khỏi Hợp tác xã.

“Lý Hoành Viễn, anh thật không phải là đàn ông.” Tôn Mỹ Kiều không phục.

Cô ta đã rất vất vả mới cướp được Lý Hoành Viễn từ tay Lâm Tĩnh Nghi, tại sao trước mặt Lâm Tĩnh Nghi lại vẫn không có một chút cảm giác hơn người nào cả?

Từ hợp tác xã về nhà thì thấy Lâm Bảo Quốc đã ngủ rồi. Lâm Tĩnh Nghi tiến lên xem xét, sắc mặt Lâm Bảo Quốc hồng hào, tuy tiếng thở có chút nặng nề nhưng vẫn rất ổn định.

Tô Chí Viễn đang ở trong bếp sơ chế đồ ăn, chuẩn bị nấu cơm cho cha vợ. Lát nữa cả nhà họ sẽ ra tiệm cơm quốc doanh ăn cùng các đồng nghiệp ở xưởng cơ khí.

Sau khi dỗ Tô Niệm An đang buồn ngủ gà gật vào phòng, Lâm Tĩnh Nghi liếc nhìn khoảng sân yên tĩnh, nhân cơ hội đi vào không gian để xem những hạt giống mình đã gieo.

Mặc dù biết tốc độ thời gian trong không gian khác với bên ngoài, nhưng khi tận mắt nhìn thấy những hạt giống mình mới gieo vài giờ trước đã nảy mầm, cô vẫn cảm thấy rất thần kỳ.

Thấy được sự thần kỳ của không gian, lòng Lâm Tĩnh Nghi cuối cùng cũng thả lỏng. Cô sửa sang lại quần áo trên người rồi ra khỏi phòng.

Không gian và sự trùng sinh là bí mật lớn nhất của cô.

Kiếp trước, chính mình đã chết vì sự hèn nhát, cái gì cũng không nhìn thấu, chỉ duy nhất nhìn thấu được lòng người. Cho nên đời này, bất kể xảy ra chuyện gì cô cũng sẽ không tiết lộ bí mật lớn nhất của mình cho bất kỳ ai.

“Chí Viễn, để em giúp anh.” Lâm Tĩnh Nghi xắn tay áo đi vào bếp.

Tô Chí Viễn đang nấu cháo trong bếp. Chỉ trong một lúc, gạo và mì mua về đã được anh sắp xếp gọn gàng: “Không cần đâu, để anh làm là được. Nấu cho ba ít cháo thịt nạc nhé? Dễ tiêu hóa.”

“Vâng.” Đứng ở cửa bếp chăm chú quan sát Tô Chí Viễn, Lâm Tĩnh Nghi thật sự cảm thấy Lý Hoành Viễn ngay cả một ngón chân của anh cũng không bằng, từ ngoại hình đến mức độ chu đáo, căn bản không có khả năng so sánh.

Cháo nấu xong, ông cụ cũng vừa lúc tỉnh dậy. Tô Chí Viễn lại bận trước bận sau hầu hạ ông cụ đi vệ sinh, rửa tay, rồi mới như lập công mà bưng bát cháo mình nấu qua.

Toàn bộ quá trình, Lâm Tĩnh Nghi giống như một người ngoài cuộc đứng nhìn.

Kiếp trước, ngày thứ hai sau khi cô kết hôn, ông cụ đã bị tức đến qua đời.

Mặc dù đời này cũng tức giận, nhưng lại được Tô Chí Viễn dỗ dành, không gây ra bi kịch như kiếp trước. Xem ra, Lý Hoành Viễn mới là người khắc ba cô.

Ngay lúc vừa hầu hạ ông ăn cơm xong, Triệu Nhuỵ Nhuỵ liền đeo chiếc túi nhỏ của mình tới: “Tĩnh Nghi, các cậu mau ra tiệm cơm quốc doanh đi. Ở đây để tớ chăm sóc bác Lâm cho.”

Kiếp trước khi cô từ chức, ba của Triệu Nhuỵ Nhuỵ đã nhiều lần giữ lại. Cuối cùng vì cô một mực muốn nghỉ nên mới đành để cô đi.

Lúc đi còn cho cô một trăm đồng, dặn dò có vấn đề gì thì đến tìm họ. Nhưng cô luôn chỉ báo tin vui không báo tin buồn, những tủi nhục ở nhà chồng chưa bao giờ nói với nhà họ Triệu.

Mãi cho đến khi Triệu Nhuỵ Nhuỵ vì con trai cô mà xảy ra chuyện, hai nhà mới hoàn toàn không còn liên lạc nữa.

Lâm Tĩnh Nghi vui vẻ đón bạn vào, kéo tay Triệu Nhuỵ Nhuỵ, giọng có chút trách móc: “Sao cậu lại đến đây? Không phải nói muốn ra tiệm cơm quốc doanh ăn sao?”

Triệu Nhuỵ Nhuỵ kéo tay Lâm Tĩnh Nghi, trên gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy ý cười: “Hôm nay ba tớ có việc không đến được, tớ thay ba đến chăm sóc bác Lâm. Với quan hệ của chúng ta, một bữa cơm có thể đuổi được tớ đi sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc