Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 16: Đồ Nhà Quê Không Có Kiến Thức

Cài Đặt

Chương 16: Đồ Nhà Quê Không Có Kiến Thức

“Vậy thì phiền cô rồi.” Tô Chí Viễn không chút khách khí, nói lời cảm ơn với Triệu Nhuỵ Nhuỵ.

Anh xem như đã nhìn thấu, chỉ cần có Tô Niệm An ở đây, ánh mắt của vợ anh căn bản sẽ không dừng lại trên người anh. Bây giờ có người muốn giúp anh trông con, anh đương nhiên là mừng rồi.

Trong lúc Lâm Tĩnh Nghi còn chưa kịp phản ứng, Tô Niệm An đã bị Tô Chí Viễn “giao” cho Triệu Nhuỵ Nhuỵ: “Chí Viễn, như vậy không hay lắm đâu?”

“Không sao, bạn của em thích Tiểu An mà.” Tô Chí Viễn không hề cảm thấy có chỗ nào không ổn.

Hợp tác xã ở huyện lớn hơn nhiều so với ở trong thôn, có đến hai tầng. Tầng hai bán đồ điện và những món đồ lớn như xe đạp, máy may.

Tô Chí Viễn trực tiếp đưa Lâm Tĩnh Nghi lên tầng hai, chỉ vào những món đồ lớn trước mặt rồi nói với cô: “Vợ ơi! Đám cưới của chúng ta có hơi qua loa, em xem thích cái gì? Anh mua cho, xem như là bồi thường cho em.”

Lâm Tĩnh Nghi khẽ cười, cô không từ chối Tô Chí Viễn mà nghiêm túc nhìn một vòng tầng hai: “Em cũng không thấy thiệt thòi gì nên cũng không cần bồi thường, nhưng anh có tấm lòng này em vẫn rất vui.”

Tô Chí Viễn đi theo sau Lâm Tĩnh Nghi, thu lại sát khí trên người, anh cũng không còn đáng sợ như vậy nữa: “Mua một chiếc xe đạp đi, như vậy em đi làm tan làm cũng tiện hơn.”

Lâm Tĩnh Nghi suy nghĩ một chút, cảm thấy anh nói cũng có lý, liền đồng ý: “Cũng được, vậy mua một chiếc xe đạp đi.”

Xe đạp mua là loại xe đạp nữ hiệu Phượng Hoàng. Xe đạp nam quá cao, phía trên còn có một cái gióng ngang, Lâm Tĩnh Nghi không thể trèo lên được.

Mua xong xe đạp, Tô Chí Viễn cảm thấy vẫn chưa đủ.

Nhớ lại chuyện lúc trước Lâm Tĩnh Nghi nói phải mua vải may quần áo cho Tô Niệm An, anh liền chỉ vào chiếc máy may bên cạnh nói: “Mua thêm một cái máy may nữa đi, như vậy em may quần áo cũng tiện hơn.”

Lâm Tĩnh Nghi vội vàng ngăn anh lại: “Không cần đâu, nhà em có máy may rồi, không cần mua.”

Lúc trước khi kết hôn, vì Lý Hoành Viễn không đưa tiền sính lễ, cho nên vì giữ thể diện, cô cũng không mang máy may đi làm của hồi môn. Bằng không, e là chiếc máy may đó giờ đã không còn là của cô nữa.

Cuối cùng, dưới sự nhấn mạnh nhiều lần của Lâm Tĩnh Nghi rằng không cần gì cả, Tô Chí Viễn mới đi xuống lầu.

Sau khi mua đủ gạo, mì, lương thực và dầu ăn còn thiếu trong nhà, Tô Chí Viễn lại đi mua thêm một miếng thịt.

Lúc đi ngang qua quầy mỹ phẩm, anh lại không nỡ đi tiếp: “Em nói trong nhà cái này cũng có, cái kia cũng có. Đi một chuyến đến đây chỉ mua được một chiếc xe đạp. Vậy anh mua cho em một bộ mỹ phẩm chắc em không từ chối nữa chứ?”

Lâm Tĩnh Nghi không trang điểm, buổi sáng cũng chỉ dùng nước lã rửa mặt, nhưng vẫn rất đẹp.

Tô Chí Viễn từng nghe vợ của đồng đội mình nói, da mặt phụ nữ phải được bảo dưỡng, phải dùng mỹ phẩm tốt. Cho nên lần này, bất kể Lâm Tĩnh Nghi nói gì, anh cũng phải mua mỹ phẩm cho cô.

Không khuyên được, Lâm Tĩnh Nghi chỉ có thể bất đắc dĩ đứng một bên nhìn Tô Chí Viễn mua cho cô một lọ kem dưỡng da Bách Tước Linh.

Tô Chí Viễn như dâng vật báu, đưa lọ kem dưỡng da đến trước mặt Lâm Tĩnh Nghi: “Vợ ơi, em có thích không?”

Lâm Tĩnh Nghi nhìn bộ dạng lấy lòng của Tô Chí Viễn thì bật cười: “Thích chứ, anh mua gì cho em em cũng đều thích.”

“Đi thôi, chúng ta đi đón con trai rồi về nhà.” Tô Chí Viễn xách đồ đã mua bằng một tay, tay còn lại nắm lấy tay Lâm Tĩnh Nghi đi tìm con trai.

Triệu Nhuỵ Nhuỵ bán kẹo và bánh ngọt, lúc này quầy hàng của cô đã bị người ta vây kín.

“Mua không nổi thì đừng có mua, ở đây giả làm người giàu có làm gì?”

Giọng nói trẻ con đặc trưng vang lên từ trong đám đông. Tim Lâm Tĩnh Nghi thắt lại, cô có chút lo lắng nói với Tô Chí Viễn: “Chí Viễn, là Nhuỵ Nhuỵ, chúng ta mau qua xem sao.”

“Được.” Tô Chí Viễn che chở cho Lâm Tĩnh Nghi, chen vào trong đám đông.

Những người đang xem náo nhiệt vui vẻ bị người phía sau đẩy ra, vừa định nổi giận thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Tô Chí Viễn lập tức liền ngoan ngoãn, chen sang bên cạnh nhường đường cho hai người.

Cứ như vậy, Tô Chí Viễn dựa vào sát khí của mình mà thuận lợi đưa Lâm Tĩnh Nghi vào giữa đám đông.

Trong đám người, Lý Hoành Viễn dẫn theo Tôn Mỹ Kiều đứng trước quầy hàng của Triệu Nhuỵ Nhuỵ, mặt mày tức giận nhìn chằm chằm cô.

Nhìn những người đang vây xem xung quanh, mặt Lý Hoành Viễn đỏ bừng.

Hắn cảm thấy Triệu Nhuỵ Nhuỵ đang cố tình làm khó mình, lớn tiếng chất vấn: “Cái gì gọi là tôi mua không nổi? Hai hôm trước tôi mua vẫn là một xu một viên không cần phiếu, sao hôm nay lại cần phiếu?”

“Tôi…” Nhìn thấy Lâm Tĩnh Nghi đến, ánh mắt Lý Hoành Viễn có chút lảng tránh, ngập ngừng không nói nên lời.

Tôn Mỹ Kiều thấy Lâm Tĩnh Nghi đến liền định tiến lên gây sự, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Tô Chí Viễn sau lưng cô, cô ta lập tức lùi bước.

Triệu Nhuỵ Nhuỵ thấy Lâm Tĩnh Nghi đến, như thể có người chống lưng, liền la lớn: “Nói đi! Anh nói đi chứ! Hôm nào anh mua kẹo mà tôi không lấy phiếu đường?”

Sắc mặt Lý Hoành Viễn có chút đỏ lên, nhưng mua không được kẹo lại có chút không cam lòng, chỉ có thể thiếu tự tin nhìn Lâm Tĩnh Nghi: “Thì… không phải cô nói không cần phiếu sao?”

Trong mắt Lâm Tĩnh Nghi hiện lên một tia chế nhạo: “Tôi nói anh liền tin à? Tôi còn nói tôi mua kẹo không cần tiền, anh có tin không?”

“Đúng vậy, kẹo lúc đó là do Tĩnh Nghi mua, tiền và phiếu cũng đều là của Tĩnh Nghi đưa. Bây giờ anh lại muốn đến chiếm hời à?” Triệu Nhuỵ Nhuỵ khinh thường nhìn Lý Hoành Viễn, nếu không phải cô còn đang đi làm, nhất định đã xông lên cào cho hắn một trận.

Vừa nghe những lời này, mọi người liền hiểu ra. Chắc chắn là Lâm Tĩnh Nghi đã mua kẹo, nói với Lý Hoành Viễn không cần phiếu, hôm nay Lý Hoành Viễn mới đến mua.

Lý Hoành Viễn cũng hiểu ra nguyên nhân sự việc, trên mặt có chút không nén được sự xấu hổ.

Hắn quay người nhìn Tôn Mỹ Kiều đang nấp sau lưng mình: “Mỹ Kiều, hay là… hôm nay chúng ta không mua nữa?”

Nếu là bình thường không mua thì thôi, nhưng bây giờ Lâm Tĩnh Nghi cũng đang đứng ở đây, Tôn Mỹ Kiều sao có thể để Lâm Tĩnh Nghi chế giễu được.

Cô ta nói: “Không được, kẹo này hôm nay nhất định phải mua về. Ngày mai chúng ta tổ chức hôn lễ rồi, không có kẹo mừng thì sao gọi là kết hôn?”

Lý Hoành Viễn kiên nhẫn giải thích cho Tôn Mỹ Kiều: “Nhưng chúng ta không có phiếu đường, không mua được kẹo này.”

“Em không quan tâm.” Tôn Mỹ Kiều không chịu, cô ta chỉ tay vào Triệu Nhuỵ Nhuỵ, chất vấn: “Có phải cô và nó thông đồng với nhau không? Có phải chỉ có nó mua kẹo mới không cần phiếu?”

“Chát!”

Lâm Tĩnh Nghi bước lên trước, tát một cái vào mặt Tôn Mỹ Kiều: “Cô lần đầu tiên đến Hợp tác xã à? Không biết trả tiền là phải ra quầy khác sao? Đúng là đồ quê mùa không có kiến thức.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc