Xoay người thấy Lục Duật bỏ một con gà đã làm sạch lên trên thớt, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, lúc này Khương Niệm mới phát hiện anh đang thở dồn dập, trên đầu toàn là mồ hôi, vội hỏi: “Anh tới trạm thực phẩm ư?”
Từ chỗ này tới trạm thực phẩm đi đi về về mất hơn một giờ đồng hồ đó.
Khó trách chờ nửa ngày không thấy anh về.
Lục Duật gật đầu: “Ừ, cho nên về muộn mộy chút.”
Anh đi tới bên giếng múc nước rửa mặt, Khương Niệm mang đồ ăn đã nấu chín bưng ra, mắt liếc nhìn Lục Duật đang khom lưng rửa mặt. Người đàn ông cong eo lưng, hai tay nắm lấy hai bên mép áo như muốn cởi ra, chợt nghĩ ra còn có cô ở đây, lại lập tức buông áo xuống.
Tuy rằng ánh sáng bóng đèn trong viện không quá sáng, nhưng Khương Niệm vẫn thấy được cơ bụng săn chắc của người đàn ông.
Vai rộng eo thon, cơ bụng căng chặt.
Khương Niệm vội vã dời ánh mắt, trong lòng nhủ thầm: Phi lễ chớ nhìn.
Buổi tối nấu cháo, xào một đĩa cà tím thịt bằm, dưa leo xào trứng gà, hai cái bánh bột ngô và ba cái bánh bao. Cô biết lượng cơm Lục Duật ăn rất nhiều, cho nên lượng đồ ăn cũng nấu nhiều.
Lục Duật ngồi trên băng ghế, ăn cơm Khương Niệm nấu, trong lòng đột nhiên có loại cảm giác kiên định.
.... là cảm giác của gia đình.
Trước khi Khương Niệm tới bộ đội, sáng trưa tối anh đều tới nhà bếp tập thể ăn cơm, ăn xong rồi về kí túc xá ngủ, ngày nào sinh hoạt cũng lặp lại giống nhau, tiền lương được phát thì gửi về nhà.
Sau khi Khương Niệm tới, trên vai anh nhiều hơn một loại trách nhiệm, lại không cần phải tới nhà bếp tập thể ăn cơm. Giống như nhà đoàn trưởng Tống, về đến nhà là có cơm nóng hổi ăn.
Cô nấu cơm còn rất ngon nữa.
Lục Duật ngước mắt nhìn Khương Niệm ở đối diện, ngồi trên băng ghế hai chân khép lại, vẫn cúi đầu trước sau như một yên tĩnh ăn cơm.
Ăn cơm chiều xong, Lục Duật thu dọn bát đĩa mang vào nhà bếp, nói với Khương Niệm đang đi vào: “Tôi mang thịt gà rửa sạch rồi bỏ vào nước giếng giữ lạnh, sáng mai lúc tôi đi sẽ lấy ra.”
Khương Niệm đứng ở bệ bếp bên bệ rửa bát, nhẹ nhàng gật đầu nói: “Ừ.”
Niên đại này tử lạnh chưa có nhiều, mùa hè trười nóng, hầu hết đều dùng biện pháp cổ xưa để bảo tồn thịt không bị hỏng.
Lúc Lục Duật mang gà đã giết sẵn đi ra ngoài, thấy Khương Niệm kiễng gót chân lau phía trong bệ bếp, cô có vóc người nhỏ xinh, với người lau bên trong có chút khó khăn, nhất là chỗ góc, hai bên đều sát vào tường.
Anh xách thịt gà đi ra ngoài, múc nước giếng rửa sạch sẽ, rồi bỏ cùng thịt heo cho vào giữ lạnh trong nước giếng.
Khương Niệm quét dọn nhà bếp sạch sẽ, nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng “thùng thùng”, cất chổi đi ra ngoài thì thấy Lục Duật đứng ở trước cửa phòng cô, trong tay đang cầm cây búa gõ, trên mặt đất còn để bốn cây gỗ nhỏ dài.
“Anh đang làm gì vậy?”
Khương Niệm đứng ở cửa phòng, hai tay nắm chặt góc áo, co quắp hỏi.
Lục Duật đóng xong cây đinh cuối cùng nói: “Mùa hè có nhiều muỗi, chăng lưới cửa sổ sẽ đỡ một chút.”
Anh tiện tay chỉ mấy cây gỗ dưới đất: “Làm xong lưới cửa sổ tôi lại đóng khung treo màn giường cho cô.”
Trong lòng Khương Niệm không nhịn được khen ngợi: Thật là cẩn thận quá.
Nhưng trên mặt vẫn như cũ không có biểu hiện gì, cúi đầu nắm góc áo, nói nhỏ:
“Tốt quá.”
Làm xong lưới chắn cửa sổ, Lục Duật cầm mấy cây gậy gỗ đi vào phòng.
Khương Niệm cũng muốn đi theo vào giúp đỡ, Lục Duật định kêu cô đi ra ngoài hóng gió cho mát mẻ, xong lại sợ lời mình nói khiến chị dâu nghĩ ngợi, sợ cô lại nghĩ mình là liên lụy tới anh, vì thế sửa miệng thành: “Chị dâu, đưa cho tôi cái kìm để trên bàn.”
Khương Niệm nghe lời lấy kìm đưa tới, lại đưa dây thép theo yêu cầu của anh.
Lục Duật dáng người cao ráo, làm khung treo màn cũng không cần phải kê ghế, chỉ vài động tác đã làm xong.
Khương Niệm lấy hai cái kẹo sữa từ trong hộp sắp ra, nắm chặt trong lòng bàn tay, đi theo sau Lục Duật ra khỏi phòng. Khi anh xoay người lại, cúi đầu đưa tay với anh, giọng nói nhỏ như muỗi: “Anh cũng ăn đi, ngọt lắm.”
Lục Duật ngẩn người, nhìn hai cái kẹo sữa trong lòng bàn tay cô gái.
Đôi môi mỏng mấp máy vài cái, rồi duỗi tay cầm lấy, nắm chặt trong lòng bàn tay, giọng nói nghẹn ngào: “Cảm ơn.”
.
Khương Niệm đun một nồi nước, sau khi tắm rửa xong mặc quần áo, chờ Lục Duật đổ nước bẩn đi giúp cô rồi mới cởi bỏ quần áo ngoài, thảnh thơi nằm nghỉ trên giường.
Đầu giường dựa vào tường, chân giường dựa vào cửa sổ, hai tay cô đan vào nhau đặt sau gáy, hai chân vắt chéo, nhìn ra vầng trăng bên ngoài cửa sổ, nghe tiếng ve kêu râm ran bên ngoài, không bao lâu thì ngủ.
Không bị muỗi đốt, Khương Niệm hiếm khi được ngủ ngon như vậy.
Ngủ đến nửa đêm, Khương Niệm mắc đi tiểu nên tỉnh dậy, mơ mơ màng màng ở mắt ra, ngồi ở trên giường một lúc mới xỏ giày vải đi giải quyết. Bên ngoài tuy tối trời nhưng may có ánh trăng chiếu vẫn có thể nhìn thấy đường đi.
Đi vệ sinh xong, vừa định quay về phòng, thì phía ngoài sân truyền đến tiếng khóc của phụ nữ.
Tiếng khóc còn mang theo cảm xúc lúc cao lúc thấp.
Ngoài trời đen nhánh, Khương Niệm nghe tiếng khóc ai oán của phụ nữ cứ tưởng bản thân nửa đêm gặp ma. Sợ tới mức căng cả da đầu, thét chói tai chạy về phía cửa phòng của Lục Duật.
Cô cảm thấy Lục Duật là đàn ông, trên người nhiều dương khí, ma quỷ sẽ sợ hãi.
Cô còn chưa kịp đập cửa, cửa phòng đột ngột mở ra trước một bước. Lục Duật cởi trần chạy ra, thấy gương mặt Khương Niệm trắng bệch, ánh mắt ngập tràn sợ sãi, lập tức nhíu chặt chân mày. Không rảnh lo lắng tị hiềm chị dâu chú em chồng, vội bắt lấy bàn tay kéo cô vào trong, nặng nề hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Khương Niệm trốn ra phía sau Lục Duật, ngón tay run run chỉ về phía cổng nói: “Có, có... người đang khóc, tôi nghe thấy có người phụ nữ đang khóc.”
Cô vốn muốn nói có ma, nhưng chữ này là tối kị ở thời đại này.
Lục Duật: ...
Anh quay người lại nhìn Khương Niệm, thấy cô so vai rụt cổ, trên người chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ trắng in hoa cùng với quần đùi. Áo ba lỗ có chút ngắn, lộ ra đoạn bụng, tóc phủ lên vai càng khiến cho làn da thêm trắng sáng.
Lỗ tai Lục Duật bỗng chốc đỏ bừng, anh vội dời ánh mắt, đi về phía cổng: “Cô về phòng trước đi, tôi đi ra ngoài xem thế nào.”
Khương Niệm không dám ở một mình trong phòng, cô luôn cảm thấy phía sau lưng mình có gì đó âm u, sợ rằng sẽ có cánh tay trắng bệch đặt lên vai cô.
Vừa nghĩ như vậy toàn thân cô bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, đuổi theo về hướng Lục Duật.
Lục Duật vừa mới mở cổng thì nghe tiếng bước chân phía sau, nhíu chặt chân mày, không dám quay đầu lại, nói: “Cô về phòng mặc thêm quần áo đi.”
Khương Niệm dừng bước chân, sừng sờ đứng đó.
Cô cúi đầu nhìn trang phục trên người, cảm thấy không có vấn đề gì cả.
Nhưng cô cũng không dám phản bác Lục Duật, quay về bóng lưng của anh nói: “Vậy, vậy thì anh đứng đó đợi tôi, một mình tôi sợ lắm.”
Lục Duật nắm chặt then cửa, một lúc lâu mới nói: “Ừ.”
Khương Niệm chạy nhanh về phòng, mở bóng đèn, mặc xong quần áo lại nhấc chân chạy ra bên ngoài, lo sợ chỉ chậm một bước thôi là bị ma quỷ bắt đi mất.
Cô chạy đến phía sau Lục Duật, thở hổn hển: “Được rồi.” Lục Duật đi ra khỏi cổng, ánh mắt sắc bén quét một vòng xung quanh, cũng không hề phát hiện có người nào khả nghi.
“Ai vậy? Nửa đêm nửa hôm còn kêu la dọa chết người!”
“Cô không ngủ được chúng tôi còn ngủ đó, kêu la cái gì vậy chứ!.”
Vừa rồi Khương Niệm giật mình hét chói tai, làm mấy hộ xung quanh đều bị đánh thức. Mấy người quân tẩu đi tới, vừa đi vừa mặc thêm áo, muốn tới xem có chuyện gì xảy ra.
Phùng Mai và Tống Chí Vĩ bênh cạnh cũng ra ngoài, Phùng Mai xoa xoa đôi mắt, thấy Khương Niệm đứng rúc sau lưng phó đoàn Lục, sửng sốt hỏi: “Hai người vừa rồi có nghe thấy tiếng người phụ nữ nào kêu không?”
Khương Niệm: ...
Cô nhỏ giọng nói: “Là em kêu.”
Phùng Mai lớn giọng không ít: “Nửa đêm em không ngủ được, kêu to cái gì vậy?”
Cô nắm chặt góc áo, lại cúi đầu, vừa muốn giải thích, thì Lục Duật mở miệng trước: “Chị dâu của tôi vừa rồi nghe thấy bên ngoài có tiếng phụ nữ khóc, cho nên bị dọa.”
Tống Chí Vĩ nghe thấy thế, lập tức nhìn về phía sân viện nhà tiểu đội trưởng Lưu.
Phùng Mai cũng trừng mắt nhìn qua, tức giận nói: “Mấy nhà này ngoại trừ Từ Yến nửa đêm nửa hôm ở bên ngoài khóc lóc kêu gào thì còn là ai nữa?”
Hai người bọn họ vừa mới dọn lại đây được hai ngày, cũng không biết chuyện Từ Yến thường có thói quen nửa đêm ra bên ngoài cổng ngồi khóc.
Nếu sớm biết là Từ Yến thì Khương Niệm đã không bị dọa tới mức tê dại cả da đầu.
Tiểu đội trưởng Lưu khoác áo sơ mi đi ra ngoài, thấy bên ngoài có vài người đang tụ tập, trong đó có cả phó đoàn Lục và đoàn trưởng Tống, lập tức cảm thấy nhức cả đầu.
Vừa rồi anh ta đi nhanh từ trong nhà ra cũng có nghe được đối thoại bên ngoài, biết được chị dâu của phó đoàn Lục ở bên cạnh bị dọa sợ. Vì thế nói với Khương Niệm: “Chị dâu của phó đoàn Lục à, tôi thay Từ Yến xin lỗi cô, làm cô sợ hãi rồi.”
Thấy khuôn mặt đoàn trưởng Tống đen thui, vội vàng nói: “Đoàn trưởng Tống, từ nay về sau tôi sẽ quản chặt Từ Yến, không cho cô ấy làm ảnh hưởng đến mọi người.”
Lại quay sang nhận lỗi với mấy người quân tẩu nửa đêm chạy ra: “Làm ồn đến mọi người là chúng ta không đúng, mọi người mau về ngủ tiếp đi.”
Tống Chí Vĩ chỉ vào tiểu đội trưởng Lưu, tức giận nói: “An gia mới đến trị quốc, cậu nhìn mình xem, ngay cả vợ mình cũng quản không được thì sao có thể quản lý tốt lính tráng bên dưới chứ! Tôi nói cho Lưu Cường cậu biết, nếu còn lần sau, cậu đi viết kiểm điểm cho tôi!.”
Nói xong hừ lạnh bước đi.
Phùng Mai trừng mắt liếc tiểu đội trưởng Lưu, nói với Khương Niệm: “Không có chuyện gì, mau quay về ngủ đi.”
Khương Niệm nhẹ gật đầu: “Dạ.”
Mấy người quân tẩu khác cũng oán trách vài câu rồi ai về nhà nấy.
Tiểu đội trưởng Lưu nhìn sang phía Lục Duật, thấy vẻ mặt anh không được đẹp, bực bồi xoa xoa mặt thở dài nói: “Lục phó đoàn, thật lòng xin lỗi cậu.”
Lục Duật nói: “Dù nói như thế nào thì Từ Yến cũng là vợ của anh, là mẹ của hai con trai anh. Nếu như chị ấy luẩn quẩn trong lòng làm ra việc dại dột, đến lúc đó anh sẽ hối hận.”
Nói xong cũng không nhìn sắc mặt Lưu Cường, cùng Khương Niệm đi về nhà.
Mọi người đều tản đi rồi, Lưu Cường cũng quay vào nhà. Anh ta đi vào trong phòng, thấy Từ Yến nằm quay mặt vào tường ngủ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, tiến đến nắm lấy bả vai cô ta lay kéo xoay ra ngoài. Từ Yến bị ép buộc xoay người, con mắt sưng đỏ trừng hắn ta: “Anh còn muốn đánh tôi à?!”
Lưu Cường chống tay ở trên giường xiết chặt nắm đấm, nhịn xuống tức giận muốn đánh cô ấy một trận. Anh ta đứng dậy cắn răng nói: “Tôi ngủ cùng hai con con!.”
Anh ta sợ rằng nếu tiếp tục cùng một chỗ với Từ Yến sẽ bị cô ấy làm cho mất đi lý trí.
“Giỏi nha, bây giừo anh còn phân phòng ngủ với tôi nữa cơ đấy!.”
“Lưu Cường, có giỏi thì anh đừng bao giờ lên giường của bà đây!.”
Từ Yến ngồi dậy, tóm lấy gối đầu ném về phía bóng lưng Lưu Cường, Lưu Cường cũng không thèm để ý, chẳng buồn quay đầu lại đi thẳng, cô ấy tức đến mức vùi đầu vào giữa hai gối khóc nức nở.
Hai đứa con trai Lưu Cường thấy cha đi vào phòng, lại nghe thấy tiếng mẹ khóc cách một bức tường, hai đứa trẻ nằm trên giường dán sát vào nhau thấy Lưu Cường cởi bỏ quần áo ngoài đến nằm ở mép giường, hai anh em quay mặt nhìn nhau.
Con trai cả Lưu Kiến Nghiệp không kìm được hỏi: “Cha, mẹ đang khóc kìa.”
Lưu Cường xoay người đưa lưng về phía hai đứa con trai, lông mày chặt nhíu lại.
“Cô ta thích khóc thì khóc cho chán đi, mặc kệ mẹ mày!.”
Con trai nhỏ Lưu Kiến Võ năm nay mới bốn tuổi, từ khi bé ra đời cho tới bây giờ gần như lúc nào cha mẹ cũng cãi nhau. Cậu bé chui vào lòng anh trai, ấm ức lau nước mắt. Lưu Kiến Nghiệp lau nước mắt cho em trai, nói thầm bên tai cậu bé: “Đừng khóc, cẩn thận cha tức giận bây giờ.”
Lưu Kiến Võ hít hít cái mũi, mím môi không dám khóc.
Cậu bé thật hâm mộ Tống Hướng Đông và Tống Hướng Hồng, cha mẹ bọn họ không bao giờ cãi nhau.
Trải qua trò khôi hài, Khương Niệm hoàn toàn tỉnh ngủ.
Cô nằm ở trên giường lăn qua lăn lại, cho đến tận khi trời tờ mờ sáng nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, biết là Lục Duật đã thức dậy.
Khương Niệm cũng dậy mặc xong quần áo và đeo giầy, mở đèn lên nhìn vào gương, thấy miệng vết thương trên đầu đã tốt lên nhiều. Cô chải tóc gọn gang, bện thành hai bím tóc rồi mới mở cửa phòng đi ra ngoài, thấy Lục Duật đang rửa lại thịt gà mua về hôm qua.
Nhìn thấy Khương Niệm bước ra, Lục Duật bưng bồn vào trong bếp: “Cô ngủ tiếp một lát nữa đi, tôi nấu bữa sáng cho.”
Khương Niệm nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi ngủ đủ rồi.”
Cô đi tới bên cạnh giếng nước, múc nước đánh răng rửa mặt, nghe thấy âm thanh nhóm lửa thái rau từ trong nhà bếp truyền ra. Nhanh nhẹn rửa tay sạch sẽ đi vào nhà bếp, đã thấy Lục Duật đem đồ ăn thái tốt bỏ vào trong nồi đảo.
Vì thế cô tự giác ngồi ở trước cửa lò thêm củi lửa.
Lục Duật nhìn Khương Niệm đang bỏ thêm củi vào trong miệng lò, ánh lửa lay động hắt vào trên mặt cô. Cô vẫn cúi đầu như trước, vừa lúc anh có thể nhìn thấy vết thương trên trán cô đã lành được mấy phần.
Lục Duật không ngờ nhìn Khương Niệm gầy yếu như vậy mà bạo phát âm thanh còn rất lớn.
Tối hôm qua nghe thấy cô kêu to, khiến anh bừng tỉnh trong nháy mắt.
Bữa sáng xào một món ăn, hấp lại bốn cái bánh bao trắng, hầm cháo, thêm một bát canh trứng.
Bữa sáng được bê lên bàn, Khương Niệm nhìn bát canh trứng ở trước mặt, mắt chớp chớp, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Lục Duật ở đối diện. Lục Duật uống một ngụm cháo, nhai nuốt rồi nói: “Ăn đi.”
Khương Niệm mín môi cúi đầu, trong lòng thấy hụt hẫng.
Nếu nguyên chủ lúc đó kiên trì thêm vài phút,, chờ được Lục Duật quay về, vậy thì cô sẽ không xuyên tới đây, mà nguyên chủ cũng có thể theo Lục Duật hưởng cuộc sống tốt đẹp. Như vậy cô không phải âm dương cách biệt với người nhà rồi.
Cũng không biết cha mẹ, ông bà nội hiện tại thế nào.
Khương Niệm hít hít cái mũi, không kìm được mà khóc thành tiếng.
Vì thế cái miệng nhỏ vừa ăn vừa thút thít khóc.
Động tác ăn cơm của Lục Duật cứng đờ, ngẩng đầu thấy Khương Niệm khóc đến mức bả vai run rẩy, nhíu mày hỏi: “Sao lại khóc?”
Khương Niệm uống một ngụm canh trứng, giọng nói mang theo nức nở: “Tôi nhớ anh trai anh.”
Lục Duật không hỏi nữa, nhanh chóng ăn cho xong, quay về phòng mặc quân phục. Khi đi ngang qua Khương Niệm nói một câu: “Chị dâu, người sống cần nhìn về tương lai.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




