Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lần đầu tiên dùng bếp củi nấu cơm, cũng khiến cho cô phải luống cuống.
Ngày hôm qua Lục Duật mua đồ ăn có dưa leo, Khương Niệm lấy làm món mỳ trộn tương. Cắt dưa leo thành sợi, bỏ lên bát mỳ, rưới nước tương lên, mùi thơm nức mũi, vừa làm cơm xong thì bên ngoài truyền tới tiếng bước chân.
Ánh sáng chiếu qua cửa nhà bếp bị một thân hình cao lớn ngăn trở, một giọng nói trầm thấp có lực truyền đến từ phía sau: “Chị dâu.”
Khương Niệm bị mùi hương dụ hoặc nhếch miệng cười, nghe thấy giọng của Lục Duật vội kéo khóe môi, nhỏ giọng nói: “Ăn cơm.”
“Tôi đi rửa mặt.”
Lục Duật nói rồi đi tới bên cạnh giếng nước, Khương Niệm trong nhà bếp nghe thấy tiếng đổ nước bên ngoài
Cô bưng hai bát mỳ trộn tương đi ra, mới đi tới cửa nhà bếp đã bị hai bàn tay thon dài rõ nét các khớp đón được. Hơi nóng trên người Lục Duật cũng phả vào mặt cô, người đàn ông nói: “Để tôi bưng cho.”
Nhìn thấy là mỳ trộn tương, vẻ mặt tươi cười: “Chị dâu làm mỳ trộn tương nhìn thôi đã thấy ngon.”
Khương Niệm cúi đầu, thu tay về: “Cảm ơn.”
Mồm miệng nhanh hơn đầu óc, nói xong mới phản ứng lại được, nguyên chủ rất ít khi nói lời khách sáo này. Ở trước mặt thím Phùng không nói làm gì, sau này trước mặt Lục Duật hạn chế hết sức không nói ra.
Lục Duật nhìn Khương Niệm: “Chị không cần khách sáo với tôi.”
Nói xong bưng chén đi ra ngoài trước.
Khương Niệm cầm hai đôi đũa, bưng đĩa trứng gà xào cà chua đi ra sân ngồi xuống, đỡ lấy bát mì trộn. Hương vị hỗn hợp thịt kho với mỳ sợi kích thích vị giác Khương Niệm, cô nhìn Lục Duật đối diện đang há miệng to ra ăn mỳ. Thấy anh cầm đĩa cà chua xào trứng gà lên đổ vào bát mình một chút, trộn đều rồi tiếp tục ăn.
Khương Niệm cầm chiếc đũa gắp mỳ, trong lòng cười cười, nhưng trên mặt lại không biểu lộ gì, cúi đầu nhìn vào bát mỳ hỏi: “Ăn ngon chứ?”
Động tác ăn mỳ của Lục Duật dừng lại, ngước mắt lên nhìn Khương Niệm đang yên tĩnh ăn mỳ, nói: “Ăn rất ngon.”
Cũng không phải là khen trái với lương tâm.
Trước đây anh cùng chính ủy đi tiệm cơm quốc doanh từng một lần ăn mỳ trộn tương, hương vị thực sự không ngon bằng chị dâu làm.
Lục Duật cũng chứng thực câu nói ăn ngon kia của mình, ăn một lúc ba bát mỳ, lại uống thêm một bát mỳ nước. ở giếng nước trong sân múc nước rửa mặt, thấy lu nước trong nhà bếp không còn bao nhiêu nước, lại xách ba xô nước đổ vào.
Khương Niệm ăn xong thu dọn chén bát vào nhà bếp, thấy Lục Duật xách theo thùng nước đổ vào lu.
Cô mang chén bát bỏ vào trong nồi, đang muốn lấy giẻ lau rửa thì người bên cạnh lấy trước một bước, nói với cô: “Cô đi nghỉ đi, để tôi rửa.”
Khương Niệm ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn về phía Lục Duật đứng ở cửa nhà bếp.
Người đàn ông chân dài dáng cao, khiến cho bệ bếp như lùn xuống. Ánh mặt trời chính ngọ xuyên qua cửa sổ mở rộng, chiếu lên trên gương mặt anh tuấn, hắt bóng lên tường đất bên cạnh.
Anh cúi đầu rửa bát, sườn mặt cong cong nét cương nghị.
Khương Niệm phát hiện Lục Duật không chỉ đẹp trai mà làm việc cũng rất nhanh nhẹn.
Chỗ bị muỗi cắn ngứa ngáy khó chịu, Khương Niệm không nhịn được đưa tay lên gãi, nói với anh chuyện hôm nay đi tới chỗ đất phần trăm: “Hôm nay chị Phùng dẫn tôi tới xem đất phần trăm, mấy hôm tới tôi sẽ thu dọn cỏ sạch sẽ, quá mấy ngày sẽ tìm mua chút rau giống để trồng.”
Lục Duật cầm bát để ráo nước, bỏ vào ngăn tủ, nói là tủ nhưng thực chất là một cái kệ gỗ vuông vắn mà thôi. Anh quay đầu lấy chiếc đũa, nhìn thấy trên bàn tay và cánh tay Khương Niệm có vài nốt muỗi đốt.
Anh giương mắt nhìn, thấy trên cổ cô cũng có mấy nốt.
“Việc trong đất tôi sẽ tranh thủ thời gian vào lúc giữa trưa cùng buổi chiều tới làm, chờ khi nào tôi cuốc đất xong xđii cô lại đi trồng rau.”
Khương Niệm cúi đầu nhìn củi lửa trên mặt đất, gật gật đầu: “Được.”
Lục Duật rửa xong nồi xoong, quét dọn nhà, nhìn băng gạc trên đầu Khương Niệm, cầm lấy quần áo nói: “Tôi đi đây.”
“Ừ.”
Khương Niệm ngoan ngoãn đi tới dựa vào cửa nhà bếp, nhìn theo Lục Duật đi ra khỏi cổng.
Mà Lục Duật thời điểm đóng lại cổng, vô tình ngẩng đầu thấy một màn này, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khôn cùng. Hai năm trước ngày anh rời đi đó, Khương Niệm cũng đứng ở ngoài cửa nhìn theo bóng anh như thế.
Lục Duật hạ mi mắt, đóng lại cổng rời đi.
Lục Duật đi rồi, Khương Niệm nấu một nồi nước ấm chuẩn bị gội đầu. Cô hòa nước ấm, vừa mới ngồi xuống thì cánh cổng bị người đẩy ra. Phùng Mai hái được hai trái cà tím và bốn quả ớt cay trong ruộng mang tới đây.
Cô ấy cảm thấy chị dâu của Lục phó đoàn không thích nói chuyện, nhưng tính cách hợp với mình.
Thấy Khương Niệm muốn gội đầu, Phùng Mai để đồ ăn lên bàn, chạy tới cản cô lại: “Trên đầu em còn có vết thương chưa lành đó, để dính nước vào thì phiền toái.”
Khương Niệm nắm tóc cười nói: “Không sao đâu.”
“Sao lại không sao chứ!.”
Phùng Mai bưng chậu nước nói với cô: “Đi đi đi, em nằm lên giường, duỗi đầu ra bên ngoài, chị gội đầu cho em. Như vậy nước sẽ không dính vào miệng vết thương.”
Khương Niệm vào nhà, nằm lên giường, mặt hướng lên nóc nhà. Phùng Mai lấy băng ghế đặt gần mép giường, đem chậu nước đặt bên trên băng ghế, bắt đầu gội đầu cho Khương Niệm. Vừa gội đầu vừa nói chuyện phiếm với cô.
“Em không biết chứ, giữa trưa chị về nhà cân nhắc mãi mới đem chuyện của Trịnh Hồng và tiểu đội trưởng Lưu nói với lão Tống nhà chị, em đoán xem lão Tống nhà chị nói gì?”
Khương Niệm nói theo ý chị ta: “Đoàn trưởng Tống nói gì ạ?”
Phùng Mai hừ hừ nói: “Lão bảo chị là óc heo nên giờ mới nhìn ra vấn đề, lão ấy còn kêu chị đừng có dính vào chuyện nhà của bọn họ, đừng để đến cuối cùng bên nào cũng oán trách.”
Khương Niệm nghe xong, nhấp môi kìm nén ý cười của mình.
Cô không ngờ đoàn trưởng Tống lại nói thẳng trực tiếp như vậy.
Khương Niệm ngẫm nghĩ, an ủi nói: “Chị Phùng cũng đưng giận đoàn trưởng Tống, đoàn trưởng Tống nói như vậy cũng vì muốn tốt cho chị thôi.”
“Lão muốn tốt gì cho chị chứ?” Phùng Mai bóp bồ kết cho Khương Niệm, cẩn thận xoa bóp: “Lão ấy mà không mắng chị vài câu thì trong lòng sẽ không thoải mái.”
“Vậy nên chị mới hiểu lầm đoàn trưởng.”
Khương Niệm phân tích cho cô ấy: “Chính là cái gọi là thanh quan khó đoạn việc nhà, đoàn trưởng Tống cũng lo lắng việc chị có lòng tốt đi quản việc hai nhà đó. Kết quả tốn công vô ích còn nhận lại sự oán trách, đây là đoàn trưởng Tống đau lòng cho chị đó.”
Phùng Mai nghe xong, động tác trên tay chợt dừng lại, cúi gần vào cô hỏi: “Thực sự là thế à?”
Khương Niệm nhìn cái đầu thình lình duỗi lại đây, vội vàng gật đầu: “Đúng mà, có một số người đàn ông coi trọng mặt mũi, quan tâm vợ của mình dùng phương thức hơi khác người thường mà thôi.”
Thật đúng là không nói thì thôi.
Qua lời của chị dâu phó đoàn Lục, trong lòng Phùng Mai thoải mái không ít, cô ấy đổi một chậu nước sạch sẽ đến, hỏi: “Chị dâu Lục phó đoàn, sao em biết mấy thứ này? Chị thấy em còn trẻ, lần đầu gặp em, thấy em không thích nói chuyện. Không ngờ mở miệng ra là khiến nhân tâm thoải mái.”
Khương Niệm cười nói: “Chị Phùng quên rồi à, em cũng là người từng kết hôn mà.”
Phùng Mai nói: “Em nói đúng.”
Cô ấy lại thò đầu tới, nhỏ giọng hỏi: “Em còn trẻ, có nghĩ tới chuyện lại tìm một người khác không? Nếu như em có ý định đó, chị bảo lão Tống và phó đoàn Lục tìm người thích hợp trong đội cho em.”
Khương Niệm: ...
Cô nhẹ nhàng lắc đầu, thần sắc đau thương: “Hiện tại em chỉ chăm sóc tốt chính mình và Lục Duật là được, chờ khi anh ấy kết hôn có con cái rồi lúc đó mới tính đến chuyện của mình.”
Cô nói như vậy, là vì đánh vỡ lòng tốt của Phùng Mai.
Phùng Mai ngồi trở lại băng ghế, lau tóc cho Khương Niệm: “Nói cũng phải, có em chăm sóc cậu ta, cậu ta cũng không phải mỗi ngày chạy tới nhà ăn tập thể.”
Khương Niệm xoay đề tài: “Chị dâu Phùng, em nhỏ hơn chị, về sau chị gọi em là Khương Niệm là được.”
Phùng Mai cười nói: “Vậy được.”
Gội đầu xong cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Khương Niệm ngồi ở trong sân viện, nương theo ánh nắng mặt trời phơi tóc cho khô, lại nghe thấy bên phải bức tường ngăn cách truyền đến tiếng cãi nhau.
Lưu doanh trưởng không kiên nhẫn quát: “Tôi không có thời gian tranh cãi với cô, có thể sống qua ngày thì qua, không qua được thì bỏ đi!.”
Giọng nói rít gào của Từ Yến: “Lưu Cường! Anh là đồ chó vô lương tâm, bà đây quả mắt mù mới theo anh. Nếu biết anh trước khi kết hôn đã xem mắt với Trịnh Hồng, có chết tôi cũng không gả cho anh!.”
Cùng với âm thanh đập cánh cổng, ngoài cổng nhà Khương Niệm truyền tới tiếng bước chân.
Cô và Phùng Mai quay đầu nhìn về phía cổng nửa đóng nửa mở, thì thấy Lưu Cường xụ mặt đi ngang qua.
Phùng Mai nghe thấy Từ Yến còn đang tiếp tục mắng.
Nhớ tới hôm nay lời Khương Niệm nói trước mặt cô ấy và Trịnh Hồng, đột nhiên cảm thấy người đàn bà Trịnh Hồng này quá không biết tị hiềm. Kỳ thật nếu suy nghĩ kỹ một chút, nếu đổi là cô ấy, lão Tống nhà cô ấy thỉnh thoảng lại chạy sang nhà Trịnh Hồng, giúp này giúp nọ cho cô ta, đến cô ấy cũng không chịu nổi.
Bọn họ đều là người một khu tập thể, ngày thường Trịnh Hồng thấy ai cũng cười, miệng lại dẻo, nói chuyện nhỏ nhẹ dịu dàng, cũng nói cho mấy người họ bản thân ngại ngùng khi tìm tiểu đội trưởng Lưu. Nhưng không còn cách nào khác, nếu như tiểu đội trưởng Lữ chồng cô ta ở nhà, thì cô ta đã không cần nhờ người khác.
Khi đó ai cũng cảm thấy cuộc sống thường ngày của cô ta không dễ dàng, lại cảm thấy Từ Yến không thông tình đạt lý. Giờ ngẫm nghĩ lại, nếu như cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ có không ít lời đồn đại vớ vẩn truyền ra. Làm không tốt chắc chắn Từ Yến và tiểu đội trưởng Lưu không thể sống cùng nhau được nữa.
Phùng Mai ngồi một lúc rồi muốn đi, nói trong nhà còn một đống quần áo cần phải giặt.
Khương Niệm nói: “Chị Phùng, chị chờ em một lát.”
Cô đi vào trong phòng cầm bốn cái kẹo sữa cùng bốn miếng bánh hạch đào đưa cho Phùng Mai. Phùng Mai hoảng sợ, cô ấy biết kẹo sữa và bánh hạch đào rất đắt, tuy rằng lão Tống là đoàn trưởng, tiền lương mỗi tháng cũng không ít, nhưng không chịu nổi mỗi tháng lĩnh lương phải gửi tiền cho mẹ chồng, cô ấy còn phải tiếp tế nhà mẹ đẻ, trong nhà lại có hai đứa con trai đang tuổi ăn tuổi lớn.
Tính đến cuối cùng tiền đến tay không còn lại mấy đồng, lại còn phải tích cóp tiền để cho hai đứa con đi học, tương lai còn cưới vợ. Cho nên kẹo sữa và bánh hạch đào này nhà bọn họ một năm cũng chỉ có thể ăn ba bốn lần đỡ thèm.
Khương Niệm một lần cho nhiều như vậy Phùng Mai còn đau lòng thay cô.
Thấy Phùng Mai ngượng ngùng, Khương Niệm cười nói: “Chị Phùng đừng khách khí với em, hôm qua em mới tới đây, chị vừa cho chúng em cơm chiều, lại còn đưa đồ ăn, lại còn giúp em gội đầu nữa. Nếu chị không cầm, về sau chị đưa cái gì em cũng không dám nhận.”
Thấy cô nói như vậy, Phùng Mai cũng thoải mái nhận lấy: “Vậy thì chị nhận.”
Phùng Mai về đến nhà, hai đứa con trai ngủ trưa vừa lúc thức dậy, thấy cô ấy cầm bánh hạch đào và kẹo sữa về nhà, đôi mắt hai người lập tức tỏa sáng, vội vã bò dậy.
Tống Hướng Đông là anh cả, năm nay bảy tuổi, sắp tới phải đi học ở thôn bên cạnh bộ đội, cậu bé bò đến mép giường, liếm môi ồn ào: “Mẹ, bánh hạch đào và kẹo sữa mẹ lấy ở đâu vậy?”
Nhóc thứ Tống Hướng Hồng cũng xán đến gần anh cả, khóc lóc duỗi tay đòi: “Mẹ, con muốn ăn kẹo sữa, con muốn ăn kẹo sữa. Lần trước được ăn kẹo sữa là lúc tết, con đã quên mất mùi vị của kẹo sữa là gì rồi.”
Phùng Mai cho hai đứa bé mỗi người một viên kẹo sữa, thấy hai người bọn họ còn trông mong nhìn chằm chằm vào bánh hạch đào, lập tức trừng mắt: “Còn lại mẹ sẽ khóa trong tủ, cách một ngày ăn một cái.”
Tống Hướng Đông và Tống Hướng Hồng nghe xong hưng phấn hô: “Tốt quá, mấy ngày tới đều có bánh hạch đào và kẹo sữa ăn rồi!.”
Buổi tối.
Trời đã tối đen.
Khương Niệm đợi mãi không thấy Lục Duật quay về, đoàn trưởng Tống và tiểu đội trưởng Lưu bên cạnh đã trở về từ rất lâu.
Cô đợi thêm một lúc không thấy người về, liền đi vào nhà bếp xào rau, âm thanh đồ ăn cho vào chảo dầu và đảo thức ăn che mất tiếng bước chân từ bên ngoài đi vào.
“Chị dâu, tôi về rồi.”
Âm thanh trầm thấp bất chợt vang lên từ phía sau, khiến cho Khương Niệm hoảng sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






