Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 9: Đây Là Ý Gì?

Cài Đặt

Chương 9: Đây Là Ý Gì?

Đi ra đến cổng, giọng nói Lục Duật lại tiếp tục truyền đến: “Trưa nay tôi đi đất phần trăm nhổ cỏ, sẽ không quay về đâu.”

Cổng viện đóng lại, tiếng bước chân dần đi xa.

Tiếng kèn hiệu lệnh ở bộ đội vang lên, nghe mà lòng người phấn chấn.

Khương Niệm lau nước mắt, cũng không còn tâm trạng ăn cơm. Nhưng lại nghĩ tới thời đại này lương thực quý giá, lại bê bát canh trứng lên uống hết, cầm chén bát tới phòng bếp rửa sạch sẽ.

Trên thớt để bồn tráng men hồng, bên trong là thịt gà Lục Duật mới rửa sạch qua nước giếng lạnh.

Cô quyết định trưa nay sẽ hầm canh thịt gà mang ra ruộng cho Lục Duật.

Khương Niệm đặt thịt gà lên thớt băm thành miếng, lại bỏ thịt vào nước giếng lạnh rửa qua.

Tuy rằng đang là mùa hè nhưng nước giếng đúng là mát lạnh.

Đến khi cô cho toàn bộ thịt gà đựng vào bồn tráng men hồng xong, lại trộn gia vị thì nghe thấy giọng Phùng Mai vọng từ bên ngoài vào.

“Khương Niệm...”

Khương Niệm hướng ra bên ngoài cửa sổ hô: “Em ở nhà bếp này.”

Phùng Mai đi vào, thấy một bồn tráng men đầy thịt gà, kinh ngạc trợn trừng mắt: “Ông trời ơi, đám thịt gà này tốn không ít tiền đâu?”

Hỏi vậy làm cho Khương Niệm không biết trả lời thế nào.

Là Lục Duật mua, cô không biết.

Nhưng những năm tháng này hẳn là khó mua thịt gà, vì thế gật đầu: “Tối hôm qua Lục Duật đi mua mang về.”

Trong mắt Phùng Mai có sự hâm mộ, nhưng không có mặt dày cầu thịt của người khác: “Lục phó đoàn đối với người chị dâu như em tốt qúa, không còn gì để chê. Hiện tại cậu ta cũng có tuổi rồi, nên làm mai, em cũng coi như là nửa chị dâu ruột của cậu ta, thì nên để việc này ở trong lòng.”

Khương Niệm cười: “Nhất định rồi.”

Cốt truyện trong sách, nam chính thuộc về nữ chính, cô tính toán thời gian, nữ chính chắc hẳn sắp tới báo danh ở bệnh viện. Đến khi đó cô giả vờ bị bệnh để cho Lục Duật mang cô tới bệnh viện, hai người chỉ cần thấy mặt, là cốt truyện có thể trở lại quỹ đạo.

Đến lúc đó cô cũng có cơ hội quay trở về rồi.

Nghĩ như vậy, tâm trạng mù mịt ban sáng của Khương Niệm cũng tan đi nhiều, cuối cũng chuyển biến tốt đẹp.

Cô cho gia vị vào từng chén riêng, quay đầu lại thấy Phùng Mai thỉnh thoảng lại nhìn về phía bồn tráng men đựng thịt gà, liền nói: “Chị Phùng, đến trưa em hầm xong thịt gà thì mời mọi người một bát nhé, để cho hai đứa trẻ nếm thử một chút.”

Phùng Mai nghe thấy vậy mắt sáng rực lên.

Nhưng lại lắc đầu, ngại ngùng nói: “Chị không thể lần nào cũng lấy đồ nhà em được, không được không được đâu.”

Khương Niệm vẩy vẩy nước trên tay cười nói: “Chúng ta đều là hàng xóm láng giềng, chị Phùng và em đều là quân tẩu thì đừng nên xa lạ. Chị từ chối là muốn xa lạ với em hay sao?”

“Không phải không phải.” Phùng Mai nghe cô nói như vậy cũng không tiện từ chối thêm, nhưng trong lòng vẫn băn khoăn ngại ngùng.

Co ấy tặng cho nhà họ Lục chỉ là những thứ đồ ăn không tốn tiền như cà tím ớt cay, người ta cho lại là đồ tốt thực sự. Trong lòng càng cảm thấy chị dâu phó đoàn Lục là người có thể tiếp tục kết giao làm bạn được.

Đâu có giống cái người phụ nữ Khang Tú kia, mỗi lần tới nhà bọn họ đều tính toán thuận tay cầm đồ mang đi, từ trước tới nay chưa từng thấy cho lại cái gì.

Phùng Mai nói: “Hôm nay, thôn bên cạnh bộ đội có chợ. Nếu như em muốn trồng rau thì vừa lúc đi mua rau giống.”

Khương Niệm còn chưa từng được trải nghiệm chợ của thập niên 70: “Vậy chị Phùng chờ em một chút, em đi thay bộ quần áo.”

Cô quay về phòng tìm bộ quần áo sạch sẽ, lấy tiền và phiếu tử trong hộp sắt, cùng Phùng Mai đi chợ.

Ở trên đường, hai người gặp Từ Yến. Đây cũng là lần thứ hai Khương Niệm nhìn thấy Từ Yến.

Khương Niệm không tiếp lời.

Từ khu người nhà tới chợ mất một giờ đi bộ. Chợ rất đơn sơ, hầu hết là mua bán đồ ăn, còn có bán gà con vịt hạt, hạt rau giống, Khương Niệm mua vài loại giống rau.

Phùng Mai hỏi: “Em không mua mấy con gà con sao? Chờ chúng lớn đẻ trứng, thì không cần tiêu tiền mua trứng gà.”

Khương Niệm cười cười: “Để em về xem thế nào đã.”

Cô tạm thời không có tính toán lâu dài như thế, mua rau giống trồng cũng là vì tiết kiệm tiền cho nguyên chủ và Lục Duật.

Cô không từ bỏ suy nghĩ muốn xuyên trở về, cũng muốn thử các cách.

Nghĩ vậy, Khương Niệm đưa tay sờ vào vết thương trên trán, nếu như không nhíu mày hết sức thì không còn cảm giác đau đớn. Chờ khi vết thương khỏi hoàn toàn, cô lại đập đầu vào tường thử một lần.

Vạn nhất mà có vận khí tốt xuyên được trở lại thì sao?

Về đến nhà cũng sắp đến giờ nấu cơm, may mắn trước khi đi đã chuẩn bị hết các loại gia vị, thịt gà cũng chặt miếng. Khương Niệm dùng rơm nhóm lửa, lửa cháy lại cho thêm củi, cuối cùng rửa sạch tay bắc nồi đung nóng dầu.

Niên đại này nhà ai nấu ăn cũng tiết kiệm dầu mỡ, cô từng nghe bà nội mình kể về tuổi thơ của bà. Mỗi lần nấu cơm đều dùng đũa dính một chút mỡ để xào rau, đồ xào ra chẳng có mùi vị gì.

Bà nội Khương Niệm năm nay 85 tuổi, năm 38 sinh ra, chân chính đi ra từ nghèo khó. Mỗi lần nhắc lại chuyện cũ đều có thể lải nhải vài giờ cùng Khương Niệm.

Bà nội từ nhỏ đã học thêu thùa với một nữ sư phụ cùng thôn, học thật giỏi một nghề, có thể dựa vào tay nghề này ở những năm tháng ấy nuôi sống cả nhà. Vốn dĩ muốn truyền lại cho đời sau, kết quả gả cho ông nội cô lại sinh ra hai người con trai, tay nghề này chỉ có thể thất truyền.

Mãi sau này khi Khương Niệm được sinh ra, bà nội cô mới đem tài học truyền thụ lại cho cô.

Khương Niệm nhớ tới chuyện cũ trước kia liền thấy trong lòng khó chịu. Ông bà nội tuổi tác đã cao, không biết sau khi cô xảy ra chuyện rồi có khóc tới mức sinh bệnh hay không?

Bữa trưa cô hầm nửa nồi canh gà, xào một đĩa khoai tay thái sợi chua cay, hấp mấy cái bánh bao trắng. Vừa mới nấu xong đã nghe thấy âm thanh Phùng Mai truyền tới: “Chị ở bên cạnh cũng ngửi thấy mùi thơm, hai tên nhóc nhà chị biết thím Khương cho chúng uống canh gà, lúc này đang làm ầm không ăn cơm trưa.”

Vừa nói, chân vừa bước vào.

Khương Niệm cười nói: “Em còn đang tính sang gọi chị đây.”

Phùng Mai đặt rổ có đựng sáu quả trứng gà cùng năm quả cà chua bên cạnh cái sọt trong nhà bếp, nói: “Trứng gà nhà chị đẻ.”

Khương Niệm cũng không từ chối.

Cô cảm thấy có đi có lại mới tốt, nếu một bên cho đi mãi, thời gian dài lâu đến lúc nào đó không cho nữa lại còn bị người khác nói xấu.

Cô lấy chiếc bát tráng men lớn màu nâu đất, múc một bát tràn đầy canh gà, lại thêm vài miếng thịt, toàn thứ tốt thực sự khiến cho lòng Phùng Mai ấm áp dễ chịu. Cảm thấy sau này nhà mình có món gì ngon cũng nên mang sang cho người ta một chút.

Không thì cứ ăn nhà người khác, cô ấy cũng thấy ngại ngùng.

Phùng Mai đi rồi, Khương Niệm múc canh gà và thịt gà vào hộp nhôm đựng thức ăn, đóng chặt nắp lại, lau khô cho vào rổ, lại đem đĩa khoai tay thái sợi và đĩa bánh bao bỏ vào, dùng tấm vải sạch phủ lên.

Nghĩ tới việc Lục Duật có khả năng không có nước uống cũng không có nước rửa tay, cô lại múc nước giếng lên đun sôi bỏ vào bình đựng, sau đó mang tất cả đi tới ruộng phần trăm nhà mình.

Buổi trưa là thời điểm nấu cơm, đi qua mấy nhà đều tràn ngập mùi thức ăn.

Khương Niệm đi dưới bóng râm của tán cây, nghe tiếng kêu râm ran của ve sầu cùng tiếng chim hót, miệng ngân nga bài hát, cảm nhận cơn gió mùa hạ thổi tới mang theo hương vị cỏ cây.

Thích thú biết bao.

Chẳng qua chưa kịp vui thích được bao lâu, thì thấy Trịnh Hồng đứng ở phía trước căn nhà thứ ba của khu người nhà. Trên người mặc áo sơ mi ngắn tay, bên dưới mặc áy, trên chân đeo loại dép xăng đan cao su màu nâu thường thấy, tóc kết thành hai bím buộc nơ hồng, ngóng trông về phía bóng cây ở đoạn đường phía trước.

Khương Niệm nhìn theo phương hướng cô ta nhìn, thì thấy Lưu Cường cầm theo một hộp cơm chạy tới, trên đầu toàn là mồ hôi, tươi cười đưa hộp cơm cho Trịnh Hồng.

Trịnh Hồng đón lấy hộp cơm nhôm, cười ngọt ngào với Lưu Cường, giọng nói cũng mềm mại như tơ: “Lưu doanh trưởng, anh đúng là người tốt, cảm ơn anh nhiều lắm, nếu như không có anh hỗ trợ thì trưa nay tôi và con trai đã phải chịu đói rồi.”

Lưu Cường gãi gãi sau gáy: “Không có gì, chỉ là việc thuận tay mà thôi, tôi về nhà trước đây.”

Trịnh Hồng gật đầu: “Ừ.”

Nói xong cầm theo hộp cơm quay người vào nhà, nhìn thấy Khương Niệm đứng cách đó không xa, cũng nhìn ra được sự trào phúng không hề che giấu trên mặt Khương Niệm.

Vẻ mặt Trịnh Hồng biến đổi, chị Phùng không có ở đây, cô ta cũng lười phải chào hỏi với cô, chân cà nhắc chậm rãi đi về nhà.

Khương Niệm:...

Chậc.

Lại giả què.

Tiểu đội trưởng Lưu cũng nhìn thấy Khương Niệm, nghĩ tới việc tối hôm qua Từ Yến dọa đến cô, trong lòng cảm thấy có chút áy náy. Thấy cô bê rổ trong tay, còn có mùi thịt bay ra, xuất phát từ khách sáo nên mở miệng chào hỏi trước: “Chị dâu phó đoàn Lục, cô đang đi đâu vậy?”

Khương Niệm nhìn mấy vết thương bị Từ Yến cào trên mặt Lưu Cường đã kết vảy, gương mặt cô tươi cười nhưng trong ánh mắt lại lạnh lẽo: “Lục Duật đi nhổ cỏ trong ruộng, tôi mang cơm cho anh ấy.”

Nói xong cô nắm góc áo, cố ý trước mặt Lưu Cường tỏ vẻ tò mò nhìn về phía sân viện nhà Trịnh Hồng, nhấp nhấp khóe môi, một bộ dáng muốn nói lại thôi.

Lưu Cường sợ cô hiểu nhầm, cũng sợ cô là chị dâu phó đoàn Lục có ấn tượng không tốt với anh ta.

Dù sao lần đầu tiên cô và phó đoàn Lục tới đây lại gặp phải lúc anh ta cãi nhau với Từ Yến. Tối hôm qua lại thêm việc Từ Yến dọa người ta, nếu như nay bị cô hiểu lầm giữa hắn ta và Trịnh Hồng có gì đó, vậy truyền ra ngoài nhất định sẽ bị người chỉ trỏ nói bậy.

Đến lúc đó ầm ĩ bên trên nghe được tiếng gió, chính ủy lại tìm tới hắn ta nói chuyện thì phiền toái lớn rồi.

Lưu Cường vội vàng giải thích: “Đồng chí Trịnh Hồng bị trẹo chân, tôi lại tiện đường, nên thuận tiện giúp cô ấy lấy cơm từ nhà ăn đem về.”

Khương Niệm “A” một tiếng: “Đồng chí Trịnh Hồng lại bị trẹo chân nữa à?”

Lưu Cường ngẩn người ra, không hiểu vì sao cô nói lại bị?

Ngay lập tức hỏi: “Sao cô lại nói vậy?’.”

Khương Niệm bừng tỉnh “À” một tiếng nói: “Ngày hôm qua trên đường tôi và chị Phùng đi tới thăm ruộng đất phần trăm mà đơn vị phân cho chúng tôi, có gặp được đồng chí Trịnh Hồng cùng con trai cô ấy đi từ Cung Tiêu Xã về, trên tay có cầm theo một gói bánh hạch đào. Cô ấy đi đường nhanh nhẹn, nên tôi tưởng trẹo chân hôm trước đã khỏi rồi cơ.”

Cô cố ý nói ra chị Phùng, nếu như Lưu Cường có lòng dò hỏi, chị Phùng cũng coi như là nhân chứng.

Lưu Cường hạ mi mắt, im lặng một lúc.

Buổi sáng hôm nay, Trịnh Hồng đứng ở ngoài cửa nhà gọi anh ta, đưa cho anh ta hộp nhôm đựng cơm, nhờ trưa nay tới nhà ăn lấy hộ. Hôm trước chân cô ấy bị trẹo còn chưa khỏi, nên đành nhờ anh ta, nên anh ta mới đồng ý hỗ trợ.

Lưu Cưởng ngước mắt nhìn Khương Niệm, không nói thêm gì khá, chỉ nói: “Nhà nấu cơm xong rồi, tôi về trước đây.”

Khương Niệm gật gật đầu, nhìn theo bóng dáng Lưu Cường chạy trối chết, ánh mắt dần lạnh lẽo.

Loại chồng này là ghê tởm nhất.

Không biết từ chối là gì, không biết tị hiềm, càng không biết đặt bản thân vào hoàn cảnh của vợ mình mà suy nghĩ về sự việc.

Lúc Khương Niệm đi ngang qua cổng nhà Trịnh Hồng còn cảm thấy không thoải mái.

Chính giữa trưa đúng là thời điểm nóng nhất.

Khương Niệm đi tới đất ruộng phần trăm, thấy áo quân phục gập gọn gàng để ở đầu bờ ruộng. Lục Duật mặc áo trong cùng quần quân phục, đang cong lưng nhổ cỏ nhanh như máy, bàn tay to quơ một cái là được một đám, trong khi cô phải dùng hết sức mới nhổ được thì Lục Duật chỉ cần tiện tay là nhổ một đám lớn.

Trên bờ ruộng là hai đống cỏ dại đã nhổ, đám cỏ dại đã được nhổ gần xong.

Khương Niệm đi tới nơi đã nóng bức sắp không chịu nổi, cô đứng ở dưới bóng cây, hướng về phía xa gọi: “Lục Duật, lại đây ăn cơm.”

Người đàn ông ở cách đó không xa nghe thấy tiếng gọi trong trẻo, đứng dậy quay đầu lại. Thấy là Khương Niệm mang theo rổ và bình giữ nhiệt đứng dưới gốc cây, trong mắt hiện lên sự king ngạc.

Anh cứ tưởng Khương Niệm có một mình sẽ không dám ra ngoài, nên tính toán nhổ cỏ xong sẽ tới nhà ăn ăn tạm qua bữa.

Lục Duật vỗ vỗ đất trên tay, bước tới dưới bóng cây thấy gương mặt của Khương Niệm bị phơi hồng lên. Nghĩ tới cô bưng mấy thứ này đi dưới cái nắng giữa trưa tới đây, bỗng nhiên cảm thấy Khương Niệm có thể không sợ ra cửa như khi ở nông thôn nữa.

“Có khát không? Tôi mang theo nước.”

Khương Niệm để rổ thức ăn và hộp cơm nhôm lên mặt đất, cầm lấy bình nước, mắt nhìn tay Lục Duật, mím môi nói: “Rửa tay trước đã.”

“Ừ.”

Lục Duật vươn đôi tay đón lấy nước giếng Khương Niệm đổ ra. Dáng người anh cao lớn phải cong eo, sau khi rửa tay sạch sẽ lại dùng tay hứng nước rửa mặt, rồi theo thói quen lại vén vạt áo lên lau nước trên mặt.

Khương Niệm đột ngột không kịp đề phòng nhìn thấy cơ bụng căng chặt, rãnh eo người đàn ông rất cuốn hút có lực, dưới một chút là dây lưng quần màu đen, đôi chân dài đứng tách rộng, bên dưới giữa hai chân là một đám nước giếng vừa đổ.

Cô vội vàng dời tầm mắt, bàn tay cầm lấy bình giữ nhiệt không tự chủ mà nắm chặt lại.

Lục Duật cũng chợt phản ứng lại, nhanh chóng buông vạt áo, ngồi xổm xuống tìm đề tài khác: “Làm cơm gì vậy?”

Khương Niệm không tự nhiên lắm chớp chớp mắt, cũng ngồi xổm xuống, bỏ bình giữ nhiệt qua một bên xốc miếng vải phủ bên trên rổ: “Tôi hầm canh thịt gà, xào thêm một đĩa khoai tây thái sợi, hấp nóng mấy cái bánh bao trắng.”

Cô cầm hộp cơm nhôm lên, muốn mở nắp ra, nhưng không hiểu là lúc trước cô vặn nắp chặt quá hay do lòng bàn tay có mồ hôi mà mãi vẫn không mở ra được.

“Để cho tôi.”

m thành trầm ấm truyền từ đỉnh đầu, nhiệt lượng trên người Lục Duật phả thẳng vào người cô.

Khương Niệm khẽ gật đầu: “Ừ.”

Cô buông tạy, đặt rổ bên cạnh chân Lục Duật, thấy Lục Duật vặn nhẹ một cái nắp hộp cơm, trong lòng không khỏi thở dài.

Sức lực của cô kém xa so với Lục Duật.

Lục Duật cầm cái màn thầu cắn một miếng mới phát hiện ra Khương Niệm chỉ cầm đến một đôi đũa. Anh đưa đôi đũa cho Khương Niệm: “Chị dùng đũa đi, tôi cầm màn thầtu chấm canh là được.”

“Tôi về nhà mới ăn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc