Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 6: Tránh Hiểu Lầm

Cài Đặt

Chương 6: Tránh Hiểu Lầm

Tống Chí Vỹ véo một cái lên eo Phùng Mai, trừng cô ấy: “Em dở hơi à, chồng người ta vừa mới chết, em đã vội vã làm mai cho người ta. Cẩn thận thằng nhóc Lục Duật kia không tha cho em.”

Ăn cơm chiều xong, Lục Duật lại nấu một nồi nước ấm, pha nước tắm rửa cho Khương Niệm xong lập tức đi ra ngoài.

Cả ngày hôm qua đều đi đường, còn ngủ một đêm trên xe lửa, lúc xuống xe lửa đều là người người chen chúc, khắp người đều là mồ hôi dinh dính khó chịu. Khương Niệm tắm rửa thật sạch sẽ, cả người sảng khoái ra bao nhiêu.

Cô sờ tóc, quyết định, dù ngày mai miệng vết thương có đau tới mấy cũng phải gội đầu.

Nếu không thì quả không chịu nổi.

Sau khi tắm rửa xong, Lục Duật lại đổ bỏ nước tắm rồi cho Khương Niệm như thường lệ.

Buổi tối vẫn nóng bức, đóng cửa chính lại nhưng cửa sổ mở rộng ra. Khương Niệm nằm ở trên giường lấy tay làm quạt, quạt gió trước mặt, bên tai vang lên âm thanh ong ong của muỗi, không chú ý là bị đốt một cái lên cánh tay.

Trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng vỗ muỗi.

Khương Niệm gãi gãi chỗ bị muỗi đốt, vùi đầu buộc bản thân ngủ. Tối hôm qua ngồi xe cả đêm ngủ không ngon, không qua bao lâu mệt mỏi quá nên ngủ thiếp đi. Ngủ đến nửa đêm lại nghe thấy bên ngoài truyền đến âm thanh tiếng nước chảy xôn xao.

Khương Niệm cho rằng bản thân mình lại ngủ mơ, mơ mơ màng màng ngồi dậy. Vừa muốn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt nhớ tới chuyện đêm Lục Duật tắm rẳ trước đây, cô bị dọa nằm bẹp xuống giường.

Nguy hiểm thật.

Vừa rồi thiếu chút nữa lại rình coi người khác tắm rửa.

Một lát sau ngoài sân yên tĩnh lại, theo đó có tiếng bước chân đi tới nhà ở phía Nam. Cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Khương Niệm mới dám thở ra, cô nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng lại thiếp đi.

Tờ mờ sáng ngày hôm sau, âm thanh tiếng kèn vang dội phá tan yên tĩnh buổi sớm.

Khương Niệm nhíu mày, ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, đã thấy Lục Duật ăn mặc quân phục, mở cổng đi ra ngoài.

Cô bị muỗi đốt cả đêm, cổ và cánh tay có mấy nốt đỏ to nhỏ khác nhau, dứt khoát không ngủ nữa, rời giường đi ra sân múc nước rửa mặt. Lúc tính toán muốn tới nhà bếp nấu ăn thì thấy trên bàn còn bày bữa sáng nóng hổi. Một đĩa cà tím xào, nửa bát dưa muối tối qua chị dâu Phùng mang đến, hai cái màn thầu trắng, còn có một bát cháo.

Khương Niệm xuýt xoa.

Cô cảm thấy tác giả viết nam chính thực sự quá mức mê người quá đi!

Nhưng dù vậy, đối với cô mà nói, tất cả người và vật ở nơi này đều là hư ảo trong mắt, chỉ là câu chuyện trong sách mà thôi.

Khương Niệm ăn sáng xong, vừa mới cầm chén bát đi rửa, Phùng Mai đã tới.

“Chị dâu phó đoàn Lục, chúng ta đi thôi.”

“Tới đây.”

Khương Niệm từ trong nhà bếp đi ra, cùng Phùng Mai ra khỏi sân, cô an tĩnh đi theo bên cạnh Phùng Mai, nghe chị ta giới thiệu nhà này ai ở, nhà kia của ai. Một lúc lại nói chuyện nhà này, một lúc lại nói chuyện đồ vật khác, là người nói nhiều điển hình.

“Em đừng có cúi đầu mãi thế, lâu dần không tốt cho cổ đâu.”

Phùng Mai đang nói chuyện hăng say, quay đầu lại thấy Khương Niệm cúi gằm mặt bước đi, lấy khuỷu tay chạm vào tay cô: “Em cười lên đẹp lắm, không có việc gì thì cười nhiều một chút.”

Khương Niệm: ...

Cô cũng không muốn ngày nào cũng làm thế, nhưng nguyên chủ từ nhỏ tới lớn tính cách luôn là như vậy. Nếu cô đột ngột sửa lại tính tình, sợ rằng sẽ khiến cho Lục Duật nghi ngờ.

Cô gật đầu: “Em biết rồi.”

Nói xong nhấp miệng cười nhẹ với Phùng Mai.

Khương Niệm không nghĩ tới hôm nay có thể gặp được Trịnh Hồng, cô ta dẫn theo con trai của mình từ đối diện đi tới, trong tay còn cầm bánh hạch đào, đi lại bình thường, có chỗ nào giống như bị trẹo chân.

Trịnh Hồng cũng thấy Phùng Mai và Khương Niệm. Cô ta nhìn chằm chằm Khương Niệm mấy giây, trong lòng kinh ngạc hết sức. Ngày hôm qua khi gặp cô, chỉ thấy cô cúi đầu, bộ dạng nghèo kiết hủ lậu, nên chỉ cho rằng cô là gái già vừa đen vừa quê mùa mà thôi. Không ngờ rằng không chỉ trắng trẻo mà gương mặt cũng rất xinh đẹp.

Nếu như người không quen biết cô nhìn thấy, sẽ không cho rằng cô là quả phụ, còn tưởng rằng cô gái mới lớn nhà ai.

Trịnh Hồng nghĩ tới bản thân sau khi gả cho Lữ Quốc Sinh còn không tùy quân, nghe lời mẹ đẻ nói ngày ngày ở nhà đẻ chờ đợi. Hàng tháng Lữ Quốc Sinh gửi trợ cấp về đều bị mẹ cô ta giấu đi, nói rằng để dành cho em trai cưới vợ. Cô ta ở nhà vừa nấu cơm làm việc nhà vừa xuống ruộng làm lấy công điểm. Cuối cùng không chịu nổi nữa đến tìm Lữ Quốc Sinh, Lữ Quốc Sinh tự mình tới nhà mẹ đẻ đón cô ta và con trai cùng tới bộ đội.

Tuy rằng ở nhà trong khu quân thuộc không cần phải làm việc dưới ruộng, cũng không phải phơi nắng nhưng làn da cô ta cũng chỉ tốt hơn một chút so với trước đây, không còn đen như cũ. Nhưng nếu so với Khương Niệm thì quả thật kém xa.

Từ ánh mắt đầu tiên Trịnh Hồng đã chán ghét Khương Niệm, hôm nay lại đụng mặt, càng thêm chán ghét nhiều hơn.

Nhưng cô ta không biểu hiện ra ngoài mặt, cười cười đi qua, nhìn sang Phùng Mai: “Chị Phùng, chị đang đi đâu vậy?”

Giọng nói mềm nhẹ, người cũng cười ha hả.

Phùng Mai cười nói: “À, chẳng phải chị dâu của phó đoàn Lục tới hay sao? Tôi dẫn cô ấy tới chỗ đất phần trăm nhìn một cái, không thì ngày nào họ cũng phải mua đồ ăn tốn nhiều tiền lắm.”

Trịnh Hồng cười cười: “Chị dâu Phùng đúng là người tốt, nếu ai quen biết chị đúng là phúc của họ.”

Nói xong, lại nhìn sang Khương Niệm: “Chị dâu phó đoàn Lục, lời này của tôi có đúng không?”

Khương Niệm nhìn thấy đáy mắt Trịnh Hồng hiện nét khinh thường cùng cười nhạo, trong lòng không nhịn được cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng vậy.”

Phùng Mai nghe xong lời này, khóe miệng cười càng rộng hơn: “Mọi người đều là vợ lính, cũng không dễ dàng gì, có thể giúp đỡ nhau thì giúp đỡ. Tôi cũng không có tốt như lời hai người nói, để tôi nói nha, vẫn là cô không dễ dàng...”

Cô ấy nói với Khương Niệm: “Em không biết chứ, tiểu đội trưởng Lữ thường xuyên công tác bên ngoài, chỉ có một mình Trịnh Hồng cùng con nhỏ ở nhà. Một người phụ nữ nuôi con nhỏ có bao nhiêu vất vả chứ, cũng may cô ấy quen thân với tiểu đội trưởng Lưu, có việc lớn việc nhỏ thì tìm tiểu đội trưởng Lưu hỗ trợ cũng là bình thường. Tuy nói rằng trước đây tiểu đội trưởng Lưu và Trịnh Hồng có từng xem mắt, nhưng không phải là không thành hay sao? Đều là chuyện xưa thóc cũ từ tám năm trước rồi, vậy mà Từ Yến còn vì tiểu đội trưởng Lưu giúp đỡ người nhà tiểu đội trưởng Lữ mà vài bữa lại làm ầm ĩ với tiểu đội trưởng Lưu đó, ầm ĩ đến mức đau đầu.”

Khương Niệm:...

Cô phát hiện vợ của đoàn trưởng Tống cũng là người không phân biệt rõ phải trái, hơn nữa lại là người có tai mềm, bị Trịnh Hồng dỗ ngọt vài câu là không phân biệt được đông tây nam bắc.

Đôi mắt Trịnh Hồng đỏ lên, còn tỏ ra uất ức: “Chị Phùng, cũng là do em sai, làm hại Từ Yến và Lưu doanh trưởng cãi nhau. Chủ yếu là Quốc Sinh nhà em thường xuyên dẫn lính ra bên ngoài, vừa lúc nhà em và nhà tiểu đội trưởng Lưu lại gần nhau, lại có quen biết từ trước nên mới muốn tìm anh ấy hỗ trợ.”

Khương Niệm:...

Cô chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như vậy.

Rõ ràng là cô ta làm hại hai vợ chồng người ta làm ầm ĩ, sau lưng lại nói xấu Từ Yến ghen tuông vô cớ.

Vốn dĩ Khương Niệm không muốn phá hỏng hướng đi của cốt truyện, nhưng nhìn thấy vẻ mặt này của Trịnh Hồng, cô không thể nhịn xuống ho qua được.

Cô nhìn về phía Phùng Mai, thấy cô ấy đang đồng tình trấn an Trịnh Hồng, mí mắt giật giật: “Chị Phùng, hai người vừa nói như vậy lại khiến em nhớ tới một sự kiện. Cũng là hai gia đình người trong thôn em, tình huống cũng không khác nhà tiểu đội trưởng Lữ và tiểu đội trưởng Lưu là mấy.”

Phùng Mai vốn là người thích nghe chuyện thiên hạ, lập tức tò mò hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Trịnh Hồng nhíu mày nhìn Khương Niệm, muốn nhìn xem cô có thể nói ra được cái gì.

Khương Niệm nói: “Hai nhà kia ở đầu thôn nơi em ở, hai nhà là hàng xóm ở đối diện nhau. Hai vợ chồng nhà họ Lý giống với nhà tiểu đội trưởng Lưu, ngày nào cũng đi giúp đỡ cho vợ người ta ở đối diện. Chồng của người phụ nữ kia đi làm việc ở khu mỏ, một tháng mới về nhà một lần, vì việc này người vợ nhà họ Lý kia ngày nào cũng làm ầm ĩ với chồng cô ta. Không vui việc chồng cô ta cả ngày đều chạy sang nhà người khác. Cô vợ nhà kia thì mặc kệ việc to việc nhỏ đều phải kêu người đàn ông nhà họ Lý sang giúp. Mới ban đầu hàng xóm xung quanh đều cho rằng người vợ nhà họ Lý không có tình cảm hàng xóm...”

Nói đến đây, Khương Niệm thấy Trịnh Hồng cười lạnh một cái, cô lại nhìn sang Phùng Mai, vừa lúc nghe thấy Phùng Mai nói: “Đúng là như vậy, mọi người đều là hương thân hàng xóm, giúp đỡ thì có sao đâu. Nói như vậy người vợ nhà họ Lý kia giống y như Từ Yến, ngang ngược vô lý.”

Khương Niệm lắc đầu thở dài: “Chị Phùng, mới ban đầu em cũng cho rằng như thế, nhưng ai biết sau này hai nhà lại xảy ra một chuyện lớn.”

Phùng Mai trừng mắt: “Có chuyện gì?”

Sắc mặt Trịnh Hồng cũng khó coi, luôn cảm thấy lời tiếp theo của Khương Niệm sẽ không dễ nghe.

Quả nhiên cô ta đoán trúng rồi.

“Cô vợ nhà hàng xóm ngày nào cũng ở nhà một mình, người đàn ông nhà họ Lý lại ngày ngày chạy sang bên đối diện, mới đầu thì không ai nói gì, sau này lại truyền ra lời đồn đại vớ vẩn. Người trong thôn đều nói anh Lý quan hệ bất chính với vợ hàng xóm, còn có người nói có lần hơn nửa đêm thấy được anh Lý trần trụi chạy từ đối diện về nhà, bị vợ anh ta đuổi ra ngoài, sau đó lại là ầm ĩ đến mức đội trưởng phải đến răn dạy anh Lý.”

“Làm ầm ĩ đến mức đội trưởng còn gọi người chồng nhà hàng xóm quay về, người đàn ông đối diện sau khi biết việc này lập tức đánh vợ anh ta gần chết. Việc này đều thành đề tài câu chuyện phiếm trong thôn chúng em trẻ con hai nhà bọn họ bị người trong thôn chê cười không ngóc đầu lên được.”

Phùng Mai lập tức trợn tròn hai mắt: “Tên này mà là người à? Không làm vợ mình thất vọng hay sao? Cô vợ ở đối diện kia xứng đáng bị đánh, tôi thấy đánh chết mới tốt, là hại vợ chồng người ta ngày nào cũng cãi nhau, khiến cho nhà người ta không yên bình.”

Vẻ mặt Trịnh Hồng càng lúc càng xấu xí.

Khương Niệm lắc đầu, đôi mắt trong sáng thanh triệt, thẳng thắn nói: “Em cũng không biết là thật hay giả, dù sao em cũng không tận mắt nhìn thấy. Nhưng mà em muốn nói, làm người phải biết tị hiềm, không thì đồn đãi vớ vẩn thực sự sẽ hại chết người.”

Trịnh Hồng lạnh lùng lườm Khương Niệm, sao có thể không nghe ra được Khương Niệm đang ngầm trào phúng cô ta. Cô ta đã coi thường cái quả phụ khắc chết chồng này!

Khương Niệm đối diện với đôi mắt của Trịnh Hồng, nhìn thấy sự tức giận chưa kịp thu hồi trong mắt của cô ta, mím môi cười nói: “Đồng chí Trịnh Hồng, ngại quá, tôi không có ý gì khác, chỉ là nghe chị Phùng đây kể chuyện của hai nhà các cô, vừa lúc tôi nhớ tới chuyện thôn mình, nên lắm mồm nói vài câu, cô đừng để trong lòng.”

Trịnh Hồng mím chặt miệng, đặc biệt khi thấy Khương Niệm một vẻ người tốt ngoan ngoãn, hận không thể cầm túi bánh hạch đào đập vào đầu cô.

Tốt nhất là đập chết cô luôn!

Phùng Mai nghe xong, nhìn sang phía Trịnh Hồng: “Chị dâu phó đoàn Lục nói không sai, tôi nói cô cũng nên để chuyện này trong lòng đi. Thỉnh thoảng tiểu đội trưởng Lưu lại giúp đỡ cô, vạn nhất bị có người có ý xấu truyền ra lời đồn vớ vẩn cô và tiểu đội trưởng Lưu có gì đó, không chỉ gây ảnh hưởng tới danh dự của Đoàn quân, còn làm hại người cả hai nhà không yên ổn. Nếu Lữ doanh trưởng lại tin vào lời đồn đó, vậy không phải cô cũng thành người bị hại hay sao? Ngay cả con cái đi ra ngoài cũng không dám ngẩng đầu làm người.”

Trịnh Hồng hận đến ngứa răng, nhưng trên mặt vẫn phải gượng cười: “Chị Phùng nói đúng lắm, về sau tôi nhất định sẽ tị hiềm.”

Sau khi cùng Trịnh Hồng tách ra, Phùng Mai dẫn Khương Niệm đi tới đất phần trăm.

Lúc đi trên đường, Phùng Mai cười nhìn Khương Niệm: “Chị dâu phó đoàn Lục này, chị phát hiện ra em không còn sợ người lạ giống như ngày hôm qua.”

Khương Niệm ngượng ngùng cười: “Chị Phùng chê cười rồi, tính tình của em hơi chậm một chút.”

“Nhưng mà vừa rồi nghe em nói như vậy chị cũng cảm thấy Trịnh Hồng và tiểu đội trưởng Lưu tiếp tục như thế cũng không hay lắm.” Phùng Mai than thở: “Chị về phải nói trước cho lão Tống nhà chị, bảo lão ấy nói chuyện với tiểu đội trưởng Lưu, đừng có việc gì cũng chạy tới chỗ Trịnh Hồng.”

Co ấy lại như nhớ ra điều gì, không biết là nói cho Khương Niệm nghe hay tự nói cho chính mình: “Trịnh Hồng này cũng thật là, mỗi lần cần đổ nước vào lu trong bếp đều phải gọi tiểu đội trưởng Lưu giúp đỡ. Tiểu đội trưởng Lưu gánh nước cho cô ta còn nhiều hơn cả gánh cho nhà mình. Trịnh Hồng cũng từ nông thôn đến, còn không phải có cả đống sức lực hay sao, chị cũng không tin là không có sức xách được xô nước?”

Khương Niệm cúi đầu đi dường, không nói lời dư thừa nào.

Có chút lời nói, nói đến điểm mấu chốt thì dừng, ngược lại nói nhiều lại biến vụng thành khéo.

Tới khu đất phần trăm, hai bên đều có trồng đồ ăn, ở giữa có một miếng đất mọc đầy cỏ dại.

Phùng Mai nói đất khan hiếm, mỗi nhà chỉ được phân hai phần đất, may mà trong sân mỗi nhà cũng có ba phần. Bọn họ hầu hết cũng trồng rau trong sân, chỉ để lại một lối nhỏ đi lại là được.

Đầu năm nay lương thực khan hiếm, nhà nào cũng đông người. Trong khu người nhà, nhà đông nhất một nhà có 8 miệng ăn, hai bố mẹ già, hai vợ chồng và bốn đứa con. Lương thực ăn mỗi năm đều dựa vào ba phần sân nhà mình và hai phần đất phần trăm, cuộc sống trôi qua hết sức khó khăn.

Cỏ dại trong đất mọc rất nhiều, Phùng Mai khom lưng tiện tay nhổ một đống cỏ: “Nhổ sạch hết cỏ, rồi xới đất trồng đồ ăn. Hiện thời tiết đang nóng, không mấy thời gian là rau sẽ mọc tốt.”

Khương Niệm cũng cúi người nhổ một đám cỏ dại, ngẩng đầu nhìn hai phần đất được phân.

Tuy rằng cô lớn lên ở thành phố, nhưng trồng rau không làm khó được cô. Trước đây cha cô ngại chợ bán thức ăn và siêu thị bán rau không sạch, liền tự trồng rau ở phía sau bếp. Cả nhà bọn họ quanh năm đều ăn rau dưa tự trồng thuần thiên nhiên, cô cũng học được từ cha mình cách trồng rau như thế nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc