Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 5: Nói

Cài Đặt

Chương 5: Nói

Cung Tiêu Xã ở thập niên 70 kém siêu thị thế kỉ 21 quá xa. Khương Niệm đi vào Cung Tiêu Xã, bên trong là một loạt tủ xếp từ đầu này đến tận đầu kia, không gian bên trong cũng rộng rãi, hai bên đều xếp một hàng tủ.

Lúc ra ngoài Lục Duật đã mang theo toàn bộ phiếu, mua gia vị thường dùng trong nhà, lấy một hũ dầu, lại dùng phiếu mua một hộp kẹo sữa và một lọ đồ hộp, cùng với một gói bánh hạch đào. Nhân viên bán hàng đóng gói cho anh, liếc nhìn sang cô gái đi cùng anh, cười nói: “Anh đối với vợ tốt quá.”

Mua một hộp kẹo sữa và một gói bánh hạch đào, còn có cả đồ hộp, toàn là thứ hiếm có.

Rất đắt, vậy mà anh mua không tiếc tiền.

Lục Duật:...

Khương Niệm còn đang tham quan Cung Tiêu Xã của thập niên 70: ...

Khương Niệm vội vã cúi đầu, lí nhí như muỗi kêu: “Cô hiểu lầm, tôi là chị dâu của anh ấy.”

Nhân viên bán hàng xấu hổ cười gượng, vốn không nghĩ tới là quan hệ chị dâu em trai chồng, cứ tưởng là hai vợ chồng cơ. Cô ta ở Cung Tiêu Xã đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên thấy chị dâu và chú em cùng nhau tới mua đồ vật.

Lục Duật nhận lấy đồ, nhìn thấy trên tường có treo một bộ quần áo, áo sơ mi in hoa trắng ngắn tay phối với quần màu xám nhạt. Nhớ tới đồ vật Khương Niệm mang tới chỉ có một bọc vải cũ, vài bộ quần áo đầy mụn vá, lập tức nói với nhân viên bán hàng: “Gói cả bộ quần áo trên tường kia nữa.”

Nhân viên bán hàng sửng sốt, thấy Lục Duật nghiêm túc, nhanh chóng lấy quần áo gói lại.

Trên đường quay về, Khương Niệm co quắp nắm góc áo, nói nhỏ: “Anh không phải mua quần áo cho tôi, tôi có quần áo mặc.”

Lục Duật nói: “Cô không cần có gánh nặng, tiền lương của tôi còn rất nhiều.”

Khương Niệm đi phía sau Lục Duật, ngẩng đầu ngước mắt nhìn bóng dáng người đàn ông cao lớn trước mặt, trong lòng không kìm được cảm thán.

.... quả là người đàn ông tốt, tiếc rằng chỉ là người trong sách.

Đi qua trạm lương thực, thực phẩm quốc doanh Lục Duật lại mua thêm mấy thứ đồ và cắt hai cân thịt.

Lần này mua rất nhiều đồ vật, Lục Duật xách một đống lớn, Khương Niệm muốn hỗ trợ xách ít đồ nhưng bị anh từ chối. Hai người đi một lúc lâu mới về đến khu người nhà.

Mặt trời dần về phía tây, hoàng hôn buông xuống góc trời.

Khương Niệm nhìn thấy phía trước có hai người đứng, người đàn ông mặc quân trang màu xanh, tuy nhìn nhìn bên sườn mặt nhưng cô vẫn nhận ra được đúng là Lưu Cường – chồng của Từ Yến, hàng xóm ở bên cạnh.

Người phụ nữ mặc áo sơ mi in cánh hoa vàng, quần tối màu phẳng phiu, tóc kết thành bím ở hai bên, một bàn tay đang túm lấy cánh tay trái Lưu Cường, chân trái hơi co, trên mặt tỏ vẻ đau đớn.

Không cần nghĩ cũng có thể đoán được, thân mật với Lưu Cường ở mức đó chỉ có thể là Trịnh Hồng.

Lục Duật đi tới, không có biểu cảm nhìn Trịnh Hồng. Trịnh Hồng bắt gặp ánh mắt thâm sâu lạnh lẽo của Lục Duật, nét đau đớn trên mặt lại tăng thêm mấy lần: “Phó đoàn Lục, tôi bị trẹo chân, khiến anh chê cười rồi.”

Giọng nói mềm nhẹ yếu ớt, ngữ điệu như cố tình nũng nịu.

Lục Duật dời tầm mắt khỏi gương mặt cô ta, nhìn sang phía Lưu Cường, giọng nói trầm thấp thêm lạnh lẽo: “Đoàn trưởng Tống tìm anh, kêu anh nhanh chóng đi qua đó.”

Lưu Cường sửng sốt: “Tôi mới vừa từ chỗ đoàn trưởng Tống ra, anh ấy còn tìm tôi làm gì?”

Trong mắt Lục Duật có thêm chút ý vị nhìn Lưu Cường, nhắc nhở: “Tự anh đi hỏi đoàn trưởng Tông.”

Lưu Cường bỗng nhiên phản ứng lại: “À à, tôi đi ngay bây giờ.”

Nói xong nhanh chóng rút tay khỏi bàn tay Trịnh Hồng, Trịnh Hồng mất đi chỗ dựa, bất ngờ đổ về phía trước. Để tránh té ngã, chân trái cô ta phản xạ tự nhiên đặt xuống mặt đất, dùng lực chống đỡ cơ thể.

Lục Duật quét mắt qua chân trái Trịnh Hồng: “Đồng chí Trịnh Hồng, nếu như cô không thể đi được, tôi sẽ gọi nữ quân y bên bệnh viện tới đây.”

Trịnh Hồng vội lắc đầu, cười cười: “Không cần, tự tôi đi chậm rãi về là được.”

Cô ta nhìn sang Khương Niệm đang đứng bên cạnh Lục Duật, thấy cô có vẻ ngoài nghèo khó quê mùa của người nhà quê. Tin tức phó đoàn Lục dẫn theo vợ tiểu đội trưởng Hứa đến tùy quân đã truyền khắp, cô ta cũng biết thân phận cô gái này, nhưng vẫn giả bộ không biết gì hồ đồ nói: “Phó đoàn Lục, đây là...vợ mới cưới của anh à?”

Vẻ mặt Lục Duật trở nên lạnh lẽo: “Tôi xin nghỉ phép tang không phải xin nghỉ phép hỉ.”

Trong lòng Khương Niệm vỗ tay cho Lục Duật... Dỗi hay quá!

Trịnh Hồng:...

Cô ta cho rằng Lục Duật sẽ bình tĩnh giải thích, không ngờ anh sẽ không lưu mặt mũi như vậy.

Phó đoàn Lục có mối quan hệ khá tốt với Lữ Quốc Sinh, trước đây tuy không quá quen thuộc với cô ta nhưng mỗi lần gặp mặt cũng sẽ gật đầu chào hỏi. Nhưng từ mấy ngày trước, đột nhiên anh như thay thành người khác, thỉnh thoảng thấy cô ta đều làm ngơ, cô ta cũng không biết chọc tới chỗ nào của anh.

Cô ta về nhà nói bóng gió hỏi Lữ Quốc Sinh, nhưng hắn ta nói bản thân và Lục Duật quan hệ vẫn luôn như thế.

Trịnh Hồng xấu hổ nặn ra một nụ cười trừ: “Ngại quá phó đoàn Lục, là do tôi hiểu nhầm. Trời không còn sớm, tôi về trước, đứa trẻ còn ở nhà chờ tôi về nấu cơm.”

Nói xong, cô ta khập khiễng đi về nhà.

Khương Niệm nhìn Trịnh Hồng đi xa, lại cúi đầu đi theo Lục Duật trở về tiểu viện nhỏ.

Từ Yến nói sai rồi, Trịnh Hồng mới là kẻ ăn trong chén nhìn trong nồi. Lưu Cường chính là kẻ không biết phân biệt trọng yếu, không biết tị hiềm.

Hai người tiếp tục đi về phía trước, gặp phải Lưu Cường đang trốn sau thân cây. Lưu Cường nhìn ra phía sau hai người bọn họ, thấy Trịnh Hồng không theo lại đây, thở phào nhự nhõm, nói với Lục Duật: “Cũng may cậu giúp tôi rời đi, không thì cái mồm kia nhà tôi mà thấy lại làm ầm ĩ.”

Lục Duật liếc nhìn hắn ta: “Khó trách Từ Yến làm ầm ĩ với anh, là do anh không biết tị hiềm.”

Lưu Cường đi cùng hai người quay trở về nhà, thở dài nói: “Chẳng phải do Lữ doanh trưởng không giống với chúng ta à, lâu lâu anh ta lại dẫn quân ra ngoài, mỗi lần đi là mười ngày nửa tháng mới về. Trịnh Hồng nói cô ấy ở đây chỉ quen biết mỗi tôi, cho nên mỗi khi có việc là nghĩ ngay tới tôi, muốn tìm tôi hỗ trợ. Thường xuyên qua lại nên tôi cũng không tiện từ chối.”

Lục Duật nhìn Lưu Cường với ánh mắt lạnh lẽo, âm thanh còn nặng nề hơn lúc trước: “Cô ta theo đến tùy quân cũng hai năm rồi, người xung quanh nhiều thế mà cô ta không quen biết ai sao? Vì sao Trịnh Hồng thường xuyên tìm anh hỗ trợ, trong lòng anh không biết hay sao?”

Đi tới cửa nhà, anh tiêp tục nói: “Tiểu đội trưởng Lưu, có một số chuyện phải chú ý ảnh hưởng. Anh cũng đừng quên thân phận của mình, đừng để vì chuyện gia đình tranh cãi làm ảnh hưởng đến vinh dự của tập thể, khiến chính ủy phải tìm anh nói chuyện.”

Lưu Cường đưa tay lên xoa mặt: “Được, tôi biết rồi.”

Khương Niệm không biết Lưu Cường có nghe vào hay không, thấy hắn ta quay người đi vào nhà bên cạnh, cô và Lục Duật cũng mở cổng đi vào trong.

Lục Duật vào nhà bếp trước, cất gạo mỳ và dầu, rồi đem hộp kẹo sữa gói bánh hạch đào và đồ hộp mang ra để lên bàn trong phòng Khương Niệm. Khương Niệm đi theo anh vào trong, ánh mắt dừng một lúc lâu trên ba dạng đồ ăn kia. Ở thập niên 70, kẹo sữa là đồ ăn vặt hết sức quý giá, chưa kể bánh hạch đào và đồ hộp cũng khó mà mua được. Khi cô còn nhỏ từng nghe bà nội kể chuyện về những năm gian khó này, nói trẻ con nhà nào một năm có thể được ăn một hộp kẹo sữa hay một hộp đồ hộp là cuộc sống đã khá lắm rồi.

Lục Duật xoay người thấy Khương Niệm đang nhìn chằm chằm vào đồ ăn vặt trên bàn, biết cô ở nông thôn chưa từng chạm vào mấy thứ này, anh lại lấy ra thêm một cái hộp sắt từ bên trong túi, đặt lên bàn: “Đây là tiền lương và phiếu giấy mấy năm nay tôi tích cóp được. Chờ tháng này phát tiền lương tôi lại đưa cho cô, tôi cũng đã giữ lại một ít phòng thân rồi.”

Khương Niệm sững sờ.

?

?

Anh muốn nộp tiền lương?

Cô còn chưa kịp phản ứng, Lục Duật đã bước ra ngoài, miệng nói với vào trong: “Tôi đi nấu cơm chiều.”

Trong đầu Khương Niệm có cốt truyện trong sách, biết tiền lương lúc Lục Duật làm tiểu đội trưởng là 35 đồng, mỗi tháng sẽ gửi về nhà 25 đồng. Hai tháng trước anh mới thăng thành phó đoàn trưởng, mức lương hiện tại là 52 đồng một tháng. Hai tháng này gửi cho nguyên chủ 80 đồng, anh cũng chỉ giữ lại 24 đồng. Có thể nói tiền lương mấy năm nay phần lớn Lục Duật đều gửi về nhà.

Nhưng mỗi lần anh gửi tiền về, nguyên chủ còn chưa cầm chắc đã bị mẹ Khương và Khương Quốc cướp mất. Chỉ để lại lương thực đủ ăn không chết đói cho cô ấy và Hứa Thành.

Lục Duật rời nhà tham gia quân ngũ 8 năm, trong quá trình này chỉ trở về nhà một lần lúc cha Hứa qua đời, cho nên không biết nguyên chủ và chồng ở trong nhà sống thế nào.

Cô mở hộp sắt ra, bên trong có chút tiền giấy, còn có phiếu gạo, phiếu thịt, phiếu vải, phiếu đường... còn có cả phiếu công nghiệp cùng với các loại phiếu tinh tinh khác. Trong đó phiếu công nghiệp và phiếu vải là nhiều nhất.

Cô lại đếm tiền, đều là tiền lẻ, tổng cộng 130 đồng chẵn.

“Phó đoàn Lục, có ở nhà không?”

Bên ngoài truyền đến giọng vang dội của một phụ nữ trung tuổi.

Lục Duật cúi đầu từ trong nhà bếp đi ra, áo sơ mi trắng tháo hai cúc trên cùng, mặc quần bộ đội, gương mặt anh tuấn dưới ánh đèn vàng càng thêm rõ nét. Thấy là Phùng Mai - vợ đoàn trưởng Tống – hàng xóm tốt với nhà mình thì cười nói: “Chị dâu sang có chuyện gì vậy?”

“À, không phải lão Tống biết cậu dẫn chị dâu tới đây ở hay sao, sợ hai người tới vội vàng chưa kịp chuẩn bị cái gì, nên bảo tôi làm cơm chiều nhiều một chút, mang sang cho hai người.”

Phùng Mai đem chén bát và mâm đặt lên bàn gỗ trong sân, hỏi Lục Duật: “Chị dâu cậu đâu?”

“Vậy cảm ơn chị dâu và đoàn trưởng Tống.” Lục Duật chỉ về gian phòng đầu tiên của căn nhà phía đông: “Ở trong phòng đó.”

Hai tay Phùng Mai lau lau trên tạp dề, cười nói: “Tôi đi qua xem cô ấy.”

Phùng Mai đi tới trước cửa phòng, hướng mắt vào bên trong thăm dò, thấy trong phòng tối đen như mực không nhìn rõ người. Chỉ mơ hồ thấy bóng dáng có người ngồi ở mép giường, tự quen thuộc nói: “Sao không bật đèn lên?”

Cô ấy đi vào kéo công tắc đèn, cụp một tiếng, trong căn phòng đen nhánh lập tức tràn ngập ánh sán, cũng nhìn rõ người đang ngồi ở mép giường. Vẫn giống y như lúc gặp ban trưa, đầu bị thương, trên đầu quấn băng gạc, hai tay nắm lấy góc áo, thoạt nhìn bộ dạng vừa co quắp lại bất an.

Phùng Mai nhớ tới cảnh ngộ mà cô gặp phải không khỏi có chút đau lòng, giọng nói cũng mang theo dô dành: “Chị dâu phó đoàn Lục này, chị là vợ đoàn trưởng Tống ở nhà bên cạnh. Chị nhiều tuổi hơn e, nên em cứ gọi là chị Phùng là được. Sau này có gì không hiểu cứ tới tìm chị, chị biết gì sẽ dạy em cái đó.”

Đôi mắt Khương Niệm bị ánh sáng chói vào có chút không thoải mái.

Cô chớp chớp mắt, sau khi thích ứng ánh sáng chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Phùng Mai đang ngồi ở đầu băng ghế. Là người phụ nữ trưa nay cô và Lục Duật chào hỏi. Cốt truyện trong sách cũng nhắc đến hai vợ chồng đoàn trưởng Tống và Phùng Mai. Trước khi nam chính thăng chức, hai vợ chồng đoàn trưởng Tống rất săn sóc với nam chính, lâu lâu lại kêu nam chính đi qua ăn cơm, trong khi lương thực thời đại này cực kì khan hiếm.

Sau đó nam chính thăng chức điều khỏi nơi này, không bao lâu sau đoàn trưởng Tống cũng thăng chức được điều đi chỗ khác. Tiếp đó trong sách có nhắc tới truyện nam chính cùng nữ chính quay về, tới cửa hỏi thăm đoàn trưởng Tống mới biết được chuyện đoàn trưởng Tống tới thị sát huyện Đông Câu, đúng lúc gặp phải trận động đất trăm năm khó gặp, bị chết do phòng ở đè sập xuống, trong nhà chỉ còn lại Phùng Mai và hai đứa con trai.

Nghĩ tới cảnh ngộ của đoàn trưởng Tống, suy nghĩ trong lòng Khương Niệm lại tranh đấu.

Nhưng cô không tính toán nhúng tay vào hướng đi của cốt truyện, hiện tại cô chỉ muốn tìm được cách xuyên trở về.

Khương Niệm nhấp môi cười yếu ớt, giọng nói vừa nhỏ vừa nhẹ: “Chào chị Phùng em tên Khương Niệm.”

Khương Niệm ngẩng đầu, Phùng Mai mới nhìn rõ mặt của cô, trắng trẻo xinh xắn, lông mày cong cong, khi cười rộ lên hai mắt tỏa sáng, thật xinh đẹp. Phùng Mai nhìn đến sững sờ, giữa trưa sau khi đụng mặt phó đoàn Lục, cô ấy và Khang Tú cùng mấy người khác còn nói chị dâu phó đoàn Lục cúi đầu nên không biết gương mặt thế nào? Khang Tú nói chắc chắn là xấu xí, lúc đó trong lòng cô ấy cũng khá tò mò.

Không ngờ được, nhìn xem có chỗ nào xấu xí chứ, quá đẹp thì có!

Đối diện với quân tẩu nhiệt tình hết sức, Khương Niệm muốn giả bộ cúi đầu trầm mặc cũng không làm được.

Cô gật đầu: “Cảm ơn chị Phùng.”

“Cảm ơn gì chứ, chị có làm gì đâu.” Phùng Mai nhìn Khương Niệm, nhớ tới bản thân tới đây còn có một chuyện: “Đúng rồi, không phải phó đoàn Lục làm đơn xin cái viện nhỏ này hay sao, mỗi sân viện lại được phân một khu đất phần trăm. Tự mình mua chút rau giống, muốn ăn cái gì thì trồng cái đó, cũng không cần phải bỏ tiền mua ở bên ngoài. Như này, sáng mai ăn sáng xong chị sẽ dẫn em đi tới đó xem.”

Khương Niệm cười: “Cảm ơn chị Phùng.”

Phùng Mai vỗ đùi, mắc cười nói: “Em nhìn mình xem, há miệng ngậm miệng là cảm ơn, khách sáo quá.”

Khương Niệm: ...

Phùng Mai đi ra khỏi phòng, thấy Lục Duật bưng bánh bao đã được hấp lại đặt lên bàn gỗ trong sân, cười với anh: “Phó đoàn Lục, tôi về đây.”

Lục Duật gật đầu: “Cảm ơn chị dâu.”

Phùng Mai: ...

Cô ấy buồn cười vuốt vuốt tóc.

Hai người chị dâu và chú em chồng này không hổ là người một nhà, há miệng ngậm miệng đều thích nói cảm ơn, khiến cho cô ấy cũng thấy ngại ngùng.

Phùng Mai về đến nhà, hai người con trai chơi ở trong phòng, cô ấy vào nhà thấy Tống Chí Vỹ ngồi dựa vào đầu giường xem báo chí, vì thế đi tới ngồi xuống, đẩy đẩy chân anh ta: “Lão Tống, anh đoán xem chị dâu của phó đoàn Lục có ngoại hình thế nào?”

Lão Tống đang tập trung đọc nội dung báo chí, nghe thấy vậy cười gằn: “Một người có tuổi như tôi đoán người ta làm gì.”

“Vừa rồi em đi qua đó đưa cơm nên nhìn thấy, thật là xinh đẹp, trắng trẻo xinh xắn, không hề giống với người nông thôn chút nào.” Phùng Mai lại vỗ vỗ đùi Tống Chí Vỹ: “Em thấy cô ấy còn trẻ, một mình cô đơn sống tiếp cũng không phải ý hay. Anh ở trong bộ đội nhiều lưu ý một chút, thấy được tiểu tử nào tốt nhớ rõ nhắm để ý cho chị dâu phó đoàn Lục.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc