Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 5: Tôi Không Phải Vợ Anh Ta…

Cài Đặt

Chương 5: Tôi Không Phải Vợ Anh Ta…

Khương Niệm: ...

Cô vội vã cúi đầu, nhảy xuống khỏi khúc gỗ, trốn vèo vào trong gian phòng ở đầu tiên dãy nhà phía Đông.

Khương Niệm chỉ ở trong phòng không hề đi ra ngoài. Bên trong phòng sắp xếp hết sức đơn giản, gồm một chiếc giường và một cái bàn, còn có một chiếc tủ quần áo nhỏ làm bằng gỗ. Ngẩng đầu lên là có thể thấy các xà nhà bắc nóc, nhưng tổng thể thì tốt hơn nhiều so với ở nông thôn.

Cô lấy toàn bộ quần áo và giày dép trong túi vải bố ra ngoài, bỏ vào tủ quần áo. Nguyên chủ chỉ có ba bốn bộ, bộ nào cũng đầy mụn vá, có thể nói rằng không có bộ nào có thể mặc ra ngoài cho tử tế.

Âm thanh ầm ĩ bên ngoài dần nhỏ lại, cuối cùng trở nên an tĩnh.

Cổng được mở ra, Khương Niệm nghe thấy tiếng động, nhanh chóng về mép giường ngồi xuống.

“Chị dâu, cô ra đây một chút.”

Giọng nói Lục Duật truyền từ bên ngoài vào, trong giọng nói không nghe ra vui hay giận.

Khương Niệm nén sự bất an trong lòng, đứng dậy đi ra mở cửa. Một tay cầm then cửa, một tay nắm chặt góc áo, lo lắng sợ hãi cúi gằm đầu xuống, co vai rụt cổ giống y hệt nguyên chủ tự ti nhút nhát mười phần.

Lục Duật thấy cô như vậy, lời dạy dỗ đến bên miệng rồi lại nuốt ngược trở lại, chuyển đề tài: “Đến giờ ăn cơm trưa rồi, tôi tới nhà ăn lấy cơm, cô muốn ăn gì?”

Khương Niệm cúi đầu nhìn mũi chân, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Cái gì cũng được, tôi không kén chọn.”

“Được.”

Lục Duật trả lời.

Thấy anh xoay người rời đi, Khương Niệm thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng anh sẽ hỏi tội đó. Cô vừa ngẩng đầu thở hắt ra thì bất chợt lại đụng phải ánh mắt Lục Duật xoay người liếc tới. Lúc này cúi đầu cũng không phải mà ngẩng đầu cũng không được, khóe miệng cô cứng đờ, bật ra một câu: “Còn có chuyện gì à?”

Lục Duật nhìn cô: “Bò góc tường không hay, nếu như để cho Từ Yến thấy sẽ không tránh được chuyện tranh chấp.”

Khương Niệm: ...

Cô cảm giác được mặt nóng rát.

Cúi đầu, hai tay bất an túm góc áo: “Là tôi thấy tiếng cãi nhau nên hốt hoảng, muốn nhìn xem có chuyện gì xảy ra.”

Nói xong, cô từ từ ngước mặt lên, hốc mắt chứa đầy nước mắt, thấy anh mắt đen kịt của Lục Duật, lại kinh hoảng cúi đầu: “Tôi, tôi không có ý xấu.”

Lục Duật bị nước mắt của Khương Niệm khiến cho ngực như lên men. Khương Niệm là người như thế nào anh là người hiểu rõ nhất, theo tính cách của cô sẽ không phải là người hóng hớt tùy tiện bò góc tường. Nếu cô là người thích xem náo nhiệt thì ở nông thôn nhà này ầm ĩ nhỏ, nhà kia ầm ĩ lớn, cô và thím Triệu cùng nhau đi là được. Nhưng ở trong thôn ai mà không biết cô cả ngày chỉ ở trong nhà không ra ngoài, gả tới nhà họ Hứa bốn năm, có vài người còn chưa thấy cô bao giờ.

Nghĩ như vậy, anh vô thức hạ giọng: “Cô đừng nghĩ nhiều, tôi không có ý gì cả.”

Anh đi vào nhà bếp mang hộp nhôm đựng cơm đi ra ngoài.

Trong sân viện không còn ai, chỉ còn lại một mình Khương Niệm.

Thấy cổng được đóng lại, Khương Niệm vội vàng sửa lại bộ dạng vừa rồi. Lau hết nước mắt, quay người về phòng ngồi xuống ép giường, thổi thổi ngón tay bị móng tay bấm đau.

Hazz, khóc cũng là một loại cực hình.

Về sau cô ở trước mặt Lục Duật cần phải cẩn thận hơn mới được, đỡ việc lòi ra dấu vết.

Nghĩ tới nhà hai vợ chồng Từ Yến và tiểu đội trưởng Lưu bên cạnh, Khương Niệm cố gắng nhớ lại cốt truyện trong sách, thực sự là gia đình này có trò khôi hài.

tiểu đội trưởng Lưu tên gọi Lưu Cường, trước đây là tổ trưởng, ban đầu Trịnh Hồng là người bà mối giới thiệu cho hắn ta.

Trịnh Hồng là người thôn bên cạnh, lúc đó hai người đều vừa lòng đối phương. Vốn dĩ là một chuyện vui mừng, nhưng không được mấy hôm nhà họ Trịnh đổi ý. Sau đó Trịnh Hồng gả cho Lữ doanh trưởng, sau khi Lưu Cường biết việc này lập tức tới nhà họ Trịnh hỏi Trịnh Hồng có ý gì. Trịnh Hồng không ra gặp Lưu Cường mà để mẹ Trịnh ra nói với hắn ta, tiền lương của tiểu đội trưởng cao hơn tổ trưởng rất nhiều. Nhà họ Trịnh bọn họ quá nghèo khó, chỉ khi Trịnh Hồng gả vào chỗ tốt thì mới có thể trợ giúp cho nhà mẹ đẻ.

Nghe thấy vậy Lưu Cường liền bỏ đi, sau lại thông qua bà mối giới thiệu mà quen biết Từ Yến, kết hôn với Từ Yến sinh được hai người con trai.

Lưu Cường trong bộ đội có biểu hiện tốt, dùng thời gian bảy năm để lên tới tiểu đội trưởng, ngược lại Lữ Quốc Sinh chồng của Trịnh Hồng mấy năm nay vẫn ở nguyên vị trí tiểu đội trưởng không nhúc nhích.

Trịnh Hồng lập tức ghen ghét Từ Yến, cảm thấy nếu không phải do Từ Yến thì hiện tại cô ta chính là vợ của Lưu Cường. Nói không chừng sau này Lưu Cường thăng chức thành đoàn trưởng thì cô ta chính là vợ của đoàn trưởng.

Cho nên, Trịnh Hồng tìm mọi cơ hội để tiếp cận Lưu Cường. Không phải nhờ hắn ta hộ cái này chính là giúp cái kia. Lưu Cường ngại mặt mũi đàn ông không tiện từ chối, thường xuyên qua lại khiến cho Từ Yến hiểu lầm. Vì việc này mà náo loạn hai ba năm, chưa kể Trịnh Hồng còn cố tình dây dưa, cuối cùng làm hại hai vợ chồng Lưu Cường và Từ Yến ly hôn.

Trong sách không đề cập đến việc sau này của Từ Yến, chẳng qua miêu tả nữ chủ cùng quân tẩu khác đi chợ huyện gặp được Từ Yến trên đường, nghe nói cô ấy tái giá gả cho người đàn ông già ế vợ hơn cô ấy tận hai mươi tuổi, cuộc sống trôi qua hết sức cực khổ.

Khương Niệm nhớ lại cốt truyện có quan hệ với Từ Yến, đồng tình sâu sắc với cảnh ngộ cô ấy gặp phải,đồng thời còn cảm thấy Trịnh Hồng thật ghê tởm. Người phụ nữ này chính là điển hình của trà xanh, trà ngôn trà ngữ. Nếu không phải do cô ta, Từ Yến sẽ không rơi vào kết cục khổ sở đó.

Cô tinhs toán thời gian, đến lúc Từ Yến ly hôn với Lưu Cường còn khoảng nửa năm nữa, hôn nhân của bọn họ đã bước vào tình cảnh nước sôi lửa bỏng.

Khương Niệm rơi vào giãy dụa.

Lúc trước chưa xuyên vào trong sách, những người này với cô mà nói chỉ là những nhân vật chỉ có tên không có thật. Nhưng hiện tại cô xuyên vào đây, bảo cô trơ mắt nhìn người vợ sống sờ sờ bị nữ trà xanh hãm hại tới mức thê thảm, thực sự cô không làm được. Tuy vậy cô lại sợ hãi nếu như nhúng tay vào dẫn tới cốt truyện bị phá vỡ sẽ lọt vào phản phệ.

“Chị dâu, ăn cơm.”

Âm thanh của Lục Duật từ bên ngoài vọng vào kéo suy nghĩ của cô quay trở lại.

Cô đáp: “Được.”

Trong sân có cái bàn vuông nhỏ, Lục Duật xách hai băng ghế nhỏ, Khương Niệm rửa tay sạch sẽ ngồi xuống, nhìn Lục Duật mở nắp hộp cơm.

Hộp cơm có ba tầng, tầng thứ nhất là cà tím xào, tầng thứ hai là mướp hương xào, tầng dưới là màn thầu.

“Cơm nước xong thì cô đi nghỉ một lát, đến chiều tôi mang cô đến bệnh viện kiểm tra, tiện thể chỉ cho cô đường tới nhà ăn tập thể. Ngày mai tôi phải về đơn vị báo cáo, sau này tới bữa cơm cô đến nhà ăn tập thể lấy cơm là được, không cần phải để ý tới tôi.”

Khương Niệm cắn một miếng bánh bao, nhai không cảm nhận được mùi vị gì. Nói thật đám đồ ăn này không ngon bằng cô tự nấu, không phải do cô tự mãn mà gia đình cô làm giàu từ ẩm thực. Lúc mới sinh cô, cha mẹ cô mở tiệm cơm nhỏ, sau này càng làm càng phát triển, được hun đúc hai mươi năm, cô nhắm mắt lại cũng có thể phân biệt được toàn bộ các loại gia vị.

Ngẫm nghĩ, cô nói: “Tôi muốn tự nấu ăn ở nhà.”

Lục Duật nâng mắt lên nhìn vào Khương Niệm đang cúi đầu ăn cơm, nghĩ tới cô không thích ra ngoài nói: “Vậy được, chiều nay tôi sẽ đi mua bột mỳ và đồ ăn”>

“Sau này anh cũng về ăn cơm không phải tới nhà ăn tập thể làm gì.”

Dù sao cô cũng ăn của anh, uống của anh, không chủ động bảo người ta về ăn cơm, cô cũng thấy ngại.

Lục Duật gật đầu: “Được.”

.

Sau khi ăn cơm, Khương Niệm ngủ một giấc, đến khi Lục Duật ở ngoài cửa phòng gọi cô mới tỉnh.

Cô đeo giày vải, cùng Lục Duật đi ra khỏi cổng, lại nghe thấy sân viện bên cạnh truyền đến tiếng mắng chửi của Từ Yến, đang mắng Lưu Cường không tim không phổi, trong mắt chỉ có Trịnh Hồng, là đồ không biết xấu hổ nhớ thương vợ người khác. Vừa mắng vừa khóc, cách một bức tường cũng nghe rõ ràng.

Nhớ tới thời điểm Từ Yến gả cho Lưu Cường lúc trước cũng là cô gái trẻ dịu dàng hay nói cười.

Khương Niệm cúi đầu đi theo bên cạnh Lục Duật, trên đường đi tới bệnh viện, người đi tới đối diện đều chòa hỏi với Lục Duật, ánh mắt bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đều dừng lại vài giây trên người Khương Niệm.

Việc phó đoàn Lục về nhà chịu tang, dẫn theo vợ Hứa doanh trưởng tới ở bộ đội truyền khắp nơi sau bữa trưa.

Cuối tháng bảy trời rất nóng, nhưng đi dưới tán lá sum xuê của cây lớn lại mát mẻ đi nhiều.

Khương Niệm đi theo Lục Duật vào bệnh viện, cô tính toán thời gian, nữ chủ hẳn là năm ngày nữa mới có thể tới báo danh ở bệnh viện. Lúc đổi thuốc, bác sĩ kiểm tra nói não bị chấn động nhẹ, vết thương trên trán sẽ để lại sẹo. Vết thương này ở phía trên lông mày bên trái, cách mép chân tóc khoảng một ngón tay. Miệng vết thương không lớn nhưng chắc chắn sẽ để lại sẹo, nhưng thời gian dài rồi vết sẹo có thể sẽ mờ đi, không nhìn kĩ thì không nhận ra được.

Ra khỏi bệnh viện, Lục Duật dẫn theo Khương Niệm đi tới Cung Tiêu Xã.

Cung Tiêu Xã cũng không xa bệnh viện là mấy, đi bộ nửa giờ là tới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc