Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 4: Đây Là Vợ Anh?

Cài Đặt

Chương 4: Đây Là Vợ Anh?

Xe chạy hai giờ, Khương Niệm cũng ngủ hai giờ. Sau khi xe vào bến, ânh thanh nói chuyện ung quanh và tiếng phanh xe đánh thức Khương Niệm. Cô lười nhác mở mắt mới phát hiện bản thân dựa vào trên cánh tay Lục Duật, giật mình vội vã ngồi thẳng dậy.

Lục Duật đứng dậy, lấy ba lô quân dụng từ trên kệ để hành lý xuống.

Không có hình thể cao lớn của Lục Duật che chắn, bà lão liếc mắt một cái nhìn thấy Khương Niệm ngồi dựa vào cửa sổ, trên đầu quấn băng gạc, quần áo đầy mụn vá, người thì gầy trơ xương, bộ dạng rụt rè cúi đầu sợ hãi. Bà lão lập tức giận sôi máu, quay sang Lục Duật quát: “Thằng nhóc, thấy cậu lớn lên ra hình ra dáng sao lại tàn nhẫn như vậy hả? Về sau phải đối tốt với vợ mình một chút, nhìn xem vợ cậu đã gầy thành cái gì rồi!.”

Lục Duật không đổi sắc mặt đeo ba lô, trả một câu: “Được.”

Khương Niệm: ???

Tình huống gì vậy?

Cô chỉ ngủ một giấc, sao tỉnh lại đã biến thành vợ của Lục Duật rồi?!

Người trong xe xuống gần hết, Lục Duật mới đeo ba lô đi xuống, Khương Niệm cúi đầu đi theo phía sau anh. Trong đầu suy nghĩ xem vừa rồi sau khi cô ngủ đã xảy ra chuyện gì, cô ngẩng đầu nhìn bóng dáng cao lớn của Lục Duật, cuối cùng mím môi không hỏi ra miệng.

Y theo tính tình của nguyên chủ, nếu như cô mở miệng hỏi chắc chắn sẽ khiến cho anh nghi ngờ, không bằng cứ vờ làm người câm, coi như không phát sinh chuyện gì cả.

Lúc tới thành phố là một rưỡi chiều, vừa lúc tới giờ ăn cơm.

Lục Duật dẫn theo Khương Niệm tới tiệm cơm quốc doanh ăn. Cô nhìn hai bên đường phố quan sát thật lâu, niên đại này không có các tòa nhà cao ốc văn phòng giống thế kỉ 21, cũng không có đường cao tốc rộng rãi và xe ô tô. Người thành phố mặc đồ cũng chỉ tốt hơn người nông thôn một chút. Hiện tại không có cửa hàng bán đồ ăn nhanh, các cửa hàng đều treo biển quốc doanh.

Lục Duật gọi hai bát mì thịt thái sợi, Khương Niệm ngồi đối diện anh, nhìn trộm Lục Duật rồi lại vội cúi đầu.

Anh ra ngoài không mặc quân phục, chỉ mặc áo sơ mi trắng cùng quần xanh quân đội, cho dù ngồi ở bất cứ chỗ nào lưng eo đều thẳng. Lục Duật yên lặng ăn mỳ, trên mặt không hiện bất cứ biểu cảm nào, Khương Niệm cũng không đoán được anh đang nghĩ gì.

Lúc này cô rất sợ Lục Duật sẽ bỏ mặc cô.

Cô đến niên đại này, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chính là Lục Duật, trước mắt người có thể dựa vào cũng chỉ có anh. Nếu anh tức giận mà mặc kệ bỏ lại cô, cô cũng không biết kế tiếp phải đi thế nào.

Ngẫm nghĩ, cô hỏi: “Có phải tôi gây thêm phiền phức cho anh không?”

Khương Niệm hỏi xong, trong lòng thầm phỉ nhổ chính mình.

Biết rõ còn cố hỏi.

Động tác ăn mì của Lục Duật dừng lại, ngước mắt lên nhìn chị dâu ngồi đối diện. Cô cúi đầu, cái miệng nhỏ đang ăn mì, từ góc độ của anh chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của cô. Nghĩ tới có thể vừa nãy cô nghe thấy lời bà lão nói với anh nên giải thích: “Lời của tôi lúc ở trên xe chị dâu đừng để trong lòng, do bà lão hiểu lầm quan hệ của chúng ta thôi, tôi đã nói sẽ chăm sóc cô thì không nuốt lời.”

Nghe xong, trong lòng Khương Niệm thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Mặc kệ người khác có hiểu lầm hay không, ít nhất chính miệng anh hứa hẹn không nuốt lời là được. Trước khi tìm thấy biện pháp xuyên trở về, Lục Duật là chỗ dựa duy nhất của cô.

Ăn xong đi tới ga tàu hỏa đã gần tới ba giờ, ngồi ở phòng chờ một lúc rồi lên xe lửa.

Lục Duật mua hai vé giường nằm, Khương Niệm vừa đặt mông xuống giường nằm lập tức muốn nằm hẳn xuống, cũng may cô nhịn xuống, ngồi dựa vào cửa sổ bên cạnh, im lặng so vai rụt cổ. Lục Duật cất xong hành lý, nhìn Khương Niệm đang rũ mắt cúi đầu: “Đi tàu hỏa này 9 giờ sáng mai sẽ đến nơi, nếu mệt thì nằm nghỉ trước.”

Khương Niệm gật đầu, nhưng vẫn ngồi im không nhúc nhích.

Lục Duật cầm ấm đựng nước đi lấy nước ấm, lúc này đoàn người lục tục lên xe, thùng xe cũng trở nên chen chúc. Xe lửa niên đại này vẫn là xe kiểu dáng cũ sơn màu xanh, nhưng mà có cái giường đệm đã tốt lắm rồi, còn hơn phải ngồi cả đêm.

Khương Niệm nằm ở trên giường, nhăms mắt lại giả vờ ngủ, cố gắng hết sưcs làm bản thân cách biệt với nơi này.

Âm thanh xe lửa ầm ầm vang lên rất lớn.

Ánh sáng trời chiều khuất dần, trong xe sáng ánh đèn. Lục Duật lấy ra bánh bao và dưa muối từ trong túi ra, nói với Khương Niệm: “Tạm chắp vá một đêm, sáng mai là tới rồi.”

Khương Niệm nhận lấy bánh bao, trong lòng nghĩ một đằng ngoài miệng nói một lẻo: “Đã tốt lắm rồi.”

Đối với cô mà nói thì chẳng muốn ăn, nhưng đối với nguyên chủ mà nói thì đã cực tốt. Từ nhỏ tới lớn nguyên chủ không được ăn mấy lần bánh bao trắng, ăn xong lại uống một ly nước ấm Lục Duật đưa tới, Khương Niệm lại ngủ.

Cô cảm thấy bản thân xuyên qua giống như heo vậy, không ăn thì chính là ngủ.

Ngày hôm sau 9 giờ xe lửa tới nơi.

Lục Duật dẫn theo Khương Niệm ra khỏi ga tàu hỏa, từ xa đã có người vẫy tay với bọn họ: “Lục phó đoàn, Lục phó đoàn!.”

Người tới là Chu Tuấn trong đơn vị, cũng là lính cấp dưới của Lục Duật. Người này chạy tới trước mặt, Lục Duật nhíu mày: “Giờ này đang lúc huấn luyện, sao cậu lại ở đây?”

Chu Tuấn cười nói: “Đoàn trưởng Tống biết hôm nay anh quay lại, nên kêu tôi lái xe tới đón.”

Anh ấy nhìn thẳng vào người phụ nữ đứng bên cạnh Lục Duật, trên đầu người này quấn băng gạc, cúi gằm mặt. Anh ấy hướng ánh mắt dò hỏi về phía Lục Duật: “Phó đoàn Lục, sao không giới thiệu một chút/”

Hiếm khi thấy có người phụ nữ nào đứng ở bên cạnh phó đoàn trưởng, nên anh ấy khá tò mò.

Lục Duật nói: “Đây là chị dâu của tôi.”

Vẻ mặt Chu Tuấn thay đổi, anh ấy biết chị dâu của phó đoàn Lục.

Một chuyến về quê này của phó đoàn Lục là vội về chịu tang, người già trong nhà đã chết mấy năm trước, bây giờ anh trai của phó đoàn Lục cũng mất, chẳng phải còn dư lại một người quả phụ hay sao? Nhất định là phó đoàn Lục không yên tâm chị dâu ở nhà một mình, cho nên mang theo cô đến đây.

Khó trách trước lúc đi anh có tìm lãnh đạo xin cấp phòng ở, nói rằng có người nhà muốn tùy quân.

Chu Tuấn nói: “Chào chị dâu, tôi là Chu Tuấn.”

Khương Niệm ngẩng đầu, vừa nhấp miệng định cười, chợt nhớ tới nguyên chủ có tính cách sợ người lạ, lại vội vàng cúi đầu, trả lại một câu: “Tôi tên Khương Niệm.”

Tuy rằng Khương Niệm chỉ ngẩng đầu một chút, nhưng Chu Tuấn vẫn nhìn rõ dung mạo của cô. Da trắng như tuyết, mắt sáng mi cong, chưa cười đã xinh đẹp, đổi là chị dâu của anh ta thì anh ta cũng không yên tâm để chị dâu ở nhà một mình.

Lục Duật và Chu Tuấn nói đến chuyện khác, ba người rời khỏi ga tàu hỏa, lên xe jeep kiểu cũ, lái về hướng bộ đội.

Bộ đội cách xa thành phố, lái xe bốn giờ mới tới.

Chu Tuấn phải đi trả xe nên đi trước, Lục Duật lưng đeo ba lô lớn, dẫn theo Khương Niệm đi theo đường về phía khu tập thể.

Khương Niệm vừa đi vừa nhìn, bộ đội có quy hoạch vị trí, còn có thể nghe được âm thanh quân nhân huấn luyện khí thế hừng hực. Đi sâu vào trong, hình dáng khu tập thể hiện lên trong mắt Khương Niệm.

Khương Niệm: ...

Quả nhiên đi tới chỗ nào cũng có bát quái.

Lục Duật sợ Khương Niệm không được tự nhiên, nhìn về phía Phùng Mai, giải thích nói: “Chị dâu hiểu lầm rồi, đây là chị dâu tôi. Người nhà họ Hứa không còn ai, một mình chị dâu ở nhà không an toàn, nên tôi dẫn theo tới khu người nhà, có nhóm quân tẩu hàng xóm láng giềng giúp đỡ, tôi cũng thấy yên tâm.”

Phùng Mai vừa nghe thấy là chị dâu của phó đoàn Lục, liền biết cô là vợ ai, lập tức trừng mắt lườm quân tẩu vừa nói lời nhảm nhí, lại quay sang nói với Lục Duật: “Hai ngày trước mấy người bọn Chu Tuấn dọn dẹp một sân viện, tôi còn hỏi cậu ta xem cậu muốn sân bên cạnh làm gì, hóa ra là chị dâu cậu tới đây.”

Chị ấy lại nhìn về phía Khương Niệm, thấy cô cúi gằm mặt không nhìn ai, lời chào hỏi ra đến miệng lại nuốt ngược trở lại. Nghĩ lại cũng phải thôi, chồng mới mất không lâu, lại đi theo Lục phó đoàn đến nơi trời xa đất lạ, đổi thành mình cũng sẽ không có tâm trạng mà nói chuyện: “Cậu mau dẫn chị dâu về đi.”

Lục Duật gật đầu với chị ấy rồi dẫn theo Khương Niệm rời đi.

Người phụ nữ vừa rồi nói Lục Duật về nhà cưới vợ tên là Khang Tú, cô ta quay đầu nhìn Khương Niệm cúi gằm mặt ngoan ngoãn đi theo bên người Lục Duật, quay sang nói với Phùng Mai: “Xem cô gái kia ủ rũ lầm lì kìa.”

Phùng Mai trừng mắt nhìn cô ta: “Sao nào? CHồng người ta vừa mới chết, chẳng lẽ thấy ai cũng cười hay sao?”

Mấy người quân tẩu bên cạnh nghe thấy thế đều bật cười, mỗi người nói một câu với Khang Tú.

“Cô trách một người quả phụ làm gì.”

“Đúng vậy, cô gái đó cũng không dễ dàng.”

“Quản tốt việc của mình đi, ít quản chuyện người khác.”

Mỗi người một lời là cho mặt Khang Tú xấu hổ đến đỏ rực, không dám há miệng phản bác.

Đi vào sân, Lục Duật lấy chìa khóa mở khóa.

Khương Niệm đi vào theo sau, liếc mắt nhìn thoáng qua tiểu viện. Tường vây ba phía cũng không cao, phía đông có căn nhà nhỏ hai buồng ngủ, phía nam có hai căn phòng, nhìn từ ngoài vào có thể nhận biết được một trong số đó là nhà bếp, một gian phòng ngủ. Cạnh bên phòng bếp là giếng nước, sân này đã được dọn dẹp qua, bên trong rất sạch sẽ.’

Lục Duật nói: “Chị dâu, cô ngủ ở phòng đầu tiên căn nhà phía đông, tôi ngủ ở phòng bên cạnh nhà bếp, chờ vết thương của cô tốt hơn tôi sẽ chuyển đến ở ký túc xá.”

Anh lục tìm trong ba lô của mình lấy ra đồ của Khương Niệm: “Lúc tôi đi đã để lại tiền cho bọn Chu Tuấn, những đồ cần thiết trong nhà bọn họ đã đặt mua đủ cả, cô về phòng là có thể nghỉ ngơi.”

Khương Niệm gật đầu, đón lấy bọc đồ mà Lục Duật đưa tới, đi về phía gian phòng ngủ đầu tiên của dãy nhà phía đông.

Cô hiểu rõ ý của Lục Duật, ngại bọn họ ở cùng một chỗ sẽ bị người khác đàm tiếu.

Vừa đi được hai bước, trong viện bên cạnh vang tới tiếng ồn ào.

Tiếng hét của phụ nữ cách một bức tường vẫn thấy thấy chói tai, lời mắng chửi càng thêm khó nghe.

“Lưu Cương, anh là cái đồ chó, bà đây liều mạng với anh! Anh rõ ràng mắt đi mày lại với Trịnh Hồng, sao không dám thể hiện rõ ra, nói ra việc Lưu Cường nhà anh ăn trong chén nhìn trong nồi, Lưu Cường anh là đồ chó chết nhớ thương vợ người khác!”

“Cô còn nói bậy ông đây sẽ đánh cô!”

“Đến đánh đi! Anh đánh đi, ai không đánh là cháu chắt!.”

Ồn ào ầm ĩ.

Bên ngoài có tiếng bước chân chạy tới nhà bên cạnh, đều là đám phụ nữ và trẻ con hàng xóm láng giềng thích hóng hớt. Mọi người đều biết nhà Lưu doanh trưởng ba ngày ồn ào một trận nhỏ, năm ngày ầm ĩ một trận lớn, chưa từng ngừng nghỉ qua.

Cổng đã đóng kín nên Khương Niệm cũng không nhìn thấy bên ngoài thế nào, chỉ nghe thấy âm thanh có trẻ cùng phụ nữ nói chuyện, đều là chuyện nhà Lưu Cường lại cãi nhau.

Lục Duật nhíu mày, bỏ ba lô xuống: “Tôi đi sang đó xem thế nào.”

Khương Niệm ôm bọc đồ gật đầu, chờ khi Lục Duật sang nhà bên cạnh rồi, cô mới nâng đôi mắt sáng ngời, vội chạy tới bên cạnh bức tường, ôm gốc cây khô để dưới chân, vịn đầu tường nhòm qua xem náo nhiệt.

Không còn cách nào cả.

Cô cũng có một bụng hóng hớt.

Trong sân bên cạnh, mặt Lưu doanh trưởng bị Từ Yến cào rách vài vết máu, Lục Duật sang tới nơi mới tách hai người bọn họ ra. Thấy Lục Duật tới, hai bà thím già cũng đi tới khuyên can, trong nhất thời, cả sân đều sôi nổi ầm ĩ.

Từ Yến tóc tai hỗn độn, quần áo cũng xô lệch, vừa khóc vừa mắng: “Tôi sinh con trai cho nhà họ Lưu anh, anh trộm sau lưng tôi mắt đi mày lại với Trịnh Hồng. Nếu như không có người ngoài, có phải anh và Trịnh Hồng đều lăn vào đến giường chứ gì!.”

Lời nói càng lúc càng khó nghe.

Lưu Cường tức đến nghiến rằng, chỉ vào mặt Từ Yến: “Nếu cô còn nói bậy, có tin ông đây xé miệng cô ra không hả?!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc