Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 3: Ngủ Ngon Lành Cạnh Anh

Cài Đặt

Chương 3: Ngủ Ngon Lành Cạnh Anh

“Chúng ta có thể nghỉ ngơi thêm mấy ngày không?” Cô tạm thời nghĩ ra được một cái cớ: “Tôi đau đầu lắm.”

Lục Duật nói: “Cố gắng một chút, điều kiện trong thôn có hạn, chúng ta trở về đơn vị sớm tôi sẽ mang cô đến viện quân y kiểm tra vết thương lại cho kĩ. Hơn nữa lần này lãnh đạo đã hết sức quan tâm nên tôi mới được cho nghỉ năm ngày, tôi không thể quay về muộn hơn được.”

Lục Duật đã nói đến cái nước này, cô cũng không tiện nói gì thêm nữa, nhẹ gật đầu: ‘Vậy tôi nghe anh.”

Khương Niệm quay về phòng, ngồi trên băng ghế nhỏ, chống cằm nhìn đèn dầu hỏa thở dài.

Bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên nhìn thấy Lục Duật một tay cầm bồn tắm bình thường nguyên chủ vẫn dùng, một tay xách theo thùng nước ấm đi vào. Anh nhìn vào mắt Khương Niệm, rồi lại cảm thấy không được tự nhiên mà rời mắt đi, đặt bồn tắm lên mặt đất, xách thùng nước đổ vào, qua lại hai lần đổ hơ phân nửa thùng nước tắm.

“Thử xem nước có vừa ấm không, không đủ tôi lại cho thêm chút nước ấm.”

Khương Niệm nhấp môi, dịch mông theo băng ghế về phía bồn tắm trước mặt, duỗi tay thử nước, độ ấm vừa vặn. Cô quấy quấy mấy cái trong nước, cúi đầu nói: “Nhiệt độ nước vừa rồi.”

Lại cắn cắn môi dưới, mãi mới ra ba chữ: “Cảm ơn nhiều.”

Lục Duật mang theo thùng đựng nước đi nhanh ra ngoài, lúc ra khỏi còn thuận tay đóng cửa lại.

Khương Niệm đứng dậy khóa cửa, trước tiên đi tới bồn tắm, nhìn một bồn nước lớn khóc không ra nước mắt. Trong phòng sáng ánh đèn dầu hỏa, mặt nước phẳng lặng như mặt gương. Cô khom lưng nhìn ảnh phản chiếu trong nước, phát hiện vậy mà gương mặt nguyên chủ và cô giống nhau y đúc, bất đồng duy nhất chính là nguyên chủ quá gầy.

Sau khi nguyên chủ gả tới nhà họ Hứa, không phải ngày ngày ra đồng làm việc như khi còn ở nhà họ Khương nên mấy năm qua làn da được dưỡng trắng lại.

Khương Niệm tắm rửa xong cảm thấy tòan thân sảng khoái, cô thay một bộ quần áo sạch sẽ, vừa mở cử bước ra ngoài thì thấy Lục Duật từ ngoài cổng bước vào. Anh cởi bỏ quân phục, mặc áo sơ mi trắng, bên dưới là quần xanh bộ đội, tay cầm then cửa cài vào khe cửa.

Thấy Khương Niệm đứng ở bên ngoài phòng, Lục Duật bước vào phòng của Phương Niệm, xắn tay áo, cúi người dùng hai tay bưng bồn tắm ra ngoài. Khương Niệm nhìn mà bội phục trong lòng, bưng cả một bồn nước mà không phải gắng sức chút nào.

Thể lực đàn ông và phụ nữ chênh lệch quá lớn.

Nếu đổi lại là cô, cô sẽ dùng chậu nước múc từng chút từng chút mang ra ngoài.

Lục Duật hắt nước bẩn trong sân, quay lưng về phía Khương Niệm, giọng nói có chút không tự nhiên: “Trời không còn sớm, mau đi ngủ đi, bác sĩ nói vết thương của cô cần phải nghỉ ngơi.”

Khương Niệm nói: “Được.”

Cô xoay người đi vào phòng ngủ, đóng cửa phòng lại rồi lên giường nằm ngủ.

Hiện tại là tháng bảy nóng bức nhất, buổi tối Khương Niệm ngủ mở cửa sổ ra, nghe tiếng côn trùng ếch kêu bên ngoài, nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ đầy ngôi sao, bỗng cảm thấy giờ khắc này tràn ngập sự yên bình đẹp đẽ.

Cô bị hôn mê gần một ngày một đêm, lúc này không hề buồn ngủ. Trong đầu luôn nghĩ tới cốt truyện trong sách, hiện tại nam chính là phó đoàn trưởng, xử lý xong hậu sự cho nguyên chủ, ngồi xe lửa quay về đơn vị vừa lúc gặp được nữ chính mang theo thư giới thiệu đến bệnh viện quân y báo danh. Hai người nói chuyện giao lưu lại phát hiện cùng một huyện, càng thêm sinh ra ấn tượng tốt.

Nhưng hiện tại nam chính muốn sớm quay về đơn vị, vậy thì chắc chắn không thể gặp gỡ với nữ chính như trong cốt truyện được.

Nhưng mà nữ chính đi làm ở bệnh viện, chờ khi nam chính về bộ đội, hai người lại có cơ hội gặp mặt, nói không chừng cốt truyện lại quay về quỹ đạo cũ, cô cũng phải tìm cách xuyên trở về.

Cô rất nhớ giường đệm mềm mại của mình, nhớ điện thoại di động, nhớ điều hòa, nhớ cơm hộp...

Khương Niệm dần chìm vào giấc ngủ, ngủ đến nửa đêm mơ mơ màng màng nghe được tiếng nước xối ầm ầm, cứ tưởng rằng trời mưa, nâng nửa người dậy ghé vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Bất thình lình nhìn thấy Lục Duật đứng bên cạnh giếng, nửa người trên cởi trần, xách một thùng nước lạnh dội từ trên đầu xuống, sau đó dùng khăn lông lau đầu.

Anh quay lưng lại với cửa sổ, trời đen thùi lùi nhưng Khương Niệm vẫn nhìn thấy được đường cong cơ bắp phần lưng của Lục Duật, đường cơ chắc khở, vai rộng eo thon, giống y hệt những hình thể hoàn mỹ mà cô từng xem trên di động.

Cảm giác được Lục Duật sắp quay đầu, Khương Niệm sợ tới mức vội rụt người về, mau chóng nằm xuống quay lưng với cửa sổ, đôi mắt nhắm chặt lại.

Trong lòng không ngừng mặc niệm: Tôi không cố ý nhìn trộm...

Trong sân, Lục Duật tùy tiện lau lau thân người, rồi mặc quần áo, cầm chiếc đèn dầu đi về phòng. Lúc đi ánh mắt nhìn về phía cửa sổ rộng mở phòng Khương Niệm, nhíu mày, cảm thấy bản thân thật đa nghi.

Lúc này đã là nửa đêm, chị dâu đã ngủ say rồi.

Anh đã cố ý chọn thời điểm này múc nước giếng, dùng nước lạnh rửa ráy qua loa, tránh việc tắm rửa một trước một sau với cô để đỡ cho hai người xấu hổ.

Qua nửa đêm, trên cơ bản là Khương Niệm nửa tỉnh nửa mơ. Cho đến khi trời tờ mờ sáng, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài truyền đến, một lúc ra cửa, một lúc đi vào, không cần nghĩ cũng biết là Lục Duật.

Khương Niệm ỷ vào bản thân là bệnh nhân, lại nằm ở trên giường thêm một lúc mới dậy.

Cô đánh răng rửa mặt xong, bữa sáng Lục Duật cũng làm tốt, một đĩa cải trắng xào thịt, một đĩa khoai tây thái sợi xào thịt, cháo trắng, bánh bao trắng nóng hổi. Cô có ký ức của nguyên chủ, biết hiện tại thịt rất đắt, chưa kể nếu không có phiếu thịt thì không thể mua được, còn có bánh bao trắng không phải ai cũng có thể ăn được. Hai bữa cơm thịt và bánh bao trắng tối qua cùng sáng nay tốn không ít tiền.

Cô còn trí nhớ của nguyên chủ, hai năm trước nam chính về xử lý hậu sự cho cha Hứa Thành, mang theo một túi bột mỳ trắng cùng một ít thịt, còn có bánh hạch đào trên huyện thành mới có. Anh nói với nguyên chủ không cần tiết kiệm, mỗi tháng sẽ đúng hạn gửi trợ cấp về. Trong lòng nguyên chủ hiểu rõ anh đối tốt với cô ấy là vì cô ấy chăm sóc Hứa Thành.

Chỉ là nam chính rời đi rồi, mẹ Khương lập tức đến nhà họ Hứa, cướp đoạt toàn bộ đồ vật nam chính mang về.

Khương Niệm ngồi xuống ăn cơm, cô phát hiện Lục Duật trong bữa ăn không hề ăn thịt, giống với tối qua, đợi tới khi cô ăn xong lại đem toàn bộ đồ ăn còn thừa ăn hết. Cô cảm thấy nếu Lục Duật ở thế kỉ 21 cũng là một người đàn ông tuyệt vời.

Có đảm đương có trách nhiệm, quan trọng nhất là rất đẹp trai, quả thực là gom đủ các điểm cần có của nam chính trong truyện.

Khương Niệm ăn no buông đũa, một lúc sau, chờ Lục Duật ăn hết đồ ăn trên bàn, cô muốn chủ động thu dọn bát đĩa lại bị đối phương giành trước một bước: “Chị dâu về phòng nằm nghỉ đi, một lát nữa bác sĩ Trương tới đây đổi thuốc cho cô.”

“Được.” Cô trả lời.

Nhìn Lục Duật bưng chén đũa đi vào trong bếp, Khương Niệm đứng dậy đi về phòng.

Một lát sau, bác sĩ Trương vác theo hòm thuốc kiểu cũ bằng gỗ đến, đổi thuốc cho Khương Niệm. Bác sĩ Trương năm nay 40 tuổi, là bác sĩ duy nhất của đại đội, nhà ái có người bị thương hay đau đầu nhức óc đều tìm bác sĩ Trương.

Bác sĩ Trương đổi thuốc xong, quấn băng gạc mới cho Khương Niệm, dặn dò mấy câu rồi rời đi.

Cơm trưa và cơm chiều đều do Lục Duật nấu.

Buổi trưa ăn mì sợi, buổi tối ăn cháo. Ở niên đại này có được mì sợi cũng rất hiếm có.

Khương Niệm ăn xong quay về phòng, tìm mấy bộ quần áo còn có thể mặc được của nguyên chủ cất vào trong túi vải, còn lại không mang theo thứ gì.

Lục Duật từ bên ngoài đi vào, nhìn túi trong tay Khương Niệm: “Chỉ có từng này thôi à?”

Khương Niệm mím mím môi gật đầu.

Lục Duật không nói gì, đi tới cầm lấy bọc nhỏ nhét vào trong túi lớn của mình: “Đi ngủ sớm một chút, sáng sớm ngày mai chúng ta rời đi.”

Nói xong, xách theo túi lớn của mình ra khỏi phòng, tiện thể đóng cửa giúp Khương Niệm.

Khương Niệm không hề buồn ngủ, nhìn chằm chằm đèn dầu trên bàn rồi thở dài, còn đang buồn bực không biết phải làm sao mới xuyên trở về được. Mãi đến tận nửa đêm mới ngủ, cảm giác còn chưa ngủ được bao nhiêu bên ngoài đã trền đến tiến gọi cửa: “Chị dâu, dậy chưa?”

“Dậy rồi.”

Khương Niệm nhanh chóng trả lời.

Giọng nói trầm ấm và có lực của Lục Duật vọng vào từ ngoài cửa: “Bữa sáng làm xong rồi, ăn xong chúng ta sẽ xuất phát, bốn giờ chiều chúng ta sẽ lên tàu hỏa, phải đi sớm.”

Khương Niệm nói: “Ừ.”

Cô bò dậy mặc quần áo xong rồi đi đánh răng rửa mặt, dựa theo thói quen của nguyên chủ bện hai bím tóc, sau đó đi ra ngoài ăn cơm. Cô có kí ức của nguyên chủ cho nên biết từ trong thôn lên đến huyện mất ba giờ đi đường, lại từ huyện ngồi xe khách lên đến thành phố cũng mất thêm hai giờ, một vòng liền mất 5 giờ đồng hồ. Nếu như trên đường gặp phải việc gì trì hoãn nói không chừng lỡ mất thời gian lên xe lửa.

Cơm nước xong, Lục Duật đi rửa chén, cổng nhà bị gõ vang. Bên ngoài là giọng nói của Triệu Cương con trai của thím Triệu nhà bên cạnh: “Lục lão nhị, thời gian không còn sớm, chúng ta phải nhanh đi thôi.”

“Đến đây.”

Lục Duật từ nhà bếp đi ra, khóa kỹ cửa, lại nói với Khương Niệm: “Nghĩ lại xem còn muốn mang theo gì không?”

Khương Niệm ngẫm nghĩ, lắc đầu: “Không còn gì cả.”

Lục Duật đeo ba lô quân đội cùng Khương Niệm đi ra ngoài, khóa cổng lại, ngồi trên xe lừa Triệu Cương dắt tới đi về phía huyện thành. Lục Duật và Triệu Cương ngồi phía trước nói chuyện, Khương Niệm ngồi ở phía sau quan sát vùng nông thôn thập niên 70, đường đất gập ghềnh ổ gà, khắp nơi đều là nhà vách đất. Chỗ nào cũng lộ ra hơi thở bần cùng của niên đại nghèo khó này. Người qua lại vác quốc xẻng chào hỏi với Lục Duật.

“Lục lão nhị đi đâu đó?”

Lục Duật nói: “Về đơn vị.”

“Mang theo chị dâu cháu cùng đi à?”

Cô con dâu nhà họ Hứa này tính tình yếu đuối, một người quả phụ ở nhà một mình, vạn nhất lại bị tên lưu manh nào theo dõi, hoặc là lâu lâu lại bị người nhà họ Khương đến bắt nạt, sợ rằng chẳng bao lâu cũng đi gặp Hứa Thành.

Ngồi xe lừa ba giờ đồng hồ, cả người Khương Niệm như rụng rời xương cốt thành từng mảnh.

Lục Duật đeo ba lô, dẫn theo cô đi mua phiếu xe khách từ huyện lên thành phố, ghế ngồi cạnh nhau. Sau khi lên xe, Khương Niệm ngồi dựa cạnh cửa sổ, híp mắt nghỉ ngơi, trong lòng than thở không thôi, cô muốn xuyên trở lại quá.

Xe khách chạy chậm rì rì, Khương Niệm ngồi một lúc là buồn ngủ, đầu dựa vào cửa sổ xe rất không thoải mái. Trong lúc mơ mơ màng màng dựa vào cánh tay Lục Duật, tìm tư thế thoải mái ngủ ngon lành.

Một khắc Khương Niệm tựa đầu vào tay đó, cả người Lục Duật cứng đờ.

Anh mím chặt môi, hai tay đặt lên đùi, hít thở cũng trở nên nhẹ, vẻ mặt không được tự nhiên.

Tuy rằng biết Khương Niệm ngủ say không cố ý, nhưng anh không dám thờ ơ.

Lục Duật nhịn một lúc, rồi duỗi tay nâng đầu Khương Niệm dịch sang bên cạnh. Vừa mới thở hắt ra một hơi thì Khương Niệm cũng dịch theo, lại một lần nữa dựa vào cánh tay anh, còn đưa tay kéo cánh tay anh lẩm bẩm: “Đừng lộn xộn.”

Lục Duật: ...

Không ngờ được cô ngủ say còn có một mặt như này.

Phía bên kia là hai vợ chồng già ngồi, bà lão quay sang nhìn Lục Duật, thấy anh vẫn luôn tránh Khương Niệm cho rằng họ là hai vợ chồng đang giận dỗi, người đàn ông tính tình lớn còn tức giận với vợ mình, vì thế lắm miệng dạy dỗ Lục Duật hai câu: “Cậu là một người đàn ông sao lại keo kiệt như thế, vợ của cậu bị thương ở đầu, để cho cô ấy ngủ dựa vào cậu thì có làm sao?”

Ông lão bên cạnh nghe thấy cungx phụ họa nói: “Là người đàn ông thì đại lượng một chút.”

Lục Duật: ...

Anh không trốn nữa, ngồi nghiêm chỉnh, chẳng qua cơ thể vẫn luôn căng cứng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc