Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 2: Đến Bộ Đội

Cài Đặt

Chương 2: Đến Bộ Đội

Khương Niệm cúi đầu, ánh mắt rơi vào bàn tay đang đỡ mình.

Người đàn ông cách cô khoảng hai bước, duỗi cánh tay nâng cô, bàn tay gập lại vẫn duy trì được khoảng cách đúng mực giữa nam và nữ.

Cô mím môi, cúi đầu nhìn mũi chân: “Không cần, tôi, tôi muốn đi vệ sinh.”

Ở chỗ Khương Niệm không thấy được, người đàn ông mất tự nhiên dời ánh mắt.

Lục Duật buông tay, bước sang bên cạnh hai bước nhường chỗ cho cô, nhìn vào băng gạc trên trán cô vài lần nói: “Đi cẩn thận.”

Nói thật, Khương Niệm cảm thấy thân phận này thật không thoải mái.

Cô là một cô gái độc thân hơn hai mươi năm, không chỉ vừa mới biến thành quả phụ chồng chết còn bị một người đàn ông xa lạ gội là chị dâu. Bỗng dưng có thêm một người em chồng, cho dù chỉ là trên danh nghĩa nhưng Khương Niệm vẫn buồn bực không thôi.

Cô không biết tại sao mình lại xuyên vào trong sách, hiện tại cũng không tìm thấy biện pháp quay về.

Khương Niệm đỡ tường, chịu đựng đau đớn choáng váng trên đầu, chậm chạp lê bước chân ra khỏi phòng.

Trời dần tối.

Khoảng sân nhỏ hiện ra hình dáng mông lung trong chiều tà, giống hệt hôm qua cô nhìn thấy, rất có hơi thở của năm tháng.

Nhà vệ sinh ở góc tường phía Tây. Khương Niệm đỡ tường đi vào, bên trong là hố xí, hai bên hầm cầu để hai viên gạch. Cô đứng lên viên gạch, ngồi xổm xuống, trong lòng suy nghĩ tiếp theo phải làm như thế nào.

Dựa theo cốt truyện trong sách, năm ngày sau nam chủ mới quay về, xử lý xong hậu sự cho nguyên chủ rồi ngồi xe lửa rời đi. Sau đó gặp được nữ chủ trên xe lửa, hai người nảy sinh tình cảm, thuận lý thành chương tiến tới hôn nhân. Cô đọc đến cốt truyện cuối cùng nam chủ và nữ chủ kết hôn rồi mới buông sách đi ngủ.

Bây giờ nam chủ quay về sớm hơn năm ngày so với cốt truyện, cô không biết có phải do bản thân xuyên sách nên gây ra hiệu ứng bươm bướm hay không? Nhưng mà hiện tại không nghĩ được nhiều như vậy, cô cần phải nghĩ cách khiến cho nam chủ mang cô rời khỏi thôn này,. Người cô có thể dựa vào duy nhất cũng chỉ có nam chính bỗng xuất hiện này thôi.

“Chị dâu.”

Giọng nói Lục Duật từ bên ngoài vọng tới.

Thật là đẹp trai.

Cô hỏi: “Gọi tôi có chuyện gì à?”

Cô cố gắng hết sức bắt chước giọng nói và tính cách nguyên chủ, khi nói chuyện cố ý kéo họng, đôi mắt lúc nào cũng nhìn xuống đất, không dám nhìn thẳng người đối dieenj, là nhân cách tự ti điển hình.

Lục Duật thấy cô không có chuyện gì, ném thùng múc nước xuống giếng: “Vậy chị ngồi nghỉ ngơi đi, tôi đi nấu cơm.”

Khương Niệm vịn vào tường đứng, vừa rồi dứng dậy nhanh quá, máu dồn lên não, cảm giác choáng váng còn nhiều hơn lúc trước, cô đành đứng im hồi thần, nhìn Lục Duật thuần thục múc nước giếng mang vào nhà bếp. Trong bếp sáng ánh đèn dầu hỏa, nhìn qua cửa sổ mở rộng có thể thấy được Lục Duật nấu cơm bên trong.

Người đàn ông kéo tay áo, thuần thục thái rau, bắc nồi đung nóng dầu, động tác liền mạch lưu loát. Cốt truyện trong sách cũng không hề nhắc tới chuyện nam chính có biết nấu cơm hay không, không ngờ được nam chính nấu cơm lại nhanh nhẹn như vậy.

Trong phòng Lục Duật đã đốt đèn dầu hỏa, Khương Niệm đi tới giá để chậu rửa bên cạnh cửa, rửa sạch tay, dựa vào tường chậm rãi đi tới bàn gỗ nhỏ trong sân. Kéo băng ghế gỗ ra ngồi xuống, ngẩng đầu liếc nhìn nam chính đang nấu cơm trong bếp.

Dựa theo cốt truyện, vốn dĩ năm ngày sau nam chính mới trở lại nhưng nay lại về trước, mà nguyên chủ vốn đã chết nay lại sống sốt, cốt truyện đã hoàn toàn thoát khỏi quỹ đạo.

Thực ra cô có chút cảm thấy sợ hãi.

Sợ rằng bản thân cô chiếm cứ thân thể của nguyên chủ, dẫn tới cốt truyện bị tan vỡ, từ đó rơi vào phản phệ.

Mặc dù cô không biết hình phạt của phản phệ là gì nhưng tóm lại trong lòng cảm thấy không an tâm. Lúc này nếu muốn cốt truyện trở về quỹ đạo thì bảy ngày sau phải khiến cho nam chính ngồi xe lửa rời đi, đonaj thời gian kia chính là lúc cốt truyện trong sách cho nam chính nữ chính gặp nhau.

Còn bản thân cô thì...

Khương Niệm đưa tay sờ vào vết thương trên trán, cùng lắm thì đến lúc đó lại đâm đầu vào tường lần nữa, biêt đâu chết rồi lại xuyên ngược trở về thì sao?

Hiện tại bảo cô đập đầu vào tường, còn lâu cô mới làm.

Vết thương trên trán nhói đau liên tục, đụng vào tường nếu như không chết vết thương lại nặng thêm thì người ăn khổ vẫn là cô thôi.

Lục Duật nấu cơm xong, bưng đến bản nhỏ rong sân, lại quay về nhà bếp mang đèn dầu và chiếc đũa tới.

Khương Niệm nhìn đồ ăn trên bàn, thấy Lục Duật xào một đĩa đậu đũa xào thịt, một đĩa thịt xào cải trắng, còn có hai bát canh trứng gà, chỗ còn trống trên mâm để mấy cái bánh bao trắng, mùi hương đồ ăn thơm nức mũi. Đối với người đói tới mức ngực dán vào lưng như Khương Niệm mà nói qủa thực là một bữa tối phong phú.

Cô nuốt nước miếng, cúi đầu che giấu ánh sáng trong mắt.

Cô vơ vét kí ức của nguyên chủ, biết trong nhà đã không có lương thực, trong nhà chỉ dựa vào trợ cấp hàng tháng nam chính gửi về để sinh hoạt.

Sau khi cha Hứa Thành chết, mẹ Khương tháng nào cũng đến khóc than với nguyên chủ, moi đi hơn phân nửa trợ cấp từ trong tay nguyên chủ, chỉ để lại cho nguyên chủ mấy thứ linh tinh, tiền chỉ đủ cho nguyên chủ và Hứa Thành sống một tháng.

Cuộc sống hàng ngày của nguyên chủ vẫn luôn eo hẹp, hai ngày trước, sau khi Hứa Thành chết, nguyên chủ dùng toàn bộ số tiền trong tay nhờ hương thân hàng xóm hỗ trợ lo liệu hậu sự cho Hứa Thành, hiện tại trong nhà đã nghèo tới mức không có gì ăn, làm gì có thịt và đồ ăn chứ.

Những chuyện này đều là bãi mà nguyên chủ để lại, nếu như cô đã nhận lấy thân mình của nguyên chủ, vậy thì chuyện khi nguyên chủ còn sống làm cô cũng phải nhận lấy.

Khương Niệm cân nhắc một chút, quyết định vẫn nên mở miệng nói trước thì tốt hơn. Chẳng qua cô chưa kịp mở miệng Lục Duật đã nói trước: “Tối hôm qua tôi về, thấy nhà bếp không có thức ăn và bột mì nên hôm nay đi lên huyện mua, chị dâu nhanh ăn đi, lát nữa lạnh mất.”

Khương Niệm ngay lập tức cứng đờ.

Lục Duật tránh nói đến chuyện tối hôm qua nguyên chủ bị xâm hại, cũng không đề cập tới chuyện tháng nào anh cũng gửi tiền trợ cấp về tại sao trong nhà lại không có đồ ăn. Chỉ nhẹ nhầng bâng quơ nói đến việc hôm nay đi lên huyện mua thịt và đồ ăn.

Không hổ là nam chính.

Người đã đẹp trai, lại còn quyết đoán.

“À.”

Khương Niệm lên tiếng.

Cô uống một ngụm canh trứng gà nóng hầm hập, nói là canh trứng gà thực ra chính là đập trứng gà vào nấu với nước sôi, không giống với canh trứng gà của thế kỉ 21. Bánh bao trắng nóng hổi, ăn cùng với rau xào thịt, ngon hơn rất nhiều so với bánh bột bắp và dưa muối thím Triệu mang tới lúc buổi chiều.

Thực ra bữa cơm này trong thời đại nghèo khó này chính là một bữa xa xỉ, đặc biệt là trong thôn, có lẽ ngay cả ngày tết trên bàn ăn cũng chưa chắc có được hai đĩa thịt.

Khương Niệm vừa ăn cơm vừa thỉnh thoảng lại liếc trộm Lục Duật ở đối diện. Có lẽ do ở lâu trong quân đội nên người đàn ông này ăn cơm rất nhanh, nhưng không hề thô lỗ. Thấy anh ăn xong buông chén đũa, Khương Niệm nhanh chóng thu hồi tầm mắt, cúi đầu tiếp tục ăn cơm, dư quang khóe mắt nhìn theo người đàn ông đến giếng múc nước. Mỗi tay xách một xô nước, hết sức nhẹ nhàng mang vào nhà bếp, tiếng đổ nước vang lên trong khoảnh sân nhỏ yên tĩnh.

Đến khi cô ăn xong, Lục Duật cũng làm xong việc.Anh kéo băng ghế, ngồi đối diện với Khương Niệm, lưng eo đĩnh thẳng, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn về phía Khương Niệm ngồi ở đối diện, thấy cô cậu nệ, hai chân khép chặt, hai tay nắm chặt để trên đùi, đôi mắt luôn nhìn xuống mặt đất.

Kỳ thật từ sau khi Khương Niệm gả tới nhà họ Hứa, anh cũng chỉ gặp cô một lần.

Năm chú Hứa mất, anh có trở lại, ở lại nhà hai ngày cùng Khương Niệm lo liệu hậu sự cho người mất. Ngày anh trở lại đơn vị đó Khương Niệm mặc áo bông dày, đứng ở cổng nhà nhìn theo anh rời đi, giữa mênh mông tuyết trắng, hình ảnh cô trong mắt anh càng ngày càng nhỏ.

Đó là lần đầu tiên anh thấy Khương Niệm, cũng là lần cuối cùng.

Sau khi biết tin Khương Niệm bị lưu manh bắt nạt, đập đầu vào tường tự sát, những năm tháng sau đó không có ngày nào Lục Duật không sống trong sự hối hận. Cho đến tận khi anh xảy ra sự cố ngoài ý muốn, không ngờ lại trở về khoảng thời gian này. Nên nộp đơn xin nghỉ phép với đơn vị, mua vé xe lửa gấp gáp trở về trong đêm. Tuy rằng không thấy được mặt đại ca lần cuối cùng, nhưng vạn hạnh là vừa kịp lúc cứu được Khương Niệm đáng thương, đền bù cho tiếc nuối đời trước.

Lục Duật nói: “Tôi muốn bàn với chị dâu một chuyện.”

Khương Niệm không ngẩng đầu, nhìn con kiến bò trên mặt đất, vì không muốn cho nam chính hoài nghi nên cô cố gắng hết sức bắt chước giọng nói và biểu cảm của nguyên chủ: “Chú cứ nói đi, tôi nghe.”

Lục Duật nói: “Tôi muốn chị dâu cùng tới bộ đội với tôi.”

“Hả!?”

Khương Niệm ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác.

Thấy cô phản ứng đột ngột, Lục Duật kiên nhẫn giải thích: “Là tùy quân, trong bộ đội có đại viện cho gia đình quân nhân, chị dâu dọn đến đó ở, hàng xóm xung quanh đều là quân tẩu, ít nhiều cũng có sự quan tâm giúp đỡ. Nếu trong nhà có chuyện gì tôi cũng có thể giúp chị giải quyết. Ở trong bộ đội cũng an toàn hơn nơi này rất nhiều, trước khi tôi về đã làm đơn xin với đơn vị rồi, chúng ta về đến nơi là có chỗ ở luôn.”

Khương Niệm yếu đuôí lại nhát gan, lần này anh bởi vì cơ duyên trọng sinh nên mới biết được từ sau khi cô gả tới nhà họ Hứa vẫn không thể thoát khỏi sự tra tấn của người nhà họ Khương. May mà anh gặp được cơ duyên mới kịp thời cứu được Khương Niệm, nếu như không mang cô theo, để cô lại trong nhà thì một mình cô cũng không sống thêm được bao lâu, kết quả cuối cùng rồi cũng không khác gì kiếp trước.

Trong bốn năm qua Khương Niệm chăm sóc chú Hứa và Hứa Thành, nhà họ Hứa nợ cô, mà anh lại được nhà họ Hứa đùm bọc mười mấy năm, vì vậy cũng là anh thiếu cô, nên anh tiếp tục nói: “Lần này tôi xin nghỉ năm ngày, thời gain đi đi về về ngồi xe lửa mất hai ngày, nên chỉ có thể ở nhà ba ngày thôi. Ngày mai tôi sẽ dọn dẹp nhà cửa một chút, buổi sáng ngày kia chúng ta sẽ đi, đến buổi chiều thì đến ga tàu hỏa.”

Người đàn ông một hơi nói xong, lại ăn hết toàn bộ đồ ăn còn dư lại, rồi đứng dậy mang chén đũa tới phòng bếp rửa. Nghe thấy âm thanh rửa bát đũa trong phòng bếp Khương Niệm mới hồi thần, chậm rãi tiêu hóa tin tức Lục Duật vừa nói, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ cô còn tính toán nói như thế nào để Lục Duật mang cô rời khỏi địa phương quỷ quái này, không ngờ tới anh lại mở miệng trước, khiến cho cô đỡ phải mở miệng đề nghị.

Khương Niệm bỗng nhớ ra một sự kiện, bảy ngày sau nữ chính mới xuất hiện trên xe lửa, nếu ngày kia nam chính đi chắc chắn sẽ không gặp được nữ chính. Nếu cứ như vậy cốt truyện sẽ càng ngày càng sai lệch, nói gì đến chuyện kéo được về quỹ đạo vốn có.

Không được, cô phải chỉnh lại cho đúng, kéo dài tới bảy ngày sau mới đi.

Khương Niệm chậm chạp đứng dậy, vịn tường đi tới cửa phòng bếp, đỡ khung cửa nhìn Lục Duật đang nấu nước bên trong, do dự không biết mở miệng như thế nào thì Lục Duật xách một xô nước đổ vào nồi to, nói với Khương Niệm: “Tôi nấu nước nóng cho chị, lát nữa dùng để tắm rửa.”

Nam chính không nói thì cô cũng quên mất.

Nông thôn niên đại này không có phòng tắm, nếu muốn tắm rửa chỉ có thể dùng nồi to nấu nước, pha với nước lạnh rồi cho vào bồn mang vào phòng để tắm rửa. Lúc này đúng là mùa hè, người cử động một chút là ra mồ hôi như tắm, huống chi hôm qua nguyên chủ còn gặp phải tai vại, không chỉ dính một thân bùn đất mà hôm nay nằm trên giường còn ra một thân mồ hôi, hiện cực kì không thoải mái.

“Lục Duật, tôi muốn nói một câu.”

Ngón tay Khương Niệm bám chặt vào khung cửa, cúi đầu nhìn đống củi bên cạnh nhà bếp, biểu hiện tính cách nhát gan tự ti không dám nhìn thẳng vào người khác của nguyên chủ giống y như đúc.

“Chị dâu muốn nói gì cứ việc nói.”

Lục Duật đặt thùng đựng nước xuống đất, xách một cái thùng khác đổ nước vào nồi to, tiếng nước ầm ầm đánh tan sự yên lặng buổi tối. Anh buông thùng nước, nhìn về phía Khương Niệm đang đứng ngoài cửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc