Đến trạm thực phẩm, Khương Niệm mua một con cá, cắt ba cân thịt nạc cùng hai cân thịt mỡ. Ở niên đại này, thịt nạc còn rẻ hơn cả thịt mỡ, hai người đến nơi vừa kịp lúc ông chủ mới giết heo xong. Nhìn tiết heo còn tươi mới, Khương Niệm không nhịn được hỏi: “Tiết heo này có bán không?”
Tiết heo xử lý tốt có thể biến đổi thành vài dạng món ăn, hơn nữa còn có tác dụng thanh lọc sạch phổi. Ông nội cô thích nhất chính là ăn tiết heo, còn thường xuyên yêu cầu cha cô làm cho ông nội ăn.
Ông chủ tiệm lạnh lùng cảm thấy kì quái, sao lại có người muốn mua thứ đồ như tiết heo này nhỉ, thứ này nấu ra mùi vị không ngon. Thấy Khương Niệm rất muoosn mua, ông chủ liền nói: “Bán, cô muốn mua bao nhiêu?”
Khương Niệm: “Tôi muốn hai cân”.
Từ Yến kéo cánh tay của cô, nhỏ giọng nói: “Tiết hôi lắm, em mua nó làm gì?”
Khương Niệm cười cười: “Đương nhiên là để ăn, chờ em chế biến xong rồi chị nếm thử xem ngon không nhé”.
Từ trạm thực phẩm ra ngoài, Khương Niệm và Từ Yến lại tới trạm đồ ăn mua chút gia vị và đồ dùng. Cuối cùng khi đi qua Cung Tiêu Xã, Khương Niệm do dự một lúc rồi vào mua nửa cân rượu trắng, để dùng khi nấu ăn.
Đây là lần đầu tiên Lục Duật mời chiến hữu tới nhà ăn cơm, cô là chị dâu của Lục Duật, cũng là người nhà của anh đương nhiên muốn làm bữa cơm trưa này thật là phong phú, càng làm đầy đủ càng tốt, ít nhất không thể làm Lục Duật mất mặt.
Hai người tay xách nách mang, về đến nơi mang đồ bỏ vào phòng bếp xong thì toàn thân đều rã rời, ngồi trên băng ghế nhỏ trong sân thở sâu. Từ Yến lấy tay làm quạt, phẩy phẩy trên mặt: “Hôm nay nóng thật”.
“Chị về nhà nói với hai đứa trẻ một câu, rồi sang ngay giúp em nấu cơm”.
Từ Yến nói xong đứng dậy đi về.
Khương Niệm gật đầu: “Vâng”.
Chờ Từ Yến đi rồi, Khương Niệm cũng quay về phòng, đem tiền và phiếu còn dư lại cất vào trong hộp sắt. Lần này tiêu hết mười một đồng tiền, cô nằm viện mấy ngày tiêu mất ba mươi đồng trong này nữa, hiện tại chỉ còn lại tám mươi chín đồng.
Chỗ này coi như toàn bộ gia sản của cô và Lục Duật.
Nếu trước đây tiền Lục Duật gửi về nhà không bị người nhà họ Khương cướp đi, thì thời gian bốn năm cũng tích cóp được cả ngàn đồng tiền. Lục Duật không đề cập đến chuyện này không có nghĩa là cô quên mất. Trước đây cô chỉ nghĩ các xuyên trở về, không muốn quản việc này, nhưng giờ khác rồi.
Đồ vật người nhà họ Khương cướp đi từ trong tay nguyên chủ, cô sẽ tìm cơ hội lấy về toàn bộ.
.
Bữa trưa hôm nay số người tới nhà đông, nên lượng cơm cần nấu cũng nhiều, cần thiết phải chuẩn bị trước.
Từ Yến tới đây cùng làm với Khương Niệm. Trước tiên Khương Niệm thái thịt ướp gia vị xong lại đi xử lý tiết heo. Từ Yến làm cá ở trong sân, làm xong mấy thứ này thì nghe thấy từ bên ngoài truyền tới tiếng Phùng Mai.
“Ai nha, sớm biết vậy qua mấy ngày nữa chị mới về nhà mẹ đẻ, còn có thể tới đây sớm hỗ trợ em một chút”.
Cô ấy vừa vào cổng lập tức vén tay áo giúp đỡ Khương Niệm nấu cơm, nói: “Chị mang cho em chút dưa muối nhà ngoại chị muối, mẹ chị muối dưa ăn ngon lắm”.
Phùng Mai cười mắng cô ấy một câu, lại nói: “Có có có, đợi lát nữa cho em gắp một gắp là được”.
Sau khi đồ ăn được chế biến hết, Lục Duật cũng trở lại.
Hôm nay anh quay về sớm, vốn định hỗ trợ chị dâu, đến giờ ăn cơm trưa là có thể xong xuôi mọi thứ. Ai ngờ vừa mới bước vào cổng nhà đã thấy ba người phụ nữ nói chuyện trong bếp. Giọng nói của Khương Niệm vọng ra từ trong bếp, âm thanh giòn ngọt, trong giọng nói mang niềm vui vẻ thư thái chưa từng có.
Lục Duật đi tới đứng bên cạnh giếng, cách cửa sổ nhìn Khương Niệm quay đầu lại nói chuyện với chị dâu Phùng. Nhà bếp nóng bức, mồ hôi rịn trên má cô, tóc mai rải rác trên thái dương, gương mặt trắng hồng, lúc cười hai mắt cong cong. Không biết chị Phùng nói gì mà Khương Niệm từ cười nhấp miệng thành cười lộ cả hàm răng trắng tinh.
Cười vui vẻ.
Đây là lần đầu tiên anh thấy trạng thái cả người chị dâu thả lỏng.
Cười rộ lên thật sự đẹp.
“Phó đoàn Lục trở lại rồi!”.
Từ Yến ngồi ở trước miệng lò nhóm lửa, vừa quay đầu liền thấy Lục Duật đứng bên cạnh giếng.
Khương Niệm nghe thấy vậy, kìm nén ý cười bên miệng, quay đầu nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, Lục Duật đang múc nước giếng rửa tay. Lục duật rửa tay xong muốn đi vào bếp hỗ trợ, Phùng Mai xua tay với anh: “Có ba người phụ nữ chúng ta ở đây rồi, không cần một người đàn ông như cậu đến giúp đâu”.
Lại nói, có đàn ông ở đây ba người các cô nói chuyện không còn tự nhiên nữa. Phùng Mai còn muốn tiếp tục nghe chuyện mấy ngày nay của Từ Yến với Lưu Cường đó. Trong lòng càng thêm bội phục Khương Niệm, có thể nghĩ ra biện pháp khiến cho Từ Yến trị Lưu Cường.
Cô ấy lại nghĩ tới người đàn ông nhà mình, quyết định hôm nào cũng thử biện pháp này xem.
Nhà bếp không cần Lục Duật, anh liền đi sang nhà đoàn trưởng Tống và nhà tiểu đội trưởng Lưu mượn bộ bàn ghế. Cảm thấy không đủ lại tiếp tục tới nhà hàng xóm khác mượn một cái bàn và hai cái băng ghế dài.
Thức ăn cần nấu đều chuẩn bị xong, Khương Niệm cho nồi lên tạc dầu, trước hết bỏ thịt mỡ vào nồi rút mỡ. Phùng Mai thính mũi ngửi thấy mùi thơm, thèm đến nuốt nước miếng. Cô ấy nhìn đồ ăn để đầy bệ bếp cùng trên thớt, kinh ngạc cảm thán: “Khương Niệm, sao em nấu ăn giỏi như vây chứ? Chỉ cần nhìn em phối hợp màu sắc đã thấy đẹp rồi, càng miễn bàn mùi vị”.
Từ Yến cũng nhấc mông ngửi ngửi hương vị thịt trong nồi, phụ họa gật đầu: “Đúng vậy, quá thơm”.
Khương Niệm cười cười, tùy tiện nói mấy câu lừa gạt qua chuyện.
Tới giờ ăn trưa, đồ ăn cũng đồng loạt ra khỏi nồi, nhưng bát đĩa đựng lại không đủ, Phùng Mai cùng Từ Yến chạy về nhà mang theo mâm bát đĩa tới đây.
Khương Niệm nấu mấy món ăn mặn vài món ăn chay. Món mặn có cá kho, ruột heo xào ớt cay, thịt hầm. Vốn cô còn muốn làm gà xào cay nhưng suy xét tới việc trẻ con không nên ăn cay quá nên đổi lại thành gà om, còn có một chậu tiết heo hầm. Mùi hương ớt cay cùng mùi thơm nồng đậm của đồ ăn khiến mọi người thèm chảy nước miếng.
“Ôi mẹ của tôi ơi, đời này tôi còn chưa từng nhìn thấy các món ăn phong phú như này bao giờ đâu!”.
Phùng Mai nhìn chăm chú vào món tiết heo hầm, thấy rõ ràng Khương Niệm chỉ vài bước đơn giản đã đem tiết heo biến thành món ăn thơm ngon như vậy. Từ Yến cũng choáng ngợp, các cô ấy chưa từng ăn tiết heo, khi còn ở nông thôn mỗi năm đại đội giết heo, các cô ấy đều đi nhận thịt theo đầu người cùng công điểm của gia đình, vốn chưa từng nhìn thấy tiết heo.
Trong viện bày ba cái bàn, bởi vì có nhiều người cho nên nam một bàn nữa một bàn, trẻ con ngồi một bàn.
Khương Niệm chia đồ ăn thành ba phần, Phùng Mai và Từ Yến lần lượt bưng ra. Hai đứa nhỏ nhà Phùng Mai và Từ Yến đều chạy tới, nhảy nhót chơi trong sân ngửi mùi thịt, chỉ hận không thể ngồi vào băng ghế không rời.
“Chị dâu phó đoàn Lục nấu món gì nhỉ? Từ xa tôi đã ngửi thấy mùi rồi”.
“Đúng vậy, làm cho sâu trong bụng tôi bò ra cả”.
Đoàn trưởng Tống và tiểu đoàn trưởng Lưu đi tới, Chu Tuấn đi ở phía sau. Tiểu đoàn trưởng Lữ đi cùng hai vợ chồng đội trưởng Hà Dũng. Nhà đội trưởng Hà là một đôi trai gái, con gái tên Hà Hoa năm nay bảy tuổi, con trai tên Hà Thụ năm nay vừa tròn sáu tuổi. Khang Tú vừa tới nơi thì đi tìm Phùng Mai, bắt Hà Hoa dẫn Hà Thụ đi chơi.
Hà Thụ hất tay Hà Hoa, muốn đi tìm bọn Tống Hướng Đông chơi.
Một vòng xung quanh đều là các bé trai, chỉ một mình Hà Hoa là con gái. Cô bé đứng lạc lõng một mình ở gốc cây nhìn một đám con trai vui chơi. Khương Niệm nhìn thấy cô bé, Hà Hoa cũng thấy Khương Niệm, do dự một chút, cười với cô.
Khương Niệm cũng cười cười, nhìn về phía Khang Tú vẫn đang tìm đề tài để nói chuyện với Phùng Mai.
Cô nhận ra Khang Tú, khi lần đầu tiên cô cùng Lục Duật tới bộ đội chính Khang Tú là người đã giễu cợt co và Lục Duật. Hiện giờ cô ta lại bỏ mặc con gái mình đứng lẻ loi ở chỗ kia, cô không có nhiều hảo cảm với Khang Tú này.
Lục Duật mời đám người đoàn trưởng Tống ngồi, đoàn trưởng Tống nhìn đồ ăn phong phú trên bàn kinh ngạc trừng cả mắt: “Mẹ tôi ơi, phong phú như vậy á?!”
Anh ta nhìn một bàn đầy thịt cá mà đau lòng.
Đừng nói là đoàn trưởng Tống, toàn bộ người đang ngồi ở đây ai mà không đau lòng? Chầu cơm này tốn không ít tiền đâu, chị dâu phó đoàn Lục thật hào phóng với bọn họ.
Khương Niệm âm thầm liếc nhìn, phát hiện hai người tiểu đoàn trưởng Lưu và tiểu đoàn trưởng Lữ côs ý ngồi tách ra, kẹp giữa Chu Tuấn và đội trưởng Hà, bên cạnh còn ngồi thêm hai người đội trưởng.
Những người tới đây ăn cơm lần này, nên tới đều tới cả, chỉ duy nhất Trịnh Hồng không tới.
Khương Niệm tới nhà bếp lấy đũa dựa phòng, xoay người thì thấy Lục Duật từ bên ngoài nhà bếp đi vào, cô hỏi: “Sao anh không đi ăn đi???”
Lục Duật nhìn gương mặt Khương Niệm bị nhiệt độ cao khiến cho ửng hồng, nhận lấy đũa từ trong tay cô: “Chị dâu đã bận rộn cả buổi sáng rồi, đi ăn trước đi, tôi lấy đũa cho mọi người”.
Nhà bếp vốn dĩ đã nhỏ, Lục Duật lại chân dài thân cao, còn đứng trước mặt Khương Niệm làm cho cô bỗng nhiên cảm thấy nhà bếp biến thành chật chội. Cô ho nhẹ một tiếng, cúi đầu, nói nhỏ lí nhí: “Ừ”.
Thấy cô lại khôi phục bộ dạng cũ, với người nói chuyện cùng nhóm chị Phùng trong nhà bếp lúc nãy là hai người hoàn toàn khác nhau. Tay Lục Duật nắm chiếc đũa chặt thêm vài phần: “Chị dâu, cô ở trước mặt nhóm chị dâu Phùng thế nào thì ở trước mặt tôi cũng như vậy, không phải câu nệ, chúng ta là người một nhà”.
Khương Niệm giật mình ngẩng phắt đầu lên, Lục Duật chỉ cách cô có hai bước, anh cao lớn, cô phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào anh được. Nhìn đôi mắt đen nhánh của người đàn ông, lông mày khẽ nhíu, cô lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu, sau đó hé môi cười nói: “Biết rồi”.
Giây phút cô tươi cười, Lục Duật thất thần trong giây lát, giọng của Phùng Mai truyền từ ngoài vào bếp: “Phó đoàn Lục, sao cậu không ra ngoài ăn cơm/”
Nhìn vào trong nhà bếp không thấy Khương Niệm, vừa định hỏi Khương Niệm đâu thì thấy phó đoàn Lục xoay người, Khương Niệm cũng thò đầu ra nói: “Chị Phùng, em vào lấy thêm đũa”.
Phùng Mai: ...
Vóc dáng phó đoàn Lục cao ráo, chị dâu cậu ấy thì nhỏ xinh, bị anh che khuất, cô ấy thực sự không nhìn thấy cô.
Ba cái bàn trong viện, bàn của đàn ông đang ăn cơm trò chuyện về bộ đội, bàn của trẻ con ồn ào tranh nhau đồ ăn. Còn bàn của chị em phụ nữ này ngoại trừ Phùng Mai cùng Từ Yến nói chuyện, Khang Tú tìm cách băt chuyện với Phùng Mai thì những người khác đều an tĩnh ăn cơm.
Khang Tú lặng lẽ liếc mắt đánh giá Khương Niệm, phát hiện Khương Niệm còn xinh đẹp hơn nhiều so với lần đầu tiên cô ta nhìn thấy cô. Lần đầu tiên cô ta thấy Khương Niệm, cả người Khương Niệm gầy như ma đói, cúi đầu lầm lì không hé răng. Hiện tại thỉnh thoảng cười một cái, làn da trắng nõn, khiến cô ta cũng cảm thấy ganh tị.
Đã thành quả phụ còn đẹp như vậy cho ai nhìn?
Ăn được một lúc, Phùng Mai nói đến việc nhà đoàn trưởng Tống, bỗng nhiên nhớ tới Tống Bạch, con trai út nhà bác hai của lão Tống. Tống Bạch tuổi cũng không còn nhỏ, ngang ngửa với phó đoàn Lục, đến hiện tại cũng chưa kết hôn.
Cô ấy nhìn Khương Niệm, cảm thấy nếu giới thiệu Khương Niệm cho Tống Bạch hình như cũng không tồi. Khương Niệm vừa đẹp, tính lại tốt, lại hiền huệ, vừa không có con, nói không chừng việc này có thể thành thì sao.
Vì thế cách một cái bàn hô qua: “Lão Tống, hiện tại Tống Bạch thế nào rồi?”
Đoàn trưởng Tống đang nói chuyện với Lục Duật về việc ngày mai anh đi công tác, nghe thấy âm thanh của Phùng Mai thì không kiên nhẫn trả lời: “Vẫn thế thôi!”.
Phùng Mai lại nói: “Em định làm mai cho Tống Bạch, anh thấy có được không?”
Khi ánh mắt đoàn trưởng Tống nhìn sang, Phùng Mai vỗ vỗ vào bả vai Khương Niệm, cười hỏi: “Anh cảm thấy chị dâu phó đoàn Lục thế nào?”
Trong nháy mắt.
Toàn bộ bàn ăn đều rơi vào yên tĩnh đến mức quỷ dị.!.
Người lớn không ai nói chuyện, bọn nhỏ đang làm ầm ĩ cũng rất có ánh mắt dần dần yên tĩnh.
Khương Niệm đưa chiếc đũa gắp một miếng đậu hủ, cạch một cái rơi xuống bàn, mí mắt giật liên hồi.
Chuyện này là sao?
Đoàn trưởng Tống ngẩng đầu, tỏ ra tức giận trừng Phùng Mai: “Đồ đàn bà này, mù ghép đôi cái gì? Nhanh ăn cơm của mình đi!”
Lần trước cô ấy muốn làm mai cho chị dâu phó đoàn Lục đã bị anh ta mắng vài câu, cứ tưởng rằng cô ấy bỏ tâm tư này. Không nghĩ tới hôm nay trước mặt nhiều người thế này mà dám nhắc tới, còn muốn giới thiệu chị dâu phó đoàn Lục cho em trai họ của anh ta?!1
Không nói đến thân phận chị dâu phó đoàn Lục là quả phụ, chỉ là cái đức hạnh của em họ anh ta kia thôi? Là người có thể an phận thủ thường sau khi kết hôn hay sao? Cả ngày chỉ nghĩ cách chạy tới chiến trường biên cương, cũng không phải anh ta nguyền rủa em họ của mình. Nhưng vạn nhất chị dâu phó đoàn Lục gả cho Tống Bạch, nếu như ngày nào đó...
Đoàn trưởng Tống nghẹn một hơi, laị tiếp tục trừng Phùng Mai: “Ăn cơm của em đi!”
Phùng Mai:...
“Ăn cơm thì ăn cơm, hung dữ như vậy làm gì?”
Phùng Mai lẩm bẩm một câu, cúi đầu chọc chọc chiếc đũa vào miếng tiêt heo, lại thò đầu tới gần Khương Niệm hỏi: “Em cảm thấy thế nào? Năm ngoái Tống Bạch bị điều tới phân khu, hiện cũng đã là phó đoàn trưởng, rất có bản lĩnh”.
Từ Yến cũng phụ họa nói: “Tiểu đoàn trưởng Tống... À không đúng, giờ phải gọi là phó đoàn trưởng Tống, rất là đẹp trai”.
Khương Niệm: ...
Cô xấu hổ lại không mất lễ phép cười: “Chị Phùng, cảm ơn ý tốt của chị, trước mắt em không tính toán việc riêng của bản thân, trước tiên vẫn nên định ra chuyện chung thân đại sự của Lục Duật đã, còn em chờ ba năm sau rồi nói sau”.
Phùng Mai nghe vậy, buông tiếng thở dài: “Cũng phải”.
Nghe thế cô ấy cũng cảm thấy bản thân mình có chút sôt ruột, dù sao chồng người ta cũng mới chết không bao lâu. Nghĩ vậy, cô ấy lặng lẽ liếc mắt nhìn Lục Duật bên kia, thấy anh nghiêng đầu nói chuyện với lão Tống, vẻ mặt lạnh lùng không nhìn ra vui buồn.
Khang Tú nghe Phùng Mai nói vậy, nhớ tới em gái ở nông thôn, hiện tại cũng còn chưa kết hôn đâu. Nếu có thể làm mối cho em họ của đoàn trưởng Tống, vậy em gái cô ta chính là vợ của phó đoàn trưởng, cô ta chính là chị vợ của phó đoàn trưởng.
Nghĩ vậy, cô ta trộm liếc Phùng Mai, tính toán hôm nào tìm cơ hội nói với cô ấy.
Vì thế Khang Tú há mồm to ăn cơm, chỉ cần là thịt đều nhét vào miệng. Nhà cô ta quanh năm suốt tháng không được ăn mấy lần thịt, không thèm là giả. Hơn nữa quả phụ này làm cơm thật là ngon, cô ta quay đầu lại nói với Hà Hoa bên bàn trẻ con: “Chăm sóc em trai mày cẩn thận, gắp nhiều thịt cho nó ăn”.
Nói xong còn trừng mắt với Hà Hoa một cáu.
Hà Hoa siết chặt chiếc đũa gật đầu nghe lời: “Con biết rồi”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






