Được mẹ nói, Hà Thụ càng thêm quá mức chỉ huy Hà Hoa gắp cho nó thịt này, gắp cho nó thịt kia. Đến cuối cùng Hà Hoa không ăn được bao nhiêu, còn Hà Thụ ăn đến bụng phình căng.
Phùng Mai nhìn Khang Tú, mặc kệ loại đàn bà này.
Khương Niệm quay lại nhìn Hà Hoa, cô gái nhỏ yên tĩnh ngồi ở kia ăn cơm thừa canh cặn trên mâm cơm, thần sắc như khúc gỗ. Ở thời đại này, gia đình trọng nam khinh nữ có rất nhiều.
Sau khi ăn cơm xong, đám người đoàn trưởng Tống đều rời đi.
Lúc Khương Niệm thu dọn bát đĩa cảm giác được ánh mắt như có như không của Lục Duật lướt qua người cô.
Cô bưng một chồng bát lên, trước mắt bỗng xuất hiện một đôi bàn tay với các ngón tay thon dài.
“Để đó cho tôi”.
Lục Duật đón lấy mâm bát, nhìn về Khương Niệm, thấy co đang cầm giẻ lau lau bàn, do do dự dự rồi nói: “Chị dâu”.
Động tác trên tay Khương Niệm dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh: Hả?
Giữa cô và Lục Duật cách nhau một cái bàn, anh đứng ngược ánh sáng, Khương Niệm bị ánh sáng chiếu híp mắt lại, phát hiện không ăn thua lại nâng tay lên trước trán che cản ánh nắng, hỏi: “Có chuyện gì vậy/”
Lục Duật nhấp môi mỏng, tầm mắt dừng trên má Khương Niệm vài giây, rồi đưa mắt nhìn về nơi khác: “Cô không cần phải sốt ruột gả chồng, tôi nuôi được cô”.
Nói xong bê bát đũa rời đi luôn.
Khương Niệm: ???
Ai nói cô sốt ruột?!
Khương Niệm nắm chặt giẻ lau, buồn bực nghiến chặt hàm răng, dường như xả giận lên cái bàn, lau đến mức mặt bàn sạch bóng.
.
Giữa trưa mùi thức ăn từ nhà phó đoàn Lục bay khắp toàn bộ khu tập thể đều ngửi thấy được.
Trịnh Hồng nắm tay con trai Lữ Chí Quân, cố gắng hết sức không ngửi cái mùi vị kia. Lấy một cái bánh hạch đào trong tủ đưa cho Lữ Chí Quân: “Chúng ta không thèm đồ ăn nhà bọn họ, chúng ta ăn bánh hạch đào”.
Lữ Chí Quân bĩu môi,lần đầu tiên cảm thấy bánh hạch đào không thơm ngon.
Cậu bé chơi tính tình cầm bánh hạch đào vứt xuống đất, hừ một tiếng: “Con không muốn ăn bánh hạch đào!”.
Nói rồi bỏ chạy.
“Con là thằng nhóc thối, có ngon thì đừng bao giờ đòi ăn!”.
Trịnh Hồng tức giận mắng một câu, nhanh chóng ngồi xổm xuống nhặt bánh hạch đào lên, vỗ vỗ sạch đất bám bên ngoài, chính mình cắn hai miếng. Nhưng mùi vị của bánh hạch đào cũng chỉ có vậy, mùi vị thịt thổi qua lại là kiểu thơm khác, cô ta cũng cảm thấy bánh hạch đào trong miệng khó mà nuốt trôi.
Lúc này cô ta có chút hối hận vì không đi cùng Lữ Quốc Sinh.
Trịnh Hồng sờ sờ mặt chính mình, trong lòng chua lòm như chui vào lọ dấm.
“LỮ Chí Quân!”.
Trịnh Hồng hướng về phía Lữ Chí Quân đang chơi với bọn trẻ con dưới tán cây, gào to lên. Tiếng gào này cũng khiến cho Phùng Mai và Từ Yến nhìn sang, Từ Yến thấy mặt Trịnh Hồng đen xì chạy tới nắm tay Lữ Chí Quân lôi kéo về nhà, vừa đi vừa mắng: “Ai cho mày gan chó dám nhăn mặt với mẹ? Chỉ mấy miếng thịt mà khiến mày thèm như chết đói, đúng là đồ chẳng ra gì”.
Từ Yến thấy Trịnh Hồng thì không có sắc mặt tốt, đặc biệt là nhớ tới việc rách nát của Lưu Cường và Trịnh Hồng mấy năm nay, trong lòng càng khó chịu.
Cô ấy và chị Phùng đều nghe hiểu được Trịnh Hồng chỉ cây dâu mắng cây hòe. Chị Phùng là người đầu tiên không để yên, hướng về Trịnh Hống nói: “Bản thân cô không ăn được nho thì nói nho xanh. Khương Niệm người ta nấu thịt chính là ăn rất ngon, cô nói con trai cô thèm thịt là đồ chẳng ra gì, đó là còn không nhìn thấy chồng cô gắp thịt liên tục bỏ vào miệng kìa, sao không nói người đàn ông cua cô không tiền đồ đi?”.
Trịnh Hồng thẹn quá đỏ bừng cả mặt, không dám cãi lại, lôi kéo Lữ Chí Quân đang kêu khóc đá cổng về nhà.
Từ Yến hừ lạnh, cùng Phùng Mai dẫn con cái nhà mình quay về nhà.
.
Khương Niệm ngủ trưa thức dậy, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, vì thế xỏ giày vải ra khỏi phòng, thì thấy Lục Duật xách thùng nước đi vào nhà bếp. Nhà bếp vốn là một mảnh hỗ độn cũng được anh thu dọn sạch sẽ.
Tiếng nước ào ào truyền ra từ nhà bếp.
Lục Duật xách theo thùng nước ra ngoài, nói với Khương Niệm đang đứng ở bên ngoài: “Chị dâu, tôi đổ đầy nước vào lu rồi”.
Anh đặt thùng ở bên cạnh giếng, rồi nói tiếp: “Lát nữa tôi dọn dẹp nhà vệ sinh, quét qua sân vườn. Muộn chút sẽ đi tới mấy nhà chiến hữu cầm mấy quả dưa hấu về cất, chị muốn ăn thì cắt”.
“Tôi cũng nói qua với Chu Tuấn rồi, để cậu ta vài ba hôm sẽ tới đây thêm nước vào lu. Nếu như chị dâu có chuyện gì cũng có thể tìm chị dâu Phùng, đến khi tôi về sẽ mời bọn họ ăn một bữa cơm”.
Khương Niệm dựa vào khung cửa, nghe Lục Duật sắp xếp xong từng việc một, cảm thấy đúng là một người đàn ông tốt.
Làm việc lớn là bảo vệ tổ quốc, việc nhỏ là có thể chăm sóc gia đình.
Cô cảm thấy nếu ai có thể gả cho Lục Duật, thật sự rất hạnh phúc.
Nghĩ đến đây, cô không nhịn được lại nghĩ đến nữ chính Tôn Oánh ở bệnh viện. Cốt truyện hiện tại và cốt truyện trong sách khác nhau hoàn toàn, thoát ly khỏi quỹ đạo. Cũng không biết tương lai người Lục Duật cưới là ai? Tôn Oánh lại gả cho ai?
Nhưng những thứ này thì có quan hệ gì với cô.
Lục Duật đổ đầy nước vào thùng, không thấy Khương Niệm nói chuyện, ngẩng đầu nhìn lại thấy cô đang dựa vào khung cửa nhìn dưới đất phát ngốc.
Qua chính ngọ, ánh mắt trời xuyên thấu qua kẽ lá chiếu từng sợi nắng vương trên người Khương Niệm. Cô nhấp môi, đầu mày như có niềm ưu sầu, quần áo xám bạc màu trên người đính đầy mụn vá. Cô mặc đi mặc lại vài bộ quần áo cũ, lần trước mua quần áo mới cho cô chưa từng thấy cô mặc.
“Chị dâu?”
Lục Duật lên tiếng gọi.
Khương Niệm giật mình hoàn hồn, giương mắt nhìn sang phía Lục Duật, vội vã gật đầu: “Tôi nghe thấy mà”.
Lông mày Lục Duật hơi nhíu lại, gật gật đầu xách theo thùng nước đi về hướng nhà bếp, sau đó lập tức rời khỏi nhà.
Sân vườn quét dọn sạch sẽ, lu nước trong bếp cũng đổ đầy, Khương Niệm nhàm chán ngồi trên băng ghế nhỏ dưới gốc cây, cầm quạt tròn phe phẩy.
Đảo mắt đã đến giờ cơm chiều.
Cơm làm buổi trưa bọn họ đã ăn hết toàn bộ, nói không quá chút nào đến đáy đĩa cũng đều vét sạch sẽ.
Khương Niệm tính toán buổi chiều tối nay làm món mì trộn thịt xào ớt.
Lần trước làm món mì trộn tương, Lục Duật ăn rất nhiều, cô cảm thấy có lẽ anh tương đối thích ăn mì sợi. Mì trộn yêu cầu sợi mì phải dai, lúc nhào bột cho nước ít một chút.
Sau khi nhào bột rồi xoa dầu từng đoạn bột mì, cuối cùng kéo giãn kéo giãn, đến bao giờ thành sợi mì mới có thể cho vào nồi.
Thịt thái xong lại thái ớt cay, bắc nồi lên bếp, đổ dầu vào. Trước tiên bỏ thịt vào đảo, đến khi vừa chín thì cho thêm ớt cay và gừng vào đảo cùng, trước khi ra nồi thì bỏ thêm mấy nhánh tỏi non là xong.
Đơm đồ ăn ra nồi, Khương Niệm cho thêm nước vào nồi, chờ nước sôi lại bỏ từng đoạn mì sợi vào trụng. Lại chuẩn bị một bồn nước lạnh chờ sẵn vớt mì, sau khi chuẩn bị xong, Lục Duật cũng vừa vặn trở lại.
Khương Niệm rửa sạch tay, quay người nhìn về phía cửa nhà bếo.
Lục Duật tay trái xách túi da rắn, bên trong có mấy quả dưa hấu. Tay phải xách theo một túi bột mì và một túi gạo nho nhỏ, còn thêm một đôi giày vải. Nhìn anh hai tay xách đầy đồ vật, Khương Niệm cũng thấy mệt thay, nhưng Lục Duật không chút nào thấy mệt.
Anh đặt túi dưa hấu dưới bóng cây, xách những thứ khác bỏ vào trong phòng.
Lục Duật bỏ bột mì và gạo vào trong thùng, rồi xoay người đưa giày vải cho Khương Niệm: “Chị dâu, đây là đôi giày tôi mua theo cỡ chân cho chị. Chị đi thử xem thế nào, nếu như không vừa chân thì cất đi, sáng sớm mai tôi đi đổi lại”.
Khương Niệm đưa tay nhận lấy đôi giày vải trước mặt, ngẩng đầu nhìn người đàn ông tuấn lãng dưới ánh đèn. Trong lòng trào dâng sự cảm động, ôm chặt giày vải cười nói: “Cảm ơn anh”.
Lục Duật đối diện với đôi mắt mang nét cười của Khương Niệm, ánh mắt mất tự nhiên rời đi, giọng nói có chút khàn: “Đều là người một nhà, không cần cảm ơn”.
Khương Niệm cúi đầu mím môi cười, nói: “Tôi làm mì trộn thịt xào ớt, anh ăn trước đi”.
Lục Duật gật đầu: “Ừ”.
Khương Niệm quay vào phòng, lấy đôi giày từ trong túi vải ra. Là giày màu cam nhạt kiểu dáng cũ, rất hợp với bộ quần áo Lục Duật mua cho cô lúc trước. Một bộ này nếu ở thế kỉ mới thì quả thực quê mùa, nhưng ở niên đại này lại thực sự xinh đẹp.
Cô lấy bộ quần áo mới trong tủ Lục Duật mua cho mình ra thay, lại đeo đôi giày màu vàng nhạt vào, tháo tóc xõa ngang vai rồi đi tới trước gương treo tường ngắm nhìn người bên trong.
Khoảng thời gian này theo Lục Duật vào quân đội, cô ăn ngon ngủ ngon hơn. Gương mặt không còn gầy hóp má vào, cũng hồng nhuận lên, cô cười với người trong gương. Chỉ thấy người trong gương vuốt tóc, mặc áo sơ mi, môi hồng răng trắng, ngoại hình giống hệt cô ở hiện thực thế kỉ 21.
“Chị dâu”.
Lục Duật bưng bát đi tới cửa phòng Khương Niệm, nhìn vào bên trong nói: “Cơm xong rồi...”.
Lời nói đột nhiên im bặt.
Tầm mắt của anh dừng trên người Khương Niệm, ánh đèn vàng chiếu sáng kinh diễm lóe lên nơi đáy mắt anh.
Khương Niệm thấy Lục Duật xuất hiện bất thình lình, giật mình đánh thót. Cô nhấp môi, ngón tay nắm góc áo, chậm rãi xoay người nhìn vào Lục Duật. Cố gắng thử ‘thay đổi chính mình’, thẹn thùng hỏi: “Có đẹp không?”
Lục Duật dời ánh mắt: “Đẹp”.
Dường như sợ cô không tin, lại lặp lại lần nữa: “Rất đẹp”.
Nói xong bưng bát đi ra sân, ngồi xuống băng ghế, gắp một gắp mì thật lớn vào bát ăn. Nhớ tới việc giữa trưa nay chị Phùng nói muốn giới thiệu chị dâu cho Tống Bạch.
Anh lại ăn một miếng mì lớn, đôi mắt đen sâu hun hút rũ xuống.
Khương Niệm đổi lại quần áo xong, từ trong phòng đi ra ngoài, ngồi đối diện với Lục Duật, nhìn mì đã được trộn đều cũng cầm đũa bắt đầu ăn.
Cơm nước xong xuôi, Lục Duật đứng dậy thu thập quần áo ngày mai cầm đi. Khương Niệm đi dọn dẹp nồi chén gáo bồn, lại nhào thêm ít bột, tính toán sáng sớm mai làm chút bánh bao để Lục Duật mang trên đường ăn. Hôm nay mua thịt cô còn cố ý để lại một ít.
Một chuyến này đi của Lục Duật ít cũng hai tháng, không biết là làm chuyện gì?
Cô suy đoán có thể là quân khu phân nhiệm vụ gì đó cho anh.
Khương Niệm đun nước tắm, sau khi tắm rửa xong Lục Duật lại đổ nước cho cô. Cô biết sáng mai phải dậy sớm nên sớm đi ngủ, kết quả vừa nằm xuống chớp mắt trời đã tờ mờ sáng.
Nếu như không phải buồn đi vệ sinh mà tỉnh giấc, có khi cô ngủ không biết đường mà dậy...
Khương Niệm nhanh nhẹn tới nhà vệ sinh, lúc tới cạnh giếng rửa mặt đã nhìn thấy Lục Duật đang cán bột. Cô lau khô tay đi vào nhà bếp, thấy Lục Duật sắp nặn bánh bao lập tức ra tay ngăn cản: “Chúng ta không làm bánh bao”.
Lục Duật nhấc mí mắt: “Hả?”
Khương Niệm trước hết lấy ra thịt ba chỉ đã được ướp muối đặt lên thớt, lại lấy thêm hành tây và mấy thứ gia vị, nói: “Làm sủi cảo và vằn thắn, làm xong anh mang một ít ăn trên đường đi”.
Có câu nói rất đúng, lên xe sủi cảo xuống xe mỳ. Trước khi Lục Duật đi làm cho anh ăn một bữa sủi cảo.
Trong lòng Lục Duật ấm áp trào dâng, nhìn Khương Niệm cầm dao muốn băm nhân thịt. Lấy dao phay từ trong tay cô, ngón tay không thể tránh khỏi chạm vào lòng bàn tay Khương Niệm.
Một dòng điện tê dại từ đầu ngón tay chạy thẳng lên tim vụt thoáng qua rồi biến mất.
Anh ho nhẹ một tiếng, nắm chặt chuôi dao nói: “Để tôi băm cho”.
Khương Niệm khẽ gật đầu: “Vậy tôi thái rau”.
Lục Duật băm nhân thịt rất nhanh, không bao lâu đã xong rồi. Khương Niệm làm vằn thắn cũng tốc độ không kém. Cô cho một nồi sủi cảo đã gói xong lên hấp cho Lục Duật ăn trước, rồi lại tiếp tục bao. Cuối cùng đem toàn bộ bánh đã bao bỏ vào xửng hấp, bỏ rất nhiều củi vào trong miệng lò.
Cô cũng ăn một ít sủi cảo, buông bát xuống thì quay về phòng mở ngăn tủ, lấy vài chiếc kẹo sữa và sô cô la đi đến dưới tán cây, đặt toàn bộ kẹo sữa và sô cô la lên bàn. Thấy vậy Lục Duật ngẩng đầu lên nhìn cô.
Khương Niệm nhỏ giọng nói: “Anh cất đi, trên đường ăn”.
Sợ anh từ chối, lại nói thêm một câu:”Tôi vẫn còn”.
Lục Duật bưng nước canh lên uống một hớp, giọng nói trầm thấp kèm theo chút dịu dàng khó phát hiện: “Cảm ơn chị dâu”.
Tay anh vơ lấy toàn bộ kẹo sữa và sô cô la trên mặt bàn, nói với Khương Niệm: “Muốn ăn cái gì cứ tới Cung Tiêu Xã mua, không cần phải tiết kiệm tiền. Không có gì thay đổi hai tháng sau tôi về”.
Khương Niệm khẽ gật đầu: “Ừ”.
Bánh bao chưng chín để nguội, Khương Niệm lại luộc thêm mười quả trứng gà, rồi dùng túi vải sạch đựng mười cái bánh bao và mười quả trứng gà. Cô biết lượng cơm Lục Duật ăn rất lớn, hơn nữa hiện tại ngồi xe lửa là mất một ngày. Mười cái bánh bao và mười quả trứng này cũng chỉ đủ cho anh ăn một ngày trên xe lửa.
Lúc Lục Duật rời đi vác theo một túi hành lý màu màu xanh lục rất lớn, bên trong à quân phục để anh thay đổi và đồ ăn trên đường. Anh ra khỏi cổng, đi một đoạn đường quay đầu nhìn lại vẫn thấy Khương Niệm đứng bên ngoài nhìn theo bóng anh như cũ.
Một màn này giống như trở lại hai năm trước kia, lần đại tuyết buổi sáng sớm.
Anh rời nhà, đi rất xa rồi quay đầu nhìn lại, vẫn thấy chị dâu đứng ngoài cổng, mắt trông theo hướng anh rời đi.
Cách xa hai năm, ký ức lại xuất hiện lần nữa.
Đáy mắt Lục Duật hiện tia ấm áp, anh hướng về Khương Niệm vẫy vẫy tay: “Chị dâu, tôi sẽ về sớm thôi”.
Tiếng kèn lệnh vang lên, thật phấn chấn lòng người.
Khương Niệm dần thu hồi tầm mắt, xoay người trở lại trong viện. Nhìn sân viện, rõ ràng vẫn nguyên vẹn như cũ, nhưng luôn cảm thấy giống như thiếu cái gì.
Khương Niệm tẩy rửa nồi chén xong, lại tới góc tường phía tây xới đất, chờ ngày mai thôn bên cạnh họp chợ lại đi mua chút rau giống về trồng.
“Từ Yến!”.
Lưu Cường gầm lên, âm thanh truyền từ sân bên cạnh tới, Khương Niệm ngồi xổm rửa tay bên cạnh giếng, nghe thấy vậy vội vàng đứng dậy chạy tới ven tường, dọn đoạn đầu gỗ đặt dưới chân, dẫm lên đó ghé vào đầu tường, lặng lẽ dò đầu ra xem.
Trong viện, Lưu Kiến Nghiệp nắm tay Lưu Kiến Võ đứng ở cửa nhà bếp. Ánh mắt Lưu Kiến Võ toát ra sự sợ hãi, Lưu Kiến Nghiệp siết chặt tay cậu bé, nhỏ giọng nói: “Anh hai ở đây, đừng sợ”.
Trong mắt Lưu Kiến Võ chứa đầy nước mắt, đáng thương ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Kiến Nghiệp, hít hít cái mũi hỏi: “Anh hai, khi nào cha và mẹ không còn cãi nhau nữa?”
Rõ ràng bọn họ đã có nhiều ngày không cãi vã, sao hôm nay lại tiếp tục?
Lưu Kiến Nghiệp mím môi, nhìn mẹ ngồi lặng im trên băng ghế đóng đế giày, cha đứng dưới tàng cây nổi giận đùng đùng trừng mắt với mẹ, dường như giây tiếp theo sẽ lao lên đánh người.
Cậu bé chán ghét cha mình, chán ghét thím Trịnh.
“Nói chuyện đi!”.
Lưu Cường cướp đế giày trong tay Từ Yến, ngực phập phồng tức giận. Ngược lại Từ Yến hết sức bình tĩnh, giống như anh ta đấm một quyền vào bông, thực sự tức không có chỗ phát tiết.
Trong khoảng thời gian này Từ Yến dường như thay đổi thành một người khác. Trước kia hai ba câu không rời đi Trịnh Hồng, không phải mắng anh ta và Trịnh Hồng là đôi cẩu nam nữ thì chính là mắng anh ta như cún thấy phân vậy, ngửi thấy mùi Trịnh Hồng là cun cút chạy theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)