Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 20: Hình Như Anh Không Thích Cô Lắm

Cài Đặt

Chương 20: Hình Như Anh Không Thích Cô Lắm

Cô vịn vào thân cây phía sau đứng lên, lướt qua Lục Duật đi về phía phòng của mình.

Trong lòng cô có cảm giác, hình như Lục Duật có chút không thích cô.

Rõ ràng buổi sáng còn tốt đẹp, không hiểu sao đến giữa trưa thì không giống nữa.

Khương Niệm vào phòng đóng cửa lại, nước trong bồn vừa đủ độ ấm, cô ngồi xổm xuống khảy khảy nước, không kìm được mà đứng dậy đi tới trước cửa sổ, dự định nói bóng gió hỏi Lục Duật một chút xem tóm lại là làm sao thế?

Trước mắt hai người bọn họ cần phải sống dưới cùng mái hiên một thời gian dài, nếu như Lục Duật vẫn luôn như vậy, chi bằng cô sớm bỏ của chạy lấy người. Cũng đỡ mất thời gian hai người sinh lòng ngăn cách, đều không thoải mái.

Khương Niệm phun ra một hơi trọc khí, đuỗi tay mở cửa sổ, vừa định ra tiếng gọi Lục Duật, liền đối mặt với đôi mắt của Lục Duật đang đứng cạnh giếng gội đầu.

Nửa thân trên người đàn ông ở trần, ánh đèn chiếu vào cơ bắp trên người cân xứng có lực. Tay cầm khăn lông kiểu cũ lau nước ở trên đầu, bên dưới mặc quần dài quân đội màu xanh lục, dây lưng thắt eo thật chặt.

Cả người Khương Niệm cứng đờ, ngón tay căng thẳng bám chặt vào cửa sổ.

Ánh mắt cô không tự chủ được, ma xui quỷ khiến mà di chuyển dừng lại trên cơ bụng thon gọn săn chắc của người đàn ông...!

Chỉ là Khương Niệm còn chưa kịp nhìn thì Lục Duật đã nhanh chóng xoay người đi sang chỗ khác, đưa lưng về phía cô.

Khương Niệm cũng phản ứng lại, trước khi đóng cửa sổ lại nói với một câu: “Tôi không cố ý”.

Trong tiểu viện an tĩnh phát ra âm thanh “Rầm” một cái.

Lục Duật thở hắt ra, ngón tay nắm khăn lông dùng sức thật chặt, quay người nhìn về phía cửa sổ đã đóng lại, bàn tay dính nước đưa lên vuốt mặt.

Thở dài thườn thượt.

Anh thực không nghĩ tới việc cô sẽ mở cửa sổ, anh còn định tranh thủ lúc cô tắm rửa thì gội đầu trước.

Lục Duật ném khăn lông vào trong bồn, bưng một chậu nước vào phòng của mình.

Khương Niệm ngồi ở mép giường, vỗ vỗ gương mặt chính mình, nhớ tới hình ảnh vừa rồi, cảm thấy bản thân sắp điên thật rồi.

Thế mà không biết xấu hổ muốn nhìn cho thích mắt.

Cô lại vỗ vỗ mặt, lúc này mới bắt đầu tắm rửa. Tắm xong cả người thoải mái thơm tho rất nhiều, cô thay áo ba lỗ, sau khi mở cửa sổ ra thì nằm ở trên giường, không hề gọi Lục Duật vào đổ nước tắm.

Có thể chuyện vừa rồi không chỉ có cô cảm thấy xấu hổ, Lục Duật cũng cảm đang xấu hổ.

Trải qua chuyện vừa rồi, Khương Niệm đem chuyện nghi hoặc và không thoải mái hôm nay vứt ra sau đầu. Cô nằm ở trên giường không bao lâu thì ngủ thiếp đi, sáng sơm hôm sau bị tiếng kèn đánh thức, bên ngoài có tiếng bước chân đi lại. Khương Niệm đứng dậy mặc xong quần áo, vừa mở cửa liền nhìn thấy Lục Duật đặt bữa sáng lên trên bàn trong sân.

Lục Duật không thèm để ý xấu hổ tối qua, nói với Khương Niệm: “Bữa sáng xong rồi”.

Nếu anh không đề cập tới, Khương Niệm cũng không nhắc lại.

Cô nhẹ gật đầu: “Ừ”.

Khương Niệm tới bên giếng rửa mặt, Lục Duật đi vào trong phòng Khương Niệm, mang nước tắm ngày hôm qua ra ngoài đổ bỏ, mang bồn tắm tới gian phòng thứ hai dãy nhà phía đông rồi đi làm.

Lục Duật nấu cháo và xào một đĩa thức ăn cho bữa sáng.

Khương Niệm ăn một chén cháo nhỏ và một cái bánh bao, ăn xong mang bát đũa vào nhà bếp rửa sạch sẽ, lại vào phòng bóc một viên kẹo socolate bỏ vào trong miệng. Cuối cùng thảnh thơi ngồi trên băng ghế nhỏ trong viện, tay cầm quạt tròn nhàn nhã quạt gió.

.

Mười ngày trôi qua, vết thương trên đầu Khương Niệm khỏi hoàn toàn.

Trưa ngày nào Lục Duật cũng bớt chút thời gian đi tới đất phần trăm trồng rau, chỉ qua mấy ngày đã trồng xong rồi.

Khương Niệm mượn Phùng Mai cái cuốc tới xới mảnh đất rộng phía góc tây. Từ nhỏ tới lớn cô còn chưa từng trải qua công việc này bao giờ. Làm một lúc lòng bàn tay có chút đau đớn, duỗi tay thì thấy lòng bàn tay đổ ửng.

“Cuốc đất làm gì?”

Nói thật, đều thèm sắp chết.

Lục Duật thấy ánh mắt Khương Niệm dừng rất lâu trên quả dưa hấu, rũ mắt cười nhẹ, nói với Khương Niệm: “Tôi đi bổ dưa, cô tới ăn dưa”.

“Được”.

Khương Niệm đồng ý không chút do dự, bỏ cái cuốc dựa vào tường, chạy đi rửa tay sạch sẽ liền ngồi ở bên cạnh chờ Lục Duật bổ dưa xong xuôi mới cầm lên ăn.

Ruột dưa hấu ngọt ngào, cô cắn một miếng vào miệng thỏa mãn vị giác. Chỉ tiếc không phải dưa hấu ướp lạnh, thiếu vị sảng khoái của băng.

Lục Duật ăn hai miếng dưa rồi đi tới đầu tường phía tây cầm cái cuốc xới đất, nhớ tới ngày đó quay về thấy chị đứng dựa chỗ này.

Ở đây, thuận miệng hỏi một câu: “Cô xới đất ở chỗ này từ sáng là muốn làm đất trồng rau à?”

Khương Niệm lại cầm một miếng dưa lên ăn, nghe thấy vậy gật gật đầu: “Ừ”.

Cô ăn một hơi bốn miếng dưa, đến tận khi no căng mới dừng lại.

Lục Duật xới đất rất nhanh, chỉ một lúc đã xới hơn phân nửa. Cả sân cũng chỉ lớn bằng ba lần đám đất đó, Khương Niệm dự định lấy một phần đất trồng rau, chỗ còn dưa lại cũng đủ rộng.

Khương Niệm thu dọn vỏ dưa, lấy giẻ lau khô cái bàn, nghĩ đến chuyện hôm nay Lục Duật trở về sớm, có chút nghi hoặc hỏi: “Sao hôm nay anh về sớm vậy?”

Động tác xới đất của Lục Duật tạm dừng một chút, sau lại tiếp tục xới đất, nói: “Chị dâu, ba ngày sau tôi phải đi ra ngoài một chuyến, đại khái hơn hai tháng sau mới về”.

Khương Niệm ngơ ngẩn, lông mày xinh đẹp hơi nhíu.

Cô nhớ rõ trong sách viết trước khi nam chính thăng chức đoàn trưởng không hề đi ra ngoài lần nào. Cô có thể nhớ rõ ràng như vậy là bởi vì tác giả miêu tả mọi việc của nam chính rất rõ ràng, nhưng đối với nữ chính lại chỉ có vài nét miêu tả sơ qua.

Cô không có khả năng nhớ nhầm cốt truyện.

Tuy nhiên Khương Niệm lại nhớ ra cốt truyện bắt đầu thay đổi từ khi nam chính về sớm cứu nguyên chủ, nên cũng không nghĩ thêm, nói với Lục Duật: “Ừ”.

Lục Duật xới đất xong lại đến ăn ba miếng dưa, tới bên giếng rửa mặt, nói với Khương Niệm: “Trước khi đi tôi muốn mời mấy người bạn chiến hữu về nhà ăn bữa cơm”.

Anh ngẩng đầu, nước chảy dọc theo gương mặt góc cạnh chui vào trong cổ, nhìn về phía Khương Niệm: “Ngày đó sẽ có nhiều người, cô có ngại không?”

Anh vẫn lo lắng sợ chị dâu có chứng sợ người lạ, đối mặt với nhiều người sẽ sinh khiếp đảm.

Khương Niệm ngẩng đầu nhìn Lục Duật, cách một khoảng thời gian dài, một lần nữa hướng về anh lộ ra nụ cười nhợt nhạt: “Không ngại”.

Cô cười rộ lên rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, mi mắt cong cong, hai bím tóc lắc lư.

Là nụ cười hàm xúc, đôi mắt sáng ngời, giống như ánh sáng mặt trời đều tập trung vào đáy mắt xán lạn kia.

Đây cũng là lần đầu tiên từ trước tới nay Lục Duật nhìn thấy Khương Niệm tươi cười như vậy, không giống với ngày xảy ra chuyện kia, so với ngày đó còn đẹp hơn nhiều.

Lục Duật hồi phục lại tinh thần, nhanh chóng cúi đầu hất nước lên mặt.

.

Ba ngày sau Lục Duật mới đi, cho nên bữa cơm này trước khi anh đi một ngày mới thông báo mấy người chiến hữu.

Đương nhiên là phải báo cho cả nhà Tống đoàn trưởng và cả nhà Lưu doanh trưởng. Còn Lữ doanh trưởng Lục Duật cũng có mời cả gia đình, dù sao mọi người đều cùng một đội, có một số việc không thể xé rách da mặt làm quá khó coi.

Còn có cả một nhà Hà Dũng cùng Khang Tú, Hà Dũng cũng coi như lính dưới tay của anh, từng làm cấp dưới của anh ba năm.

Sáng sớm Lục Duật muốn tới trong đội, Khương Niệm chuẩn bị đi tới trạm thực phẩm và trạm lương thực một chuyến.

Cô lấy tiền và tem phiếu trong hộp sắt, đếm đếm cầm mười đồng tiền cất vào túi, đem số tiền còn lại bỏ vào hộp sắt cất kĩ.

Từ Yến ghé ở đầu tường, nhìn thấy Khương Niệm muốn đi ra ngoài, tò mò hỏi: “Em đi đâu vậy?”

Khương Niệm sửng sốt, nhìn quanh một vòng, cuối cùng thấy được Từ Yến ở trên bờ tường thò đầu ra.

Khương Niệm: ...

Cái này làm cho cô nhớ tới ngày đầu mới tới nơi này, cô bò đầu tường bị Lục Duật bắt được tại trận.

Cô cười nói: “Đi tới trạm thực phẩm mua chút đồ vật”.

Từ Yến nhớ tới buổ sáng trước khi đi Lưu Cường nói với cô ấy, để giữa trưa cô ấy sang nhà Lục phó đoàn hỗ trợ. Nói giữa trưa hôm nay đến nhà phó đoàn Lục ăn cơm. Cô ấy đang thắc mắc, tính toán bò đầu tường hỏi Khương Niệm một tiếng. Nghe thấy cô muốn đi tới trạm thực phẩm, liền nói: “Em từ hãy đi, đợi chị đi cùng với”.

Cô ấy nhảy xuống khỏi cái thang, Khương Niệm đi ra khỏi cổng nhà thì Từ Yến cũng vừa lúc ra tới.

Khương Niệm “A” một tiếng: “Nếu như chị đi với em, vậy thì hai đứa bé nhà chị phải làm sao?”

Từ Yến cười nói: “Thằng lớn trưởng thành rồi, có thể trông em được. Hơn nữa hai anh em chúng cũng không chạy loạn”.

Trải qua mười mấy ngày ở chung, Từ Yến dường như không có gì phải giấu Khương Niệm.

Đặc biệt là Khương Niệm cho cô ấy lời khuyên, làm cho cô ấy mấy ngày này không có khó chịu như trước.

Hai người đi đường tới trạm thực phẩm, Từ Yến đã tốt hơn nhiều so với trước kia. Quần áo mặc trên người chính là áo sơ mi ngắn tay in hoa cúc trắng sáng, quần màu nâu nhạt, dưới chân là đôi giày vải nhỏ xinh, bện hai bím tóc, trang điểm giống hệt trước kia khi cô ấy chưa gả cho Lưu Cường.

Từ Yến vốn trắng trẻo hơn Trịnh Hồng, lúc này bị mặt trời chiếu vào, gương mặt hồng nhuận, nét mặt cũng hiện nét tươi cười.

Quân tẩu trên đường gặp phải Từ Yến đều không kìm được sửng sốt, cho đến tận khi bọn họ đi xa rồi mới châu đầu ghé tai nói: “Người vừa rồi có phải Từ Yến không?”

Một người quân tẩu khác nói: “Hình như vậy, sao cứ cảm giác không giống trước nhỉ?’

Người quân tẩu kia cũng nói: “Đúng là không giống trước, trước đây cô ta cả ngày xị mặt, giống như ai thiếu nợ vậy. Hai ba ngày lại cãi nhau với tiểu đoàn trưởng Lưu, giọng còn to hơn cả đàn ông”.

Nói rồi chị ta bỗng nhiên nhớ ra, hỏi quân tẩu bên cạnh: “Mà hơn nửa tháng rồi sao chưa nghe thấy nhà tiểu đoàn trưởng Lưu cãi nhau nhỉ?”

Một người quân tẩu khác nghĩ nghĩ, đồng ý gật đầu: “Hình như đúng là như vậy”.

.

Khương Niệm thấy Từ Yến cười nhiều hơn trước. Cô còn nhớ rõ ngày đó đi cùng Phùng Mai gặp Từ Yến ở trên đường, mặt cô ây âm trầm, toàn thân đều chết lặng.

Cô hỏi: “Mấy hôm nay thế nào?”

Nhắc tới điều này, trên mặt Từ Yến thả lỏng chút, nói: “Ngày đó chị nghe lời em, sau khi trở về thì cắn răng đi Cung Tiêu Xã mua một lọ kem dưỡng da. Mỗi ngày trang điểm cho bản thân thật xinh đẹp, cho dù là nấu cơm hay làm việc vẫn phải luôn xinh đẹp. Đem Lưu Cường trở thành người có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chịu đựng không thèm cãi nhau với anh ta, anh ta có nói chuyện chị cũng nửa trả lời nửa không thèm để ý”.

Nói tới đây, cô ấy dừng lại một chút, cười lạnh: “Em biết không, hầu hết thời gian anh ta đều ngủ cùng con trai lớn của chị, gần đây thì ngày nào cũng nằm bên cạnh, muốn nói chuyện với chị, chị sao có thể để ý tới anh ta”.

Khương Niệm cảm thấy có thể là do Từ Yến đã bị tổn thương đáy lòng, cho nên mới hạ quyết tâm như vậy.

Nếu cô ấy không hạ quyết tâm, cho dù cô có nói nhiều hơn nữa thì với Từ Yến cũng như đàn gẩy tai trâu mà thôi.

Cô sợ Từ Yến bị Lưu Cường dỗ ngọt mấy câu lại từ bỏ, vì thế nhiều lòi hai câu: “Đừng mềm lòng, chỉ cần chị mềm lòng, anh ta sẽ lại một tắc tiến một thước”.

Từ Yến gật đầu thật mạnh: “Ừ”.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc