Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 19: Đỏ Mặt 5

Cài Đặt

Chương 19: Đỏ Mặt 5

Từ Yến hít hít cái mũi, khóc đến hồng cả mắt: “Lưu Cường không Trịnh Hồng đòi 50 đồng tiền này, nhưng chị không thể ăn mệt như vậy được. Hiện tại tiểu đội trưởng Lữ đã trở lại, tôi muốn đi tìm tiểu đội trưởng Lữ đòi tiền này về.”

Cô ấy nhìn Khương Niệm, giọng nói mang theo âm mũi dày đặc: “Em cảm thấy có được không?”

Khương Niệm nhấp môi nhất thời không nói gì, cô suy nghĩ lấy tính cách Lưu Cường có khả năng sẽ không muốn lấy lại số tiền này. Nếu Từ Yến chạy tới chỗ tiểu đội trưởng Lữ đòi tiền, chỉ sợ Lưu Cường cố kị thể diện bản thân cùng với cố kị quan hệ vợ chồng của tiểu đội trưởng Lữ và Trịnh Hồng, sẽ không thừa nhận, lại nói Từ Yến bịa chuyện. Như vậy thì quá đúng ý Trịnh Hồng rồi.

Cuối cùng người chịu thiệt thòi vẫn là Từ Yến.

“Khương Niệm?”

Từ Yến thấy cô cúi đầu không nói gì, hô một tiếng.

Khương Niệm nâng mí mắt nhìn Từ Yến, nhớ tới trong sách viết kết cục của cô ấy. Sau khi ly hôn với Lưu Cường gả cho một lão ế vợ hơn cô ấy hai mươi tuổi. Còn kết cục của Lưu Cường thì trong sách không viết.

Cô không muốn để cho Từ Yến rơi vào kết cục trong sách. Ngẫm nghĩ quyết định giúp cô ấy phá vỡ kết cục bị viết trong sách.

Khương Niệm nói: “Em cảm thấy không được.”

Từ Yến mở to mắt: “Vì sao lại không được? Chẳng lẽ Trịnh Hồng còn không nhận hay sao? Cô ta dựa vào cái gì?!”

Khương Niệm trấn an nói: “Em có biện pháp này, chẳng những có thể khiến cho tiểu đội trưởng Lưu tự mình tìm Trịnh Hồng mở miệng đòi số tiền này. Còn có thể khiến cho tiểu đội trưởng Lưu từ nay về sau không còn bị Trịnh Hồng lừa gạt. Nhưng trước tiên phải làm những chuyện này, chị phải thật bình tĩnh.”

Từ Yến lập tức tò mò, vừa hưng phấn vừa kích động dịch mông ngồi lên mép giường hỏi: “Vậy em mau nói cho chị biết là biện pháp gì đi?”

Khương Niệm hướng về cô ấy ngoắc ngoắc ngón tay, Từ Yến sửng sốt, Khương Niệm chậc chậc nói: “Đưa lỗ tai lại đây.”

“À à.”

Từ Yến nghe lời đưa lỗ tai qua, nghe Khương Niệm ở bên tai nhỏ giọng nói mấy câu. Nghe xong giống như bị kích thích vậy, nhảy dựng lên đứng bên cửa sổ, hai hắt trừng tròn xoe, lắc đầu nói: “Không được!.”

Khương Niệm: ...

Miệng vết thương trên trán thình thịch từng cơn đau, cô nhíu nhíu mày, hít sâu hòa hoãn cơn đau, khuyên nhủ: “Việc nhỏ không nhịn thì làm hỏng chuyện lớn. Chị đã muốn Lưu Cường nghe lời, lại không muốn làm theo lời em nói, vậy thì em có nói thêm thì có ích gì?”

Từ Yến: ...

Cô ấy mím môi trầm mặc, lại giương mắt nhìn Khương Niệm, không xác định hỏi lại: “Thực sự có thể thành sao?”

Khương Niệm nhỏ tuổi hơn cô ấy, hơn nữa còn luôn sống ở nông thôn, lại hiểu biết hơn cô ấy nhiều.

Khương Niệm lấy cái cớ: “Em gả cho Đại Thành bốn năm, Đại Thành nằm liệt trên giường. Ngày nào em cũng chăm sóc anh ấy, cùng anh ấy nói chuyện. Anh ấy có kiến thức rộng, hiểu nhiều đạo lý lớn, nói nhiều em cũng học hỏi được một chút.”

Nói xong, vẻ mặt đau thương rũ mi xuống, làm như đang nhớ tới chồng mình.

Từ Yến áy náy cúi đầu. Thời điểm Hứa doanh trưởng ở trong bộ đội làm người rất tốt. Nếu như anh ta không bị liệt thì có lẽ hiện tại cũng đã là phó đoàn trưởng. Cuộc sống của Khương Niệm sẽ tốt hơn hiện tại rất nhiều. Ít nhất sẽ không bị người khác ở sau lưng chỉ chỏ nói là đồ quả phụ.

“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”

Phùng Mai bước vào phòng, thấy hai mắt Từ Yến hồng hồng, “Ai da” một tiếng: “Sao cô lại khóc?”

Từ Yến nói: “Còn không phải là bị Lưu Cường làm tức phát khóc.”

Nói xong hừ một tiếng, liền không vui nhắc đến Lưu Cường.

Phùng Mai có lòng muốn nói chuyện Lưu Cường trước mặt Từ Yến, nhưng lại nhớ tới lão Tống động một tí thì mắng cô ấy là óc heo, đừng có mà rảnh quá đi quản chuyện nhà người khác. Quản không được còn chọc một thân thị phi vào người.

Cô ấy dừng lại câu chuyện, bưng một chén nước đường đỏ trứng gà cho Khương Niệm, cười nói: “Tranh thủ uống lúc còn nóng, bồi bổ thêm thân mình, nhìn em gầy quá.”

“Cảm ơn chị Phùng.”

Khương Niệm đón lấy bát nước vùi đầu uống. Nước đường đỏ trứng gà ngọt ngào, trứng gà được đánh thành trứng hoa, có mùi tanh nhẹ của trứng. Đối với cô mà nói đây cũng không phải món ăn hiếm lạ nhưng đối với người ở niên đại này mà nói, rất khó có được.

Phùng Mai và Từ Yến nhìn cái miệng nhỏ của Khương Niệm từng ngụm từng ngụm uống nước đường đỏ trứng gà, khiến hai người đều thèm nuốt nước miếng.

Lúc Phùng Mai ở nhà nấu nước đường đỏ, có cho hai đứa nhỏ nhà mình mỗi đứa một chén, bản thân cô ấy chỉ lấy đũa chấm nếm thử vị ngọt. Lần trước phóđoànn Lục cho cô ấy đồ vật, cô ấy dùng vải bố bọc lại ôm chạy một đường về nhà, sợ ở trên đường gặp phải hai vợ chồng tiểu đội trưởng Lữ. Về đến nhà lập tức bỏ đồ vật khóa vào trong ngăn tủ, đến giữa trưa lão Tống về nhà thì nói cho anh ấy biết.

Lúc ấy lão Tống thở dài nói: “Tiểu tử Lục Duật này trong lòng vẫn bực hai vợ chồng Lữ Quốc Sinh.”

Phùng Mai liền hỏi: “Vậy mấy món đồ cậu ấy cho thì sao giờ?”

Đoàn trưởng Tống nói: “Lục Duật không xé rách da mặt với Lữ Quốc Sinh, việc này cứ bỏ qua như vậy đi. Mấy thứ này em cứ cất kĩ, nếu để cho hai vợ chồng Lữ Quốc Sinh biết đồ vật bọn họ đưa đi lại ở trong tay chúng ta, phỏng chừng Trịnh Hồng sẽ đến làm loạn.”

Phùng Mai nghe thấy có thể để lại đồ vật, nhanh nhảu gật đầu: “Anh cứ yên tâm đi, miệng em chặt lắm.

Đoàn trưởng Tống:...

Sao anh ta cứ có cảm giác không đáng tin thế nhỉ?

“Uống thế nào?”

Thấy Khương Niệm uống xong, Phùng Mai đón lấy chén Khương Niệm đưa tới. Khương Niệm nhẹ gật đầu: “Ngon lắm, cảm ơn chị Phùng.”

Phùng Mai và Từ Yến ngồi một lúc rồi về.

Khương Niệm năm ở trên giường đến tận buổi trưa, đến giờ ăn cơm mới dậy, đầu cũng không còn choáng váng như trước. Cô chậm rãi bước đi tới bên cạnh giếng múc nước rửa tay sạch sẽ rồi đi nhà bếp nấu cơm, tính toán bữa trưa hầm món canh gà nấu nấm. Nấm vẫn là do chị Phùng mang sang tặng, nói rằng nhà mẹ đẻ cô ấy mang đến.

Lục Duật đã băm gà và rửa sạch sẽ, cô chỉ cần ướp gia vị thật tốt cùng đồ nấu kèm, nhóm lửa lên là xong.

Khương Niệm cho thêm nước vào nồi, bỏ thịt gà vào vào trước, chừo nước sôi, dùng chiếc muỗng vớt bọt sủi bám ở thành nồi ra ngoài, cuối cùng mới bỏ gia vị vào đồ ăn, và nấm vào nồi.

Chờ làm xong tất cả, trên người Khương Niệm vã ra cả đống mồ hôi.

Cô bỏ thêm củi vào trong miệng lò để nó chậm rãi cháy, đỡ tường đi đến góc từng phía tây, lại từ phía tây đi tới đầu tường. Đại khái là đi quan sát phía trên mặt đất thế nào, tính toán chờ vết thương của cô tốt lên, trước hết sẽ trồng rau trên đất phần trăm, rồi lại đem đám đất to đầu tường phía tây của viện này xới hết.

Đầu Khương Niệm có có chút choáng váng, đỡ tường đứng nghỉ một lúc.

Bên ngoài lục tục truyền đến tiếng nói chuyện cùng tiếng bước chân, Phùng Mai ở sân bên cạnh lớn giọng hô to: “Hướng Đông, Hướng Hồng, cha mấy đứa đã về, ăn cơm thôi!.”

Giọng Phùng Mai vừa dứt, Lục Duật cũng từ cổng bước vào.

Anh vốn định trước tiên vào bếp lấy hộp đựng cơm tới nhà ăn tập thể lấy cơm, nhưng đi vào bếp thì đã thấy chị dâu nấu cơm xong cả. Mùi canh gà thơm nức mũi tràn ngập phòng bếp, củi cháy trong miệng lò nổ lép bép, canh gà trong nồi sôi sùng sục.

Nhưng không thấy bóng dáng Khương Niệm đâu.

Đầu cô còn đang bị thương, sáng nay đi đường còn phải đỡ tường, giữa trưa đã xuống bếp nấu cơm, Lục Duật sợ cô xảy ra chuyện không hay.

“Chị dâu.”

Anh vội bước ra sân, lập tức đi tới phòng ở của Khương Niệm, nhìn chăn đơn gấp chỉnh tề trên giường, vẫn không thấy được bóng dán cô.

Vẻ mặt Lục Duật nghiêm trọng, xoay người muốn chạy tới hướng nhà vệ sinh, thì nghe thấy từ góc tường phía tây truyền đến tiếng Khương Niệm.

“Tôi ở đây.”

Bước chân Lục Duật ngừng lại, quay đầu thì thấy Khương Niệm đứng dựa lưng vào bức tường phía tây. Trên người mặc quần áo màu nâu đất, tương tự với màu tường bùn, bện hai bím tóc, trên trán quấn băng gạc, vẻ mặt tái nhợt lộ ra trạng thái bệnh tật.

Bóng dáng nho nhỏ, không chú ý nhìn kĩ thực sự là... không thấy được.

Lục Duật: ...

Anh đi tới bên người Khương Niệm, thấy thái dương cô rịn lớp mồ hôi mỏng, vẻ mặt cũng không tốt lắm, vì thế nửa ngồi xổm trước mặt cô: “Tôi cõng cô về phòng.”

Lúc trước khi Khương Niệm xảy ra chuyện, anh không hề để tâm chuyện thân phận chị dâu em trai chồng, bế cô chạy tới bệnh viện. Hiện tại cô tỉnh táo, anh không thể lại lỗ mãng như vậy.

“Không cần không cần, tự tôi có thể đi được.”

Khương Niệm đưa tay đỡ tường, nhìn Lục Duật nửa ngồi xổm cũng không thấp hơn cô bao nhiêu, bả vai người đàn ông rộng lớn, lưng hơi cong cong. Vẫn kiên trì như cũ, dù cho cô có nói không cần, đối phương cũng không thay đổi đứng dậy.

Cô mím môi, chậm rãi vươn tay quàng quanh cổ Lục Duật, bàn tay ấm áp của người đàn ông vòng ra sau bắt lấy đầu gối của cô, cõng cô đứng dậy.

Trời mùa hè nóng bức, hai người đều mặc quần áo mỏng manh, hơn nữa trên người ai cũng có chút mồ hôi. Cánh tay Khương Niệm bám gần cổ Lục Duật, bàn tay Lục Duật chạm vào đầu gối đối phương cách một lớp vải dệt mỏng. Trong phút chốc, một loại cảm giác chưa từng có xông thẳng vào trí não Lục Duật.

Bước chân người đàn ông khựng lại, hơi thở cũng dồn dập vài phần.

Nhiệt độ cơ thể trên người Khương Niệm xuyên thấu qua quần áo tỏa ra, còn nóng hơn cả nắng nóng ban ngày. Thậm chí anh còn có thể cảm giác được luồng mềm mại trước ngực đối phương. Tim Lục Duật đập dồn dập, màu hồng lan dần lên vành tai. Anh bước nhanh tới đưới tàng cây, đặt Khương Niệm ngồi lên băng ghế, không nói lời nào vội vã vọt vào nhà bếp.

Khương Niệm sửng sốt, nhìn theo hướng cửa nhà bếp trỗng rỗng, còn tưởng rằng canh gà tràn ra ngoài.

Lục Duật ở trng nhà bếp tận năm sáu phút, mãi lúc sau mới ra ngoài.

Anh thấm ướt khăn lông đưa cho Khương Niệm, để cô lau mặt và cánh tay. Còn mình thì đi tới bên giếng, múc nước giếng lên, dùng nước lạnh rửa mặt rửa tay. Rửa xong lại đi vào bếp sắp mâm cơm. Toàn bộ hành trình đều không nhìn Khương Niệm một cái.

Khương Niệm buồn bực nhíu mày.

Hình như cô lại chọc cho Lục Duật tức giận thì phải?

Lục Duật bưng ra hai chén canh gà, lại cầm bốn cái bánh bắp và hai cái bánh bao trắng đặt lên bàn, cúi đầu nhìn canh gà trước mặt, cắn một ngụm abnhs bắp mới nói: “Mấy ngày nay đừng nấu cơm nữa, tôi tới nhà ăn lấy cơm, cô dưỡng thương cho tốt đã.”

Canh gà vừa mới ra nồi còn rất nóng, Khương Niệm thổi thổi, nhấp một ngụm nhỏ bên miệng bát, có chút nóng nhưng rất thơm.

Thấy Lục Duật nói vậy, cô nói: “Vết thương của tôi mỗi ngày lại tốt hơn hôm trước, nấu cơm không thành vấn đề.”

Thấy Lục Duật còn muốn kiên trì, Khương Niệm cúi đầu, siết chặt chiếc đũa trong ngón tay, buồn rầu nói: “Tôi muốn tìm chút việc cho mình làm, không muốn ngày nào cũng nằm ở trên giường.”

Lục Duật nâng ánh mắt nhìn vết thương trên đầu Khương Niệm, một lúc lâu sau mới trả lời: “Được.”

Ăn cơm xong, Lục Duật rửa nồi bát sạch sẽ xong thì về đơn vị.

Khương Niệm ngồi ở trong viện, tay cầm quạt tròn phe phẩy quạt gió. Cái này là hôm qua Lục Duật mang về cho cô.

Không nói chứ, quạt lên rất là mát mẻ.

Cô cần phải chậm rãi lên kế hoạch cho tương lai, việc trước mắt chính là dưỡng thương cho thật tốt sau đó trồng rau, lại đi Cũng Tiêu Xã cắt ít vải, làm ít quần áo cho bản thân và Lục Duật.

Bà nội đem sở học thêu thùa suốt đời đều dạy lại cho cô, việc may vá làm quần áo cô vẫn có thể làm được.

Bên ngoài sân viện truyền tới tiếng bước chân, Khương Niệm quay lại nhìn thì thấy Phùng Mai cầm ít rau giống đi vào. Rau giống đều được bọc bùn đất vào rễ, tươi tốt y hệt lúc cô vừa mới mua.

Phùng Mai đem cây giống đặt dưới bóng cây, nói: “Mấy hôm nay bận rộn thiếu chút nữa thì quên mất, rau giống lần trước em mua, chị sợ để trong nhà chết héo mất nên tự chủ trương mang về chăm sóc giúp em. Em nhìn xem chẳng mấy chốc đầu em hết đau là có thể mang rau tới đất phần trăm trồng xuống.”

Khương Niệm cười nói: “Cảm ơn chị Phùng.”

Phùng Mai đã quen với việc cô há miệng ngậm miệng đều nói lời cám ơn. Lôi kéo băng ghế ngồi vào bên cạnh cô, nhỏ giọng nói: “Vừa rồi lúc ăn cơm, chị có nghe lão Tống nói tiểu đội trưởng Lữ viết đơn đề nghị xin cấp trên sau này ở lại trong đội, lãnh đạo đã phê chuẩn.”

Chị ta lại hừ một tiếng: “Lần này tiểu đội trưởng Lữ ở nhà, xem Trịnh Hồng còn dám ra ngoài thông đồng với tiểu đội trưởng Lưu không?”

Phùng Mai nói xong thì đi, đến buổi chiều lại tới một chuyến nữa, hái được ba quả dưa leo và một ít đậu đũa trong đất phần trăm, đem bỏ lên bàn.

Đến khi trời sắp tối, đầu Khương Niệm đã không còn choáng nữa.

Cô tưới nước cho đám rau giống, dự định hai ngày tới đem đám rau giống này đi trồng, lại đến chợ mua thêm chút rau giống khác về.

Cơm chiều hôm nay tương đối đơn giản, canh gà còn thừa lại, cô nhào bột làm mấy cái bánh nướng hành, lại làm món dưa leo trộn. Sau khi làm xong Lục Duật cũng trở lại, người đàn ông đi tới giếng nước múc nước rửa mặt, rồi vào nhà bếp bưng mâm cơm chiều ra bàn nhỏ trong sân.

Trong viện mỗi hộ đều có một chiếc bóng đèn pha lê kiểu cũ, chỉ khi ăn cơm mới bật một chút. Bình thường rất nhiều người đều tiếc không bật lên, vì trong mắt bọn họ cho dù bật bóng đèn rất tiện lợi, nhưng lại tốn tiền hơn dầu hỏa rất nhiều.

Lục Duật uống một bát canh gà, nhìn thấy rau mầm giống dưới gốc cây, nói với Khương Niệm: “Chị dâu, ngày mai tôi ra ruộng trồng rau, không cần phải làm cơm trưa cho tôi, tôi ăn qua loa mấy cái bánh bắp là được.”

Nói xong lại uống một bát canh gà, ăn nốt chiếc bánh bắp cuối cùng.

Rồi đứng dậy thi dọn bát đũa, mang vào nhà bếp rửa.

Phong cách nói chuyện và làm việc sấm rền gió cuốn, không chút nào ướt át lề mề.

Khương Niệm: ...

Cô cảm giác hôm nay từ sau khi Lục Duật phát hiện cô ở góc tường phía tây, vẻ mặt đều không bình thường.

Hơn nữa khi nói chuyện với cô cũng không dám nhìn thẳng.

Khương Niệm không nghĩ ra được bản thân chỗ nào chọc Lục Duật.

Cô dựa vào gốc cây nhìn lên trăng tròn trên bầu trời, thỉnh thoảng lại nhìn về cửa sổ nhà bếp. Lục Duật cong lưng rửa bát rửa nồi, anh thaan cao chân dài, bệ bếp hiện tại thấp so với anh, chỉ cần duỗi cánh tay là có thể lau được góc chết của bệ bếp.

Không giống cô, mỗi lần lau dọn là phải kiễng gót chân.

Mùa hè trời nóng, hôm nay Khương Niệm lại ra một thân mồ hôi, trên người dinh dính khó chịu.

Lục Duật rửa bát xong nồi xong, lại nấu nước tắm cho Khương Niệm, xách theo thùng nước và bồn tắm đi vào phòng của cô. Tiếng nước đổ ào ào tè bên trong truyền ra, Khương Niệm cúi đầu nắm góc áo, góc áo nhăn dúm dó, là do bị cô nắm thời gian dài.

“Chị dâu.”

Khương Niệm nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn về phía Lục Duật đứng đối diện, chớp chớp mắt: “Hả?”

Lục Duật nói: “Nước đã ấm, tôi...” bốn chữ ‘đỡ cô vào nhà’ anh chưa nói ra miệng.

Nghĩ đến chuyện trưa nay khi cõng Khương Niệm cảm thấy không được tự nhiên, anh nhấp nhấp môi mỏng do dự, cuối cùng vẫn vương tay với Khương Niệm: “Tôi đỡ cô vào nhà.”

Anh vẫn lo lắng cô choáng váng mà té ngã.

Khương Niệm nhìn cánh tay duỗi ra trước mắt mình, nhìn ngược lên theo cánh tay thấy Lục Duật đang từ trên cao nhìn xuống cô, nhẹ nhàng lắc đầu: “Tự tôi có thể đi được.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc