Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 18: Đỏ Mặt 4

Cài Đặt

Chương 18: Đỏ Mặt 4

Khương Niệm hỏi xong mới cảm thấy không quá thích hợp, giống như đang tra hỏi Lục Duật vậy, nên lại giải thích thêm: “Tôi không có ý gì cả, chỉ là nghĩ chú đã đưa hết tiền cho tôi cất giữ, nếu như chú phải dùng tiền thì làm sao bây giờ? Hay là tôi đưa tiền lại cho chú nhá...”

Hình như nói vậy cũng không đúng thì phải.

Khương Niệm rối rắm nhíu mày, hiện không chỉ cảm thấy miệng vết thương đau mà ngay cả trong đầu cũng đau luôn.

Thấy Khương Niệm đang nói bỗng im lặng, lại tiếp tục cúi đầu nắm góc áo.

Ánh mắt Lục Duật dừng lại trên chiếc gáy trắng tinh của Khương Niệm, rồi nhanh chóng hạ tầm mắt tiếp tục thu dọn bát đũa: “Cô không cần phải lo lắng, tôi còn để lại chút tiền tiêu vặt. Số tiền lớn thì để chỗ chị giữ, nếu khi nào tôi cần sử dụng vào việc gì đó sẽ nói với cô.”

Khương Niệm thầm thở phào, càng cúi đầu thấp hơn: “Ừ.”

Lục Duật vào bếp rửa bát đũa nồi xoong, rửa xong lại ngồi trong sân chế biến chặt thịt gà. Khương Niệm ngồi dưới bóng cây trong sân đón từng cơn gió thoảng qua, nhìn từng góc của viện nhỏ này, trong lòng lên kế hoạch trồng rau ở chỗ nào.

Bản thân mình muốn trồng rau thì phải tiêu tốn một số tiền, hiện tại cô ăn mặc tiêu dùng đều là tiền của Lục Duật, trong lòng cũng cảm thấy băn khoăn. Tuy rằng cô là chị dâu của anh, nhưng không thể mãi ăn vạ Lục Duật được, xét đến cùng vẫn cần phải tìm một công việc để nuôi sống chính mình. Cũng để lúc tương lai Lục Duật có cưới vợ, có gia đình riêng của mình, cô lại không thể da mặt dày tiếp tục sống bám anh được.

Ánh mắt Khương Niệm hoảng hốt đảo loạn, đầu óc xoay chuyển, cuối cùng tầm mắt ở Lục Duật đang ngồi xổm bên cạnh giếng.

Người đàn ông ngồi nghiêng với tầm mắt cô, tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ, tia sáng dừng trên ngũ quan góc cạnh rõ ràng. Anh đổ chậu nước, lại múc thêm nửa bồn nước giếng mới, khi bưng chậu tráng men đứng dậy, quay đầu nhìn về phía cô.

Bất thình lình ánh mắt hai người chạm nhau.

Khương Niệm sửng sốt một chút mới phản ứng lại được, giống như đang nhìn trộm mà bị người ta bắt được vậy, vội xấu hổ cúi đầu nhìn giày vải màu đen trên chân. Trên giày vải còn có miếng vá nho nhỏ, cái này đã là đôi giày đẹp nhất mà nguyên chủ có thể dùng để đi ra bên ngoài.

“Chị dâu.”

Giọng nói của Lục Duật vọng đến từ phía đối diện.

Khương Niệm mím môi, chậm chạp ngẩng đầu nhìn sang, Lục Duật đứng bên cạnh giếng, lộ ra đôi mắt trấn an cười với cô: “Nhà này chỉ có hai người chúng ta, cô ở trước mặt tôi không cần phải câu nệ.”

Rốt cuộc về sau cô sẽ cắm rễ ở chỗ này, nếu như cứ mãi giả làm theo tính nết nguyên chủ thì sớm muộn gì cũng có ngày lộ ra dấu vết trước mặt Lục Duật.

Còn nếu anh đã nói như thế, vậy thì cô sẽ theo lời Lục Duật mà chậm rãi “thay đổi.”

Lục Duật bận rộn xong thì đi tới đơn vị, trước khi đi còn sang nhà bên cạnh nhờ Phùng Mai để ý chăm sóc Khương Niệm.

Trong phòng.

Khương Niệm nằm ở trên giường, trong miệng ngậm viên kẹo sữa, hai tay gối sau đầu, nhìn vào không trung xanh thẳm đến xuất thần.

Kỳ thật là đang cân nhắc trong lòng xem bản thân có thể làm cái gì để kiếm tiền.

Bên ngoài sân truyền tới tiếng bước chân, Khương Niệm nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng. Cửa ngược ánh sáng, người đi tới phản sáng không thấy rõ mặt. Cô đang muốn hỏi là ai, người ở bên ngoài lê tiếng trước một bước: “Chị có thể tiến vào chứ?”

Là giọng của Từ Yến.

Khương Niệm không ngờ cô ấy lại tới tìm cô lần nữa, vì thế ngồi dựa vào đầu giường nói: “Tiến vào ngồi đi.”

Từ Yến đi vào trong phòng, ngồi lên chiếc ghế nhỏ kê gần giường, ngước mắt nhìn băng gạc quấn trên đầu Khương Niệm, quan tâm hỏi: “Đầu còn đau không?”

Khương Niệm cười nói: “Còn đau một chút thôi, qua mấy ngày nữa thì tốt rồi.”

Đối với việc này cô có thể đoán được.

Dù sao trước lạ sau quen mà.

Từ Yến không nói gì, chỉ ngồi yên lặng, trong phòng bắt đầu rơi vào trầm mặc xấu hổ. Nhưng Từ Yến xấu hổ hay không Khương Niệm không biết, dù sao cô cảm hấy hai người chỉ ngồi yên nhìn nhau không nói lời nào quá xấu hổ rồi.

Kừ thực trước kia Từ Yến rất rộng rãi, mấy năm đầu gả cho Lưu doanh trưởng cũng rất hạnh phúc, thấy ai cũng tủm tỉm cười. Cho đến tận hai năm trước Trịnh Hồng vào khu người nhà thì tất cả đều thay đổi. Trong nhà ba ngày hai bữa sẽ bộc phát chuyện vợ chồng khắc khẩ, Từ Yến cũng dần dần không thích nói chuyện.

Hơn nữa, dưới sự dẫn dắt của Trịnh Hồng, khiến cho rất nhiều quân tẩu đều cho rằng Từ Yến là người gây rối vô cớ, là người phụ nữ đanh đá không biết quan tâm xung quanh. Điều này dẫn tới mấy năm nay Từ Yến không có bạn bè, ngày ngày chỉ có một mình với hai đứa trẻ quanh quẩn trong nhà, cũng biến thành trầm mặc ít lời.

Vì thế, cô phá vỡ trầm mặc trước: “Nghe chị Phùng nói chị cũng tới bệnh việxêmm em à?”

Khương Niệm thấy bản thân biết rõ còn cố tình hỏi, nhưng dù sao cũng phải có đề tài mà nói.

Từ Yến thở phào trong lòng, nhẹ nhàng gật đầu: “Chị muốn xem thương thế của em thế nào.”

Nói xong dừng lại một chút, lại nói nhỏ một câu: “Em đừng làm việc ngốc nữa, nếu như em thực sự... không còn, vậy thì đúng ý Trịnh Hồng. Em cần phải sống thật tốt, tức chết cô ta.”

Nhắc tới Trịnh Hồng, Từ Yến như mở ra máy hát, nói rất nhiều chuyện mấy năm nay Trịnh Hồng quấn lấy Lưu Cường như thế nào. Nói xong lời cuối thì lau nước mắt, oán trách Lưu Cường không phải người chồng tốt, ăn trong chén nhìn trong nồi. Mấy năm nay không chỉ có lỗi với cô ấy, còn đối xử không tốt với hai đứa con trai.

Tiền lương mấy năm trước anh ta kiếm được đều gửi về nhà một ít, dư lại đưa cô ấy bảo quản, cô ấy cũng sẽ gửi cho nhà mẹ đẻ một ít, tuy rằng không nhiều lắm nhưng là chút tâm ý. Nhưng mấy năm nay anh ta đứt quãng trợ cấp cho Trịnh Hồng vay tiền, tính toán tổng thể cũng khoảng 50 đồng tiền, Lưu Cường lại gửi thêm tiền về nhà nhà. Cho nên cuối cùng tiền đến tay cô ấy chẳng còn lại bao nhiêu, cũng khoảng hai năm rồi cô ấy không tiếp tế nhà mẹ đẻ.

Không chỉ như thế, hai người con trai ăn uống cũng không tốt bằng nhà Trịnh Hồng.

Nghĩ tới chuyện chồng cô ấy biến tướng nuôi dưỡng hai mẹ con Trịnh Hồng, trong lòng Từ Yến nén giận, nói ra rồi chỉ thấy ngực đau thắt, nước mắt lại trào ra.

Khương Niệm: ...

Hiện tại cô chỉ cần nghĩ tới người như Lưu Cường là thấy ghê tởm.

Nói dễ nghe là anh ta không bỏ được mặt mũi của đàn ông, không tiện từ chối Trịnh Hồng mở miệng xin hỗ trợ. Nói khó nghe chính là đang hưởng thụ cảnh người phụ nữ từng từ bỏ anh ta quay lại xin anh ta trợ giúp. Thỏa mãn lòng hư vinh và lòng tự trọng đàn ông của anh ta mà thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc