Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 17: Đỏ Mặt 3

Cài Đặt

Chương 17: Đỏ Mặt 3

Lật kiểm tra mí mắt của Khương Niệm, lại kiểm tra các trạng thái khác của cô. Lục Duật đứng ở mép giường, nhìn Khương Niệm nằm trên giường bệnh vẫn bất tỉnh nhân sự như cũ, trong lòng vừa phức tạp lại khó chịu. Thấy chủ nhiệm Vương kiểm tra xong, anh mới ách tiếng nói hỏi: “Bác sĩ, chị dâu tôi, cô ấy... thế nào?”

Chủ nhiệm Vương nhẹ nhàng thở ra, cả đêm không ngủ, sắc mặt có chút tiều tụy: “Tình huống của cô ấy đã ổn định lại, có lẽ lát nữa sẽ tỉnh.”

Nói xong không nhịn được mà ngáp một cái, lại nói: “Cậu tốt nhất là nên làm công tác tư tưởng cho chị dâu cậu thật tốt, không được để cho cô ấy lại làm chuyện dại dột.”

Nghe thấy Khương Niệm đã thoát ly được nguy hiểm, tảng đá trong lòng Lục Duật cuối cùng cũng rơi xuống, anh gật đầu: “Ừ.”

Chủ nhiệm Vương đi rồi, Lục Duật ngồi ở mép giường nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Khương Niệm đến thất thần.

Chị dâu chưa từng có nhẹ nhàng vui sướng giống như ngày hôm qua. Anh chỉ nhận ra chị dâu khác thường, lại không ngờ tới cô có thể làm ra chuyện ngốc nghếch như vậy.

Qua khoảng nửa giờ, người nằm trên giường bệnh có xu thế dần dần tỉnh lại.

Hàng mi Khương Niệm run rẩy, cô cảm thấy đau đầu khủng khiếp, còn cảm thấy choáng váng buồn nôn. Hơn nữa, nằm ở trên giường còn có cảm giác trời đất quay cuồng. Cô khó chịu mở to hai mắt, còn chưa kịp nhìn rõ xem mình đang ở chỗ nào đã nghe thấy bên tai truyền đến âm thanh quen thộc.

“Chị dâu...”

Giọng nói trầm ấm, mang theo chút khàn khàn.

Khương Niệm chậm chạp quay đầu sang hướng âm thanh, giật mình hoảng sợ nhìn thấy Lục Duật đang ngồi cạnh mép giường.

Lục Duật từ trước bất luận là đứng nghiêm hay ngồi lưng eo đều thẳng tắp, vậy mà giờ phút này lưng còng xuống, gương mặt anh tuấn hiện nét tiều tụy. Một vòng quanh miệng cũng đã mọc ra một tầng ria đậm màu. Đáy mắt càng dày đặc tơ máu, giống hệt với cảnh tối qua cô mơ hồ nhìn thấy.

Lục Duật không trách gì cô, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Còn thấy chỗ nào không thoải mái không? Tôi gọi chủ nhiệm Vương lại đây kiểm tra.”

Khương Niệm nói: “Không sao.”

Ngoại trừ miệng vết thương trên đâu truyền đến cơn đau, còn có chút ít choáng váng và buồn nôn thì mọi thư đều ổn. Có lẽ cô đập đầu vào tường gây chấn động não.

Ánh mắt cô dạo một vòng, sau đó mất mát rũ mắt xuống, lại nhớ tới cảnh tượng khi ý thức mơ hồ tối hôm qua. Có ngốc mấy cũng hiểu rõ thân thể cô ở thế giới hiện thực đã chết, cô vĩnh viễn sẽ lưu lại nơi này, lấy thân phận của một Khương Niệm khác mà sống tiếp.

Nghĩ đến đây Khương Niệm không khỏi có chút khó chịu.

Nhưng cũng may cô đã dần thích ứng với cuộc sống nơi này, ít nhất ở bên này cô còn có người như Lục Duật để dựa vào. Về sau cũng không cần phải chấp nhất đi theo cốt truyện. Chuyện tình yêu của Lục Duật và Tôn Oánh có thành hay hỏng cũng không liên quan đến cô.

Từ nay về sau, khu tập thể chính là nhà của cô.

Khương Niệm giương mắt nhìn về Lục Duật đang ngồi ở mép giường, thấy ánh mắt anh còn đang dừng trên người cô, nên do dự một lúc mới nói: “Tôi xin lỗi, đã làm chú phải lo lắng rồi.”

Lục Duật nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên đầu Khương Niệm: “Về sau đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa, tuy rằng anh cả đã đi rồi nhưng nhà này vẫn còn có tôi. Chỉ cần tôi còn ở một ngày sẽ không để chị bị bắt nạt, chị muốn làm cái gì thì làm cái đó. Không cần phải để ý người khác nói gì bàn luận gì, chỉ cần chị vui vẻ là được.”

Trong lòng Khương Niệm ấm áp, biết Lục Duật thực lòng muốn tốt cho cô, đối xử với cô như thân nhân ruột thịt.

Trời dần sáng, người trong bệnh viện cũng nhiều lên.

Chủ nhiệm Vương đến khám lại cho Khương Niệm, yêu cầu cô nằm viện hai đến ba ngày để theo dõi, nếu không có vấn đề gì lớn thì có thể xuất viện. Chân trước chủ nhiệm Vương vừa đi, chân sau Phùng Mai đã mang theo hộp nhôm đựng cơm xuất hiện.

Vào trong phòng bệnh, thấy Khương Niệm đang mở to hai mắt thì tức khắc chụp đùi hô to: “Ôi trời ơi, em muốn hù chết người à!”

Lục Duật đứng lên: “Chị Phùng, chị đến rồi thì ở cùng với chị dâu tôi, tôi đi rửa mặt một cái.”

Phùng Mai nói: “Đi đi.”

Lại quay sang nói với Khương Niệm: “Em nhìn xem, tối hôm qua phó đoàn Lục vẫn luôn ôm lấy em chạy từ khu người nhà tới bệnh viện. Là đàn ông mà hai mắt đỏ hoe, em nói xem bản thân luẩn quẩn điều gì trong lòng? Em cũng không nghĩ xem nếu như em thực sự xảy ra chuyện gì, người đắc ý nhất chính là ai hả?”

Nói một cái là hiểu.

Nhưng Khương Niệm không nghe được gì khác, cô chỉ nghe được Phùng Mai nói Lục Duật ôm cô chạy một đường.

Nhìn thấy đáy mắt Lục Duật đỏ ngầu tơ máu cùng râu mọc lún phún là biết rõ cả đêm anh không ngủ. Cô nhìn về phía Lục Duật đang đi tới cửa phòng bệnh, không biết là nói cho Phùng Mai hay Lục Duật nghe.

“Về sau tôi sẽ không làm chuyện ngốc nghếch nữa.”

Phùng Mai cười nói: “Nghĩ thông suốt là được.”

Lục Duật đi ra khỏi phòng bệnh, đôi môi mỏng mím chặt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười rất nhẹ.

.

Bữa sáng là do Phùng Mai mang tới, lúc này Khương Niệm đã đỡ hơn nhiều, được Phùng Mai đỡ ngồi dậy dựa lưng vào chăn, cô hỏi: “Chị tới đây, còn hai đứa nhỏ ai trông?”

Phùng Mai đưa chiếc đũa cho Khương Niệm: “Từ Yến trông cho chị.”

Nhắc tới Từ Yến, chị ta lại nhớ tới việc tối qua, nói với Khương Niệm: “Tối qua em đi bệnh viện, chị muốn chạy tới xem em thế nào, không ngờ Từ Yến cũng tới.”

Khương Niệm uống một ngụm cháo, nghe thấy vậy kinh ngạc.

Phùng Mai cười nói: “Chị cũng không ngờ cô ấy cũng đi, tuy rằng là do Lưu Cường kêu cô ấy tới, nhưng dù sao cô ấy cũng phải đồng ý mới được.”

“Phó đoàn Lục.”

Bên ngoài phòng bệnh truyền tới giọng nói của Lữ Quốc Sinh, Khương Niệm quay đầu lại nhìn, nhìn thấy đầu tiên là Lục Duật, anh vừa mới đi rửa mặt về, sự mệt mỏi giữa hai chân mày đã giảm bớt. Râu lún phún trên mặt càng làm cho gương mặt thanh lãnh trước đây thêm vài phần hoang dã. Trên người mặc quân phục màu xanh lục, sống lưng lúc nãy hơi cong cong bây giờ đã đứng thẳng tắp.

Anh đi tới trước giường bệnh, thấy Khương Niệm đã có thể ngồi dậy ăn cơm, trong lòng thở phào.

Lữ Quốc Sinh cùng Trịnh Hồng dẫn theo con trai là Lữ Chí Quân đi vào phòng bệnh. Trịnh Hồng nắm tay Lữ Chí Quân, cúi đầu không hề nhìn Khương Niệm nằm trên giường bệnh. Lữ Chí Quân ở một bên kêu: “Mẹ, mẹ bóp tay con đau quá.”

“Mẹ bóp con lúc nào?!”

Ngón tay Trịnh Hồng nới lỏng, trừng mắt liếc thằng nhóc một cái, có chết cũng không thừa nhận bởi vì cô ta vừa rồi kìm nén tức giận mà không cẩn thận siết chặt tay.”

Lữ Chí Quân ủy khuất bẹp miệng, muốn rút tay ra, kết quả lại bị Trịnh Hồng trừng cho một cái, chỉ có thể từ bỏ giãy dụa, mở to mắt nhìn về phía bánh hạch đào, đường đỏ cùng trứng gà cha nó cầm trong tay. Đều là thứ nó thích ăn đáng tiếc không phải mua cho nó.

Phùng Mai cười lạnh một tiếng, hiện tại nhìn thấy Trịnh Hồng là đã thấy không vừa mắt.

Đặc biệt là buổi tối hôm qua lúc đi ngủ, cô ấy và lão Tống nói về những việc Trịnh Hồng đã làm, nói rằng cô ấy bị mỡ heo che mắt vậy mà có thể cảm thấy Trịnh Hồng đáng thương, cảm thấy Từ Yến không biết cư xử. Lão Tống nghiêng mặt liếc xéo cô ấy một cái, nói cô ấy không chỉ bị mỡ heo che mắt, mà vẫn là óc heo, đến bây giờ mới nhìn ra.

Lữ Quốc Sinh đem đồ vật đặt lên bàn gỗ nhỏ bên cạnh giường bệnh, nhìn về phía Lục Duật, lại nhìn về phía Khương Niệm đang cúi đầu: “Chị dâu phó đoàn Lục, trước tiên cho tôi gửi lời xin lỗi đến cô, là do tôi không quản lý tốt vợ mình, để cho cô ấy nói lời đả thương người trước mặt quân tẩu khác. Tôi và Trịnh Hồng mang mấy thứ đồ bổ này gọi là có chút tâm ý, xin cô bớt giận, đừng chấp nhặt với Trịnh Hồng.”

Nói xong anh ta nhìn sang Trịnh Hồng, ánh mắt ý bảo cô ta tới đây xin lỗi.

Trịnh Hồng ngẩng đầu nhấp môi, thấy Lữ Quốc Sinh nhíu chặt mày, sợ hãi hắn ta tức giận đưa cô ta về nhà mẹ đẻ. Vì thế tiến lên phía trước hai bước, nhìn vào Khương Niệm, tự thuật lại lời Lữ Quốc Sinh bắt cô ta nói lúc trước khi đến đây lặp lại một lần.

“Đồng chí Khương Niệm, tôi xin lỗi vì lời nói ngày hôm đó đã làm tổn thương đến cô. Về sau tôi sẽ không dùng những lời nói như vậy để tổn thương cô nữa.”

Nói xong, Lữ Quốc Sinh ở phía sau lưng Trịnh Hồng nhẹ đẩy cô ta một cái, Trịnh Hồng siết chặt ngón tay, do dự một lúc lâu mới cúi người trước Khương Niệm: “Đồng chí Khương Niệm, rất xin lỗi, mong cô tha thứ cho tôi.”

Ánh mắt Lục Duật lạnh nhạt nhìn Trịnh Hồng, rồi rời tầm mắt nhìn sang phía Khương Niệm, thấy đôi tay cô cầm hộp cơm cúi đầu giống như cũ. Dường như lại đem bản thân giấu vào trong góc mà người khác không thể nào nhìn tới được, chỉ yên tĩnh ngồi ở đó không nói lời nào.

Anh cũng không nói chuyện, im lặng chờ đợi.

Không khí trong phòng bệnh lập tức trở lên yên tĩnh. Lữ Quốc Sinh lo lắng nhăn chặt lông mày, hắn ta lo sợ chị dâu phó đoàn Lục không tha thứ cho Trịnh Hồng, lại đem chuyện này làm ầm ĩ tới chỗ chính ủy.

Trịnh Hồng cúi đầu, mí mắt che giấu không kiên nhẫn trong đáy mắt. Không rõ đồ quả phụ này làm ra vẻ cái gì? Cô ta đều đã xin lỗi rồi, cũng đã làm kiểm điểm trước mặt toàn bộ mọi người, còn muốn như thế nào nữa?

Cô ta sao có thể giả vờ giả vịt đến như vậy chứ? Sức mạnh lúc trước kích thích cô ta đi đâu mất rồi?

Phùng Mai phá vỡ cục diện xấu hổ, nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay khác không cắm kim truyền của Khương Niệm: “Tiểu đội trưởng Lữ mang theo nhiều đồ tới xin lỗi như vậy, hơn nữa anh ta cũng đã nói sau này sẽ quản lý tốt vợ của mình. Theo chị thấy, việc này coi như bỏ qua đi.”

Dù sao cũng thuộc một đơn vị, ở cũng gần nhau. Mọi người ngẩng đầu không thấy cúi mặt thấy, nếu làm ầm ĩ tiếp thì đối với ai cũng không tốt.

Kỳ thật Khương Niệm chính là chờ Phùng Mai nói những lời này. Cô nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Vậy thì nghe lời chị dâu Phùng.”

Cô nói như vậy cũng coi như biến tướng cho Phùng Mai mặt mũi, dù sao sau này cô cũng phải sống ở chỗ này.

Lữ Quốc Sinh cảm kích nhìn Phùng Mai, nháy mắt chị ta ngồi thẳng tắp, trong lòng có chút đắc ý nho nhỏ.

... nhìn xem, vẫn là lời nói của tôi có trọng lượng chứ?

Ba người trong nhà Lữ Quốc Sinh đi rồi, Phùng Mai nói với Lục Duật: “Tôi mang cho cậu mấy cái bánh bột bắp, cậu ăn tậm lót dạ trước.”

Nói rồi đưa tay vào túi lấy ra đĩa bánh bột bắp đưa qua, Lục Duật đưa tay đón lấy, cười nói: “Cám ơn chị dâu Phùng.”

Phùng Mai cười nói: “Có gì đâu mà cám ơn.”

Lục Duật ngồi ở một giường bệnh không người khác há miệng to ăn bánh, Phùng Mai đổ cho anh một cốc tráng men đựng nước đưa tơi: “Ăn từ từ, đừng nghẹn.”

“Ai là Khương Niệm?”

Từ bên ngoài phòng bệnh một người hộ sĩ đi vào, Khương Niệm nghe giọng nói có chút quen thuộc. Ngẩng đầu nhìn lên thấy người tiến vào đúng là nữ chính Tôn Oánh trong tiểu thuyết. Có lẽ trước khi đâm tường cô còn nghĩ cách tác hợp cô ta và Lục Duật. Nhưng hiện tại cô không còn động lực làm điều đó, dù sao cô cũng không thể về được.

Hơn nữa, xem thái độ của Lục Duật, giống như thực sự không có cảm giác với Tôn Oánh.

Khương Niệm nói: “Là tôi.”

Tôn Oánh nhìn thấy Khương Niệm thì sửng sốt, ánh mắt dừng lại trên trán cô một chút, không rõ đầu cô tại sao lại bị thương. Cô ta đổi thuốc cho Khương Niệm, lúc xoay người rời đi thấy được Lục Duật ngồi ở giường bên cạnh uống nước.

Anh rũ mắt nhìn ly tráng men trong tay, mặc một thân quân phục ngồi ở chỗ đó, giống y hệt người trong giấc mộng tối qua cô ta mơ thấy. Nhưng cảnh tượng trong mộng chính là cô ta cùng người đàn ông xa lạ này ngồi đối diện trên xe lửa. Quân phục giống nhau, dáng người ngồi cũng y đúc.

Buổi sáng cô ta tỉnh lại.

Nghĩ mãi không ra vì cái gì sẽ mơ thấy người đàn ông mới chỉ gặp một lần.

“Oánh Oánh, chủ nhiệm Vương gọi em.”

Tiếng Ngô Hữu Sơn từ ngoài truyền vào.

“Tới ngay.”

Tôn Oánh nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh.

Phùng Mai ngồi một lúc, nói chuyện phiếm với Khương Niệm, sau đó đứng dậy rời đi.

Lục Duật mang toàn bộ đồ Lữ Quốc Sinh đem tới đều đưa cho Phùng Mai. Phùng Mai hoảng sợ, tuy rằng chị ta cũng thèm, cũng muốn nhận lấy cho hai con trai ăn, nhưng sẽ không biết xấu hổ mà đi lấy đồ vật của người khác.

Vội vã đi nhanh ra khỏi phòng bệnh, xua tay nói: “Không cần không cần, để lại bồi bổ cho chị dâu cậu.”

“Chị dâu Phùng.”

Lục Duật bước lên trước chặn đường đi của Phùng Mai, đem đồ vật nhét vào tay chị ta: “Trịnh Hồng đưa, chị cầm hết đi. Đồ bồi bổ của chị dâu tôi sẽ tự mua.”

Không chỉ có Phùng Mai kinh ngạc mà ngay cả Khương Niệm cũng không ngờ.

Khương Niệm nhìn sườn mặt góc cạnh rõ ràng của Lục Duật. Người đàn ông không chút biểu cảm đem toàn bộ đồ vật Lữ Quốc Sinh mang tới đều đưa cho Phùng Mai.

Cô vội nhanh chóng cúi đầu mím môi nhịn cười.

Không ngờ tới Lục Duật lại hẹp hòi như vậy.

Cười rộ lên rất xinh đẹp.

.

Chuyện Khương Niệm đập đầu vào tường tự sát ngày hôm sau truyền khắp toàn bộ khu người nhà. Nhóm quân tẩu đều ngầm nói Trịnh Hồng là muốn ép chết chị dâu Lục phó đoàn.

Có người phụ nữ nào nguyện ý thành quả phụ?

Lại có người phụ nữ nào thích chồng mình chết sớm chứ?

Khương Niệm nằm ở bệnh viện ba ngày, buổi sáng ngày thứ tư đoàn trưởng Tống kêu Chu Tuấn tới quân khu mượn xe chạy tới bệnh viện đón Lục Duật và Khương Niệm trở về.

Lần đâm tường này còn ác liệt hơn so với nguyên chủ. Sau khi hai chân Khương Niệm chạm đất, cảm giác đầu có chút choáng váng. Cô đỡ lấy mép giường và bàn gỗ nhỏ bên cạnh hoãn hoãn lại. Buổi chiều ngày đầu tiên Lục Duật quay về nhà một chuyến lấy quần áo sạch sẽ và dụng cụ vệ sinh cá nhân của Khương Niệm đều mang đến. Anh đem toàn bộ những thứ này thu dọn bỏ vào túi vải, quay người thì thấy Khương Niệm đang đỡ cái bàn.

Đưa túi đồ cho Chu Tuấn, anh đi tới nửa ngồi xổm trước mặt Khương Niệm: “Chị dâu, tôi cõng chị.”

Nhìn thân hình Lục Duật bỗng nhiên xuất hiện trước mắt, Khương Niệm ngẩn ra.

Anh rất cao, cho dù ngồi xổm xuống cũng không thấp hơn cô bao nhiêu.

Khương Niệm đem tay chống trên bàn đặt lên bả vai rộng lớn của Lục Duật, bò lên lưng anh. Hai tay Lục Duật móc vào bên dưới đầu gối Khương Niệm cõng cô lên. Cô rất nhẹ, đối với anh mà nói như không có tí trọng lượng nào.

Lần về nhà sớm kia, khi ôm Khương Niệm về phòng đã biết cô rất nhẹ. Tối hôm qua ôm cô vội chạy một đường cũng không cảm giác thấy nặng bao nhiêu.

Có lẽ anh nên mua thêm nhiều đồ ngon để bồi bổ cho cô.

Ra khỏi bệnh viện, Lục Duật đặt Khương Niệm vào chỗ ngồi, kêu Chu Tuấn lái xe ngừng ở trước cửa trạm thực phẩm và Cung Tiêu Xã một chút, anh xuống xe mua cả đống đồ vật mang lên. Khương Niệm nhìn thoáng qua co đường đỏ, trứng gà, bánh quy bơ, còn có hai cái kẹo chocolate đóng gói kiểu cũ, mua một con gà từ trạm thực phẩm.

Khương Niệm: ...

Đây là tính nuôi cô thành heo?

Chu Tuấn cũng bị đám đồ Lục Duật mua về dọa một trận, phải biết rằng những thứ Lục phó đoàn mua đây bằng cả một tháng lương đội trưởng của cậu ta.

Mà mua sắm nhiều như vậy, tiền lương một tháng của Lục phó đoàn cũng không còn mấy.

Lục phó đoàn đối với chị dâu của mình thật là... chiều chuộng.

Về đến viện người nhà, Lục Duật cõng Khương Niệm vào trong nhà, Chu Tuấn hỗ trợ xách đồ vật để vào nhà bếp. Sau khi cất cẩn thận thì nói với Lục Duật: “Phó đoàn Lục, tôi đi quân khu trả xe.”

Lục Duật nói: “Ừ, cảm ơn.”

Chu Tuấn cười gãi gãi đầu rời đi.

Lúc này mọi người vừa mới ăn xong bữa sáng, đều nhàn rỗi không có việc gì làm, ở bên ngoài nói chuyện phiếm. Một nhóm quân tẩu tụ lại nhìn thấy Chu Tuấn lái xe mượn từ quân khu rời đi, đều biết chị dâu phó đoàn Lục xuất viện.

Phùng Mai biết hôm nay Khương Niệm xuất viện, sáng sớm đã làm xong bữa sáng. Thấy bọn họ trở về liền để cho hai người con trai đi cùng mình bưng đồ ăn tới nhà Lục Duật. Đặt đồ ăn lên bàn, đi thẳng vào gian nhà đầu tiên ở hướng đông.

“Khương Niệm, cảm thấy thế nào rồi? Đầu đã đỡ hơn chưa?”

Phùng Mai dẫn hai người con trai đi vào, Khương Niệm khẽ gật đầu: “Khá hơn nhiều.”

Cô nhìn về phía hai đứa nhỏ đứng trái phải bên người Phùng Mai, mắt nhỏ híp lại. Đứa lớn yên lặng đứng bên cạnh, còn đưá nhỏ thì thường thường trốn sau người Phùng Mai, thấy Khương Niệm nhìn về phía mình thì ngượng ngùng cúi đầu.

Trong lòng Khương Niệm hơi nhói, hiện tại hai đứa nhỏ thiên chân vui sướng, nhưng sau khi Tống đoàn trưởng chết chỉ còn lại một mình Phùng Mai mang theo hai đứa bé, bị nhà chồng ghét bỏ, nhà mẹ đẻ không cần. Cô mơ hồ nhớ rằng trong sách có nhắc tới khi nam chính đi thăm ba mẹ con Phùng Mai, hai đứa bé đói gầy trơ cả xương. Cậu con trai út Tống Hướng Hồng phát sốt không có tiền khám bệnh mà từ người bình thường biến thành kẻ ngốc.

Từ sau khi cô đi tới nơi này, chị Phùng đối với cô rất tốt, khắp nơi vì cô suy nghĩ.

Mà hiện tại cô không trở về được, cũng không cần phải quản vấn đề cốt truyện có lệch khỏi quỹ đạo hay không. Nên cô muốn một nhà Tống đoàn trưởng tránh khỏi tai bay vạ gió này.

“Khá hơn nhiều là được, về sau đừng làm chuyện ngốc nữa.”

Phùng Mai lại nhìn hai đứa con đứng bên người, vỗ nhẹ vào gáy hai đứa: “Ngây ngốc gì chứ? Chào thím đi.”

Tống Hướng Đông hô: “Thím.”

Tống Hướng Hồng bám lấy góc áo Phùng Mai, trốn ở phía sau chị ta, thò đầu ra đỏ mặt hô nhỏ: “Thím.”

Mẹ nói hiện tại bánh hạch đào bọn họ ăn và đường đỏ bọn họ uống, còn có cả trứng gà đều là từ người thím tốt bụng này. Ánh mắt hai đứa nhóc nhìn Khương Niệm cũng nhiều thêm loại cảm giác thân thiết.

Khương Niệm cười lên tiếng, hỏi Phùng Mai: “Chị Phùng, cháu lớn đã đi học rồi chứ?”

Phùng Mai nói: “Tháng 9 thì bắt đầu, nhưng mà trong đơn vị chúng ta không có trường học, phải tới thôn bên cạnh học.”

Phùng Mai nói chuyện một lúc rồi mang theo hai đứa nhỏ rời đi.

Khương Niệm đứng dậy đỡ tường đi đến cửa phòng, trước mắt bỗng có một bàn tay thon dài duỗi tới, đúng mực đỡ lấy cánh tay của cô.

“Tôi đỡ cô.”

Vốn dĩ Khương Niệm muốn nói lời từ chối, nhưng đầu cô vẫn còn choáng váng, nên không dám cậy mạnh, được Lục Duật đỡ ngồi vào chiếc ghế nhỏ trong sân.

Phùng Mai xào hai món ăn, một món là khoai tây xào, một món là cà tím xào, trong mâm để bốn cái bánh bao trắng. Ánh mắt Lục Duật dừng lại trên bánh bao trắng, anh hiểu rõ đây là chị Phùng dùng biện pháp này để cảm ơn anh.

Anh chẳng qua chỉ là mượn hoa hiến phật mà thôi.

Sáng nay, Khương Niệm ăn uống thấy thật ngon miệng, có lẽ là do quyết định sẽ sống cả đời ở đây, hoài niệm trong lòng đã tan biến. Cô ăn nửa cái bánh bao trắng, lại uống một bát cháo. Lục Duật thấy cô ăn no mới ăn hết toàn bộ đồ ăn sáng còn dư lại.

Khương Niệm nhìn một vòng xung quanh, nếu tính toán kiên định sống ở chỗ này, vậy thì phải đem sân viện nhỏ này quy hoạch lại một chút cho gọn gàng, còn phải trồng thêm chút ray, nuôi vài con gà.

Cô nhìn thấy bên cạnh giếng nước là chiếc chậu tráng men đựng nước lạnh bảo quản thịt gà. Nghĩ đến chuyện Lục Duật đã đưa toàn bộ tiền cho cô bảo quản, anh lấy đâu ra tiền mà mua mấy thứ này?

Không phải đi mượn người khác đó chứ?

Cô do dự nhìn Lục Duật, rối rắm không biết có nên mở lời hỏi thăm hay không. Không ngờ đúng lúc đụng phải tầm mắt người đàn ông hướng ánh mắt sang nhìn mình. Dường như đối phương biết cô muốn nói chuyện, buông chiếc đũa, thu dọn bàn ăn nói: “Chị dâu có chuyện gì muốn hỏi à?”

Khương Niệm nắm góc áo, nhỏ giọng hỏi: “Tiền lương của chú đều giao cho tôi, vậy tiền mua mấy thứ này... có phải là mượn người khác không?”

Lục Duật kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Khương Niệm!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc