Cơn đau kịch liệt từ trán truyền ra từng cơn, giống hệt với ngày cô xuyên đến, cái trán đau tới mức muốn nổ tung.
Máu nóng ấm áp chảy dọc theo thái dương xuống vành tai, rồi rớt xuống mặt đất. Nóc nhà bằng rơm dần mơ hồ trong mắt Khương Niệm, cửa phòng đột ngột bật mở bởi tác động từ bên ngoài. Trong tầm mắt mơ hồ cô thấy thân hình cao lớn đĩnh bạt của Lục Duật. Vẻ mặt người đàn ông căng chặt bế Khương Niệm lên tay chạy vội ra bên ngoài.
Từ lúc về nhà anh đã bắt đầu thấy Khương Niệm khác thường, nên để lại tâm nhãn. Sau khi chị dâu đóng cửa phòng lại anh lập tức canh giữ trong sân, sợ cô có cái vạn nhất.
Nhưng ngàn phòng vạn phòng, vẫn không ngăn nổi Khương Niệm giẫm lên vét xe đổ.
“Đoàn trưởng Tống, đoàn trưởng Tống!.”
Tiếng hô của Lục Duật vang dội trong đêm tối yên tĩnh. Phó đoàn Lục từ trước đến nay luôn vững vàng bình tĩnh nay rối loạn trận tuyến. Hai tay ôm Khương Niệm, đành dùng chân đá cổng nhà đoàn trưởng Tống.
“Làm sao thế?”
Đoàn trưởng Tống bật bóng đèn trong sân viện, cùng với Phùng Mai mở cổng, cả hai người đều trợn tròn mắt khi tháy Khương Niệm trong ngực Lục Duật, máu đỏ chảy kín nửa bên trán. Phùng Mai sợ quá hét lên: “Khương Niệm là làm sao?!!”
Vẻ mặt Lục Duật nghiêm trọng, giọng nói trầm ấm trửo nên khàn khàn: “Đập đầu vào tường.”
“Ai nha! Vậy đưa đến bệnh viện nhanh lên thôi!.”
Phùng Mai vừa tức vừa gấp gáp: “Nhất định là Khương Niệm bị Trịnh Hồng chọc tức tới nỗi này.
Đoàn trưởng Tống quay sang quát Phùng Mai: “Bà có thể yên lặng đừng ầm ĩ được không.” Lại quay sang nói với Lục Duật: “Cậu đi đến bệnh viện trước đi, tôi đến quân khu mượn chiếc xe, lại tìm Chu Tuấn đến lái xe đưa cậu đi.”
Lục Duật gật đầu, ôm Khương Niệm bước vội hướng về phía bệnh viện.
Phùng Mai nhìn lão già nhà mình vội vã rời đi, Lục Duật cũng ôm Khương Niệm đi vào màn đêm đen nhánh.
Cô ấy gấp gáp dậm chân, thấy nhà Lưu Cường bên cạnh cũng sáng đèn, người mở cửa chính là Lưu Cường. Phùng Mai sáng mắt lên, vẫy tay với hắn ta: “Tiểu đội trưởng Lưu, cậu giúp tôi nhìn hai đứa nhỏ, tôi tới bệnh viện xem chị dâu phó đoàn Lục như thế nào.”
“Chị dâu Phùng, chị dâu phó đoàn Lục làm sao vậy?”
Lưu Cường chạy tới, nhìn theo hướng Lục Duật và đoàn trưởng Tống chạy không còn bóng dáng. Vừa rhấnnh ta ở trong nhà có nghe thấy âm thanh của Lục Duật, hình như có chuyện lớn gì đó xảy ra. Mấy gia đình bên cạnh nhà Phùng Mai cũng nghe thấy động tĩnh, đều mở cửa ra xem, muốn nhìn coi bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Lập tức Phùng Mai giương giọng kêu lớn: “Còn có thể làm sao, bị Trịnh Hồng bắt nạt không sống nổi, đập đầu vào tường tự sát. Chồng người ta vừa mới chết đã bị Trịnh Hồng bắt nạt, ngậm mồm há mồm đều mắng người ta là quả phụ tang môn tinh, khắc chết chồng cùng cha chồng, thì người phụ nữ nào chịu nổi tội danh lớn như vậy? Cho dù Trịnh Hồng nói xin lỗi, nhưng lời cô ta mắng ra có thể coi như không nghe thấy được hay sao?”
Lưu Cường nhíu chặt mi, ánh mắt nhìn về hướng nhà Trịnh Hồng, trong lòng có cái nhìn mới về cô ta.
Không ngờ được người phụ nữ này tâm tư thâm trầm như vậy.
Trước đây khi ở trước mặt anh ta, cô ta luôn nói bản thân sống có bao nhiêu khổ cực, từ hôn là do bị mẹ cô ta ép buộc. Hiện tại hai người bọn họ đều có gia đình riêng, việc trước kia hắn ta cũng đã buông bỏ, coi Trịnh Hồng như quân tẩu khác mà đối đãi. Những lúc cô ta tới tìm hắn ta hỗ trợ liền giúp ngay, không ngờ rằng cô ta bên ngoài có bộ dạng hiền lành lại cất giấu bộ mặt ác độc như vậy.
Lưu Cường nói: “Chị Phùng, để cho Từ Yến đi cùng với chị, nửa đêm nửa hôm, hai người đi chung cho có bạn.”
Phùng Mai nói: “Cũng được.”
Lưu Cường trước tiên về nhà gọi hai người con trai dậy, để cho bọn họ sang nhà Phùng Mai đợi. Lại đi vào trong phòng gọi Từ Yến, Từ Yến nằm ở trên giường quay lưng về phía cửa phòng, đối với việc Lưu Cường gọi coi như điếc.
Cô ấy không muốn thấy anh ta, đặc biệt khi nhớ đến việc Lưu Cường cho Trịnh Hồng mượn 50 đồng tiền đến nay vẫn chưa lấy lại, trong lòng càng nghẹn đắng khó chịu. Nhà cô ấy ăn mặc cần kiệm, ngay cả nhà mẹ đẻ cũng không tiếp tế, tất cả đều tiện nghi cho người phụ nữ Trịnh Hồng kia.
Không thấy Từ Yến động cựa, Lưu Cường chống tay lên giường đẩy đẩy bả vai cô ta: “Chị dâu phó đoàn Lục đập đầu vào tường tự sát, vừa đưa đi bệnh viện rồi, cô dậy đi cùng với chị Phùng tới bệnh viện xem thế nào.”
Từ Yến vốn định hất tay anh ta ra, nghe thấy Khương Niệm có chuyện, vội vàng từ trên giường bật dậy, đeo giày xong rồi chạy vội ra cửa.
Lưu Cường: ...
“Tôi đi tìm anh trai chú, tôi muốn, muốn đi xem anh ấy, xem anh ấy thế nào.”
Vẻ mặt Lục Duật căng cứng, ôm chặt người con gái yếu ớt trong ngực, khản tiếng nói: “Chị đừng nói mê sảng, không được ngủ, chúng ta sắp tới bệnh viện rồi.”
Anh có thể cảm giác được hô hấp của cô dần yếu đi.
Bàn tay Lục Duật bóp chặt đầu gối và cánh tay Khương Niệm. Nhìn đôi mắt cô dần tan rã, đáy mắt cũng dần hiện tia máu đỏ tươi, trong lòng rét lạnh.
Chẳng lẽ trọng sinh một đời vẫn không thể thay đổi được kết cục của chị dâu đời trước hay sao?
Chu Tuấn siết chặt tay lái, trong lòng cũng đau đến khó chịu.
Giữ trưa chị dâu còn ở trước mặt bọn họ cười đến xinh đẹp, đến tối đã bất tỉnh nhân sự, hơi thở thoi thóp.
Đoàn trưởng Tống nói với Lục Duật: “Nói chuyện với cô ấy, ngàn lần không được để cho cô ấy ngủ.”
Yết hầu Lục Duật khô khốc khó chịu, nặng nề nói: “Ừ.”
Anh ôm chặt Khương Niệm, không cho cô nhắm mắt lại, nói với cô chuyện anh và Hứa Thành lúc cùng nhau ở bộ đội. Nói chuyện bọn họ làm như thế nào từ tiểu binh lên tới đội trưởng, nói rất nhiều chuyện.
Người bình thường trầm mặc ít lời, nay lại nói rất rất nhiều lời nói.
Khương Niệm bị ồn ào tới mức đau đầu, mới ban đầu khi cô nhắm mắt lại, mơ hồ thấy một mảnh ánh sáng trắng lóa. Sau khi ánh sáng lóa mắt tan đi, mơ hồ thấy hình dạng của bệnh viện hiện đại. Cha cô đang ngồi ở hành lang, hai tay bụm mặt khóc, mẹ cô ngồi dưới đất, mặt tràn đầy nước mắt nhìn người chết được đẩy ra từ nhà xác.
Ông nội bà nội cũng tới.
Khương Niệm tận mắt chứng kiến bà nội ngất xỉu, ông nội run rẩy đưa tay lật vải trắng trên mặt thi thể. Cô nhìn rõ ràng thi thể có ngoại hình giống cô y hệt, rõ ràng đây chính là thế giới hiện thực của cô!
Toàn thân Khương Niệm run rẩy, không khống chế được khóc lên.
Giộng nói của Lục Duật truyền tới lúc xa lúc gần, hình ảnh mơ hồ biến mất trong nháy mắt. Thay vào đó chính là gương mặt lạnh lùng của Lục Duật, ánh mắt người đàn ông tràn đầy tơ máu. Thấy cô mở mắt, gắng nặn ra nụ cười, nuốt nuốt yết hầu vài cái mới cất lên lời: “Chị dâu, chúng ta sắp tới nơi rồi.”
Khương Niệm còn đang đắm chìm trong hình ảnh vừa rồi, cả người vô lực dựa vào lồng ngực Lục Duật. Rõ ràng bản thân vừa mới nhận ra sự thật tuyệt vọng.
Cô không về được nữa.
Từ nay về sau cô đều phải dựa vào thân phận Khương Niệm này để sống sót.
.
Xe ngừng ở cổng bệnh viện, Lục Duật ôm Khương Niệm vọt vào phòng cấp cứu.
Người trực ban thấy người đến là bộ đội, vội vã chạy đi gọi chủ nhiệm Vương vừa mới tan tầm trở về. Không đến nửa giờ, lầu hai bệnh viện đã tụ tập rất nhiều người.
Chủ nhiệm Vương dùng povidone rửa sạch miệng vết thương cho Khương Niệm. Hộ sĩ cắm kim truyền nước biển cho cô, bận rộn một hồi mới xong việc. Nhìn vết thương trên đầu Khương Niệm, lông mày chủ nhiệm Vương chưa từng giãn ra.
Vừa rồi nghe người nhà cô nói, là tự cô đập đầu vào tường tự sát.
Vết thương lần trước chưa tốt được mấy ngày, hiện tại lại có vết thương nghiêm trọng như vậy. Lần đầu tiên chủ nhiệm Vương thấy một người có thể tàn nhẫn với chính mình như vậy. Lúc cô đâm tường chắc chắn ôm tâm thế muốn chết.
Phùng Mai và Từ Yến đuổi đến bệnh viện là khi Khương Niệm đã vào trong phòng bệnh, mu bàn tay cắm kim truyền dịch, không biết là hôn mê hay ngủ rồi.
“Chị dâu Phùng, chị dâu Từ.”
Chu Tuấn nhìn thấy hai người, lên tiếng chào hỏi.
Đoàn trưởng Tống sửng sốt: “Hai người sao lại tới đây? Mấy đứa bé đâu?”
Phùng Mai và Từ Yến là chạy bộ một đường tới đây, cô ấy thở hổn hển mấy hơi, nói chuyện hụt hơi: “Tôi kêu tiểu đội trưởng Lưu hỗ trợ trông, tôi chạy lại đây xem Khương Niệm thế nào trước.”
Cô ấy xoa xoa mồ hôi trên trán, thấy trên đầu Khương Niệm quấn băng gạc, miệng vết thương thấm máu ra băng gạc hồng một mảng. Cô ấy đi tới trước giường bệnh, nhỏ giọng hỏi Lục Duật: “Bác sĩ nói thế nào?”
Giọng Lục Duật còn có chút khàn: “Bác sĩ nói phải xem đêm nay có tỉnh lại hay không, nếu tỉnh thì không có vấn đề gì.”
Phùng Mai sốt ruột hỏi: “Vậy nếu như không tỉnh thì sao?!”
“Em có thể nói điều tốt thôi được không!.” Tống đoàn trưởng nhanh chóng bắn tới con mắt hình viên đạn, lại cúi đầu vỗ vai Lục Duật: “Không có chuyện gì đâu, chị dâu cậu chắc chắn sẽ tỉnh lại.”
Vẻ mặt Lục Duật hiện nét mệt mỏi, nói: “Đoàn trưởng Tống, mọi người đều về trước đi, tôi ở lại đây coi là được.”
Tống đoàn trưởng nói: “Được rồi, tôi về trước làm báo cáo với đơn vị, xin phê chuẩn cho cậu nghỉ ba ngày, cậu cứ ở đây chăm sóc chị dâu đi.”
Lục Duật gật đầu; “Ừ.”
Phùng Mai còn muốn nói thêm cái gì, bị Tống đoàn trưởng lôi đi. Thời điểm rời đi Từ Yến quay đầu nhìn lại Khương Niệm đang nhắm mắt, trong lòng cầu nguyện cho cô, hy vọng cô có thể trải qua cửa ải này, sáng mai bình an thức dậy.
Ra khỏi phòng bệnh, Phùng Mai không vui tránh khỏi cánh tay đoàn trưởng Tống, trừng anh ta: “Anh kéo em làm gì?”
Tống đoàn trưởng đau đầu: “Em ở lại đó thì giúp được gì chứ? Cũng chỉ có càu nhàu làm ồn người khác.”
Phùng Mai:...
Trên đường về, Phùng Mai hỏi Tống đoàn trưởng: “Lão Tống, việc chị dâu phó đoàn Lục tự sát căn nguyên nằm ở chỗ Trịnh Hồng, anh tính toán chuyện này thế nào?”
Từ Yến cũng nhìn về phía đoàn trưởng Tống.
Cô ấy hy vọng đơn vị có thể đuổi Trịnh Hồng ra khỏi khu người nhà, đừng để cho cô ta có cơ hội tai họa gia đình các cô.
Tống đoàn trưởng không nói chuyện, trên mặt hiện hét bực bội.
Còn có thể làm gì bây giờ?
Chị dâu phó đoàn Lục bị Trịnh Hồng bắt nạt tới mức tự sát, xét đến cùng vẫn là Trịnh Hồng gây họa, hiện tại cũng chỉ có thể chờ Khương Niệm tỉnh lại rồi mới nói. Nếu như không có chuyện gì thì dễ nói, để cho hai vợ chồng Trịnh Hồng cùng tiểu đội trưởng Lữ mua nhiều đồ dinh dưỡng đi thăm người ta, lại nhận sai nói lời xin lỗi cho thật tốt, việc này coi như qua.
Nếu như Khương Niệm thực sự xảy ra chuyện gì, việc này phiền toái lớn rồi.
Lăn lộn đến quá nửa đêm mọi người mới quay về bộ đội, Chu Tuấn chở hai vợ chồng đoàn trưởng Tống cùng Từ Yến xuóng rồi mang xe trả về quân khu.
Ba người đi ngang ngôi nhà thứ ba của khu tập thể vừa lúc thấy tiểu đội trưởng Lữ mở cổng viện bước ra, nhìn thấy Phùng Mai và đoàn trưởng Tống, còn có Từ Yến thì trên mặt hiện nét xấu hổ cùng quẫn bách. Chuyện Khương Niệm đập đầu vào tường tự sát hắn ta cũng đã biết, nên vừa mới làm ầm ĩ một trận với Trịnh Hồng. Đang chuẩn bị một mình đi tới bệnh viện xem chị dâu Lục phó đoàn tình huống như nào rồi, nào ngờ vừa mở cổng bước ra thì gặp phải đám người Tống đoàn trưởng.
Lữ doanh trưởng hỏi: “Tống đoàn trưởng, chị dâu phó đoàn Lục thế nào rồi?”
“Còn có thể thế nào được nữa? Đến giờ người vẫn hôn mê, có thể tỉnh lại hay không còn xem buổi sáng ngày mai!.”
Đoàn trưởng Tống tức giận lườm hắn ta: “Quản vợ cậu cho tốt vào, đừng có gây rắc rối nữa. Nếu như chị dâu phó đoàn Lục có xảy ra chuyện gì, đơn vị chúng ta cũng phải chịu trách nhiệm liên đới!.”
Tiểu đội trưởng Lữ mất mặt xấu hổ cúi đầu; “Đoàn trưởng Tống, ngày mai tôi sẽ viết báo cáo xin cấp trên sau này sẽ lưu lại trong đội không ra ngoài huấn luyện binh lính nữa. Như vậy mỗi ngày đều có thể về nhà quản lý Trịnh Hồng, để cô ta an phận một chút.
Khi nói xong lời cuối, anh ta đưa mắt nhìn Từ Yến đang lạnh mặt.
Trong lòng thầm thở dài, hắn ta cũng đã biết chuyện mấy năm nay Trịnh Hồng quấn lấy Lưu Cường, cũng biết bởi vì Trịnh Hồng mà Từ Yến và Lưu Cường lâu lâu lại cãi nhau. Nói lời thật lòng, hắn ta cảm thấy áy náy với Từ Yến.
Đoàn trưởng Tống nói: “Cũng đúng.” Lại vẫy vẫy tay: “Được rồi, quay về ngủ đi, sáng ngày mai mang vợ của cậu đến bệnh viện thăm chị dâu phó đoàn Lục.”
Lữ Quốc Sinh gật đầu: “Ừ.”
Anh ta đóng cổng lại, quay người thì thấy Trịnh Hồng đứng ở sau cửa sổ, vươn cổ hướng ra ngoài nhòm, khi nhìn thấy anh ta vội vàng rụt cổ lại.
Sắc mặt Lữ Quốc Sinh khó coi đi vào trong nhà, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Trịnh Hồng đang giả chết trên giường: “Sáng mai cùng tôi đi tới Cung Tiêu Xã mua chút đường đv, trứng gà cùng ít bánh hạch đào, tới bệnh viện thăm chị dâu phó đoàn Lục, cô nên xin lỗi người ta cho thật tốt!.”
Giọng điệu anh ta không tốt tí nào, rõ ràng đang kìm nén lửa giận.
Trịnh Hồng vừa nghe thấy bản thân phải mua cho Khương Niệm nhiều đồ tốt như vậy lập tức không nằm yên giả chết nữa, xoay người ngồi dậy nói: “Cô ta muốn chết là chuyện của cô ta, có quan hệ gì tới tôi? Tôi đều đã viết đọc kiểm điểm, lý do gì còn phải xin lỗi cô ta? Còn phải mua cho cô ta nhiều đồ tốt như vậy?”
Rõ ràng lần đó Khương Niệm công kích cô ta trước, cô ta mới nói những điều khó nghe đó, nhưng những điều này lại không có cách nào nói với Lữ Quốc Sinh được.
Lữ Quốc Sinh bị bộ dạng ngang ngược vô lý lại không biết hối cải của cô ta chọc tức. Hắn ta sầm khuôn mặt trừng cô ta: “Mấy năm nay tôi ở bên ngoài luấn luyện ít trở về, đừng cho rằng tôi không biết chuyện cô ở sau lưng tôi quấn lấy Lưu Cường. Chuyện trước kia không nhắc lại nữa, từ giờ trở đi nếu để cho tôi biết cô lại đi tìm Lưu Cường, thì cô để con lại, tự mình về nhà mẹ đẻ cô mà ở.”
Hiện tại Trịnh Hồng sợ nhất chính là về nhà mẹ đẻ, cô ta quen cảnh sống trong khu người nhà không phải xuống ruộng làm việc, cũng không cần phải nấu cơm cho cả gia đình, lại phải xem sắc mặt người khác để sống. Bắt cô ta về nhà mẹ đẻ, cô ta không muốn chút nào.
“Biết rồi, ngày mai tôi đi theo anh.”
Lữ Quốc Sinh đi đến bên mép giường, cởi giày ra nằm xuống, nhìn nóc nhà đen như mực, lại hỏi: “Cô còn có chuyện gì giấu tôi không? Tốt nhất là đêm nay nói hết ra, đừng để tôi lại nghe thấy bên ngoài đồn thổi cái gì.”
Trịnh Hồng nằm dựa lưng vào vách tường, thầm nghĩ việc đứt quãng mượn tiền Lưu Cường trong hai năm qua cũng tới năm mươi đồng tiền. Một nửa là mua vải cho cô ta và con trai làm quần áo mới, còn có một nửa là để cô ta và con trai cải thiện thức ăn mấy năm nay. Thỉnh thoảng mua nửa cân thịt cùng một gói bánh hạch đào về giấu diếm chỉ cô ta cùng con trai ăn mảnh.
Cô ta không dám nói với Lữ Quốc Sinh, cũng không tính toán trả lại tiền.
Trịnh Hồng nhắm mắt lại nói: “Không còn gì nữa, tôi mệt mỏi, mau ngủ đi.”
.
Sáng sớm hôm sau, nhân viên vệ sinh quét dọn bệnh viện tới sớm. Chủ nhiệm Vương đêm qua vì trường hợp của Khương Niệm nên ngồi xem bệnh án tại phòng trực ban. Nửa đêm lại đến quan sát Khương Niệm thêm hai lần, vừa tờ mờ sáng, ông ấy lại đến một lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




