Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 15: Đỏ Mặt

Cài Đặt

Chương 15: Đỏ Mặt

Khương Niệm té ngã trong bồn tắm rửa, cánh tay cọ vào thành bồn xước một mảng da. Cô bắt lấy thành bồn tắm, hòa hoãn lại, vừa mới định đứng dậy thì nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân tiến đến.

Rất có xu thế phá cửa xông vào.

“Tôi không có chuyện gì!”

Khương Niệm vội vàng hô lên, chỉ sợ Lục Duật nhất thời sốt ruột đẩy cửa bước vào bắt gặp bộ dạng này của cô.

Lục Duật xấu hổ là một chuyện, cô mất mặt mới là chuyện lớn.

Tiếng bước chân dừng ở ngoài cửa, giọng nói trầm ấm của người đàn ông thêm mấy phần sốt ruột: “Khương Niệm, có chuyện gì vậy?”

Khương Niệm chống vào bồn tắm đứng dậy, xoa xao chỗ cánh tay bị bồn tắm cọ xát, hướng ra bên ngoài nói: “Không có chuyện gì, vừa rồi thấy con chuột bên dưới gầm tủ, đã bị tôi dọa chạy.”

Cô tùy tiện tìm cái cớ.

Tiếng bước chân ngoài cửa dần đi xa.

Khương Niệm nhẹ thở ra, nhanh chóng lau khô nước trên người, mặc quần áo rồi mửo cửa sổ cho thông thoáng khí. Thời tiết mùa hè oi bức, đặc biệt là đóng kín cửa lại để tắm rửa, nhiệt khí không tan đi càng thêm bức bí khó chịu.

Vừa mở cửa sổ liền thấy Lục Duật ngồi ăn cơm trong sân, chỉ trong chốc lát người đàn ông đã ăn hết ba cái bánh bột ngô.

Lục Duật uống từng hớp canh trứng gà, ngẩng đầu thấy Khương Niệm đứng trước cửa sổ, hai nút áo trên cùng không đóng, lộ ra xương quai xanh và hõm cổ nho nhỏ. Dưới ánh đèn làn da càng thêm trắng mịn, nước bắn vào tóc ướt nhẹp, dán hỗn độn trên gương mặt cùng rơi rớt trên tấm vai gầy.

Cô đứng ở cửa sổ, ngẩng mặt lên ngắm ánh trăng trên bầu trời.

Nhìn một lúc lại rũ mi nhìn về anh.

Bất thình lình ánh mắt hai người chạm nhau, Lục Duật vừa mới nuốt một ngụm canh bỗng nhiên sặc sụa, khụ khụ ho khan vài cái.

Từ khi ở chung với Khương Niệm tới nay, đây là lần đầu tiên anh thất thố hoảng hốt dời tầm mắt.

Khương Niệm không rõ nguyên nhân, suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: “Ăn từ từ thôi, trong nồi vẫn còn, ăn không đủ tôi lại làm thêm.”

“Đủ rồi.”

Lục Duật nhanh chóng ăn xong bánh trong tay, thu dọn toàn bộ chén bát trên bàn đi tới nhà bếp. Rửa nồi chén xong thì đi tới nhà phía đông đổ nước tắm giúp Khương Niệm. Anh vừa đi vào phòng đã ngửi thấy mùi bồ kết thoang thoảng, giống như mạng nhện, dính vào hơi thở tiến vào lồng ngực anh.

Anh cúi đầu, bưng bồn tắm lên đi ra ngoài.

Hắt nước trong sân, quay lưng với cửa phòng của Khương Niệm nói: “Ngày mai tiểu đoàn trưởng Lữ đưa Trịnh Hồng quay về, bắt cô ta kiểm điểm sai phạm của bản thân trước toàn bộ mọi người, nói lời xin lỗi với cô.”

Khương Niệm ngẩn người, nghiêng đầu nhìn theo bóng người kéo dài từ cửa vào.

Qua một lúc lâu, một giọng nói vừa nhẹ vừa nhỏ truyền từ trong nhà tới: “Ừ.”

“Lục Duật...”

Khương Niệm gọi Lục Duật lại, cô đi đến cửa phòng thì dừng, ngón tay co quắp bắt lấy khung cửa. Thấy anh xoay người, cô nhấp miệng nói: “Tôi suy nghĩ một ngày, vẫn luôn cảm thấy nữ đồng chí ở bệnh viện kia thật xinh đẹp. Hay là anh suy nghĩ xem có thể gặp mặt cô ấy trước?”

Lục Duật: ...

Anh nhíu mi: “Chuyện của tôi cô đừng nhọc lòng, trời không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi.”

Nhìn theo bóng dáng cao lớn của Lục Duật, Khương Niệm nhụt chí đóng cửa phòng lại, dựa lưng vào ván cửa, gõ gõ cái ót lên đó.

Sao diễn biến cốt truyện này lại không giống với trong sách vậy nhỉ?

Không phải Lục Duật nên thích Tôn Oánh hay sao?

Cô cân nhắc một lúc lâu vẫn không nghĩ ra được, nhưng lại nhớ ra một chuyện.

Đó chính là thử đâm tường một lần nữa, xem có thể xuyên trở về hay không.

Cô xoay người đi đến trước tường đất cứng rắn, đưa tay lên sờ sờ cái trái đã lành vết thương. Vì thế hơi cúi đầu chạm trán lên tường, cảm giác được trán có chút đau đớn. Đang định cắn chặt răng làm tăng thinh thần hăng hái để đụng đầu một lần nữa, bỗng nhiên nhớ tới Lục Duật nói ngày mai Trịnh Hồng phải xin lỗi cô và kiểm điểm sâu sắc trước toàn bộ mọi người trong đơn vị.

Khương Niệm xoa xoa cái trán, tạm thời bỏ tâm tư.

Muốn chết cũng phải chờ Trịnh Hồng nói xong hãy chết, ít nhất sau khi xuyên trở về thì cũng không còn tiếc nuối gì ở niên đại này.

Giờ khắc này trong lòng Khương Niệm đã nhận định chắc chắn đâm tường có thể xuyên trở về.

Cô cởi giày nằm lên trên giường, nghe ve sầu bên ngoài cửa sổ dần dần ngủ thiếp đi. Mãi đến ngày hôm sau nghe tiếng kèn báo mới mở mắt, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân. Cô ngồi dậy duỗi dài cổ nhìn ra bên ngoài, thấy Lục Duật mặc quân phục đi ra phía cổng.

Khương Niệm xoa xoa cánh tay ngày hôm qua bị ngã, mặc vào quần áo rồi mở cửa đi ra ngoài.

Không khí sáng sớm tươi mát dễ ngửi, cô hít sâu một hơi, đi tới bên cạnh giếng múc nước rửa mặt, quyết định hôm nay đi trạm đồ ăn mua chút rau dưa, làm một bữa tối phong phú cho Lục Duật. Vừa lúc trong nhà còn lại một ít thịt, sẽ làm món thịt kho tàu.

Bữa sáng Lục Duật nấu khoai tây xào thịt, cháo trắng, trong nồi còn có hai cái màn thầu trắng đang ấm, vừa nhìn là biết cố ý để cho cô.

Khương Niệm ăn một cái bánh bao, uống một bát cháo, rửa xong nồi chén thì đi trạm đồ ăn mua thức ăn.

.

Chuyện hôm nay vợ của tiểu đoàn trưởng Lữ phải làm kiểm điểm sâu sắc đã truyền khắp toàn bộ đơn vị.

Niên đại này không có ti vi cũng không có hoạt động giải trí gì, chỉ cần hơi có chút náo nhiệt nho nhỏ là mọi người đều hận không thể là người đầu tiên chạy tới chiếm vị trí đầu tiên.

Lục Duật ăn cơm trưa xong, cầm chén đũa mang vào nhà bếp, lấy nước rửa sạch rồi hỏi Khương Niệm đang đi từ bên ngoài vào: “Chị dâu, lát nữa cô có muốn đi cùng với chúng ta tới sân huấn luyện chứ? Nếu đi thì tôi kêu chị dâu Phùng dẫn chị đi.”

Khương Niệm đứng ở cửa, co quắp nắm góc gáo, nhỏ giọng hỏi: “Tôi có thể đi chứ?”

Lục Duật trả một cái tươi cười, chuyển giọng: “Đi, vì cái gì không đi?”

Anh đem chén đũa đẫ rửa sạch bỏ vào ngăn tủ, nhìn về phía Khương Niệm đang đứng ngược sáng: “Cô ta phải xin lỗi trước mặt toàn bộ mọi người trong đơn vị, vậy đối tượng cần được xin lỗi phải có mặt mới được.”

Khương Niệm: ...

Cô phát hiện Lục Duật cũng rất gian tà.

Lục Duật lo lắng Khương Niệm sợ tới chỗ đông người, nên nói với cô: “Cô cứ đi theo chị dâu Phùng là được. Tôi sẽ nói qua với chị Phùng, chờ khi TRịnh Hồng kiểm điểm xong sẽ để chị ấy đưa cô về, không cần phải ở bên ngoài quá lâu.”

Khương Niệm nhẹ gật đầu: “Được.”

Lục Duật đi rồi, Khương Niệm quét dọn nhà bếp một lần, lại đem toàn bộ đồ ăn mới mua rửa sạch sẽ. Làm xong những việc này, Phùng Mai cũng đến, vừa vào cổng liền tiến đến túm lấy cô lôi kéo ra bên ngoài: “Nhanh nhanh nhanh, đã bắt đầu rồi, lại muộn thêm thì chúng ta không còn xem được trò hay đâu.”

Khương Niệm vừa nghe, buông giẻ lau đi cùng Phùng Mai.

Từ nơi này đi tới sân huấn luyện mất hơn mười phút đồng hồ đi đường. Phùng Mai sợ chậm hất mất náo nhiệt nên lôi kéo Khương Niệm vừa đi vừa chạy. Lúc chạy đến sân huấn luyện, Trịnh Hồng đã đọc kiểm điểm đến đoạn cuối.

Trịnh Hồng đứng ở bậc thang phía trước sân huấn luyện. Bên trái là binh lính trong đơn vị, ăn mặc quân phục thống nhất. Cho dù ánh nắng có chói chang bọn họ vẫn đứng thẳng tắp như cũ. Từng người đều nhìn về phía Trịnh Hồng trên bậc thang, biểu cảm trên mặt muôn hình muôn vẻ. Phía bên phải toàn bộ đều là quân tẩu cùng mẹ chồng của bọn họ, còn có thêm rât nhiều trẻ con, so với bên trái thì ầm ĩ hơn nhiều.

“Em xem mặt cô ta, đều đỏ thành đít khỉ, xứng đáng!”

Phùng Mai kêu Khương Niệm xem mặt Trịnh Hồng, Khương Niệm mím môi cười thầm trong lòng.

Trịnh Hồng gần như cúi đầu sát vào lồng ngực, giấy trong tay cũng bị cô ta nắm tới nỗi biến hình. Từng câu từng chữ kiểm điểm cô ta đọc là do Lữ doanh trưởng viết cho. Lữ doanh trưởng cũng đứng ở bên dưới, đầu cúi gằm không nhìn rõ biểu cảm của hắn ta.

Tuy nhiên không cần nghĩ cũng đoán được vẻ mặt không thể nào đẹp nổi.

“Tôi không nên dùng lời nói nhục nhã đồng chí Khương Niệm. Tôi đứng đây sâu sắc kiểm điểm bản thân và rất xin lỗi đồng chí Khương Niệm, tôi thật sự xin lỗi.”

“Ha ha ha ha ha.”

“Ai da này, mắc cười chết tôi.”

“Mọi người xem hàng ngày cô ta đi đường cũng phải uốn éo, bây giờ đứng nghiêm trang ở trên kia, tôi nhìn không quen.”

Nhóm quân tẩu đứng dưới nói chuyện, giọng người này cao hơn người kia. Sự việc mấy hôm trước Trịnh Hồng dùng việc giả vờ trẹo chân lừa tiểu đoàn trưởng Lưu lấy cơm cho cô ta đã truyền khắp nơi. Hiện tại ánh mắt các cô nhìn về Trịnh Hồng đã không còn hiền lành như lúc trước. Trong ánh mắt ít nhiều đều mang theo ý chế giễu, cười nhạo và khinh thường.

Mẹ chồng của đám quân tẩu cũng ở đây, mấy bà tụ tập một nhóm khe khẽ nói nhỏ. Nói chuyện Trịnh Hồng với Lưu Cường một tay vỗ không kêu. Trong lòng hai người đều có âm mưu, nếu như Lưu Cường không có ý định đó thì cho dù Trịnh Hồng có tìm anh ta hỗ trợ, hắn ta cũng sẽ tìm cớ từ chối.

Buổi tối đám quân tẩu đều nói chuyện với chồng mình, cảnh cáo bọn họ tránh xa Trịnh Hồng một chút, đừng có ngây ngốc giống tiểu đoàn trưởng Lưu, bị dắt mũi.

Có thể nói rằng thanh danh của Trịnh Hồng hiện tại là tiếng xấu lan xa.

Nhóm quân tẩu đồng loạt cười thật to, Phùng Mai túm lấy tay Khương Niệm cũng cười không đứng thẳng nổi. Chỉ vào Trịnh Hồng đã chạy xa nói: “Em nhìn xem cô ta như vậy, có khác gì chuột chạy qua đường hay không?”

Khương Niệm cũng không kìm được mà bật cười ra tiếng, chợt nghe thấy bên trái truyền đến âm thanh vài người nói chuyện.

“Chị dâu phó đoàn Lục cười rộ lên thật là xinh đẹp.”

“Tôi mà có người vợ đẹp như vậy thì tốt quá đi.”

Chu Tuấn thấy mấy người bên cạnh đều đang nhìn Khương Niệm, cười hừ lạnh: “Các người cũng đừng có ảo tưởng, cho dù đồng chí Khương Niệm muốn tái giấ cũng phải trải qua Lục phó đoàn đồng ý mới được.”

Phía sau có người thò cổ nói chen vào, hỏi người nói muốn cưới vợ kia: “Cậu cảm thấy bản thân có thể qua được cửa ải của phó đoàn Lục không?”

Người nọ trừng hắn ta một cái: “Cút mẹ cậu đi.”

“Hắc, sao lại mắng chửi người rồi?”

Khương Niệm nghe được bọn họ nói chuyện, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng.

Phùng Mai quay đầu trừng mắt: “Mấy cậu dám lấy chị dâu phó đoàn Lục nói giỡn, tôi phải nói cho phó đoàn, nói mấy cậu bắt nạt chị dâu cậu ta.”

“Không dám không dám, chị dâu Phùng, chúng tôi sai rồi!”

Nói xong mấy người nhanh chóng chạy mất.

Phùng Mai buồn cười kéo tay Khương Niệm: “Xem xong náo nhiệt rồi, chúng ta đi về thôi.”

Khương Niệm về đến khu người nhà, cùng Phùng Mai đi ngang qua nhà Lưu doanh trưởng, thấy từ Yến đứng ở bên ngoài, thấy hai ngươi đi tới thì cười với hai người. Lại nghe thấy hai đứa bé trong sân gọi mình, cô ấy xoay người chạy về.

Phùng Mai sửng sốt: “Hôm nay mặt trời mọc từ hướng Tây à? Vậy mà thấy Từ Yến cười?”

Trong lòng Khương Niệm có chút lý giải, sợ rằng hôm nay là ngày thống khoái nhất mấy năm nay của Từ Yến rồi.

Khương Niệm về đến nhà, ngủ trưa một giấc, tỉnh dậy nhìn bóng nắng đoán rằng khoảng năm sáu giờ gì dó. Cô đến bên giếng múc nước rửa mặt, rồi vào nhà bếp chuẩn bị bữa tối phong phú cho Lục Duật.

Hoàng hôn buông xuống, trong viện người nhà chỗ nào cũng bay ra mùi thơm.

Tuy nhiên chỉ có viện của Khương Niệm là có mùi hơng thơm nhất, khiến cho sâu thèm ăn trong bụng càng thêm cồn cào.

Đoàn trưởng Tống và Lục Duật đi tới cổng nhà, đoàn trưởng Tống ngửi ngửi mùi hương bay ra từ trong viện, nhìn sang phía Lục Duật: “Tiểu tử, từ sau khi chị dâu cậu tới đây, đồ ăn nhà tiểu tử cậu ngày sau tốt hơn ngày trước nhé.”

Lục Duật cười không nói.

Sau khi tách ra với Tống đoàn trưởng, Lục Duật đi vào trong viện. Khương Niệm cũng làm xong đồ ăn, đang bưng mâm cơm từ trong nhà bếp ra ngoài. Lần đầu tiên không hề né tránh mà cong môi cười với Lục Duật, cô trước đây chỉ biết cúi đầu nói chuyện, cũng lần đầu tiên vui sướng nói với anh: “Ăn cơm thôi.”

Cánh tay kéo nước giếng của Lục Duật cương cứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn về phía Khương Niệm tung tăng chạy vào nhà bếp bưng đĩa bánh màn thầu trắng và ớt cay xào thịt đi ra đặt lên bàn. Ngẩng đầu thấy anh đứng bất động, đôi mày xinh đẹp nhíu nhẹ: “Còn thất thần làm gì? Mau rửa tay ăn cơm.”

Lục Duật lấy lại tinh thần: “Ừ.”

Anh khom lưng cong cong, dùng nước lạnh vừa múc được hất lên rửa mặt. Rửa mặt xong lại liếc mắt nhìn Khương Niệm ngồi ở trước bàn, hai tay chống cằm nhìn vào đồ ăn trên bàn.

Cảm thấy chị dâu hôm nay có điểm khác thường.

Có thể nguyên nhân là do Trịnh Hồng công khai xin lỗi cô trước mặt toàn bộ mọi người chăng?

Lục Duật ngồi ở trước bàn, nhìn thức ăn phong phú bên trên, vội vàng một buổi trưa cũng đã cảm thấy đói bụng.

Tiền mua đám thịt này cùng tiền mua đồ ăn nếu đặt ở nhà người khác có thể ăn được mừi ngày, nhưng Lục Duật cũng không nói gì. Ở chỗ này của anh, chỉ cần chị dâu vui vẻ thoải mái, cô thích làm gì thì làm cái đó.

Anh cầm chiếc màn thầu lên cắn một miếng, lại gắp thêm một miếng thịt kho tàu tươi ngon ngọt nước ăn cùng. Tầm mắt nhìn tới đôi mắt sáng lấp lánh của chị dâu đang nhìn mình: “Thế nào? Ăn ngon không?”

Lục Duật nuốt đồ ăn trong miệng xuống: “Ăn ngon.”

Vì thế lại thấy được Khương Niệm cười.

Cô cũng cầm một chiếc màn thầu lên cắn một ngụm, gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào trong miệng: “Ăn ngon thì ăn nhiều một chút.”

Ăn xong bữa này sẽ không còn bữa nào nữa.

Đỉnh mày Lục Duật hơi nhíu nhẹ, rũ mắt nhìn xuống đồ ăn trên bàn. Hơi chút không quen với sự khác thường của chị dâu. Cô thực sự vì chuyện Trịnh Hồng xin lỗi nên mới vui vẻ như vậy?

Anh lại nâng tầm mắt nhìn vào Khương Niệm lần nữa. Không hề ngạc nhiên mà thấy đối phương cười cong cong khóe mắt.

Lục Duật: ...

Cơm nước xong xuôi, rửa nồi chén xong hết, Lục Duật nấu nước nóng xách vào phòng Khương Niệm, lúc đổ nước thấy cô đứng trước mặt một bức tường, nhìn chằm vào đó phát ngốc.

Do dự hỏi: “Cô đang suy nghĩ điều gì?”

Khương Niệm lấy lại tinh thần, mắt nhìn vào bồn nước tắm, mặt nước phản chiếu gương mặt ngũ quan lạnh lùng của người đàn ông. Anh khẽ nhấp môi mỏng, đôi mắt đen dưới hàng lông mày nhìn chằm chằm vào sắc mặt của cô, dường như muốn nhìn ra điều gì.

Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu trên mặt nước: “Tôi đang nghĩ xem anh trai anh ở bên kia có cô đơn không.”

Lông mày Lục Duật càng thêm nhíu chặt, muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại không nói ra lời, xách thùng đi ra ngoài.

Khương Niệm tắm rửa xong, Lục Duật vào đổ nước bẩn như cũ.

Cô đứng ở trong phòng, hai tay bám vào khung cửa, nhìn theo bóng dáng Lục Duật đi về hướng phòng ở phía nam, cho đến khi thân hình của anh biến mất sau cánh cửa Khương Niệm mới quay người đóng lại cửa phòng.

Cô thở hắt ra, ngồi xuống mép giường, xoay đầu nhìn ngắm ánh trăng bên ngoài cửa sổ. Ngồi tận đến khi đêm khuya, bốn phía an tĩnh chỉ còn lại tiếng ve kêu râm ran, Khương Niệm mới thong thả đứng dậy, đi tới trước mặt một tường đất, đưa tay ấn ấn vách tường, lại sờ sờ cái trán của mình.

Cô khẩn trương hít sâu mấy hơi, rồi lùi lại mấy bước chân.

Siết chặt nắm đấm, nhắm chặt mắt, cắn chặt khớp hàm, cúi đầu lấy đà đâm thật mạnh vào vách tường đối diện...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc