Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 14: Sẽ Không Để Cô Bị Bắt Nạt

Cài Đặt

Chương 14: Sẽ Không Để Cô Bị Bắt Nạt

Trong sách có ghi, Từ Yến là người có tính tình thẳng thắn. Gặp phải người phụ nữ chơi tâm cơ như Trịnh Hồng, đương nhiên không chiếm được chỗ tốt. Mấy năm nay ăn không ít quả đắng trong tay Trịnh Hồng.

Hôm nay cô vừa ra tay, đã bóc trần việc ngụy trang kín kẽ hai năm nay của Trịnh Hồng ra trước mắt mọi người.

Cũng coi như giúp Từ Yến ra một ngụm ác khí.

Khương Niệm mím môi không kìm được mà cười ra tiếng. Nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, nên cho rằng Từ Yến lại quay lại. Vì thế quơ quơ ‘trứng gà trong tay với cửa nhà bếp, cười nói: “Không cần...” Cám ơn.

Hai chữ “Cám ơn” bị cô mạnh mẽ nuốt xuống, khóe miệng tươi cười cũng bị áp xuống trong nháy mắt.

Khương Niệm nhìn chằm chằm Lục Duật đứng ngược sáng ở cửa nhà bếp. Bên ngoài ánh sáng chói mắt, ánh sáng trong phòng lại quá mờ, thế nên cô không thấy được thần sắc trên gương mặt anh.

Đây là lần đầu tiên Lục Duật trông thấy Khương Niệm cười.

“Anh đã về rồi à, vừa lúc cơm trưa cũng xong.”

Khương Niệm cúi đầu che đi xấu hổ trong đáy mắt, xoay người bỏ trứng gà vào trong giỏ, chuẩn bị cho dầu vào xào rau.

Lục Duật nhìn trứng gà trong giỏ, nhớ tới vừa rồi khi anh sắp về tới nhà thấy Từ Yến ở bên cạnh chạy ra từ cổng nhà mình.

Có thể là Từ Yến đưa.

Anh đi tới trước miệng bếp, ngồi xổm xuống nhóm lửa, nhìn thấy đôi mắt Khương Niệm khóc đỏ bừng xuyên qua làn khói mờ của dầu nóng bốc lên, ý lạnh dần dâng lên trong đáy mắt.

Lục Duật cho thêm củi vào miệng lò: “Khương Niệm, Trịnh Hồng bắt bạt cô.”

Một câu trần thuật, không phải câu nghi vấn.

Động tác xào rau của Khương Niệm ngừng lại một cái, khẽ cắn môi dưới. Không biết là sặc ớt cay hay là cảm thấy uất ức mà trong ánh mắt lại dâng lên nước mắt.

Nước mắt đọng vành mi không rơi xuống, nhìn thật đáng thương.

Lục Duật ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt, ngón tay nắm chặt thanh củi, nói với cô: “Tôi sẽ khiến cho Trịnh Hồng phải cho chị một công đạo, không thể để cô ta bắt nạt cô vô cớ như vậy.”

Xem như cho cô một cái hứa hẹn.

Cô là chị dâu của anh, còn chưa đến lượt người khác tùy tiện bắt nạt. Lúc trước quyết định mang cô tới bộ đội không chỉ vì sợ cô đi vào vết xe đổ kiếp trước, cũng không muốn cô phải chịu uất ức.

Khương Niệm không nói gì, chỉ buông nhả hàm răng đang cắn môi dưới, tiếp tục xào đồ ăn trong nồi.

Lúc đổ đồ ăn ra, Lục Duật ngăn cô lại: “Để cho tôi làm cho.”

Khương Niệm không tranh với anh, xoay người đi ra khỏi bếp, chạy tới bên cạnh giếng, quay lưng lại với nhà bếp hất nước rửa mặt. Khi hai tay ôm mặt, khóe miệng nhếch lên cười không thể nào ép xuống được.

Nghẹn cười cũng quá khó đi.

Trong nhà bếp, Lục Duật múc mì sợi vào trong bát, cho vào trong bát của Khương Niệm rất nhiều thịt. Bưng hai cái chén đi vào sân viện, đem chiếc bát có nhiều thịt kia đặt trước mặt Khương Niệm.

Thấy một bát mì sợi lớn và một đống thịt.

Khương Niệm: ...

Ăn không hết, căn bản không thể ăn hết được.

Cô đưa mắt nhìn trong bát của Lục Duật, thấy hầu như là rau dưa và nước canh, không có miếng thịt nào. Cô cầm lấy đũa, nhỏ giọng nói: “Quá nhiều rồi, tôi không ăn hết được, sẻ cho anh một ít.”

Nói xong câu này, Lục Duật đã ăn nửa bát mì xống bụng.

Anh nhìn bát cơm của Khương Niệm, hạ bát xuống đứng dậy: “Chờ tôi một chút.”

Khương Niệm đoán được anh muốn làm gì, bỏ đôi đũa của anh ra ngoài, tranh thủ lúc anh không có ở đó, nhanh chóng gắp hơn phân nửa bát mì cùng thịt sang bát của anh.

Chờ tới khi Lục Duật cầm một đôi đũa sạch đi tới, Khương Niệm đã bưng bát lên ăn. Anh nhìn mì sợi trong bát mình cùng hơn phân nửa thịt thái sợi, lại nhìn sang Khương Niệm đang cúi đàua yên tĩnh ăn mì, trong lòng lên men.

Ăn cơm trưa xong, Lục Duật đem nồi bát rửa thật sạch rồi mới đi, lúc đi còn nói với Khương Niệm: “Đêm nay tôi sẽ về muộn một chút.”

Khương Niệm ngồi cạnh giếng nước giặt quần áo, nghe vậy nhỏ giọng nói: “Ừ.”

Lục Duật đi rồi, Khương Niệm đứng dậy, đập đập mu bàn tay vào sau eo. Không có máy giặt, giặt tay vừa mất công vừa đau lưng eo. Hiện tại là mùa hè còn tốt một chút, đến mùa đông phải làm sao đây?

Tưởng tượng đến việc phải tiếp tục sống ở chỗ này, cô lập tức cảm thấy trước mắt biến thành màu đen.

Lục Duật đi không bao lâu Phùng Mai lại đến, nhìn thấy Khương Niệm phơi quần áo trong sân, thần thái không khó chịu như lúc trước cũng thở dài nhẹ nhõm. Cô ấy đi tới khom người cầm lấy quần áo trong bồn vắt khô, giúp cô rải ra phơi.

Khương Niệm thấy bên cạnh bỗng xuất hiện người, cười nói: “Chị Phùng.”

“Ai.”

Phùng Mai vắt khô nước quần áo rồi đưa tới trước mặt Khương Niệm: “Lục Duật nói sao?”

Khương Niệm ngẩn người, một lúc mới nghĩ ra, hỏi: “Lục Duật biết chuyện là do chị nói ạ?”

Không thì anh làm sao biết được?

Hơn nữa vừa vào trong nhà bếp đã khẳng định chắc chắn.

Phùng Mai nói: “Không cần chị phải nói, đều đã truyền khắp viện người nhà. Ngay cả lão Tống nhà chị trên đường về cũng nghe thấy người khấc nói chuyện, cơm cũng chưa ăn được mấy miếng, tức giận đến đập bàn. Nói rằng chờ tối nay tiểu đoàn trưởng Lữ quay về thì tìm anh ta nói chuyện. Chuyện này ảnh hưởng đến không khí toàn bộ quân đoàn, tư tưởng của Trịnh Hồng có vấn đề rất nghiêm trọng, cần thiết phải xử lý nghiêm túc.”

“Đúng rồi, còn có một việc.” Phùng Mai cười hừ một cái: “Trịnh Hồng mang theo con trai cô ta về nhà mẹ đẻ, phỏng chừng là sợ buổi tối tiểu đoàn trưởng Lữ quay về tìm cô ta tính sổ. Nhưng mà cô ta có chạy về nhà mẹ đẻ cũng vô dụng, tiểu đoàn trưởng Lữ sẽ tự mình tới nhà họ Trịnh mang cô ta về.”

Khương Niệm nghĩ tới lúc Lục Duật đi có nói với cô đêm nay sẽ về muộn, hẳn là đêm nay muốn cùng đoàn trưởng Tống nói chuyện với tiểu đoàn trưởng Lữ.

Phùng Mai chạm chạm vào cánh tay cô: “Em còn chưa nói phó đoàn Lục nói như thế nào? Em cũng coi như là nửa chị dâu của cậu ấy, em bị bắt nạt đến như vậy, cậu ấy không tỏ thái độ gì sao?”

Khương Niệm cười cười: “Lục Duật nói anh ấy sẽ không để cho em phải chịu bắt nạt không.”

Phùng Mai lúc này mới từ bỏ: “Vậy còn được.”

.

Tiểu đoàn trưởng Lữ đến bảy giờ tối mới trở về, vừa về đến nơi đã nghe nói sự việc phát sinh hôm nay.

Mà đến lúc này hắn ta mới biết được mấy năm nay Trịnh Hồng ở khu người nhà tranh thủ lúc hắn ta không ở nhà, không biết xấu hổ đi thông đồng với tiểu đoàn trưởng Lưu!

Nếu lúc trước anh ta biết Trịnh Hồng đã từng xem mắt với tiểu đoàn trưởng Lưu, còn đến mức chuẩn bị kết hôn, thì cho dù đánh chết cũng không kết hôn với Trịnh Hồng. Đoạn thời gian anh ta sắp kết hôn với Trịnh Hồng kia, mỗi lần tiểu đoàn trưởng Lưu thấy anh ta thì cái mắt không phải cái mắt cái mũi không phải cái mũi. Lúc trước nh ta còn buồn bực không biết bản thân đắc tội tên kia chỗ nào.

Nào biết, sau khi kết hôn mới biết được chuyện chê cười này.

Tiểu đoàn trưởng Lữ về đến khu tập thể, đầu tiên đi đến cổng nhà mình nhìn thoáng qua. Quả nhiên đúng như anh ta dự liệu, người đàn bà này lại về nhà mẹ đẻ.

Sau khi kết hôn anh ta biết chuyên Trịnh Hồng và Lưu Cường từng xem mắt, trong lòng cũng giận dỗi, cho nên khi mẹ vợ muốn để Trịnh Hồng ở lại nhà ngoại giúp đỡ làm việc, hắn ta không hề do dự mà đồng ý. Nếu không phải hai năm trước Trịnh Hồng tới bộ đội tìm anh ta khóc lóc kể lể, anh ta cũng không đến nhà họ Trịnh đón Trịnh Hồng đến đây.

Lúc tiểu đoàn trưởng Lữ ra khỏi nhà trời đã tối hẳn.

Anh ta nhanh chóng đi tới nhà đoàn trưởng Tống, vừa bước vào phòng đã thấy đoàn trưởng Tống ngồi ở trên ghế bên cạnh cái bàn vuông, trên tay cầm chiếc cốc uống nước tráng men. Thấy anh ta tiến vào, thì hừ lạnh một tiếng.

Phó đoàn Lục ngồi ở ghế bên cạnh, gương mặt anh tuấn dưới ánh đèn vàng ấm áp hiện ra vài phần sắc bén.

“Đoàn trưởng Tống, tôi đã biết chuyện của Trịnh Hồng và chị dâu phó đoàn Lục.”

Tiểu đoàn trưởng Lữ nhìn sang Lục Duật: “Phó đoàn Lục, tôi biết hiện tại nói cái gì cũng bằng không, chờ ngày mai tôi đem Trịnh Hồng mang về đây, bắt cô ta tự mình xin lỗi với chị dâu phó đoàn Lục.”

Vẻ mặt Lục Duật lạnh lẽo, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía tiểu đoàn trưởng Lữ: “Bản thân Trịnh Hồng là vợ bộ đội mà há mồm ngậm mồm nói chị dâu tôi là Tang Môn tinh, khắc chết chồng và cha chồng. Mỗi lời nói và hành động đều bộc lộ ra vấn đề tư tưởng ác liệt. Về công tôi là phó đoàn trưởng, tuyệt đối không dung túng cho quân tẩu không biết ăn năn hối cải làm bại hoại danh dự tổ chức. Về tư, Khương Niệm là chị dâu của tôi, cô ấy bị người khác đến tận nơi bắt nạt, tôi càng không thể đồng ý chuyện một câu xin lỗi bâng quơ là xong việc.”

Lục Duật nói thêm một câu, khí thế của tiểu đoàn trưởng Lữ càng yếu đi một chút.

Đoàn trưởng Tống đặt mạnh cái ly xuống mặt bàn, mặt mũi giận dữ trừng tiểu đoàn trưởng Lữ: “Cậu nhìn xem vợ cậu làm như thế này là thế nào?! Đơn vị chúng ta hôm nay đều bị đơn vị khác chê cười!.”

Tiểu đoàn trưởng Lữ chau mày, rũ đầu hỏi Lục Duật: “Vậy cậ muốn làm như thế nào? Tôi sẽ đề nghe cậu.”

Lục Duật nói: “Để Trịnh Hồng viết một bản kiểm điểm, xin lỗi Khương Niệm trước toàn bộ đơn vị.”

Anh nhìn về phía tiểu đoàn trưởng Lữ sắc mặt cứng đờ, đáy mắt càng thêm lạnh lẽo: “Cô ta phạm phải sai lầm lớn thì đồng thời phải nghĩ tới lúc gánh vác hậu quả. Đương nhiên nếu như Trịnh Hồng không biết chữ thì tiểu đoàn trưởng Lữ có thể viết hộ.”

Tiểu đoàn trưởng Lữ nghẹn lời không nói chuyện. Nếu như để Trịnh Hồng công khai kiểm điểm xin lỗi trước toàn thể đơn vị, vậy cũng khác gì khiến anh ta mất hết mặt mũi.

Lục Duật thấy anh ta không nói chuyện, tiếp tục nói: “Trịnh Hồng phạm sai lầm, nói nhẹ nhưng cũng không nhẹ. Bản thân cô ta là quân tẩu không nghiêm túc kiềm chế bản thân, lại có hiềm nghi muốn phá hỏng quan hệ hôn nhân của tiểu đoàn trưởng Lưu và đồng chí Từ Yến, lời nói nhục mạ đối với góa phụ của liệt sĩ Hứa Thành. Cố ý khiêu khích bừa bãi, làm bại hoại mối quan hệ tốt đẹp giữa các quân tẩu.”

Anh nhìn tiểu đoàn trưởng Lữ, giọng nói thêm đanh thép: “Càng cần thiết phải yêu cầu cô ta khắc sâu kiểm điểm trước mặt tất cả mọi người, mới có thể có tác dụng răn đe, cũng làm cho cô ta nhớ lâu một chút!”

Đoàn trưởng Tống cũng nhìn sang phía tiểu đoàn trưởng Lữ.

Người bị hại trong chuyện này là chị dâu phó đoàn Lục, cũng nên do anh ra mặt giải quyết.

Tiểu đoàn trưởng Lữ siết chặt nắm đấm, dùng sức nghiến răng rít từng chữ: “Được! Ngày mai tôi sẽ mang cô ta về!.”

Ra khỏi nhà đoàn trưởng Tống, tiểu đoàn trưởng Lữ quay đầu nhìn về phía sân viện nhà tiểu đoàn trưởng Lưu, ánh mắt phức tạp.

Cuối cùng cắn chặt khớp hàm, xoay người quay về nhà mình.

Lục Duật về đến nhà, đóng cổng viện lại, nhìn thấy cửa sổ gian nhà phía đông còn sáng đèn, ngoài cửa ra vào còn để thùng nước. Anh lập tức đi vào nhà bếp, thấy trong nồi còn dư lại chút nước ấm.

Có lẽ là Khương Niệm nấu nước tắm rồi.

Cơm tối được giữ ấm trên bệ bếp, năm cái bánh hành thái cùng canh trứng gà, còn có một đĩa đậu que xào. Lục Duật bưng cơm chiều ra bàn nhỏ trong sân, vừa muốn kéo băng ghế ngồi xuống, chợt nghe thấy trong phòng Khương Niệm truyền ra một tiếng hét thảm thiết.

…Sau đó chính là một tiếng ‘phịch’.

Sắc mặt Lục Duật thay đổi, nhanh chóng bước đến: “Khương Niệm, xảy ra chuyện gì vậy...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc