Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô ta càng mắng càng độc miệng, lửa giận át đi lý trí, cũng quên mất thời điểm này đúng là giờ nấu cơm, quân tẩu trong viện người nhà nghe thấy âm thanh đều chạy ra ngoài xem đã xảy ra chuyện gì.
Người chạy ra đầu tiên chính là Phùng Mai, chị ta không nghe thấy giọng của Khương Niệm, chỉ nghe được giọng Trình Hồng lớn tiếng mắng người, mở mồm là quả phụ đáng chết, Tang Môn Tinh.
Toàn bộ người trong viện này ngoại trừ Khương Niệm là quả phụ còn có thể là ai?
Vậy người bị mắng chắc chắn là Khương Niệm!
Không thể tin được người bình thường gặp ai cũng cười, dẻo miệng nói ngọt như Trịnh Hồng lại là người đàn bà đanh đá như vậy.
Những quân tẩu khác trong viện cũng chạy ra, có người trong tay còn cầm nồi sạn, có người tay cầm que cời lửa hoặc là củ cải đều chạy ra ngoài xem náo nhiệt. Ngay cả đám trẻ con trong viện cũng chạy ra xem, thấy là Trịnh Hồng và Khương Niệm, lập tức ồn ào: “Thím Trịnh mắng chửi người, thím Trịnh mắng chửi người.”
Phùng Mai sợ Khương Niệm bị thiệt thòi, vội vã chạy tới, thì nhìn thấy tình cảnh khiến cho chị ta ngập tràn lửa giận.
Khí thế Trịnh Hồng cao hừng hực, mắt trừng Khương Niệm, ánh mắt kia hận không thể xé xác người khác. Trái lại, Khương Niệm cúi đầu, đôi tay gắt gao nắm chặt góc áo. Đầu ngón tay miết đên trắng bệch, bả vai gầy yếu run run, giống như đang sợ hãi.
Lập tức hỏa khí bùng lên: “Trịnh Hồng! Cô bắt nạt Khương Niệm làm gì hả? Người ta êm đẹp không trêu chọc gì đến cô, cô thì ngậm mồm há mồm đều mắng người ta là quả phụ, cô có tâm tư gì hả?”
Trịnh Hồng thấy Phùng Mai tới đây thì hoảng sợ.
Phùng Mai là vợ đoàn trưởng Tống, trước đây cô ta còn phải nịnh bợ Phùng Mai, nhằm lưu lại ấn tượng tốt trong lòng chị ta. Chuyện này cũng đều bị đồ quả phụ này làm hỏng. Nghĩ như vậy cô ta càng tức điên đến nỗi run rẩy cả người.
Đặc biệt nhìn thấy bộ dạng Khương Niệm giống như bị cô ta bắt nạt, càng tức đến không nói ra hơi.
Cô ta còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, quả phụ ở đối diện đã cướp lời.
“Chị dâu Phùng, chuyện này là lỗi của tôi.”
Khương Niệm chầm chậm ngẩng đầu, trong mắt toàn là nước mắt, ánh mắt nhìn về phía Phùng Mai còn lộ ra chút đáng thương cùng uất ức, hàng mi run run, hai giọt nước mắt rớt từ lông mi xuống.
Hai hàng nước mắt trên gương mặt trắng nõn xinh đẹp càng thêm đáng thương khiến người ta phải đau lòng.
Trịnh Hồng càng tức!
Vờ vịt cái gì chứ?
Khí thế vừa rồi trào phúng cô ta đi đâu rồi?
Trịnh Hồng sợ Khương Niệm vạch trần bộ mặt thật của cô ta, nhanh nhẹn nhìn sang Phùng Mai, hạ giọng nhẹ nhàng, còn mang theo chút lấy lòng: “Chị dâu Phùng ạ...”
“Cô đừng nói gì!.”
Phùng Mai không hề khách sáo cắt lời Trịnh Hồng, nói với Khương Niệm: “Em đừng sợ, có gì uất ức thì nói ra, cho dù chị không thể làm chủ cho em được thì vẫn còn phó đoàn Lục cùng đoàn trưởng Lục đó.”
Mấy ngày ở chung với Khương Niệm, cô ấy nhìn ra được nàng dâu nhỏ này làm người vừa ngoan ngoãn vừa hiền lành, không phải là người hay đi gây sự.
Trịnh Hồng bị cắt lời, sắc mặt cứng đờ, đặc biệt là khi cô ta thấy Khương Niệm dè dặt nhìn về phía mình, bộ dạng như kiểu lại sợ cô ta bắt nạt vậy, càng căm tức đến nghiến răng ken két.
“Đúng vậy, chị dâu phó đoàn Lục, cô cứ nói đi, chúng ta nhiều người ở đây như vậy, còn sợ Trịnh Hồng làm gì cô hay sao?”
“Chị dâu phó đoàn Lục, Trịnh Hồng sao lại mắng cô như vậy?”
Quân tẩu xung quanh mỗi người một lời tranh nhau dò hỏi.
Khương Niệm nhìn thấy sắc mặt Trịnh Hồng đen đến mức không thể đen hơn, cũng biết là độ lửa vừa đủ. Vì vậy nhìn về phía Phùng Mai, trong giọng nói mang theo tiếng nức nở: “Chị dâu Phùng, ngày đầu tiên tôi và Lục Duật tới bộ đội thấy đồng chí Trịnh Hồng bám lấy cánh tay tiểu đội trưởng Lưu, nói rằng cô ấy bị trẹo chân, muốn tiểu đội trưởng Lưu đưa cô ấy về nhà. Mấy hôm trước chị Phùng dẫn tôi tới ruộng đất phần trăm đơn vị phân cho nhà tôi, hai chúng tôi cũng gặp đồng chí Trịnh Hồng, tôi cho rằng chân cô ấy khỏi rồi.”
Nghe thấy vậy, Phùng Mai nhìn sang phía Trịnh Hồng: “Đúng vậy, không phải ngày đó cô chạy rất nhanh à.”
Trịnh Hồng siết chặt ngón tay, sắc mặt hết xanh lại trắng.
Một người quân tẩu khác giơ nồi sạn trong tay, cũng nói: “Đúng vậy, Trịnh Hồng, ngày hôm đó cô dẫn theo con trai đến Cung Tiêu Xã mua bánh hạch đào, tôi ở trên đường còn gặp được cô.”
Một người quân tẩu khác hít hít cái mũi hô: “Nồi nhà ai cháy vậy?”
“Ai nha, nồi nhà tôi cháy!”
Quân tẩu cầm nồi sạn giơ chân đá vào mông con trai một cái: “Kêu con nhìn xem nồi, sao con cũng chạy ra đây vậy?”
Nói rồi ba chân bốn cẳng chạy vội về nhà.
“Sau đó thì sao? Phùng Mai nhìn về phía Khương Niệm, gấp đến nhíu mày.
Khương Niệm cúi đầu, mím mím môi nói: “Ba ngày trước, tôi đến đất phần trăm đưa cơm cho Lục Duật, gặp được tiểu đội trưởng Lưu đi lấy cơm cho đồng chí Trịnh Hồng, vì đồng chí Trịnh Hồng nói chân cô ấy bị trẹo chưa khỏi. Nên tôi lắm mồm hỏi tiểu đội trưởng Lưu một câu, tôi và chị Phùng ở trên đường thấy đồng chí Trịnh Hồng đi từ Cung Tiêu Xã về. Bởi vì việc này mà Lưu doanh trưởng không còn lấy cơm giúp đồng chí Trịnh Hồng.”
Cô giơ tay lau nước mắt, nức nở nói: “Cũng trách tôi lắm miệng, đồng chí Trịnh Hồng mắng tôi cũng phải thôi, chỉ là... chỉ là....”
Khương Niệm khụt khịt mấy cái, đầu gần như gục xuống hõm ngực: “Cô ấy không nên mắng tôi là Tang Môn Tinh, khắc chết cha chồng và chồng, còn nguyền rủa Lục Duật bị tôi khắc chết.”
Phùng Mai tức suýt nữa thì nhảy dựng lên, kém chút nữa chỉ tay vào mũi Trịnh Hồng.
“Cô nói là tiếng người à? Sao miệng có thể độc như vậy! Cô cho tôi biết ai muốn làm quả phụ nào?”
“Còn có lời tôi nói với cô ngày đó cô bỏ ngoài tai à? Kêu cô không có việc gì thì ít đi làm phiền Lưu doanh trưởng người ta, khiến cho nhà người ta ầm ĩ đến không thoải mái. Phải biết tị hiềm, tị hiềm đó, cô không hiểu hay sao? Còn lừa Lưu doanh trưởng là bị trẹo chân, bắt người ta múc cơm cho cô. Cô đi thêm vài bước đường thì có làm sao hả?!”
Ào ào nói một hơi toàn bộ thông suốt.
Nói đến mức sắc mặt Trịnh Hồng đỏ như đít khỉ.
Nhưng cô ta không có cách nào phản bác, bởi vì sự thực đúng như vậy và chứng cứ không thể chối cãi.
Hơn nữa Phùng Mai là vợ của đoàn trưởng Lục, cô ta cũng không dám cãi lại vì sợ đắc tội. Nghe lời bàn tán ồn ào của quân tẩu và bọn trẻ xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ. Còn có hai người quân tẩu đang châu đầu ghé tai nói với mẹ chồng cô ta mấy năm nay cô ta không thiếu quấn lấy tiểu đội trưởng Lưu, làm hại Từ Yến ngày nào cũng làm ầm ĩ với tiểu đội trưởng Lưu.
Thật là không biết xấu hổ.
Quá không biết xấu hổ.
Những người ngày xưa luôn cảm thấy Từ Yến là người vô cớ gây rối, giờ khắc này toàn bộ quay xe đem công kích hướng về phía cô ta.
Trịnh Hồng cảm thấy bản thân bị mọi người bài xích, lõa lồ bại lộ ở trước mặt mọi người, bị mọi người chỉ trỏ cười chê.
Tức giận cắn chặt khớp hàm, siết chặt nắm tay, cũng không quan tâm móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, cúi đầu bỏ chạy vào trong sân viện, quay người đóng cổng lại, cách tường viện còn nghe được Phùng Mai nói với Khương Niệm:
“Em không sai, không cần phải khóc. Hôm nay Trịnh Hồng đối với em như vậy không thể bỏ qua được. Chờ giữa trưa lão Tống và phó đoàn Lục quay về, chị sẽ nói chuyện này cho bọn họ, để bọn họ làm chủ cho em.”
Lúc Phùng Mai kéo Khương Niệm rời đi, hướng về sân nhà Trịnh Hồng nói: “Tối nay tiểu đội trưởng Lữ sẽ trở về, đến lúc đó tôi sẽ nói đầu đuôi chuyện này cho tiểu đội trưởng Lữ, để cậu ta quản lý giáo dục vợ mình cho tốt!.”
Đêm nay tiểu đội trưởng Lữ được về là việc hôm qua lão Tống tiện mồm nói trước mặt cô ấy, nên cô ấy mới biết được.
Trịnh Hồng vừa nghe thấy vậy sắc mặt đột ngột chuyển trắng bệch.
Mấy năm nay cô ta ở trong viện người nhà cố ý giả đò thành bộ dạng hiền huệ nghe lời, tính tình dịu dàng dễ nói chuyện. Ở trước mặt Lưu Cường cũng biểu hiện thật yếu đuối đáng thương. Kể lể rằng lúc đó cô ta là bị mẹ của mình ép buộc gả cho Lữ Quốc sinh, chứ trong lòng cô ta cũng có hắn ta. Hy vọng kiếp sau có thể gả cho hắn ta. Lại thừa dịp Lữ Quốc Sinh hàng năm không ở nhà, cứ có việc là tới tìm Lưu Cường.
Thời gian hai năm, cô ta tự nhận thấy bản thân so với Từ Yến chỉ biết khóc lóc gào thét mạnh gấp trăm lần, Lưu Cường nên thuộc về cô ta.
Trong vòng bảy năm, Lưu Cường từ liên trưởng lên thành doanh trưởng, chứng minh được rằng hắn ta có năng lực hơn Lữ Quốc Sinh. Trong tương lai hắn ta có thể lên tới đoàn trưởng, thì cơ hội bò lên cấp cao hơn còn nhiều hơn nữa. Người vốn dĩ nên thuộc về cô ta dựa vào cái gì phải để cho Từ Yến?
Cô ta phí bao tâm tư mưu tính, hiện tại lại bị đồ quả phụ kia làm hỏng. Nếu như tối hôm nay Lữ Quốc Sinh trở lại, biết được mấy năm nay cô ta quấn lấy Lưu Cường sau lưng hắn ta, chắc chắn sẽ không để yên.
Lữ Chí Quân chạy từ trong phòng ra, nhìn thấy Trịnh Hồng đang dựa vào cổng, chạy tới ngẩng mặt lên nhìn cô ta nói: “Mẹ, con đói bụng, con muốn ăn cơm.”
Trịnh Hồng thu dọn đồ tốt của mình xong lập tức lôi kéo tay Lữ Chí Quân rời đi.
Chuyện chị dâu phó đoàn Lục hôm nay bị Trịnh Hồng bắt nạt rất nhanh đã truyền khắp toàn bộ khu tập thể.
Trong viện.
Khương Niệm ngồi trên băng ghế ở bàn gỗ, hai bàn tay đặt lên trên đùi, các ngón tay bấm vào nhau, nước mắt thi nhau rơi xuống nhưu mưa, nện vào mu bàn tay trắng nõn, khiến Phùng Mai phải xuýt xoa “Ai da” liên tục.”
“Đừng khóc, khóc làm cho chị cũng thấy đau lòng.”
Cô ấy vỗ vỗ bả vai gầy yếu của Khương Niệm: “Đừng để lời nói của Trịnh Hồng vào lòng làm gì, đâu có ai hy vọng người đàn ông của mình không còn, có phải không? Cô ta chính là mỏ thiếu đánh, chờ tiểu đội trưởng Lữ trở lại sẽ thu thập cô ta thật tốt.”
Khương Niệm giơ tay lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn Phùng Mai, mím môi cười cười: “Cảm ơn chị Phùng.”
“Cảm ơn gì chứ.”
Phùng Mai thấy cô cười, nhẹ nhàng thở ra: “Trưa nay sang nhà chị ăn cơm, em đừng nấu nữa.”
Khương Niệm nói: “Dạ thôi ạ, em nấu cơm nhanh lắm, một lúc thì xong.”
Thấy Phùng Mai vẫn kiên trì, cô nói tiếp: “Thực sự không cần đâu ạ, Lục Duật nói bữa trưa chú ấy muốn ăn mì cán, em cán mì sợi cho anh ấy ăn”
Phùng Mai liền nói: “Vậy được rồi, vậy chị đi về trước.”
“Vâng.”
Phùng Mai đi rồi, Khương Niệm cũng không giả bộ nữa, đưa ngón tay lên khoan khoái lau nước mắt, không nhịn được mà bội phục chính mình.
Diễn xuất đỉnh chóp.
Đối phó với loại người như Trịnh Hồng, đơn giản nhất chính là đi theo con đường ‘trà xanh’, làm trà xanh kia không còn đường nào để đi.
Cô rửa mặt sạch sẽ đi vào nhà bếp nhào bột mì để cán mì sợi, tính toán hôm nay làm món mì thịt thái sợi.
Cán xong mì, đang chuẩn bị xào rau, từ bên ngoài nhà bếp có một bóng người chạy vào.
Khương Niệm giật mình sững sờ, nhìn đến Từ Yến đi tới bên cạnh lu nước, trong tay cầm theo hai quả trứng gà, ánh mắt nhìn về cô tràn đầy cảm kích.
Khương Niệm: ?!
Cô hỏi: “Cô có việc gì không?”
Từ Yến mấp máy môi, tiến lên nhét hai quả trứng gà vào trong tay cô, nói cảm ơn.
Sau đó quay đầu chạy mất.
Khương Niệm cúi đầu nhìn hai quả trứng gà trong tay, có chút dở khóc dở cười, trong lòng cũng rõ ràng vì sao Từ Yến nói cảm ơn với mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
