Cô rửa mặt vệ sinh cá nhân xong thì làm bữa sáng, Lục Duật cũng từ đơn vị trở lại. Anh đi tới bên cạnh giếng mức nước rửa tay chân sạch sẽ rồi ngồi vào bàn ăn cơm. Bữa sáng hôm nay tương đối đơn giản, một món ăn, một canh và mấy cái bánh bột bắp.
Cơm nước xong Khương Niệm đi thay quần áo, Lục Duật mang bát đũa tới nhà bếp rửa sạch.
Hai người đi tới bệnh viện, ánh nắng buổi sáng còn chưa kịp gay gắt.
Đi đến cửa bệnh viện, người ở đây còn chưa nhiều lắm. Lục Duật dẫn Khương Niệm đi lên lầu hai tìm bác sĩ. Khương Niệm đi theo Lục Duật, đôi mắt lại loạn chuyển khắp nơi, ý định muốn nhìn xem ai là nữ chính.
Tác giả tốn nhiều bút mực để miêu tả diện mạo của nữ chính. Nữ chính tên là Tôn Oánh, nước da trắng tuyết, bên dưới đuôi mắt phải có một nốt ruồi son, tương truyền gọi đó là nốt ruồi mĩ nhân, khi cười rộ lên vừa quyến rũ lại xinh đẹp.
Dung mạo như vậy rất dễ nhận ra.
Đi vào trong phòng khám bệnh cũng không nhìn thấy nữ chính, Khương Niệm bất an ngồi trên băng ghế gỗ, cúi đầu nhấp nhấp môi, ngón tay nắm chặt góc áo che giấu sự sốt ruột trong lòng. Lục Duật thấy cô nắm góc áo không ngừng, lại cho rằng cô đang sợ hãi vì ở đây có nhiều người, nên nhỏ giọng trấn an nói: “Chờ bác sĩ khám xong chúng ta sẽ quay về.”
Khương Niệm gật đầu nhè nhẹ.
Trong lòng lại không nhịn được mà thở dài: Tôn Oánh Tôn Oánh Tôn Oánh, cô mau tới đây a a a!
Thật đúng là nghĩ tới cái gì thì tới cái đó, bác sĩ nhìn vào cái trán của Khương Niệm, thấy đã không có vấn đề gì nữa, quay sang nói với Lục Duật: “Tôi kê cho cô ấy tuýp thuốc mỡ, về nhà bôi thường xuyên.”
Nói xong hướng ra bên ngoài hô một tiếng: “Hộ sĩ hôm nay mới tới đâu, lại đây lấy đơn kê tới phòng dược lấy thuốc.”
“Tới đây...”
Một giọng nói dễ nghe truyền từ bên ngoài vào, theo sát sau đó là tiếng bước chân lộc cộc, Khương Niệm ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cô gái đang chạy tới phòng khám bệnh. Bên ngoài mặc áo trắng blouse cũ, tóc kết thành hai bím, bên trong là áo sơ mi kẻ ô vuông, lông mày cong cong, khi cười rộ lên thấy hai chiếc răng khểnh, bên dưới khóe mắt bên phải còn có nốt ruồi son nhỏ.
Trong lòng Khương Niệm không kìm được kích động.
Chính là cô gái này!
Cô quay đầu nhìn sang phía Lục Duật đang đứng bên cạnh, thấy ánh mắt Lục Duật dừng ở trên người Tôn Oánh, nhưng chỉ một lát rồi lại quay đầu nhìn người đi tới đi lui bên ngoài cửa sổ. Không hề giống với trong truyện viết, nam chính lần đầu tiên nhìn thấy nữ chính đã bị nốt ruồi son nhỏ dưới đuôi mắt cô ta hấp dẫn, vì thế không khỏi nhìn nhiều vài lần.
Nhưng hiện tại nào có giống với cốt truyện trong sách?
“Chủ nhiệm Vương, chỉ một loại thuốc mỡ này thôi à?”
Tôn Oánh cầm đơn thuốc nhìn nhìn, lại ngẩng đầu nhìn về phía Khương Niệm đang ngồi bên cạnh chủ nhiệm Vương. Cô gái mặc bộ quần áo đầy mụn vá, cảm giác đầu tiên chính là nghèo kiết hủ lậu, nhưng gương mặt cô ấy lại rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, đôi mắt trong veo sáng ngời.
Hơn nữa khi đối diện với ánh mắt cô ta, trả cho cô ta nụ cười thân thiện.
Tôn Oánh sửng sốt trong giây lát, cũng lễ phép cười đáp lễ. Vừa muốn thu hồi ánh mắt, liền bị người đàn ông đứng bên cạnh cô gái kia hấp dẫn. Người đàn ông mặc quân trang màu xanh lục, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời xuyên qua tấm kính cửa chiếu lên gương mặt anh tuấn của người đàn ông.
Không biết anh đang nghĩ tới điều gì, đầu lông mày hơi nhíu lại.
Tôn Oánh chau mày, trong chớp mắt có loại ảo giác hình như đã từng gặp anh, nhưng cô ta biết chắc chắn bản thân mình chưa từng gặp anh bao giờ.
“Đúng rồi, cô tên là gì?”
Chủ nhiệm đẩy gọng kính trên mũi, còn chưa nhớ được tên của hai hộ sĩ mới đến hôm nay.
Tôn Oánh lấy lại tinh thần, cười nói: “Chủ nhiệm Vương, tôi là Tôn Oánh.”
Chỉ nhiệm Vương gật đầu, nói với cô ta: “Đi lấy thuốc đi.”
“Vâng.”
Tôn Oánh cầm đơn thuốc đi ra ngoài, chủ nhiệm Vương lại cho Lục Duật một tờ giấy khác: “Cậu đi nộp tiền trước, sau đó nhận thuốc là có thể ra về.”
Lục Duật đón lấy tờ giấy, nói với Khương Niệm: “Cô ngồi đây đợi, lát nữa tôi sẽ quay lại.”
Khương Niệm nói: “Ừ.”
Hai bên hành lang có người nhà người bệnh nhân cầm chậu tráng men hoặc phích nước nóng đi đi lại lại. Có người mặt ủ mày ê, có người mặt mũi lại tràn ngập không khí vui mừng. Người mang khuôn mặt tràn ngập niềm vui hầu như đều là người trong tay bế con trai hoặc cháu trai.
Lục Duật đi tới phòng thuốc thanh toán xong tiền thuốc, lúc xoay người vừa vặn đâm phải Tôn Oánh vừa ra khỏi khúc ngoặt.
Người đàn ông không nhìn cô ta dù chỉ một chút, tầm mắt nhìn thẳng đi về phía phòng khám bệnh.
‘Này...”
Tôn Oánh còn muốn nói một vài câu, thấy anh làm lơ rời đi, bất mãn nhíu mày: “Người này sao thế, không có chút lễ phép nào cả.”
“Oánh Oánh, bạn đứng đây làm gì vậy?”
Từ phía hành lang có một nam một nữ đi tới, hai người đều là đồng nghiệp với Tôn Oánh. Người nói chuyện tên là Thái Tĩnh, cũng là hộ sĩ được phân phối đến đây cùng Tôn Oánh. Người đàn ông tên là Ngô Hữu Sơn, là người lớn lên từ nhỏ với Tôn Oánh. Ở trong mắt người khác, hai bọn họ chính là thanh mai trúc mã, bạn bè thân thiết.
Ngô Hữu Sơn nhìn thấy bóng quần màu xanh lá cây biến mất sau cửa phòng khám bệnh, lại thấy Tôn Oánh còn nhìn chằm chằm theo bóng dáng kia. Duỗi tay quơ quơ trước mắt cô ta, tươi cười nói: “Nhìn gì mà xuất thần thế này?”
Tôn Oánh hồi thần lại, lắc lắc đầu: “Có cảm giác như đã gặp ở đâu đó.”
Cô ta lại nói: “Không nói chuyện với hai người nữa, tớ phải chạy đi đưa thuốc cho chủ nhiệm Vương.”
Ra khỏi bệnh viện, hai người đi dưới bóng râm của tán cây.
Khương Niệm nghe tiếng ve kêu và chim hót trên cây, hít một hơi thật dài bầu không khí nóng ẩm ngập tràn mùi cỏ xanh, dưới chân đá đá sỏi đất, thốt ra từng chữ nho nhỏ: “Lục Duật, anh có từng nghĩ tới việc khi nào sẽ kết hôn không?”
Đầu lông mày của Lục Duật nhíu lại, nhìn sang phía Khương Niệm đang cúi đầu ngón tay nắm chặt góc áo. Từ góc nhìn của anh có thể thấy được cần cổ trắng nõn tinh tế của cô.
Anh vội dời tầm mắt: “Hiện còn chưa nghĩ tới.”
Khương Niệm hé miệng cười, rồi nhanh chóng thu hồi nét cười, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn vào Lục Duật, lấy giọng điệu trưởng bối nói với tiểu bối: “Vậy hiện tại anh nghĩ đi, anh cảm thấy hộ sĩ tên Tôn Oanh kia thế nào? Anh là bộ đội, cô ấy là hộ sĩ, một người bảo vệ tổ quốc, còn một người cứu chữa người bệnh, thật là xứng đôi.”
“Tôi thấy cô ấy cũng rất xinh đẹp, cười rộ lên còn có hai chiếc răng khểnh. Nếu như anh cảm thấy được thì tôi tìm chị Phùng bên hàng xóm làm mai giúp. Nếu như hôn sự của hai người mà thành, cha và Hứa Thành ở bên dưới cũng yên tâm.”
Lục Duật nhìn Khương Niệm, đáy mắt sâu thẳm như tối thêm mấy phần, ánh mắt cũng trở nên sắc bén hơn.
Khương Niệm chột dạ trong lòng, mím mím môi dám nói thêm gì nữa.
Vừa rồi cô thật nóng vội, thiếu chút nữa thì hành động trái ngược hoàn toàn với nguyên chủ.
Lục Duật thu hồi ánh mắt nhìn về con đường phía trước, đích thực có chút cảm thấy không ngờ Khương Niệm sẽ nói một lúc nhiều như vậy.
Anh nghĩ tới cô đã nhiều lần nói trước mặt anh về vấn đề hôn nhân của anh, cũng lý giải tâm tình của cô.
“Chuyện của tôi chị dâu không cần phải nhọc lòng.”
Anh dừng lại một chút, rồi lại thêm một câu: “Tôi có người yêu thích, chờ đến lúc sẽ dẫn về cho cô xem.”
Khương Niệm: ???
Lục Duật có người trong lòng?!!
Người anh thích không phải nên là nữ chính Tôn Oánh hay sao?
Khương Niệm cúi đầu yên lặng đi đường, nhưng trong lòng lại loạn thành cào cào, chẳng lẽ cốt truyện lại thay đổi rồi?
Đầu tiên là nam chính về nhà sớm cứu nguyên chủ, lại thêm nguyên chủ vốn chết rồi, nay lại vẫn sống rất tốt. Hiện tại nam chính và nữ chính lại đi trên hai quỹ đạo khác nhau, người nam chính thích không phải là nữ chính.
Càng nghĩ càng sợ hãi, ngay cả đi đường cũng không còn tinh thần như lúc trước.
Lục Duật cụp mi nhìn Khương Niệm ủ rũ cụp đuôi, thấy cô đánh mất ý định muốn làm mai cho mình, đôi môi mỏng mím nhẹ một cái, lại không nói thêm gì khác
.
Trở lại doanh trại, Lục Duật đi về đơn vị, một mình Khương Niệm đi về phía viện người nhà quân nhân.
Vừa đi vào trong được vài bước, một tiếng the thé khắc nghiệt truyền tới.
“Đồ quả phụ kia, đứng lại!”
Tiếng bước chân thịch thịch chạy tới chỗ Khương Niệm, Khương Niệm ngẩng đầu thì nhìn thấy Trịnh Hồng, cô ta chạy từ cửa nhà ra ngăn Khương Niệm lại, sầm mặt chất vấn: “Ngày hôm đó cô nói gì với Lưu Cường?”
Khương Niệm biết rõ còn cố tình hỏi: “Cô đang nói ngày nào?”
Trịnh Hồng giận dữ: “Cô đừng có mà giả ngu, chính là việc ba ngày trước, cô nói gì với Lưu Cường?!”
Từ giữa trưa ngày hôm đó, cô ta lại đi tìm Lưu Cường giúp đỡ, ai biết vậy mà Lưu Cường thế mà bắt đầu tìm cớ thoái thác cô ta. Trước ngày hôm đó chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy, nếu như Lưu Cường không giúp cô ta, Lữ Quốc Sinh lại suốt ngày ở bên ngoài. Vậy cô ta ở nhà nuôi con một mình chẳng phải mệt sống mệt chết giống như lúc ở nhà mẹ đẻ hay sao?
Mấy năm nay có Lưu Cường giúp đỡ, cô ta ăn ngon uống tốt hơn đa số quân tẩu, công việc phải làm cũng ít, sống dễ chịu hơn nhiều so với chiếc kia. Nếu bây giờ bắt cô ta trở lại cuộc sống trước đây, đánh chết cô ta cũng không muốn!
Trịnh Hồng tức đến mức lồng ngực đập thình thịch, ánh mắt gần như có thể phun ra lửa.
Cô ta lừa Lưu Cường nói bản thân bị trẹo chân, kết quả là sau đó đồ quả phụ chết tiệt này lại bóc trần cô ta, khó trách mấy ngày nay Lưu Cường không đê ý tới cô ta, hóa ra nguyên nhân vấn đề ở chỗ này!
Khương Niệm thấy cô ta tức đến mức phát điên, lại bồi thêm cho một mồi lửa.
“Đồng chí Trịnh Hồng, vậy là cô không đúng rồi, bản thân là vợ của quân nhân, con dân của Đảng, sao có thể lừa gạt người khác chứ? Lừa gạt người khác còn không nói, lại còn ăn trong chén nhìn trong nồi. Lúc trước chính cô không chọn tiểu đội trưởng Lưu người ta, hiện tại đều đã gả người, con cũng sinh rồi còn muốn hối hận? Chuyện tốt trên đời đều để cho cô chiếm cả hay sao.”
Khương Niệm hạ giọng xuống cực nhỏ rồi nói: “Đúng rồi, đồng chí Trịnh Hồng có biết tội phá hỏng quân hôn có kết cục thế nào hay không? Nếu như hai vợ chồng tiểu đội trưởng Lưu vì cô mà ly hôn, cô cảm thấy bản thân có thể nhặt được chỗ tốt gì? Nếu như tiểu đội trưởng Lữ biết trong lòng cô còn nghĩ đến tiểu đội trưởng Lưu thì sẽ có phản ứng gì?”
Cô nói một lèo, Trịnh Hồng càng nghe mặt càng đen.
Cô ta quả thực đã coi thường đồ quả phụ này, trước mặt người khác vờ vịt mang dáng vẻ phụ nữ nông thôn trầm mặc ít lời, sau lưng lại nhanh mồm dẻo miệng như vậy.
Lập tức không áp được hỏa khí trong lòng, lập tức dồn dập mắng tới: “Chuyện của tôi còn không đến phiên một quả phụ như cô quản! Cô là đồ quả phụ đáng chết, Tang Môn Tinh, khắc chết cha chồng cùng người đàn ông của mình, bây giờ lại chạy đến chỗ này ám người khác! Sớm hay muộn cũng có một ngày sẽ khắc chết phó đoàn Lục!.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)