Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nữ chính phải hai ngày nữa mới tới bệnh viện báo danh, quá hai ngày nữa mới đi vừa lúc Lục Duật có thể gặp mặt nữ chính.
Không biết có phải Khương Niệm ảo giác hay không, mà khi cô vừa nói xong, vẻ mặt Lục Duật lộ ra vài phần âm u khó diễn tả.
Khương Niệm cúi đầu thất thần ăn cơm, trong lòng không nhịn được mà suy đoán.
Đang êm đẹp, anh làm sao vậy?
Ăn cơm tối xong, Lục Duật mang bát đũa đi vào nhà bếp rửa sạch, lại nấu một nồi nước ấm cho Khương Niệm dùng để tắm rửa.
Khương Niệm yên tĩnh ngồi trong phòng, miệng ngậm kẹo sữa ngọt ngào từ phía cuối giường duỗi dài cổ ra ngó ra bên ngoài nhìn trộm.
Ở thế kỉ 21 kẹo sữa là vật quá sức tầm thường, nhưng ở niên đại này, có thể được ăn một viên kẹo sữa quả là việc hết sức thỏa mãn.
Thấy Lục Duật xách thùng nước đi vào, Khương Niệm nhanh chóng ngồi dịch lên đầu giường, hai tay nghiêm túc đặt lên đùi, đầu cúi gằm, tầm mắt rơi xuống mặt đất. Chỉ thấy chiếc bóng cao lớn rắn rỏi dần tiến đến cửa phòng.
Ngay sau đó Lục Duật xách thùng nước bước tơi, tiếng nước vang lên trong phòng.
Lục Duật xách hai xô nước đổ vào bồn tắm, từ đầu đến cuối không dám ngẩng đầu lên nhìn chị dâu đang ngồi ở mép giường. Anh đi ra tận ngoài cửa mới nói với Khương Niệm: “Hai ngày nữa tôi sẽ dọn tới ở kí túc xá, hàng ngày đều quay về ăn cơm.”
Anh ngừng một lát lại nói, giọng điệu có chút mất tự nhiên: “Đương nhiên sẽ đổ nước xong mới đi.”
Nghe tiếng bước chân bên ngoài đi xa dần, dáng ngồi của Khương Niệm cũng xìu xuống.
Đối với Khương Niệm việc Lục Duật có dọn ra ngoài hay không không có bao nhiêu cảm giác. Cho dù anh không dọn đi thì ban ngày cũng không ở nhà, chr khi ăn cơm mới quay về một chuyến, đến tối cũng chỉ là ở chung dưới một mái hiên.
Ngày hôm nay, ở bên ngoài chạy một vòng toàn thân đều dính dính nhớp nhớp, tắm rửa xong cả người đều thoải mái hẳn.
Cô mặc áo ba lỗ, muốn gọi Lục Duật tiến vào bê nước đi đổ. Chợt nhớ đến ngày hôm qua anh yêu cầu cô mặc quần áo nghiêm túc, lạp tức mặc thêm một chiếc sơ mi ngắn tay, rồi mới đi ra bên ngoài gọi Lục Duật: “Tôi tắm xong rồi.”
Lục Duật từ trong phòng mình đi ra, trên người mặc áo ngắn cân vạt màu trắng, nước nhỏ từ trên tóc xuống. Lúc anh đi qua bên người Khương Niệm ngửi được mùi hương rất nhẹ trên người anh.
Hẳn là anh cũng vừa mới tắm rửa.
Nhưng chắc chắn là dùng nước lạnh tẩy rửa.
Trong phòng vương mùi hương bồ kết nhàn nhạt, chui thẳng vào trong mũi.
Lục Duật ngừng thở, bê chậu nước hắt trong sân viện: “Trời không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi.”
Nói xong mang chậu đựng nước để vào gian phòng thứ hai của căn nhà phía đông, rồi lập tức quay trở về phòng của mình.
Khương Niệm nhìn bóng dáng Lục Duật biến mất sau cửa phòng, trong lòng bỗng cảm thấy phiềm muộn
Cô về phòng nằm lên trên giường, ban ngày ngủ nhiều thành ra giờ phút này lại trằn trọc mất ngủ, lăn lộn hai giờ sau mới nặng nề ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ, cô thấy mình xuyên trở về, cha cô làm một mâm cơm lớn, ông nội bà nội cùng mẹ cô đều hỏi cô đã đi đâu. Sau đó cô trở lại chính phòng của mình, cầm lấy quyển tiểu thuyết niên đại văn lúc trước, mở tới chỗ đánh dấu lúc trước, muốn xem diễn biến tiếp theo của cốt truyện.
Chỗ cô đánh dấu kia vừa đúng lúc là trang cốt truyện miêu tả nam chính nữ chính chuẩn bị kết hôn.
Nhưng Khương Niệm không thể ngờ được, bắt đầu từ chỗ đánh dấu, những chữ phía sau đều trống cả.
.... trống rỗng?!
Khương Niệm trừng to hai mắt, lật mở đến tận tờ cuối cùng cũng đều không có chữ!
Cô không từ bỏ ý định, lật mở những trang phía trước vẫn là cốt truyệnn đó, nhưng cố tình nội dung cốt truyện ở phía sau nam nữ chính chuẩn bị kết hôn thì đều biến mất!
Đầu Khương Niệm đổ đầy mồ hôi, ngón tay chà xát trên trang giấy, hận không thể miết cho ra chữ,đương nhiên cho dù ngón tay có xoa đỏ cũng không có tác dụng gì.
Tiếng kèn bộ đội đánh tan sự yên tĩnh buổi sớm.
Bên tai dường như vang lên âm thanh của Lục Duật, giọng nói người đàn ông trầm thấp cuốn hút, trong giọng nói lộ ra sự dồn dập.
“Chị dâu.”
“Tỉnh tỉnh, đừng ngủ nữa.”
Lông mày Lục Duật nhíu chặt, nhìn Khương Niệm nằm ở trên giường khóc thút thít, hai tay nắm chặt cứng, nước mắt thấm ướt cả gối đầu.
Anh đã gọi một lúc lâu nhưng cô vẫn không tỉnh lại.
Đành nắm lấy cổ tay cô, đang định bế cô đi bệnh viện thì lông mi người nằm trên giường run rẩy, từ từ mở mắt ra. Một đôi mắt ướt dầm dề, vừa đáng thương lại tội nghiệp rơi đâm thẳng vào cái nhìn của Lục Duật mà không hề báo trước.
Người đàn ông không tự chủ mà hô hấp dồn dập hơn, vội buông cổ tay Khương Niệm, nhíu mày hỏi: “Có chỗ nào không thoải mái ư?”
Đầu óc Khương Niệm trì độn một lúc, nhìn Lục Duật trước mắt, bỗng chợt nhớ ra cô vẫn còn ở trong cuốn sách này, căn bản chưa từng trở về. Hết thảy vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Tỉnh mộng, cô lại trở lại hiện thực.
Vừa rồi vẫn còn cùng ông bà nội và cha mẹ ăn cơm nói chuyện, sau đó lại trỏ về căn phòng hơn hai mươi năm của mình. Cô còn chưa kịp tận hưởng loại cảm giác quen thuộc đã lâu này, kết quả lại bị kéo trở lại cái niên đại này. Lai một lần nữa lấy thân phận Khương Niệm khác để tồn tại.
Khương Niệm hít hít cái mũi, trong thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở: “Tôi, tôi nhớ anh trai anh.”
Cô rũ đôi hàng mi, ngồi ôm hai đầu gối: “Tôi mơ thấy cha và anh trai anh, bọn họ bảo tôi phải chăm sóc anh cho tốt, nói anh phải nghe lời tôi, kêu tôi phải quan tâm tới hôn nhân đại sự của anh nhiều hơn, tranh thủ kết hôn sớm.”
Lục Duật: ...
Anh thầm thở phào nhẹ nhõm, tinh thần vừa mới lơi lỏng ra mới phát hiện Khương Niệm mặc quần đùi cùng áo ba lỗ. Cô khom lưng ôm đầu gối, lộ ra một đoạn eo nhỏ tinh tế chỉ bằng một gang tay của anh, một đôi chân nhỏ sát cạnh nhau, da trắng như tuyết.
Còn có tiếng khóc nức nở đứt quãng vang vọng trong căn phòng.
Bên tai Lục Duật đỏ bừng lên, nhanh chóng quay người ra khỏi phòng, hít một hơi thật sâu không khí buổi sáng sớm, nói với Khương Niệm ở trong phòng: “Nếu cô đã không có chuyện gì thì tôi tới đơn vị đây. Bữa sáng đã nấu xong rồi, để trong nồi giữ nóng. Buổi trưa tôi tới ruộng xới đất, sẽ không về nhà.”
Nói xong bước chân như bay.
Khương Niệm ngơ ngác ngẩng đầu nhìn theo bóng người vù cái biến mất sau cửa sổ.
.”...”
Cô tính toán cả buổi, đang nghĩ hai ngày nữa tới bệnh viện lấy cớ gì thật hoàn hảo để tác hợp anh và nữ chính.
Sao anh đã chạy mất rồi?!
.
Khương Niệm đứng dậy rửa mặt, ăn sáng xong thì quét dọn sân vườn, trong đầu suy nghĩ về giấc mộng đêm qua.
Cốt truyện đứt đoạn ở ngày nam chính và nữ chính kết hôn, nội dung phía sau đều trắng xóa.
Cô gõ gõ đầu, hận bản thân vì sao đêm đó không đọc hết cả quyển truyện đi, nếu như kiên trì đọc hết không đi ngủ, nói không chừng sẽ không xảy ra chuyện xuyên vào trong sách này.
Quét sân xong, lại quét dọn từng phòng một lần.
Sắp tới giữa trưa Khương Niệm mới vào trong bếp, bữa trưa là khoai tây nấu thịt, cà tím tỏi bằm, lại dùng bột ngô làm bẩy cái bánh bắp, bên trên mặt bánh còn rắc chút muối ăn và hành băm, mùi vị thơm nức.
Khương Niệm đặt đồ ăn vào trong rổ, lấy vải phủ lên trên rồi bưng đi tới đất ruộng phần trăm.
Hôm nay còn nóng hơn so với hôm qua, Khương Niệm giơ tay lên che ánh nắng mặt trời chói chang chiếu vào mắt. Đi tới đầu bờ ruộng, thấy Lục Duật mặc áo trong, tay đang cầm cuốc xới đất, đã xới được một nửa.
Cô đi tới dưới bóng cây, hô về phía Lục Duật: “Lại đây ăn cơm.”
Khương Niệm đặt rổ lên mặt đất, mở nắp bình giữ nhiệt, nhìn về phía Lục Duật: “Rửa tay trước.”
“Ừ.”
Lục Duật cúi khom cong lưng, đón lấy nước trong bình giữ nhiệt rửa tay, rửa tay xong lại rửa mặt, xoay người lại đưa lưng về phía Khương Niệm vén áo lên lau nước trên mặt.
Khương Niệm: ...
Hai mắt cô còn muốn nhìn cơ bụng mà.
Dưới bóng cây, Khương Niệm và Lục Duật cùng ngồi trên mặt đất.
Khương Niệm đặt miếng vải lên đất, lấy ra khoai tây hầm thịt cùng cà tím trộn tỏi ra, lại lật thêm một tầng vải trong rổ, mùi hương thơm hỗn hợp của hành thái cùng vị bắp ngô tràn ra ngoài.
Khiến cho Lục Duật càng cảm thấy đói đến đau ruột.
Khương Niệm mang toàn bộ bảy cái bánh bột ngô tới, sợ mang thiếu Lục Duật không đủ ăn.
Bánh bột ngô chỉ lớn bằng chiếc bát con, Khương Niệm ăn hai cái là no, cô cho rằng Lục Duật nhiều lắm ăn bốn cái là cùng, không ngờ dư lại năm cái anh đều ăn hết. Hơn nữa toàn bộ đồ ăn cũng đều ăn sạch sẽ.
Khương Niệm thầm giật mình.
Khương Niệm tay trái cầm rổ, tay phải xách bình giữ nhiệt, cúi đầu nói: “Ừ.”
Mặt cô đối diện với ánh nắng, vốn là ánh sáng chói mắt, nhưng thân hình Lục Duật cao lớn đứng ở phía đối diện, chắn ánh sáng cho cô. Giờ anh xoay người đi xuống ruộng, ánh sáng lập tức đâm vào đôi mắt, mắt Khương Niệm không thoải mái chớp chớp.
.
Hai ngày này Lục Duật xới đất xong xuôi, lại phơi dưới nắng, là có thể trồng rau.
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Lục Duật xách thùng nước đổ vào lu đựng nước.
Khương Niệm ngồi ở cửa bếp lò nấu nước, cô dựa lưng vào tường đất, tay cầm một khúc củc, mắt nhìn vào miệng bếp lò, nghe tiếng nước đổ rầm rầm rồi tan vào trong đêm tối, nhỏ giọng hỏi: “Ngày mai anh có thể xin nghỉ mang tôi tới bệnh viện không?”
Tay Lục Duật xách thùng nước bỗng cứng đờ, hạ mi mắt nhìn Khương Niệm, do dự một lúc mới nói: “Đợi lát nữa tôi đi tìm chị dâu Phùng, bảo chị ấy ngày mai đi cùng cô.”
Khương Niệm: ?!
Anh không đi, vậy cô còn đi bệnh viện làm gì?
Khương Niệm ngẩng đầu nhìn anh, ánh lửa lập lòe chiếu lên mặt cô, chiếu sáng cả cái nhìn cầu xin trong đáy mắt cô. Cô cầm que củi di di trên tường đất, bắt chước thái độ nhút nhát xấu hổ của nguyên chủ khi ở cùng một chỗ với Lục Duật.
“Anh có thể đi cùng với tôi được không?”
Âm thanh vừa nhẹ vừa nhỏ, còn bao hàm cả tự ti cùng nỗi xấu hổ sợ hãi bị từ chối.
Dáng vẻ này cô diễn giống trăm phần trăm.
Đây là lần đầu tiên Lục Duật nhìn thấy sự cầu xin trong trong mắt cô đối với mình.
Chị dâu chưa bao giờ cầu anh điều gì, lần nào thấy anh cũng chỉ ngồi im lặng trong góc.
Anh hạ mi mắt, âm thanh trầm thấp thêm vài phần khàn khàn khó phát hiện.
“Sáng mai tôi xin nghỉ rồi đi cùng với cô.”
“Ừ.”
Khương Niệm cúi đầu, ngón tay nghịch que củi, kiềm chế cảm xúc muốn nhếch khóe miệng.
Chờ đến khi Lục Duật đi ra ngoài, cô mới che miệng lại bật cười.
Chỉ cần có thể lừa nam chính đến bệnh viện gặp mặt nữ chính là thành công lớn rồi, nói không chừng cô còn có lui thân thành công.
Nghĩ như vậy, Khương Niệm sờ sờ cái trán, đã không còn thấy đau nữa.
.
Khương Niệm tắm rửa xong rồi đi ngủ sớm.
Có lẽ nguyên nhân bởi vì ngày mai nam chính và nữ chính sắp sửa gặp mặt, cốt truyện có thể quay trở lại quỹ đạo ban đầu, nên đêm nay Khương Niệm ngủ cực kỳ ngon.
Một đêm không hề mộng mị đến tận bình minh, tiếng kèn vừa vang lên, Khương Niệm liền tỉnh dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)