Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Lại đây đi!"
Thấy mẹ cô thái độ dường như đã dịu hơn, còn lấy chăn cho Trình Học Dân, Phùng Gia Ấu cũng rón rén đi theo, len lén ghé sát vách tường phòng cha mẹ, dỏng tai nghe trộm.
Hình như nghe được gì đó, cô liền ngoắc tay ra hiệu bảo Trình Học Dân mau tới nghe cùng.
Nghe trộm nhạc phụ nhạc mẫu à? Đây có phải chuyện mà một chàng rể tương lai còn chưa chính thức vào cửa như Trình Học Dân nên làm không?
Trình Học Dân vội vã xua tay, không đi.
Anh gọi Phùng Gia Ấu quay lại giúp anh trải chăn, tiện thể hỏi luôn xem rốt cuộc là chuyện gì.
Từ lúc bước vào cửa nhà họ Phùng đến giờ, Trình Học Dân toàn bị ngó lơ. Cũng phải để cô nói cho rõ, để còn biết mà ứng phó.
Dù sao hôm nay cũng chưa tính là qua cửa được.
Thấy Trình Học Dân không đi, Phùng Gia Ấu lại nghe thêm một lúc rồi quay về, vẻ mặt mừng rỡ, hạ giọng nói:
“Cha mẹ em cơ bản là đồng ý rồi.”
Trình Học Dân trong lòng tuy đoán được vài phần, nhưng vẫn không nhịn được hỏi rõ:
“Đồng ý gì cơ?”
“Rốt cuộc là chuyện gì thế?”
Phùng Gia Ấu vẻ mặt khoa trương, sau đó kể vắn tắt quá trình cô chống lại cha mẹ, nói với Trình Học Dân:
“Còn không phải tại anh quá lợi hại, một đêm đã khiến em dính bầu.”
“Anh cũng biết nhà em nghiêm khắc thế nào rồi đấy.”
“Ban đầu cha mẹ em biết chuyện, suýt nữa đánh chết em rồi.”
Kể cả vụ nửa tháng thử thách, xem anh có dám gánh trách nhiệm hay không, cô cũng kể ra luôn.
“Xin lỗi, để em phải chịu uỷ khuất rồi. Là anh đến muộn.”
Nghe xong, Trình Học Dân đau lòng ôm chặt Phùng Gia Ấu vào lòng, an ủi.
Phùng Gia Ấu nói xong thì bắt đầu căng thẳng, từ đầu đến cuối đều là cô cãi nhau với gia đình, là cô nhất quyết giữ lại đứa bé.
“Thế thái độ của anh là sao đây?”
“Anh có muốn đứa bé này không?”
Nếu Trình Học Dân không muốn, thì chẳng phải cô bị đẩy lên thớt rồi sao?
“Ngốc quá.”
“Em liều mạng trở mặt với cha mẹ để giữ lại đứa nhỏ này, anh sao có thể không cần đứa bé cơ chứ?”
“Nếu anh không cần thì đã chẳng vội vàng từ Thiểm Bắc chạy tới rồi.”
Con của mình, sao có thể không nhận?
Không nhận lại giống anh chây 97 muahaha.
Dù chưa chuẩn bị sẵn tâm lý làm cha, kiếp trước cũng chưa từng làm cha.
Nhưng đã có rồi, thì đó chính là duyên số, sao lại không cần?
“Được rồi! Anh vì muốn đứa nhỏ, nên mới vượt ngàn dặm từ Thiểm Bắc tới đây.”
“Được, chờ em sinh con xong, anh bế nó về lại Thiểm Bắc, hai cha con sống với nhau đi. Dù sao em cũng là người dư thừa.”
Nói đến đây, cô bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, hất tay hất chân ra khỏi vòng tay Trình Học Dân, rõ ràng là đang giận dỗi.
“Ơ?"
“ Anh nào có ý đó. Anh là lo cho em nên mới vượt đường xa tới đây. Anh cũng nói rõ với cha mẹ em rồi mà.”
“Nếu có về thì là cả nhà ba người chúng ta cùng về Thiểm Bắc, đợi sinh xong lại thi mà trở về.”
“Em nói rồi đó, chúng ta có thực lực mà.”
Trình Học Dân đỡ trán. Còn chưa sinh ra mà đã bắt đầu ghen với cái thai trong bụng rồi.
“Thế còn được.”
Phùng Gia Ấu lại vui vẻ, ôm chặt lấy tay Trình Học Dân, dụi dụi như mèo con, nhìn thế nào cũng thấy như đang trêu chọc.
“Nhưng sao nhất định phải quay về Thiểm Bắc thi lại?”
“Trình Học Dân, anh đã đến Yến Kinh rồi, thì ở lại đây ôn thi có được không?”
Nói cũng đúng.
Lần này Trình Học Dân vào thành phố, đúng là định tìm kế sinh nhai, chứ không phải tới rồi đi ngay.
Huống hồ, Phùng Gia Ấu có chịu theo anh về không vẫn còn chưa chắc.
Dù sao cô cũng vừa thoát khỏi cái lò luyện lớn ở nông thôn Thiểm Bắc, mới được trở lại thành phố, sao có thể chưa tới ba tháng lại quay về.
Mà về rồi, có còn được quay lại Yến Kinh nữa hay không cũng khó nói.
Vì nghĩ cho Phùng Gia Ấu, Trình Học Dân cũng phải tìm đường sống tại Yến Kinh để tiện chăm sóc hai mẹ con.
Còn chuyện ôn thi ở Yến Kinh, thật ra anh chưa từng nghĩ tới.
Kiếp trước anh học hành khổ sở mười năm, tốt nghiệp 985, đã trải qua rồi thì không cần lặp lại, không muốn tiếp tục dính vào học hành nữa.
Hơn nữa, với trình độ hiện tại của Trình Học Dân, ngay cả bằng tốt nghiệp cấp hai cũng không có, căn bản không đủ tư cách dự thi đại học.
Đó chính là lý do năm nay anh không thi cùng Phùng Gia Ấu.
Giờ nghe cô lại nhắc lại chuyện cũ, bắt anh đi thi đại học, lại còn là thi vào Đại học Yến Kinh.
“Học lực không quan trọng lắm, có thể chạy quan hệ lấy được tư cách thi. Đợi đến đầu xuân năm sau, chắc chắn sẽ giúp anh lấy được một suất thi đại học.”
Cô nói không sai.
Dù chính sách thi cử quy định phải có trình độ trung học phổ thông hoặc tương đương mới đủ điều kiện dự thi.
Nhưng với “lão tam giới*”, yêu cầu hạ xuống chỉ cần tốt nghiệp cấp hai.
*Khi nhắc tới “lão tam giới”, ý là thế hệ được ưu tiên đặc biệt, dù học lực không đủ chuẩn vẫn được cho phép thi đại học.
Mà mấy năm đầu, vì có quá nhiều thanh niên có chí bị dồn lại nên tiêu chuẩn học lực cũng không quá nghiêm.
Chỉ cần thi đậu là được vào đại học.
Phùng Gia Ấu nói sẽ giúp Trình Học Dân xin được tư cách thi, cũng có phần nào là để đáp lễ.
Ở Trình Gia Loan, Trình Học Dân đã giúp cô lấy được suất thi, nhờ đó mà cô vượt qua kỳ thi quay về thành phố, thoát khỏi cái lò luyện lớn ở Thiểm Bắc.
Cô luôn ghi nhớ điều đó, nên giờ cũng muốn giúp Trình Học Dân giành được tư cách thi cử tại Yến Kinh.
Nhưng có điều…
“Em bảo anh thi ở Yến Kinh, nhưng hộ khẩu của anh vẫn ở nông thôn Thiểm Bắc mà.”
Không có hộ khẩu thành phố Yến Kinh thì sao có thể thi ở đây?
Tuy rằng bây giờ kỳ thi đại học dùng chung điểm chuẩn toàn quốc, không còn phân biệt thành thị - nông thôn như mấy chục năm sau.
Thi ở đâu cũng giống nhau.
Nhưng nghe ý Phùng Gia Ấu, không chỉ muốn anh thi, mà còn phải thi ở Yến Kinh.
“Ngốc à?”
“Đợi mấy hôm nữa, chúng ta đi làm giấy kết hôn, anh có thể chuyển hộ khẩu tới đây.”
Phùng Gia Ấu ra vẻ “biết ngay chàng sẽ hỏi thế”, cười ranh mãnh nói.
“Sao? Cưới em thì sao? Thấy thiệt thòi lắm hả?”
“Trình Học Dân, anh có thể nói rõ ràng một chút không? Có còn muốn mẹ con em nữa không?”
Thấy Trình Học Dân mặt mũi ngẩn ra, không nói câu nào, Phùng Gia Ấu lại bắt đầu không vui.
“Ờ… Anh chỉ đang nghĩ…Liệu cha mẹ em có đồng ý không?”
Cưới xin là chuyện lớn, mà đây còn không hề bàn bạc trước gì cả, Trình Học Dân ngạc nhiên cũng phải thôi.
“Em chỉ hỏi anh có đồng ý không? Cha mẹ em để sau rồi nói.”
“Giờ em như vậy rồi, Trình Học Dân, chẳng lẽ anh định làm Trần Thế Mỹ*, bỏ mẹ con em à?”
*Trần Thế Mỹ không phải người thật trong lịch sử, mà là nhân vật hư cấu, thường xuất hiện trong các kịch bản như “Bao Công xử Trần Thế Mỹ” (包公铡陈世美).
Câu chuyện nổi tiếng: Trần Thế Mỹ xuất thân nghèo khó, có vợ là Tần Hương Liên (秦香莲).Sau này đỗ trạng nguyên, được gả công chúa làm vợ, vì ham vinh hoa phú quý nên chối bỏ vợ cũ và con. Khi Tần Hương Liên dắt con tìm chồng, bị hắn xua đuổi, thậm chí thuê người giết để bịt miệng. Cuối cùng bị Bao Công xử chém dưới trăng, trở thành biểu tượng của kẻ phụ bạc, bội nghĩa vô tình.
Cô vờ làm bộ dạng đáng thương, chớp chớp mắt, ưỡn bụng ra, trách móc Trình Học Dân.
“Đừng nói nhảm. Muốn làm Trần Thế Mỹ cũng phải có tư cách ấy đã.”
Trình Học Dân búng trán cô, bật cười đáp lại:
“Anh còn lo em thi đỗ Yến Đại rồi quay về thành phố làm Trần Thế Mỹ kia kìa, đợi khi anh chạy đến thì em sẽ tuyệt tình không gặp.”
“Hứ! Nếu em định làm Trần Thế Mỹ thì đã không viết thư cho anh rồi.”
Phùng Gia Ấu lầu bầu một câu, mắt lấp lánh nhìn Trình Học Dân, hỏi:
“Thế là anh đồng ý rồi chứ gì?”
“Sao lại không đồng ý? Sau này trong nhà do em làm chủ, em nói sao thì làm vậy, anh giơ hai tay tán thành.”
Phùng Gia Ấu lại tươi cười rạng rỡ, đầy hạnh phúc nói:
“Vậy được, mai chúng ta ra phố làm giấy kết hôn.”
“Là đi làm lại giấy kết hôn mới đúng ” Trình Học Dân nhấn mạnh lại.
“Ừ đúng, là làm lại. Đã trao thân cho anh rồi, tất nhiên là đi làm lại.”
Nhìn khuôn mặt đầy vẻ đắc ý như âm mưu thành công của cô, Trình Học Dân bỗng ngộ ra anh - có phải là bị lừa cưới rồi không?
(Hết chương)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)