Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trình Học Dân và Phùng Gia Ấu trò chuyện đến tận khuya, chủ yếu là nghe Phùng Gia Ấu kể lại những chuyện xảy ra sau khi cô quay về thành phố.
Cô cũng nhắc đến chuyện đã viết thư cho anh và tin chắc Trình Học Dân sẽ lập tức sẽ đến tìm mình ngay.
Cô biết anh nhất định sẽ đến trường tìm mình đầu tiên, nên khi bị lừa về nhà, cô đã để lại địa chỉ nhà cho bạn cùng phòng là Hoàng Bội Giai.
Cô cũng nghĩ đến việc tàu từ Thiểm Bắc vào thành phố thường đến vào buổi chiều, đợi Trình Học Dân đến được Đại học Yến Kinh thì trời có lẽ cũng đã tối.
Thế là cô để lại chiếc xe đạp cho Hoàng Bội Giai, dặn chuyển cho Trình Học Dân để anh đạp xe đến nhà.
Quả là một cô gái lanh lợi.
Càng khiến Trình Học Dân thêm tin chắc: cô gái này mưu đồ sẵn cả rồi, đúng là bị lừa cưới thật rồi!!!
Sau đó, chắc là mẹ vợ tương lai trong phòng không chịu nổi nữa, liền gọi ra ngoài một tiếng, Phùng Gia Ấu mới chịu đi rửa mặt rồi quyến luyến quay về phòng của chị dâu hai.
Phải kiếm tiền thuê chỗ ở cái đã.
Đây là chuyện quan trọng nhất mà Trình Học Dân và Phùng Gia Ấu bàn bạc tối qua.
Ngày mai đi làm lại giấy chứng nhận kết hôn, chính thức thành vợ chồng hợp pháp rồi.
Đã là vợ chồng hợp pháp thì đương nhiên phải ngủ chung, nhưng điều kiện nhà cô thì làm sao mà được?
Thành ra sau khi nhận giấy chứng nhận, tìm chỗ ở mới là chuyện trọng yếu nhất.
May mà lần này Trình Học Dân đi, cha mẹ anh dúi cho ba trăm đồng, tạm thời cũng đủ xoay xở.
Nhưng về lâu dài thì nhất định phải có thu nhập.
Bằng không, chỉ dựa vào khoản trợ cấp học bổng hằng tháng hơn hai mươi đồng của Phùng Gia Ấu, muốn Trình Học Dân ở nhà ăn bám, một lòng một dạ ôn tập thi đại học năm sau thì rõ ràng là không thực tế.
Huống chi trong bụng Phùng Gia Ấu còn có một đứa nhỏ phải nuôi, Trình Học Dân càng không có tư cách ăn cơm mềm của phụ nữ.
Cũng may là Phùng Gia Ấu từng là thanh niên trí thức được điều về nông thôn lao động. Theo chính sách lúc bấy giờ, thời gian tính từ khi bắt đầu xuống cơ sở, nếu đủ năm năm thì sẽ được hưởng mức học bổng cao nhất: hai mươi hai đồng rưỡi một tháng.
Nếu không, hai người họ muốn ra riêng sống, lại càng khó.
Nói cho cùng, vẫn là Trình Học Dân thân là đàn ông chuyện gì nên gánh thì phải gánh!
Kiếm tiền! Kiếm tiền! Kiếm tiền!
Vẫn là kiếm tiền!
Thuê nhà chỉ là bước đầu, sau này có điều kiện, nhất định phải mua cho Phùng Gia Ấu một căn tứ hợp viện lớn.
Một đêm ngon giấc.
Vì ngủ ở gian chính, trong nhà lại toàn phụ nữ, nên Trình Học Dân dậy rất sớm để tránh điều tiếng.
Nhưng anh vẫn không dám bước ra khỏi phòng, chỉ ngồi bên giường trúc gấp chăn màn, lòng bất an chờ chào hỏi người nhà Phùng Gia Ấu.
“Cháu chào dì ạ!”
“Cháu chào chú ạ!”
“Chào anh cả, chị dâu cả ạ!”
“Chào chị hai ạ!”
Chẳng mấy chốc, người lớn trong nhà Phùng Gia Ấu cũng lần lượt dậy, anh liền chào hỏi từng người một.
Phùng Gia Ấu với đôi mắt thâm quầng đi ra, thấy Trình Học Dân đứng thộn mặt trong gian chính thì hỏi:
“Trình Học Dân, cậu ngẩn ra đứng giữa nhà làm gì đấy? Mau đi rửa mặt đi.”
Trình Học Dân lẩm bẩm một câu:
“Tiểu Trình! Cậu có thể ngốc hơn nữa không? Tôi nói sao sáng giờ cứ đứng ngây ra đó.”
“Phùng Gia Chiêu anh mới ngốc! Cả nhà anh—Mẹ, cái này đưa cho Học Dân đúng không? Đưa con, để con làm.”
Phùng Gia Ấu vừa nghe anh cả nói thế là nổi giận, định cãi lại, nhưng thấy mẹ đang bưng chậu rửa mặt và đồ vệ sinh vào, liền lập tức đổi sang cười nịnh nọt, chạy đến lấy.
“Phải rồi! Cả nhà tôi đều ngốc, nên mới sinh ra cái đứa thông minh quá hoá ranh như cô - đồ ăn cháo đá bát.”
Mẹ Phùng cũng vừa nghe thấy câu lẩm bẩm của Trình Học Dân, suýt nữa bật cười.
Nhưng nghe con gái lại nói kiểu đó, mặt lập tức sầm xuống, không vui, đặt mạnh chậu rửa mặt vào tay Phùng Gia Ấu.
Trong lòng thì không khỏi lẩm bẩm: phải ngốc đến mức nào cơ chứ?
Tối qua cũng chưa nói chuyện gì mấy, chẳng lẽ thật sự là tên nhà quê ngốc nghếch à?
Nếu con gái bà mà lấy loại ngốc thế này, sau này chịu bao nhiêu khổ cơ chứ?
Lại bắt đầu hoài nghi, một tên nhà quê ngốc như vậy thật sự có năng lực thi đại học à?
Hay là cái thứ của nợ nhà bà vì cái thai trong bụng, cố tình tâng bốc thằng ngốc này lên?
“Mẹ ơi! Mẹ! Con đùa với anh cả mà. Anh ấy là anh ruột của con, con nói anh ngốc chẳng phải là nói con cũng ngốc sao?”
“Mẹ, nói vậy là mẹ đồng ý rồi hả?”
Tối qua tự tay đem chăn màn cho chàng rể ở rể là Trình Học Dân, suýt nữa trải giường giúp luôn.
Sáng nay lại chuẩn bị cả đồ rửa mặt mới tinh, chẳng phải là chịu nhận anh làm con rể rồi sao?
“Đồng ý cái gì mà đồng ý?”
“Cái đồ thông minh quá hoá ranh này, còn cần ai đồng ý nữa à?”
“Mày còn hận không để cả thành Yến Kinh đều biết, mày có một anh chồng từ nông thôn Thiểm Bắc tới! Còn cần tao – mẹ mày – đồng ý cái gì nữa?”
Trong bếp lại vang lên tiếng đôi co giữa hai mẹ con, nhưng không còn gay gắt như tối qua nữa.
“Tiểu Trình, qua đây một chút.”
Ngay khi Trình Học Dân chuẩn bị bước ra khỏi cửa nhà họ Phùng, liền thấy ông Phùng – cha của Phùng Gia Ấu đi ra gọi một tiếng.
“Cháu chào chú ạ!”
Trình Học Dân vội vàng tiến tới chào hỏi.
“Cầm lấy cái này, đưa cho Gia Ấu, đi ra khu phố làm giấy kết hôn đi.”
Phùng cha đưa cho Trình Học Dân sổ hộ khẩu nhà họ Phùng, căn dặn.
“Chú…”
“Cha em đồng ý rồi mà, anh còn gọi là chú gì nữa? Mau gọi ba đi.”
Trình Học Dân còn đang ngẩn người thì Phùng Gia Ấu đã theo vào, mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào sổ hộ khẩu sau đó thúc giục anh đổi cách xưng hô.
“Ba! Cảm ơn ba! Con nhất định sẽ đối xử tốt với Gia Âu.”
Trình Học Dân cũng nhanh nhẹn, lập tức đổi giọng, cam đoan luôn.
“Ừm! Ba mong con có thể mang đến cho Gia Ấu một khởi đầu mới, một hạnh phúc viên mãn.”
“Còn tiệc cưới, vì nhà mình mới trở về thành phố, nhà cũng là mượn tạm của bạn, nên đành ủy khuất hai đứa, tạm thời không tổ chức được.”
Tối qua đã thuyết phục được vợ, lại cơ bản nghe rõ cặp vợ chồng trẻ này thì thầm suốt đêm trong gian chính.
Phùng cha mẹ đều biết, một nửa trong đó là nói để cho họ nghe.
Cũng tốt.
Dù chưa tìm hiểu kỹ càng, nhưng con gái đã nhất quyết, thì cứ tác thành đi.
Hơn nữa, thanh niên này đúng là thật thà, chất phác, con gái họ trị được, sau này cũng chẳng thiệt gì.
Còn chuyện có tiền đồ hay không, có chịu ủy khuất hay không?
Con cháu có phúc của con cháu, là do Phùng Gia Ấu tự chọn, họ cũng không quản được nữa.
“Không ủy khuất, không ủy khuất, tụi con nghe ba mẹ hết ạ.”
Trình Học Dân vội vàng đáp lời liên tục.
Thật ra cũng đâu có ngốc, biết mang vợ theo đấy thôi.
Ăn xong bữa sáng, Phùng Gia Ấu không đợi được nữa, kéo Trình Học Dân đến trụ sở khu phố làm giấy chứng nhận kết hôn, dùng tấm giấy giới thiệu trắng phòng hờ của Trình Học Dân, đổi được một tờ giấy đỏ chót – giấy chứng nhận kết hôn.
“Trình Học Dân, vậy là mình kết hôn rồi đó hả?”
Phùng Gia Ấu ngồi sau yên xe đạp của Trình Học Dân, cầm tờ giấy đỏ trên tay, gương mặt ngập tràn hạnh phúc.
“Ôm chặt vào, đừng làm mấy hành động nguy hiểm.”
Trình Học Dân cảm thấy tay cô rời khỏi eo mình, sợ hết hồn vội vàng thắng lại nhắc nhở.
“Đúng đúng! Không làm hành động nguy hiểm, Trình Học Dân anh nhắc đúng lắm.”
Phùng Gia Ấu đang ngập tràn hạnh phúc liền ôm chặt lấy eo anh, tiếp tục lên đường.
“Phải rồi! Kết hôn rồi! Bây giờ mình là vợ chồng hợp pháp, tối nay ở nhà khách, cũng coi như là bù lại đêm tân hôn nhé?”
Trình Học Dân vừa đề nghị vừa dụ dỗ, eo cũng như có thêm sức mạnh.
“Trình Học Dân, anh muốn chết à? Vừa nãy còn nói không được làm mấy hành động nguy hiểm, giờ lại đòi làm hành động nguy hiểm hơn, không sợ làm đau con anh sao?”
“Hơn nữa, chị dâu hai hôm nay đã chuyển về nhà mẹ đẻ rồi, trong nhà có phòng trống cho tụi mình.”
Ở nhà khách? Cũng là ý hay, Phùng Gia Ấu cũng động lòng.
Nhưng tiếc thay, chị dâu hai lại quá tốt với cô, hôm nay đã dọn đi để nhường lại một căn phòng cho hai vợ chồng.
…
(Hết chương)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
