Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quá ghê gớm rồi.
Hồi Phùng Gia Ấu còn là một thanh niên trí thức ở Trình Gia Loan thật sự không hung dữ như vậy.
Là một cô gái rất đỗi ngoan ngoãn, biết điều, không hề gây chuyện.
Ngày thường ngoài lúc đi làm thì toàn thấy cô ngồi ở điểm tập trung của thanh niên trí thức để đọc sách, nghe người trong đội nói hình như chưa cãi nhau với ai bao giờ.
Nhưng lần này Trình Học Dân đến, xem như đã thật sự được mở mang tầm mắt về sức chiến đấu của người con gái này.
Giờ thì hay rồi.
Coi như lật tung cả nhà lên, ai cũng không biết phải xử trí ra sao.
Mà người lúng túng nhất chính là Trình Học Dân – là người ngoài, bây giờ muốn đi cũng dở, mà không đi cũng chẳng xong.
“Không thèm để ý đúng không hả?”
“Được! Trình Học Dân, bọn mình không quan tâm nữa, bây giờ ra ngoài, ở lại nhà nghỉ, ngủ cùng nhau luôn.”
Thấy cha mình trong nhà vẫn phớt lờ, khí thế vừa bị dọa cho tụt xuống của Phùng Gia Ấu lại bốc lên, kéo tay Trình Học Dân định quay đầu bỏ đi.
Cô còn cố tình hét vào trong nhà một câu, nhấn mạnh ba chữ “ngủ cùng luôn”, sợ người trong nhà không nghe rõ.
Trình Học Dân thật ra cũng muốn đến nhà nghỉ ngủ cùng thật.
Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, lửa lòng lại đang cháy rừng rực.
Nhưng anh biết rõ nếu mình thật sự gật đầu, theo cô ra khỏi cửa thì đời anh coi như chấm hết.
Vội vàng kéo tay cô lại, đánh trống lảng:
“Mang cho em ít đồ ngon này, ăn trước đi rồi nói chuyện sau.”
“Có đồ ngon á?”
Nghe đến có đồ ngon, quả nhiên con ma thèm ăn - Phùng Gia Ấu lập tức hiện hình, mắt sáng lên nhìn cái túi vải mà Trình Học Dân mang vào lúc nãy đặt dưới đất.
“Có mang một ít.”
“Đáng ra lần này đến không nên tới tay không.”
“Nhưng nhận được thư của em thì đi gấp quá, không kịp chuẩn bị gì nên có gì mang nấy.”
Đúng là không mang theo bao nhiêu, quen với kiểu lên xe là đi luôn, lần này Trình Học Dân chỉ mang theo vài bộ quần áo thay cộng với một túi đặc sản nhà trồng được.
“Táo tàu đỏ lớn!!!”
Đợi đến khi Trình Học Dân mở túi ra, bên trong là từng quả táo tàu đỏ to tròn, Phùng Gia Ấu vui đến nỗi mắt sáng lấp lánh, không nhịn được cầm lấy một quả nhét vào miệng.
“Ngọt quá.”
“Ngọt thật đấy!”
“Trình Học Dân, đây là hái từ cây táo to ở nhà anh đúng không? Sao anh biết em cứ thèm mãi táo tàu từ cây đó vậy?”
“Anh có biết không, đâu chỉ có mình em thèm đâu. Cả đám nữ trí thức ở điểm tụi em ai cũng thèm.”
“Mỗi lần tới hè là cả đám con gái ở điểm trí thức tụi em lại nhỏ nước miếng vì cây táo nhà anh đó biết không?”
“Trình Học Dân, anh còn nhớ không? Năm kia có thằng Trần Kiến Phi ở điểm tụi em leo lên cây táo nhà anh hái trộm ngã gãy chân, bị thương phải về thành phố sớm. Anh biết ai xúi nó không?”
Vừa ăn táo tàu, Phùng Gia Ấu vừa kể lại mấy chuyện cũ ở điểm trí thức.
Nhưng Trình Học Dân mới xuyên đến đây được nửa năm, biết gì mấy chuyện lúc trước đâu?
Chỉ biết là thân xác này trước đây rất thích cô gái này, luôn theo đuổi cô.
Đầu xuân năm nay, lúc cứu cô cũng chính là thân xác này ra tay trước, chỉ là chưa kịp cứu được thì bản thân đã đi đời nhà ma.
Vậy nên mới có chuyện Trình Học Dân xuyên đến đây, đồng thời cứu luôn được cô gái ấy.
Lúc mới đến còn chưa quen, Trình Học Dân lạnh nhạt với cô một thời gian.
Không ngờ lại khiến cô nàng lo lắng thấp thỏm, ngược lại càng thêm nhiệt tình với hắn.
Hơn nữa cô nàng vốn là nữ trí thức đẹp nhất trong mắt cả xã, qua lại nhiều rồi cũng sinh chuyện.
Giờ Phùng Gia Ấu nhắc đến cái tên Trần Kiến Phi gì đó, Trình Học Dân hoàn toàn không có ấn tượng gì.
Lúc hắn mới đến, điểm trí thức hình như chỉ còn hai nữ trí thức?
Đầu năm nay, phần lớn đã thi đỗ đại học, quay về thành phố rồi.
Vì thường thì một điểm trí thức là gom từ một nơi, một trường học cử xuống cùng lúc.
Người cùng phân đến đội Trình Gia Loan với Phùng Gia Ấu phần lớn là bạn học cấp ba của cô, đều là người Yến Kinh, nhà có chút quan hệ.
So với các nơi khác, nhóm này được biết tin về chính sách sớm hơn một chút.
Cho nên chưa chính thức khôi phục kỳ thi đại học, họ đã chuẩn bị trước rồi.
Vậy nên trong kỳ thi đầu tiên cuối năm ngoái, sáu người ở điểm trí thức có bốn người đỗ, trở về Yến Kinh.
Chỉ còn Phùng Gia Ấu và một nữ trí thức lớn tuổi hơn là không đủ điều kiện thi, nên mới bị giữ lại.
Sau đó, nữ trí thức kia tuy lỡ kỳ thi, nhưng sau Tết không lâu, nhà cô ta nghe ngóng được tin tức cũng xin cho về Trình Gia Loan, chưa tới hai tháng là được gia đình lo cho về thành phố.
Cuối cùng chỉ còn mỗi Phùng Gia Ấu ở lại điểm trí thức.
May mà sau khi người kia đi, Trình Học Dân giúp cô xin được suất thi đại học vào tháng Bảy, cô mới có hy vọng.
Nếu không, một mình ở lại, không biết cô có chịu nổi đến lúc được về thành phố hay không.
Sau khi có đủ điều kiện thi, lại được nền tảng ôn luyện từ trước, cộng thêm Trình Học Dân huấn luyện cấp tốc, tháng Tám năm đó cô thi đậu Đại học Yến Kinh, đêm trước khi về thành phố còn ngủ lại một đêm.
“Ai vậy?”
“Gia Ấu, chẳng lẽ là em hả?”
Trong đầu vừa lướt qua những chuyện đó, nhìn thấy ánh mắt lém lỉnh giảo hoạt của cô nàng, Trình Học Dân mạnh dạn đoán.
“He he! Sao có thể là em được chứ? Anh cũng biết mà, em là nữ trí thức ngoan ngoãn, biết điều nhất ở đội Trình Gia Loan này, sao có thể đi xúi nam trí thức trộm táo tàu nhà anh được?”
“Chỉ là cái thằng Trần Kiến Phi đó cũng ngu thật, trộm quả táo mà cũng ngã gãy chân, không biết sau khi về thành phố sống ra sao nữa?”
“Đúng đúng đúng, cô Phùng Gia Ấu là người ngoan ngoãn biết điều nhất đấy. Biết điều ngoan ngoãn đến mức về thành rồi còn mang cái bụng to về nữa kia kìa.”
Không biết mẹ cô từ lúc nào đã ôm chăn đi ra, nghe thấy con gái mình – cái đứa tai họa ấy còn đang đắc ý khoe mình là nữ trí thức ngoan ngoãn nhất điểm trí thức, suýt nữa cười chết mất.
Đã thấy ai ngoan ngoãn biết điều mà lúc về thành phố lại mang bầu chưa?
Mấy đứa chẳng ngoan chẳng biết điều thì đứa nào cũngvề nguyên vẹn, trở về đi học đại học.
“Mẹ! Ăn táo đi, ngọt lắm. Trình Học Dân mang từ nhà đến đó, con có nhắc trong thư với mẹ rồi mà, táo hái từ cây lớn nhà anh ấy đó.”
Phớt lờ giọng điệu mỉa mai của mẹ, Phùng Gia Ấu hai tay nâng một vốc táo tàu đỏ, như hiến vật quý, tươi cười dâng lên.
“Cảm ơn nhé, tránh ra một bên đi.”
“Tối nay cứ ngủ tạm trên cái giường tre này, mai rồi tính tiếp.”
Mẹ Phùng liếc mắt xem thường đứa tai họa này, hất nhẹ khuỷu tay đẩy con gái sang bên, đặt chăn lên giường tre rồi nói một câu, sau đó không buồn liếc thêm một cái, xoay người trở về phòng mình.
(Hết chương)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
