Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Trí Thức Và Anh Chồng Mù Chữ Chương 6: Sinh Thì Sinh, Nhưng Phải Mang Họ Phùng

Cài Đặt

Chương 6: Sinh Thì Sinh, Nhưng Phải Mang Họ Phùng

Cha Phùng vỗ bàn quyết định.

“ Tối nay ai dám bước ra khỏi cửa một bước, thì đừng quay về nữa."

Ngay sau đó, trong phòng vang lên tiếng trẻ con khóc ré lên, chắc là bị dọa tỉnh.

“Em đi trông Lệ Cầm.” — Chị dâu hai Tôn Quyên vội đứng dậy, lui về phòng mình.

Nhưng tiếng khóc trẻ con lại vọng ra từ phòng của mẹ Phùng.

Mẹ Phùng còn định nói thêm gì đó, nhưng nghe thấy tiếng cháu nội khóc mãi không ngừng nên đành phải gác lại chuyện này, quay người bước vào phòng.

Cha Phùng cũng thế, sau khi vỗ bàn đứng dậy thì không ngồi lại nữa, quay người đi về phòng.

Anh cả Phùng Gia Chiêu cũng buông một câu trách móc, rồi sau đó đứng dậy định đi ra ngoài:

“Em không thể nói chuyện đàng hoàng với mẹ được sao? Cứ phải chọc cho bà tức lên như thế à?"

Phùng Gia Ấu vừa bị cha quát một trận, tim vẫn còn chưa hết run. Thấy anh cả cũng trách móc mình rồi định bước ra ngoài, cô liền không nhịn được mà cãi lại:

“Chẳng phải anh cũng cỗ tình chống đối đấy à?”

Phùng Gia Chiêu thấy mình có lòng tốt mà không được đáp, lại còn bị em gái vặn ngược, tức giận hỏi lại:

“Chống đối cái gì? Anh chống đối chỗ nào cơ?”

Phùng Gia Ấu cũng không quên nhắc nhở “thân thiện”:

“Vừa rồi cha nói rõ ràng, ai dám bước ra khỏi cửa một bước thì đừng quay về nữa.”

“Tối nay anh còn có hẹn… Cha nói là cấm hai đứa em cơ mà?”

Phùng Gia Chiêu đơ mặt, sao giờ lại lôi cả anh vào? Đi cũng không xong, ở cũng không được, anh đúng là có hẹn thật mà.

“Hẹn hò gì giờ này nữa? Mau về phòng ngủ đi.”

Chị dâu cả Kha Ngọc Mai cũng đứng dậy theo, cứ tưởng chồng định quay về phòng, ai ngờ lại tính đi ra ngoài?

Giờ này còn đi đâu?

Chẳng lẽ vừa rồi không nghe thấy lời nói giận dữ của cha à?

Còn không phải cố tình chống đối thì là cái gì?

Chị dâu cả vội kéo chồng mình về phòng.

“Ơ này, kéo anh làm gì? Anh thật sự có hẹn. Với lại cha là cấm hai đứa nó cơ mà? Liên quan gì đến mình?”

Không bao lâu sau, gian nhà giữa của nhà họ Phùng liền yên tĩnh trở lại.

Chỉ còn lại Phùng Gia Ấu và Trình Học Dân đứng ngẩn ra.

“Không phải chứ cha? Cha không cho chúng con ra khỏi cửa, thế tối nay con với Học Dân ngủ ở đâu?”

Đợi mọi người ai về phòng nấy rồi, Phùng Gia Ấu mới sực nhận ra hình như mình chẳng có phòng nào để về.

Cha mẹ cô vừa mới được phục chức về lại thành phố, nhà ở đơn vị vẫn chưa sắp xếp xong, căn nhà này là mượn tạm của bạn.

Chỉ có ba gian phòng.

Một phòng cho cha mẹ cô, một phòng cho anh cả chị dâu, một phòng cho anh hai chị dâu.

Hiện vẫn chưa có phòng dành cho hai cô con gái.

Trước đây Phùng Gia Ấu đỗ đại học mới về lại thành phố nên ở ký túc xá trường; còn cô em gái thứ hai - Phùng Gia Mạt, phải đợi đến kỳ nghỉ đông mới được đón về.

Hơn nữa, anh hai Phùng Gia Thành vẫn chưa được điều trở lại, nên bình thường hai chị em cô về đây thì có thể chen chúc ngủ cùng chị dâu hai.

Thế nên mấy ngày này xin nghỉ về nhà, Phùng Gia Ấu vẫn ngủ cùng chị dâu hai và cháu gái sáu tuổi Phùng Lệ Cầm.

Còn cháu trai ba tuổi Phùng Lập Văn thì do ông bà nội chăm.

Nhà chật là vậy đấy.

Mà giờ cha lại buông một câu như giáng sấm sét, cấm ai ra khỏi cửa, ai nấy về phòng.

Vậy hai người bọn họ phải làm sao?

Không lẽ lại để hai người chen chúc trong phòng chị dâu hai?

Dĩ nhiên cách sắp xếp hợp lý nhất là để Trình Học Dân - vị khách không mời mà đến tự ra ngoài thuê chỗ nghỉ.

Bản thân Trình Học Dân cũng nghĩ vậy từ đầu.

Nhưng vừa nãy cha Phùng buông lời đe doạ kia, không biết có tính cả anh vào không.

Nếu anh bước ra khỏi cửa nhà họ Phùng đêm nay, liệu sau này còn có thể bước vào nữa không?

Nghe khẩu khí của Phùng Gia Ấu, chẳng phải là định… động phòng luôn đêm nay sao?

Có lẽ là thời điểm anh đến không thuận, buổi tối hoàn toàn không có thời gian đệm nào cả.

Không ai lên tiếng.

Trong nhà chỉ còn tiếng mẹ dỗ cháu, cha thì không đáp lời Phùng Gia Ấu.

Rõ ràng cha Phùng vừa rồi buông lời dữ dằn, nhưng lại không nghĩ đến chuyện này.

Đêm nay, rể quý của nhà họ Phùng — dạng “ở rể từ quê lên” ngủ đâu bây giờ?

“Hỏi ông đó!”

“Người là do ông giữ lại, ông tính sao đây?”

Dỗ cháu xong, mẹ Phùng nhìn chồng đang ngồi cuối giường hút thuốc, lên tiếng chất vấn:

“Tôi bị lời này nối lời kia của mấy người làm phiền, nói tới chỗ chết rồi còn gì?”

Cha Phùng cũng hiểu ra, với tình hình chỗ ở nhà họ, đúng là không dễ gì sắp xếp chỗ cho chàng rể kia.

“Được rồi, đều là tôi sai, tất cả là do tôi lòng dạ độc ác không nghĩ cho nó, như thế đã được chưa?”

Mẹ Phùng vốn đã ấm ức trong lòng!

Con bé phiền phức kia vốn đã ương bướng, giờ thêm cái thằng đàn ông ấy đến đúng lúc lại càng không xong.

Nếu không phải lúc đó cha nó nổi giận, thì giờ này có khi hai đứa đã bỏ trốn rồi cũng nên.

“Bà xem, lại nóng vội nữa rồi. Nóng vội thì giải quyết được gì?”

Cha Phùng cũng thấy phiền hết sức.

“Không nóng được sao? Vậy ông nói đi, giờ làm sao đây? Con bé phiền phức kia giờ chắc chắn không chịu phá thai đâu.”

Mẹ Phùng ngồi phịch xuống đầu giường, lấy tay ôm mặt nói trong bực dọc.

“Ngọc Mai từ lâu đã muốn có con.”

Đột nhiên!

Cha Phùng nhắc đến chị dâu cả Kha Ngọc Mai, khiến mẹ Phùng lập tức ngẩng đầu nhìn chồng với vẻ kinh ngạc.

Con cả và con dâu cưới nhau hơn mười năm vẫn chưa có con, là nỗi canh cánh trong lòng nhà họ Phùng.

Họ cũng từng nghĩ hay là để con bé phiền phức kia sinh con ra, rồi giao cho con cả nuôi.

Con dâu cả cũng từng bóng gió về chuyện này.

Nhưng con gái chưa chồng, lại sinh con không rõ cha đứa bé là ai, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa?

Không được!

Mẹ Phùng tuy không phản đối trước mặt con dâu cả, nhưng vẫn kiên quyết bảo con gái phải bỏ cái thai.

Chưa cưới mà bị bôi nhọ danh tiếng, bà - Cố Tuyết Tình nhất quyết không đồng ý.

“Vẫn là thôi đi.”

“ Giờ chuyện đã ầm lên rồi, còn biết làm gì nữa đây?”

Cha Phùng vốn còn định bảo thôi để hai đứa quay về Thiểm Bắc, đợi sinh con xong rồi lén cho chị dâu cả nuôi.

Nhưng nghĩ lại thì làm thế lại hoá ra lật ngược mục đích.

Trước đây cứ ép Gia Ấu phá thai là để đoạn tuyệt mọi liên hệ với bên Thiểm Bắc.

Giờ mà cho về lại, chẳng phải là vô nghĩa à?

Huống hồ đợi sinh xong rồi, liệu còn nỡ đưa cho người khác nuôi sao?

Hơn nữa…

Giờ cũng chẳng kịp nữa rồi, vừa nãy Phùng Gia Ấu giữa ở sân nhà, trước mặt mấy người lão Tiền kia đã lộ rõ cái bụng sau đó công khai giới thiệu rồi còn đâu.

Rể nhà họ Phùng, chắc giờ đã lan khắp cái tứ hợp viện này.

Ngày mai nhất định còn truyền ra xa hơn.

Vì vậy, khi thấy Trình Học Dân có tinh thần trách nhiệm như vậy , cha Phùng ít nhiều cũng xuôi theo rồi.

Mẹ Phùng cũng hỏi một cách bất lực.

“Vậy là ông đồng ý cho nó vào cửa rồi?”

“Còn có thể làm gì nữa đây?”— Cha Phùng cũng bất đắc dĩ.

“Thai cũng lớn rồi, Tiểu Trình thật ra cũng được, có tinh thần trách nhiệm”

“Được! Ông là chủ nhà, ông nói sao là vậy, tôi mặc kệ.”

“Nhưng mà, sinh thì sinh… phải để Ngọc Mai nuôi và mang họ Phùng.”

(Hết chương)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc