Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Trí Thức Và Anh Chồng Mù Chữ Chương 5: Thi Đỗ Yến Đại Rồi Nói Tiếp

Cài Đặt

Chương 5: Thi Đỗ Yến Đại Rồi Nói Tiếp

“Cha, mẹ. Đây là Trình Học Dân, anh ấy đến rồi.”

Vừa bước vào nhà chính, Phùng Gia Ấu lại lần nữa giới thiệu Trình Học Dân với cha mẹ mình.

Ngay khoảnh khắc này.

Cha mẹ Phùng ngồi trên cao, sắc mặt đầy phức tạp nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên từ vùng nông thôn Thiểm Bắc trước mắt.

Vừa nãy ở ngoài trời tối, nhìn không rõ lắm.

Giờ vào nhà rồi, quan sát một lượt thấy cũng tạm ổn.

Cao hơn mét tám, nét mặt cứng cỏi có chút anh tuấn, nhìn thoáng qua cũng không tệ. Chẳng trách làm con gái họ mê mệt đến độ đầu óc quay cuồng.

Nhưng thời buổi này, vẻ ngoài có thể ăn cơm được hay làm được gì chắc?

Hắn là một kẻ mù chữ từ nông thôn lên, vào thành phố thì làm được cái trò trống gì?

Mẹ Phùng liếc con gái mình một cái sau đó bực bội chỉ trích:

“Vừa nãy ở ngoài, mày nói bậy bạ cái gì thế hả? Nhất định phải đối đầu với người nhà phải không?”

“Mẹ! Con đâu có nói bậy? Học Dân vốn dĩ chính là người con yêu mà.”

Phùng Gia Ấu nhấn mạnh lời nói, không hề tỏ ra yếu thế.

“Còn không biết xấu hổ à? Hai đứa đã kết hôn chưa hả?”

“Cưới rồi. Lần này Học Dân tới đây là để tụi con ra phố làm thủ tục bổ sung giấy tờ.”

“Mẹ không đồng ý. Con dẹp ngay cái ý định đó đi. Mẹ tuyệt đối không cho hắn bước chân vào cửa nhà họ Phùng này nửa bước.”

Thấy con gái cứng đầu không lay chuyển được, mẹ Phùng nổi trận lôi đình, buông lời cay nghiệt rồi bỏ về phòng đóng sập cửa lại.

Hành động làm cả đám anh chị em của Phùng Gia Ấu sợ hết hồn, chẳng ai dám hó hé tiếng nào.

Mẹ cô quá cứng rắn, làm mẹ chồng thì càng khắc nghiệt.

Cũng chỉ có mỗi Phùng Gia Ấu là dám đối đầu như vậy, chứ mấy đứa con trai con dâu thì nào dám cãi lại.

“Cha, cha nhìn đi, mẹ rõ ràng là chơi xấu, trước đó đã nói rõ rồi mà.”

Thấy mẹ giận dữ bỏ đi, không còn đường thương lượng, Phùng Gia Ấu nhìn cha đầy uất ức, hy vọng ông sẽ làm chủ cho mình.

‘Không biết ai mới là người chơi xấu trước, đập cửa bỏ đi cho bằng được.’

Cha Phùng âm thầm lẩm bẩm trong lòng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chàng trai trước mắt này thật biết chọn thời điểm xuất hiện khiến vợ chồng ông trở nên bị động.

Người ta đến trong vòng nửa tháng, giờ con gái ông bám ngay lấy điểm này không chịu buông.

Khó xử chết đi được.

Không chừng bà vợ đang ở trong phòng giờ đang đổ hết trách nhiệm lên đầu ông, trách ông lúc trước bày cái kế ngu ngốc đó ra.

Nói thật, bản thân ông cũng một vạn lần không đồng ý.

Nhưng có không đồng ý cũng không thắng nổi đứa con gái cứng đầu kia.

Huống hồ, bụng nó bây giờ cũng đã lớn rồi.

Nước cờ “tiền trảm hậu tấu* này, thời nào cũng là chiêu hiểm nhất, không có chỗ thương lượng.

*Tiền trảm hậu tấu: Chém trước tâu sau

“Chàng trai trẻ, đáng lẽ nhà chúng tôi phải cảm ơn cậu thật nhiều, mấy năm Gia Ấu đi làm thanh niên trí thức dưới quê là nhờ cậu chăm sóc, hơn nữa còn cứu mạng nó một lần.”

Cha Phùng suy nghĩ một lát rồi nhìn Trình Học Dân mà nói.

Ông là người đầu tiên ngoài Phùng Gia Ấu chịu trực tiếp nói chuyện với Trình Học Dân!

Vừa rồi mẹ Phùng thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn, hoàn toàn không xem anh ra gì.

“Cháu… cháu không dám nhận. Cháu… cháu sẽ chịu trách nhiệm với Gia Ấu."

Nhưng Trình Học Dân không để ý đến, đến lúc phải đứng ra thì thân làm đàn ông, anh không thể né tránh.

Núp sau lưng Phùng Gia Ấu, để cô gánh hết chỉ càng khiến ba mẹ cô xem thường anh hơn.

Anh tiếp tục nói: “Thưa chú, cháu nhận được thư của Gia Ấu ba ngày trước, lúc đó mới biết vì chuyện nông nổi đêm đó mà khiến cô ấy mang thai.”

“Ba ngày trước mới nhận được thư? Rõ ràng là con gửi đi từ nửa tháng trước mà?”

Phùng Gia Ấu nghe anh nói thế liền không nhịn được lên tiếng.

Người nhà họ Phùng nghe đến đây, ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Thư gửi đi nửa tháng, không bàn tới chuyện vì sao ba ngày trước mới nhận được…

Mấu chốt là:

Ba ngày trước mới nhận được thư, mà giờ người đã đứng trước mặt họ, điều này khiến thái độ người nhà Phùng thay đổi ít nhiều.

Trước đó mẹ Phùng cứ nói nửa tháng cũng đủ đi hai chuyến rồi, thực ra là đang mượn cớ để làm lớn chuyện.

Vì riêng việc gửi thư từ thành phố đến Thiểm Bắc, bình thường cũng mất một tuần.

Nếu bị trì hoãn thì mười ngày nửa tháng cũng là chuyện bình thường.

Mà Trình Học Dân nhận được thư, dù có lập tức lên đường cũng phải mất một hai tuần chuẩn bị, cộng thêm hành trình, lại mất vài ngày.

Nên thời buổi này, thật sự muốn gửi thư gọi người từ xa ngàn dặm đến, không mất một tháng là không thể.

Hẹn nửa tháng thực chất là muốn kéo dài thời gian, để tiện phá thai chứ ai nghĩ cái tên nhà quê này lại thật sự chạy tới được.

Nào ngờ:

Người ta đến thật, mà lại đến sát giờ như thế.

“Có thể trên đường bị chậm, nhưng may là thư không thất lạc, nếu không, cả đời này cháu cũng không thể tha thứ cho bản thân.”

“Cháu cũng biết, chuyện xảy ra hôm đó là lỗi lớn đến mức nào.”

Trình Học Dân gật đầu, nhìn Phùng Gia Ấu bên cạnh bằng ánh mắt đầy thương xót, tiếp tục nói:

“Thưa chú, thưa dì, cháu biết dì cũng đang nghe.”

“Cháu muốn nói là, đứa trẻ trong bụng đã lớn, thực sự không thể phá nữa, quá nguy hiểm.”

“Cháu không rõ tình hình ở thành phố, nhưng cháu biết bên huyện bọn cháu, gần như không có ai sống sót khi phá thai vào thời điểm này.”

Cha Phùng đang ngồi trên cao cũng không ngồi yên nổi, mặt mày tái mét.

Bọn họ nào phải không biết cái thai đã nhiều tuần khi phá sẽ nguy hiểm đến cỡ nào?

Chẳng qua là do con gái cố chấp, kéo dài đến bây giờ.

“Thưa chú thưa dì, là cháu sai, cháu bồng bột, cháu đã làm tổn thương Gia Ấu.”

“Cháu mong chú dì cho cháu một cơ hội chuộc lỗi, cháu muốn tranh thủ lúc bụng Gia Ấu còn chưa lộ rõ, đưa cô ấy về Thiểm Bắc ăn Tết, dưỡng thai, sinh con ra trước đã.”

“Đợi sinh xong rồi, Gia Ấu sẽ quay lại thành phố”

Vừa rồi mẹ Phùng Gia Ấu còn nói nhất quyết không cho hắn vào cửa?

Thái độ của Trình Học Dân cũng rất rõ ràng không cho vào thì thôi. Vậy anh trực tiếp đưa con gái bà đi, chắc được chứ?

Mẹ Phùng đang ở trong phòng nghe, thấy thái độ cũng tạm được.

Nhất là khi nghe anh chỉ mất ba ngày đã đến đây, vì không muốn con gái mình mạo hiểm, bà cũng có chút cảm động.

Nhưng nghe tới đoạn đòi đưa con gái về cái vùng quê nghèo dưỡng thai thì không nhịn được nữa, lại xông ra chất vấn.

Về quê?

Không đi học nữa? Bỏ cả hộ khẩu ở Yến Kinh?

“Đưa nó về Thiểm Bắc? Cậu nghĩ sao vậy?”

“Nó vất vả lắm mới được về thành phố, lại để nó quay về cái vùng quê khổ cực đó với cậu à? Khó khăn lắm mới thi đậu Yến Đại, giờ lại không học hành nữa hả?”

Không rõ là cố ý chọc giận mẹ hay thật lòng, Phùng Gia Ấu nghe mẹ chất vấn liền đứng chắn trước mặt Trình Học Dân nói:

“Trình Học Dân, em sẽ cùng anh quay về. Lần này em được về thành phố, thi đậu Yến Đại vốn dĩ là nhờ công của anh.”

“Dù sao năng lực của anh cũng ở đó, cùng lắm sinh con xong, sang năm cả nhà mình cùng thi, cùng lên Yến Kinh học đại học.”.

Còn đặc biệt nhấn mạnh, lần này cô được quay về thành, thi đậu đại học, tất cả đều là công của Trình Học Dân.

“Được, được, được. Giỏi! Các người giỏi! Cả nhà các người đều giỏi!”

“Khi nào cả nhà các người thi đậu Yến Đại, thì hãy quay về đây.”

“Đi, đi hết cho tôi.”

Mẹ Phùng xưa nay vốn dịu dàng kiêu ngạo, lúc này hoàn toàn không nhịn nổi nữa, suýt nữa thì lấy chổi đuổi người.

Cha Phùng cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đập bàn quát lớn:

“Đủ rồi! Phùng Gia Ấu, con còn muốn náo loạn đến mức nào nữa hả?”

Trong khoảnh khắc đó, cả nhà họ Phùng im phăng phắc vì chưa ai từng thấy ba cô nổi trận lôi đình đến vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc