Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người đẩy xe bước vào là Trình Học Dân.
Ban đầu anh còn không chắc đây có phải nhà của Phùng Gia Ấu không, đang đứng ở cổng chần chừ định tìm ai đó hỏi thử.
Vừa khéo thấy Phùng Gia Ấu lau nước mắt bước ra từ bên trong khiến anh sững người tại chỗ, phản ứng đầu tiên là nhìn xuống bụng của cô.
Quả thực có hơi nhô lên.
Phùng Gia Ấu cũng nhìn thấy Trình Học Dân ở cổng, lúc đầu chỉ thấy nửa mặt nên không dám chắc.
Đợi anh xoay người lại, cô mới ngẩn ngơ đứng sững tại chỗ. Đến khi thấy tên kia cười ngây ngô với mình, Phùng Gia Ấu không kiềm chế được nỗi uất ức, lập tức hét lớn:
“Trình Học Dân, sao giờ anh mới tới hả?”
Câu nói ấy khiến Trình Học Dân cảm thấy lòng đau như có vết dao cứa qua, anh lập tức để chiếc xe đạp tựa vào tường cổng sau đó bước nhanh về phía trước. Nhưng Phùng Gia Ấu còn chạy nhanh hơn, lập tức nín khóc sau đó nở nụ cười, lao tới ôm chầm lấy anh.
Ngay lúc đó, tiếng hét đầy nghẹn ngào cùng uất ức của Phùng Gia Ấu cũng làm kinh động những người hàng xóm trong sân.
Ai nấy đều chạy ra xem, vừa khéo thấy hai người ôm nhau.
Cha Phùng thấy không lọt mắt, quay người bước về nhà.
“Về rồi hả? Không kéo được thứ của nợ kia về à?”
Thấy chồng lặng thinh trở về, mẹ Phùng vẫn sốt ruột, chỉ lo con gái không hiểu chuyện, ban đêm tối đen như mực lại xông ra ngoài, lỡ mà té ngã thì biết làm sao?
“Tới rồi.”
Ba Phùng chỉ hừ một tiếng, tức tối ngồi lại chỗ cũ chờ đám nhỏ bước vào.
Mẹ Phùng vẫn chưa kịp phản ứng lại, hỏi một câu:
“Hả? Ai tới rồi?”
Nhưng chưa đợi ba Phùng trả lời, đã nghe ngoài sân vọng vào tiếng kêu to của “thứ của nợ” kia:
“Ông Tiền ơi, đây là chồng cháu tên là Trình Học Dân, anh ấy vừa từ Thiểm Bắc tới.”
“Muốn chết hả?”
Mẹ Phùng nghe xong mặt mày liền biến sắc, không nhịn nổi nữa xông ra khỏi nhà, định kéo cái đứa mất mặt mất nết kia về. Định ra mắt mọi người luôn rồi hả?
Trình Học Dân cũng không ngờ tới Phùng Gia Ấu lại bạo gan tới mức này.
Bị hàng xóm vây hỏi mà cô ấy vẫn dám giới thiệu Trình Học Dân như vậy, trong khi hai người chỉ mới “lên xe” mà chưa “mua vé”, chưa có giấy kết hôn gì cả.
Chuyện thế này ở thời nay, giấu còn không kịp, chẳng ai giống cô ấy, trực tiếp công khai luôn.
“Cô giáo Cố, chúc mừng nha. Gia Ấu nhà chị lần này này coi như có chuyện vui liên tiếp luôn, khi nào thì mở tiệc mừng đây?”
Lời giới thiệu to, rõ ràng của Phùng Gia Ấu lập tức gây xôn xao trong xóm.
Có người thấy mẹ cô tới còn chào hỏi chúc mừng.
Nhưng mẹ Phùng lại thấy chói tai, nhục nhã. Ai biết mấy người đó sau lưng nói xấu con gái và nhà họ Phùng cỡ nào.
“Trình Học Dân, đây là mẹ em, Mau gọi mẹ đi.”
Trình Học Dân còn đang cân nhắc có nên “mua vé” với cô ấy không, thì đã bị cô kéo tới trước mặt phiên bản trưởng thành của Phùng Gia Ấu, mở miệng đã bắt anh gọi mẹ. Tốc độ nhanh quá, anh theo không kịp, vừa định mở miệng gọi thì đối phương đã trừng mắt với Phùng Gia Ấu, bực dọc nói:
“Về nhà rồi nói. Thật mất mặt.”
Công khai hết cả rồi, cái đứa của nợ này rõ ràng là cố ý, chẳng thèm để tâm mới mặt mũi.
Giờ thì cả xóm đều biết con rể nhà quê của nhà họ Phùng đến rồi. Là đứa của nợ này ép người ta nhận con rể, không nhận cũng phải nhận. Quả thật, mẹ vợ không có thiện cảm gì với anh.
“Đừng để ý bà ấy. Anh đến đúng hẹn rồi, bà ấy không nhận cũng phải nhận.”
Phùng Gia Ấu giờ bụng đã nhô lên, mặt mày đắc ý, hai tay khoác chặt cánh tay Trình Học Dân, nói:
“Đi, nghe lời mẹ, về nhà trước đã.”
Đến đúng hẹn? Là ý gì? Không thể nói rõ ràng một chút sao? Trình Học Dân mơ mơ hồ hồ bị kéo vào sân trong của tứ hợp viện, để mặc sau lưng là tiếng bàn tán rôm rả của hàng xóm:
“Chuyện gì thế? Cô giáo Cố hình như không ưa chàng rể này nhỉ.”
“Ưa nổi gì? Nghe đâu Gia Ấu nhà bà ấy tìm một nông dân ở Thiểm Bắc, cô giáo Cố là người sĩ diện thế cơ mà, sao có thể vừa mắt chàng rể nhà quê này?”
“Nhà quê hả? Thảo nào cô giáo Cố mặt mày khó coi vậy, nếu là con gái tôi thì tôi cũng không chịu đâu.”
“Cứ chờ xem. Nhà họ Phùng phen này đúng là náo nhiệt rồi.”
…
“Anh cả, hai chị dâu, đây là Trình Học Dân nhà em.”
Vào đến sân nhà, Phùng Gia Ấu mới giới thiệu Trình Học Dân với anh chị em, rồi quay sang nói với Trình Học Dân:
“Học Dân, đây là anh cả em Phùng Gia Chiêu còn đây chị dâu cả Kha Ngọc Mai.”
“Còn đây là chị dâu hai Tôn Quyên, anh hai em đang đi lao động ở binh đoàn sản xuất Vân Nam chưa về thành phố.”
Tình hình nhà Phùng Gia Ấu khi hai người còn ở bên nhau, cô đã kể cho Trình Học Dân nghe rồi.
Giờ thì cha mẹ, anh cả, chị dâu cả, chị dâu hai đều đã về thành phố, chỉ còn anh hai đang lao động ở Vân Nam chưa trở lại.
Còn có một cô em gái nhỏ gửi nuôi ở nhà bà con vùng ngoại thành Bắc Kinh, có đón về chưa thì Trình Học Dân không rõ.
Giới thiệu xong, Trình Học Dân liền chào hỏi:
“Chào anh cả chị cả, chào chị dâu hai.”
“Vào nhà rồi nói.” Phùng Gia Chiêu không dám nhận một tiếng “anh cả” này, phải vào nhà xem mẹ tính sao đã.
Nhưng với màn công khai vừa rồi của Phùng Gia Ấu, nhà họ Phùng có muốn không nhận rể cũng khó.
“Vào đi rồi nói.” Phùng Gia Ấu cũng hiểu, nhà họ Phùng có nhận Trình Học Dân không, còn phải xem hai người trong nhà định đoạt.
Bằng không, mấy người ngoài này ai dám nhận lời chào kia của Trình Học Dân.
Có lẽ cảm nhận được Trình Học Dân căng thẳng, Phùng Gia Ấu chỉnh lại cổ áo giúp hắn, trêu trọc:
“Anh căng thẳng cái gì? Lôi cái kiểu mặt dày lắm chiêu hồi ở thôn Trình Gia ra đi.”
Nghịch ngợm, nhưng đúng là lanh lợi. Trên mặt vẫn còn dấu nước mắt chưa khô. Trình Học Dân nhìn cô mà lòng cảm thấy xót xa, trêu lại:
“Anh thấy người căng là em đấy. Anh thì có gì mà căng thẳng chứ?”
Trình Học Dân sống hai đời, cảnh gì chưa từng trải?
Ngược lại là Phùng Gia Ấu, rõ ràng tim đang đập thình thịch liên hồi.
“Được, có câu này của anh là em yên tâm được một nửa rồi.”
Phùng Gia Ấu gật đầu, phủi bụi trên ống quần Trình Học Dân, dặn dò:
“Chút nữa để em nói, anh không mở miệng được thì đừng có mở.”
“Hiểu hiểu, y như tối hôm đó, anh nằm im không động đậy, để em làm.”
Trình Học Dân phụ họa theo, nhắc đến chuyện bị cô “đè” đêm đó.
“Anh muốn chết hả?”
Phùng Gia Ấu đỏ mặt tía tai, liếc hắn một cái đầy tức tối, rồi mạnh tay kéo hắn vào gian phòng chính nhà họ Phùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


