Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đã nói rõ là nửa tháng làm hạn, nếu hắn không xuất hiện ở đây, thì ngoan ngoãn nghe lời bỏ cái thai đó đi.”
“Con có biết không? Cái thai đã lớn rồi, càng kéo dài thì càng nguy hiểm với con đấy.”
“Nếu hắn thật sự muốn đến, nửa tháng đủ để đi đi về về hai chuyến rồi đấy.”
Trong sân thứ hai của tứ hợp viện ở ngõ Phúc Đông, Bắc Thái Bình Trang, Phùng Gia Ấu đối mặt với chất vấn của mẹ mình chỉ im lặng không nói gì.
“Gia Ấu, mẹ là vì muốn tốt cho con, thật sự không thể kéo dài thêm nữa, mau bỏ đi.”
Chị dâu hai hai Tôn Quyên cũng hùa theo, khuyên cô em chồng mau chóng bỏ thai, bằng không càng kéo dài sẽ càng phiền phức.
Trái lại, chị dâu cả Kha Ngọc Mai chỉ khẽ kéo tay áo chồng mình là Phùng Gia Chiêu, định nói lại thôi.
Phùng Gia Chiêu được vợ ra hiệu, do dự nhìn cô, sắc mặt thay đổi liên tục, nhưng vẫn cắn răng nói: “Thật ra thì…”
“Cứ quyết vậy đi.Ngày mai đến bệnh viện.”
Không chờ con trai cả nói xong, mẹ Phùng đã đứng bật dậy vỗ bàn, quyết định ngay tại chỗ, khiến hai vợ chồng Phùng Gia Chiêu và Kha Ngọc Mai xấu hổ đỏ bừng mặt.
Thấy cô con gái lớn bỗng dưng đứng bật dậy, không nói không rằng đi ra ngoài, mẹ Phùng hoảng hốt đuổi theo hỏi:
“Con đi đâu vậy?”
“Cái con nợ đời không hiểu chuyện này, đêm hôm khuya khoắt còn muốn đi đâu hả?”
“Con về trường. Con không đồng ý. Dù chết con cũng không đồng ý.”
Sắc mặt Phùng Gia Ấu lo lắng, trong lòng càng thêm rối bời.
Tính thời gian thì Trình Học Dân đáng ra đã tới Yến Kinh rồi mới phải, thế nhưng sao đến giờ vẫn chưa thấy đâu?
Cứ kéo dài thế này, mẹ cô thật sự sẽ trói cô đưa vào bệnh viện mất.
Phùng Gia Ấu cũng không ngờ, chỉ vì một đêm bốc đồng với Trình Học Dân, thế mà lại có thai.
Nói thật lòng, cô thật sự chưa sẵn sàng làm mẹ.
Lúc mới về lại thành phố, cô đã bị viễn cảnh tương lai tốt đẹp làm cho mê mẩn.
Sau đó, cha mẹ, anh cả, chị dâu, rồi thím cũng lần lượt quay về thành phố, khiến Phùng Gia Ấu càng trở nên vui mừng khôn xiết.
Cô muốn viết thư báo tin vui này cho Trình Học Dân đang ở Thiểm Bắc, nhưng lại bị mẹ ngăn cản, lén chặn thư.
Mẹ cô còn tuyên bố thẳng: không cho cô dây dưa gì thêm với tên nông dân dưới quê.Phải cắt đứt mọi liên lạc.
Cho dù hắn có là ân nhân cứu mạng con gái mình, lại còn giúp con gái có được tư cách thi đại học và trúng tuyển vào Đại học Yến Kinh đi chăng nữa thì cũng không được.
Nhưng chuyện này sao có thể nói cắt là cắt?
Huống hồ mẹ cô còn không biết, Phùng Gia Ấu đã để lại thứ đẹp đẽ và quý giá nhất của mình trên mảnh đất vàng ấy.
Vì vậy, cuộc hội ngộ vui vẻ giữa hai mẹ con rất nhanh đã biến thành đối đầu.
Đến khi Phùng Gia Ấu bị phát hiện có thai, cả nhà họ Phùng như bị ném vào một quả bom.
Không biết giữ mình. Mẹ Phùng tức giận vì cô không biết tự trọng, năm năm khổ nhọc chịu đựng, vậy mà ngay đêm trước khi hồi hương lại làm chuyện hồ đồ như vậy.
Cái thai này nhất định phải bỏ. Đây là nguyên tắc.
Cả nhà họ Phùng gần như đồng lòng khuyên cô bỏ cái thai.
Nhưng Phùng Gia Ấu, vì cô là người mang trong mình đứa bé nên đã kiên quyết giữ lại.
Chuyện lớn như vậy, cha mẹ sao có thể để con gái mình tùy tiện quyết định? Cuộc đối đầu càng lúc càng trở nên căng thẳng.
Thấy bụng càng lúc càng lớn, mà con gái thì ngang bướng muốn chết, cha Phùng- người xưa nay luôn điềm đạm cũng bắt đầu không nhịn nổi, kéo con gái ra nói chuyện tử tế.
Cuối cùng cũng khiến con gái dao động, đồng ý cùng mẹ ngồi xuống thương lượng.
Bỏ thai là giới hạn cuối cùng của mẹ Phùng.
Phùng Gia Ấu vẫn cương quyết giữ con, mẹ con tiếp tục đối đầu, không đạt được thoả hiệp.
Cuối cùng, cha Phùng đứng ra hòa giải, đề nghị chuyện giữ con hay không, để cho cha đứa bé quyết định.
Nếu để con gái tự viết thư cho cái tên nông dân kia quyền quyết định, thì còn gì là lựa chọn nữa? Tên đó chắc chắn sẽ muốn giữ lại.
Không chỉ muốn, mà còn có thể lấy cớ đó đến tận Yến Kinh nương nhờ nhà họ Phùng.
Cho nên, thư thì có thể viết nhưng phải do bà đọc, Phùng Gia Ấu cầm bút viết theo, một chữ cũng không được nhiều thêm, một chữ cũng không được thiếu.
Thế là Trình Học Dân nhận được bức thư ấy.
Nội dung trong thư thế nào thì không cần phải nói thêm. Điều đáng nói là: ngoài thư ra, mẹ con Phùng Gia Ấu còn có một “ước định quân tử”.
Từ ngày thư gửi đi, tính đúng nửa tháng.
Trong vòng nửa tháng, nếu Trình Học Dân xuất hiện ở nhà họ Phùng, chứng minh tên nông dân đó có bản lĩnh, có trách nhiệm.
Mẹ Phùng đồng ý: đến lúc đó gặp mặt rồi quyết định sau.
Nếu nửa tháng không thấy người đâu, tức là trong lòng hắn vốn không có con gái bà, càng không có chút trách nhiệm nào.
Vậy thì khỏi phải bàn, Phùng Gia Ấu phải ngoan ngoãn nghe lời lập tức vào viện.
Nói trắng ra, chính là đánh cược.
Cược xem tên nông dân Trình Học Dân đó có trách nhiệm với Phùng Gia Ấu hay không.
Cho dù trong thư đã viết rõ đứa bé đã bị bỏ, sau này không còn liên quan gì, bảo hắn đừng gửi thư liên lạc nữa, liệu hắn có đến Yến Kinh nữa hay không?
Nếu đến thì chứng tỏ hắn vẫn còn có trách nhiệm, trong lòng có con gái bà.
Nghe con gái nói, tuy hắn chưa tốt nghiệp trung học nhưng vẫn đủ thực lực thi đại học.
Nếu đến được mà còn thi đậu Đại học Yến Kinh thì mọi chuyện đều có thể thương lượng.
Nhưng đến giờ nửa tháng trôi qua, ngay cả cái bóng cũng chưa thấy đâu.
Vì thế hôm hay mới có cuộc đối đầu lần nữa giữa mẹ con hai người.
“Tội nghiệt mà. Sao tôi lại sinh ra đứa con nợ đời như vậy chứ?”
“Con cứ đi đi. Nếu con dám bước ra khỏi sân một bước, mẹ – Cố Tuyết Tình sẽ không có đứa con gái nào như con nữa.”
Không thể chấp nhận kiểu nuốt lời như vậy. Rõ ràng nửa tháng trước đã đồng ý rồi, Phùng Gia Ấu cũng đầy tự tin.
Kết quả thì sao? Tên đàn ông nông dân kia căn bản không để tâm đến cô.
Nếu thật sự quan tâm, nửa tháng đủ để đi đi về về hai chuyến rồi.
Thấy con gái thật sự định chạy khỏi sân, mẹ Phùng – Cố Tuyết Tình gấp đến mức hét vào mặt cậu con trai lớn vẫn đang ngây đứng ra đó.
“Phùng Gia Chiêu, còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau kéo em gái con lại. Con thật sự muốn nó sinh ra cái đứa con hoang kia à?”
Lời nói tuy cay nghiệt nhưng bà biết rõ con gái cứng đầu cỡ nào.
“Hả?”
“Gia Ấu! Gia Ấu!”
Phùng Gia Chiêu nghe xong không dám chậm trễ, lập tức chạy lên kéo em gái trở lại.”
“Mọi người cũng đi đi. Không sợ mất mặt lây đến cả sân trước à?”
Thấy hai cô con dâu chỉ đứng xem, mẹ Phùng lại khóc mắng.
“Đúng là tội nghiệt mà.”
Cha Phùng – người vẫn im lặng cũng giận đến mức lắc đầu, đuổi theo ra ngoài.
Nếu chuyện này truyền đến sân trước, thì cái danh gia thế nho học trăm năm của nhà họ Phùng coi như tiêu rồi.
Nhưng đến khi Phùng Gia Chiêu chạy tới, lại phát hiện em gái vẫn đứng yên đó, ngây người nhìn về phía cổng sân trước.
“Gia Ấu! Gia Ấu! Nghe lời mẹ đi. Mẹ cũng vì muốn tốt cho con. Hơn nữa chuyện này đã đánh cược rồi, cũng không phải không cho người ta có cơ hội mà.”
“Nhưng thực tế thì sao? Trong lòng người ta vốn không có con.”
Phùng Gia Chiêu tranh thủ lúc vợ không có ở bên, cũng khuyên nhủ em gái đôi câu.
“Nửa tháng rồi. trừ đi năm sáu ngày gửi thư, hắn hoàn toàn có hơn mười ngày, nếu muốn đến thì đã đến rồi.”
Đúng như mẹ nói, nếu hắn thật sự để tâm đến Gia Ấu, đi đi về về hai chuyến cũng đủ.
Nhưng người không đến, thật sự không thể để em gái mình – một cô gái chưa chồng bị hủy hoại như vậy.
“Trình Học Dân, Sao giờ anh mới tới vậy?”
Bất ngờ, không kịp phòng bị, Phùng Gia Chiêu bị tiếng hét đầy nghẹn ngào của em gái làm cho sững người.
Ngay sau đó, Kha Ngọc Mai, Tôn Quyên và cha Phùng cũng đều quay đầu nhìn về phía cổng sân trước.
Chỉ thấy phía cổng, một chàng trai trẻ ăn mặc giản dị đang dắt một chiếc xe đạp đi vào…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


