Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cơ mà, vào cái thời buổi này, không phải cứ nói lên thành phố là vác bao đi ngay được.
Trình Học Dân muốn vào thành phố thì trước tiên phải có cái gọi là giấy giới thiệu từ đại đội, không có nó thì đừng mơ bước ra khỏi công xã Quan Trang nửa bước.
Mà nếu muốn đi tận Yến Kinh, giấy giới thiệu từ đại đội còn chưa chắc xài được, tốt nhất là phải có giấy phép của công xã Quan Trang.
Không chỉ giấy giới thiệu đâu nhé còn phải có cả tem phiếu lương thực toàn quốc. Chứ cầm tem phiếu địa phương đi, đến Yến Kinh họ còn chẳng thèm cho một cái liếc mắt.
May thay, những thứ như giấy giới thiệu với tem phiếu toàn quốc, đối với Trình Học Dân xin dễ như trở bàn tay.
Bí thư đại đội thôn Trình Gia Loan chính là đại bá của anh, giấy giới thiệu đại đội buổi chiều hôm đó đã viết xong, còn được đóng dấu đầy đủ.
Còn bên công xã, nhờ có cậu làm cán bộ, chuyện xin giấy cũng trơn tru như đổ nước vào phễu, còn được “tặng kèm” thêm 10 cân tem phiếu toàn quốc.
Chưa hết, vì thương thằng cháu lớn vất vả đến tận Yến Kinh lo việc, ông cậu còn tranh thủ chức vụ, viết cho thêm một tờ giấy giới thiệu bỏ trống. Loại này quý lắm, đến nơi cần xác minh cái gì thì tự điền vô, tiện đủ đường.
Mà tờ giấy này cũng không phải tự nhiên mà có mẹ Trình Học Dân phải khóc sướt mướt cả một đêm bên nhà mẹ đẻ, mới moi được từ người nhà.
Chứ loại “giấy giới thiệu mở” này, không phải máu mủ ruột rà, ai dám liều gan trời ký cho.
Vậy là ba tờ giấy giới thiệu cộng mười cân tem phiếu toàn quốc trong tay, Trình Học Dân đã sẵn sàng mọi thứ chỉ còn thiếu một thứ quan trọng: vé tàu.
Thường thì dân quê như anh, không có vé tàu trong tay, chả ai dám bén mảng ra khỏi công xã đâu.
Nhưng Trình Học Dân thì khác.
Đã quen với nhịp sống nhanh của đời trước, chỉ cần xách vali lên là đi, căn bản không cần đợi công xã đặt vé tàu giúp, anh tự thu dọn hành lý, bắt xe khách lên huyện, rồi từ đó chuyển sang nhà ga thành phố.
Dựa vào giấy giới thiệu trong tay, anh mua được hai tấm vé tàu đi Yến Kinh, khởi hành vào ngày hôm sau.
Một vé đi lên tỉnh, vé còn lại là từ tỉnh đi lên thẳng Yến Kinh.
Phải chuyển tàu giữa chừng vì thành phố chỗ anh không có chuyến tàu đi trực tiếp lên Yến Kinh.
Vì ngày mai mới bắt đầu khởi hành nên anh qua đêm ở nhà nghỉ gần ga tàu.
Ngày 10 tháng 11 năm 1978, sau hơn 40 tiếng ngồi tàu ê mông, Trình Học Dân cuối cùng cũng đặt chân đến ga Yến Kinh.
Bước theo dòng người ra khỏi ga, ngắm cái quảng trường mang đậm dấu ấn thời đại trước mặt, anh thầm nhủ trong lòng:
“Yến Kinh, tôi tới rồi! Phùng Gia Ấu người đàn ông của em tới rồi đây."
Trong thư chẳng nói rõ địa chỉ nhà.
Chỉ biết phong thư được gửi từ Đại học Yến Kinh.
Cộng thêm việc bố mẹ cô ấy chưa được chuyển lại về thành phố, tạm thời không có nhà ở Yến Kinh, nên chắc chắn phải ở ký túc xá.
Thế là sau khi hỏi thăm tuyến xe buýt đến trường, anh liền leo thẳng lên xe.
Ngồi xe lắc lư suốt hơn 40 phút, khoảng 4 giờ chiều, Trình Học Dân đã đặt chân tới cổng Đại học Yến Kinh.
Và may mắn vào được trường một cách trót lọt.
Thời buổi đó, trường đại học gần như mở cửa tự do, ai muốn vào thì cứ vào chẳng cần xuất trình gì.
Chứ vài chục năm sau muốn vào Đại học Yến Kinh tham quan, hít tí không khí học thuật, cũng phải móc túi ra hơn 150 tệ tiền vé.
Trừ khi có bạn học đang học trong trường, thì còn đỡ được cái khoản đó.
Đại học Yến Kinh siêu lớn.
Lớn đến nỗi từ cổng trường đi bộ đến khoa của Phùng Gia Ấu cũng phải mất gần một tiếng đồng hồ.
“Bạn học ơi, đây có phải là khoa tiếng Hán thuộc khoa Ngữ văn không?”
“Bạn có biết sinh viên nào tên Phùng Gia Ấu không?”
Tìm tới giảng đường lớn nơi khoa Phùng Gia Ấu học, đúng lúc lớp vừa tan, Trình Học Dân đứng ngoài cửa đợi.
Không quan tâm tới ánh nhìn tò mò của sinh viên đi qua đi lại, anh cứ kiên nhẫn chờ.
Cho đến khi người cuối cùng rời khỏi lớp vẫn không thấy Phùng Gia Ấu đâu cả.
Anh nóng ruột chặn ngay cô sinh viên cuối cùng lại, hỏi gấp:
“Bạn học, bạn biết Gia Ấu không? Cho hỏi bạn là gì của cô ấy vậy?”
Hoàng Bội Giai đẩy gọng kính to tướng, thận trọng nhìn chàng trai có vẻ cùng lứa tuổi, trông có vẻ quê mùa nhưng lại có chút cứng cỏi và điển trai trước mặt, đánh giá một lượt rồi hỏi lại.
Nhìn cách ăn mặc thế kia, chắc không phải sinh viên trường mình rồi…
Tìm Phùng Gia Ấu á? Chẳng lẽ là người nhà từ quê lên?
“Anh là Trình Học Dân?”
Hoàng Bội Giai bỗng mắt sáng lên, như nhớ ra điều gì, liền thốt lên hỏi ngược lại.
“Ơ… bạn biết tôi?”
Thế là khỏi phải hỏi thêm nữa đúng người rồi!
Cô bạn trước mặt là bạn cùng lớp của Phùng Gia Ấu , còn giảng đường lớn này chính là lớp học của cô ấy.
Chỉ là...
Cả lớp tan đã học mà không thấy Phùng Gia Ấu đâu cả?
Hơn nữa…
Mới hỏi có mỗi câu “có biết Phùng Gia Ấu không?” mà đối phương đã gọi đúng tên anh.
Chứng tỏ Phùng Gia Ấu từng nhắc tới anh trước mặt cô gái này.
“Sao tôi lại không biết? Tôi lại biết anh quá ấy chứ."
“Anh làm cái bụng của Gia Ấu to lên phải không?”
Câu nói động trời của Hoàng Bội Giai khiến Trình Học Dân cứng đơ tại chỗ như bị sét đánh đồng thời xác nhận được một chuyện.
Phùng Gia Ấu, cô ấy thực sự có thai!!!
“Đứng ngây ra đó làm gì? Gia Ấu nghỉ học cả tuần nay rồi. Nghe nói ba mẹ cô ấy lên thành phố, phát hiện có bầu liền ép cô ấy phá bỏ.”
“Anh còn không mau chạy đến nhà cô ấy xem sao.”
Câu nói tiếp theo của Hoàng Bội Giai khiến mặt Trình Học Dân tái mét như tàu lá chuối.
Hoá ra… tất cả những gì Phùng Gia Ấu viết trong thư đều là thật.
Có thai!
Bị ép phá!
Quan trọng hơn cả là bố mẹ cô ấy đã về thành phố.
Vậy thì hoàn toàn giải thích được vì sao trong thư cô lại nói chuyện như thể muốn đoạn tuyệt.
Áp lực chắc chắn đến từ phía gia đình.
Nếu không, hôm chia tay còn bịn rịn sụt sùi, lưu luyến không rời… Thế mà quay đi đã gửi một lá thư đoạn tuyệt tình cảm.
Ngay khi đọc thư, Trình Học Dân đã thấy nghi ngờ nên mới vội vã đuổi theo đến đây.
Nhưng giờ thì sao? Gia Ấu nghỉ học cả tuần, cha mẹ cô ấy lại đang tìm cách phá bỏ đứa bé.
Mình… đến trễ rồi sao?
Rõ ràng nhận thư xong là sáng hôm sau lập tức lên đường.
Nhưng mà… nhìn lại bức thư Gia Ấu gửi, ghi ngày gửi từ nửa tháng trước Trình Học Dân thấy lòng rối như tơ vò.
Anh lập tức quay đầu xách hành lý chạy đi.
Chạy được mấy bước, lại quay lại hỏi dồn:
“Bạn học! Bạn biết địa chỉ nhà của Phùng Gia Ấu không? Cô ấy mấy ngày nay không đến lớp, gia đình có lên trường báo tin gì không?”
Hoảng thật rồi.
“Á?”
“Có có. Trước khi về nhà, Gia Ấu có đưa tôi địa chỉ. Cô ấy nói mấy ngày nữa anh chắc chắn đến tìm cô ấy.”
“Cô ấy còn đặc biệt để lại cho anh một mẩu giấy ghi địa chỉ.”
Hoàng Bội Giai cũng bị lây hoảng, vội vã lục cặp sách, lôi cuốn sách giáo khoa ra, tìm tờ giấy được kẹp trong một trang đánh dấu và đưa cho Trình Học Dân.
“Cảm ơn, cảm ơn bạn học.”
Trình Học Dân nhận lấy mẩu giấy, nhìn qua rồi nói một tiếng cảm ơn sau đó vội vàng quay đầu chạy đi.
“Này này…Gia Ấu còn để lại cho anh cả chiếc xe đạp đó, ở dưới lầu ấy.” Hoàng Bội Giai vội vàng nhắc nhở.
Cả xe đạp cũng chuẩn bị sẵn rồi?
Không còn thời gian để kinh ngạc, Trình Học Dân vội vã lấy xe, đạp như bay theo địa chỉ, hướng về phía ngôi nhà của Phùng Gia Ấu …
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)