Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Trí Thức Và Anh Chồng Mù Chữ Chương 12: Viết truyện…. Có thể đổi được cả căn tứ hợp viện?

Cài Đặt

Chương 12: Viết truyện…. Có thể đổi được cả căn tứ hợp viện?

“Bao nhiêu cơ?”

Nghe cô hỏi thế, Trình Học Dân thật sự tò mò, không biết trong sổ tiết kiệm này có bao nhiêu tiền, liệu có đủ để hắn ăn không ngồi rồi một năm nửa năm không?

“Đừng nhìn! Đừng nhìn! Trả lại cho em.”

Thấy Trình Học Dân chạm tay vào sổ tiết kiệm định mở ra xem, Phùng Gia Ấu nhảy dựng lên, ngăn cản anh.

“Em càng giấu anh lại càng muốn xem, nhất định phải liếc một cái mới được.”

Đã bị khiêu khích tới mức này, sổ tiết kiệm lại ở trong tay Trình Học Dân, chẳng lẽ không xem thử sao?

“Trình Học Dân! Đồ đáng ghét! Em bảo anh có đừng xem mà. Anh vội gì chứ hả?”

Đúng lúc này mẹ Phùng tan làm đang dắt xe đạp vào sân, vừa bước vào đã nghe thấy con gái mình trong phòng phát ra mấy lời lẽ xấu hổ không chịu nổi, mặt bà lập tức đỏ bừng.

Ban ngày ban mặt mà gấp cái gì?

Hai đứa nó ở trong phòng chị dâu, rốt cuộc đang làm cái trò gì không biết nữa?

“Phùng Gia Ấu, ra đây rửa rau cho mẹ.”

Thật sự muốn xông vào quát cho một trận là cái đồ không biết liêm sỉ, làm mất thể diện nhà họ Phùng.

Nhưng dù gì bà cũng là người có giáo dưỡng, đành nghiến răng gọi lớn vào phòng, bảo con gái mau chóng ra rửa rau.

“Chết thật, mẹ về rồi. Trình Học Dân mau trốn đi! Mau trốn đi!”

Câu này khiến sắc mặt mẹ Phùng càng đen hơn nữa. Không thể tưởng tượng nổi trong phòng lúc này là cảnh tượng gì.

Chết tiệt!

Con bé này đúng là không biết xấu hổ, ban ngày ban mặt dám cùng cái thằng đàn ông kia rồi làm chuyện bậy bạ trong phòng chị dâu mình.

“Mẹ! Hôm nay sao mẹ tan làm sớm thế?”

Phùng Gia Ấu là người đầu tiên lao ra khỏi phòng, quần áo lộn xộn, mặt mày hoảng hốt khiến mẹ Phùng càng thêm mất mặt.

Hóa ra còn trách bà về sớm à?

Bà chỉ nghĩ nhà có khách, lại vừa đăng ký kết hôn định sớm về nấu cơm tối.

Kết quả là bắt gặp hai đứa nó đang làm chuyện đồi bại sao?

“Mau đi rửa rau cho mẹ.”

Thấy Trình Học Dân cũng lật đật đi ra, mẹ Phùng liếc hắn một cái đầy khinh miệt, rồi quay sang mắng con gái mình một trận.

“Ui da, mẹ hôm nay mua nhiều rau vậy ạ? Con biết ngay mẹ là người thương tụi con nhất mà.”

Phùng Gia Ấu thấy mẹ lấy túi rau xuống từ xe đạp, mắt sáng rỡ, nịnh nọt tiến lên đón lấy túi rau vừa xem vừa reo lên: “Ơ? Mẹ còn mua cả thịt và cá nữa ạ?”

“Thịt chắc phải một cân ấy chứ?”

Không nói tới cá, chỉ riêng phần thịt thôi đã là quá hiếm rồi. Ước chừng tới cả cân, thật là quý.

Thường ngày cô về nhà ăn cơm, cả tuần còn chẳng thấy miếng thịt, nay có cả một cân, đúng là hiếm thấy.

“Lắm lời. Mau rửa đi!”

Mẹ Phùng thật sự không còn mặt mũi nào mà ra ngoài. Sao bà lại sinh ra cái đứa con gái không biết ngượng như thế này cơ chứ?

Ban ngày ban mặt chui vào phòng chị dâu làm chuyện mờ ám đã đành, bị bà bắt gặp mà còn dám nói năng tỉnh bơ như không.

“Mẹ, để con rửa. Gia Ấu dạo này không được đụng vào nước lạnh.”

Trình Học Dân rất biết điều, nhanh chóng tiến lên giành lấy túi, nhiệt tình đi rửa rau.

“Mẹ nhìn này! Giấy đỏ rực đấy.”

Phùng Gia Ấu như biểu diễn ảo thuật, lôi ra tờ giấy kết hôn đỏ chói giơ lên trước mặt mẹ nói.

“Rồi sẽ có ngày con hối hận.”

Mẹ Phùng liếc qua tờ giấy đỏ ấy, xem như đã hiểu rõ.

Cái tên nông dân nhìn có vẻ ngốc nghếch này thật ra chẳng ngốc chút nào, là có chuẩn bị cả rồi.

Ngay cả giấy xác nhận bổ sung đăng ký kết hôn cũng mang theo sẵn người.

Chồng bà còn tưởng con gái họ có thể quản được hắn?

Mẹ Phùng nhìn thấu cả rồi, hỏng rồi.

Sớm muộn gì con gái bà cũng sẽ phải hối hận.

“Mẹ! Hôm nay con cưới chồng, mẹ làm mẹ vợ chẳng nói được lời chúc nào tốt đẹp, lại còn rủa con gái hối hận là sao hả?”

“Hối hận hả?”

“Trình Học Dân! Trước mặt mẹ vợ anh, nói thử xem anh có để con gái bà ấy phải hối hận không?”

Phùng Gia Ấu cũng thấy mẹ mình nói hơi quá, chuyện đã thành rồi còn cứ cằn nhằn, không thể nói vài lời tốt lành hay sao?

Rốt cuộc có phải mẹ ruột không đây?

“Mẹ! Con đảm bảo, cả đời này sẽ không để Gia Ấu phải chịu một chút ấm ức nào.”

Trình Học Dân nhanh chóng cam đoan, hứa hẹn đầy chân thành.

“Mẹ nghe thấy chưa?”

Phùng Gia Ấu ra vẻ hài lòng với lời hứa này, đắc ý khiêu khích mẹ mình.

“Nói thì hay như hát, sống lâu mới biết lòng người.”

Mẹ Phùng không thèm quay đầu, giễu cợt một câu rồi lấy ra một tập bản thảo công văn từ cặp, nhét vào tay con gái:

“Lại không qua, sửa tiếp đi.”

“Cái gì? Lại không qua?”

Phùng Gia Ấu vừa mới đắc ý, giờ thì mặt mày xám xịt, lẩm bẩm oán trách:

“Mẹ cố tình phải không? Hôm nay là ngày cưới của con, lại cho con cái này?”

“Sửa cho đàng hoàng. Muốn ăn cơm trong ngành này đâu dễ thế. Con là sinh viên khoa Văn Yến Đại, sửa bao nhiêu lần rồi còn chưa hiểu, đầu óc toàn gỗ mục.”

Mẹ Phùng chỉ tay lên trán con gái, giận mà không dạy nổi, rồi xách cặp đi vào phòng chính.

Lúc đi ngang qua phòng con dâu bà còn lặng lẽ liếc mắt nhìn vào.

Chăn gối lộn xộn hết cả.

Quá đáng nhất là hai đứa trẻ Lệ Cầm và Lập Văn vẫn đang ngủ trong phòng.

Hai đứa làm cô, làm chú mà gấp đến mức ban ngày ban mặt cũng không chịu né bọn nhỏ một chút à?

“Bà ơi! Bà ơi! Nhìn nè! Chú rể cho cô nhiều tiền lắm luôn, bà xem nè.”

Đang thay đồ trong phòng, mẹ Phùng bị cháu gái Lệ Cầm xông vào làm cho giật mình. Con bé cầm cả xấp tiền to, hí hửng khoe với bà.

Bà giật mình, vội vàng giành lấy tiền từ tay cháu, hỏi:

“Lệ Cầm, tiền này cháu lấy ở đâu ra vậy?”

“Là chú rể cho cô mà! Cô mới giấu dưới gối, cháu lén nhìn thấy đó.”

“Bà ơi, chú rể mới tốt lắm, hôm nay còn dẫn tụi cháu đi ăn vịt quay nữa.”

“Vịt quay ngon lắm luôn! Chú còn hứa mai sẽ dắt tụi cháu đi ăn tiếp! Tụi cháu thích chú lắm!”

Trẻ con thì vô tư, ai cho kẹo thì là mẹ.

Đây là số tiền mà Trình Học Dân — đứa con rể nông dân kia — đưa cho con gái bà sao?

Mẹ Phùng đếm thử, đúng ba trăm đồng.

Còn có cả sổ tiết kiệm.

Sổ là của con gái bà, trong đó có hơn năm trăm đồng gửi ngân hàng.

“Cô dắt tụi cháu đi ăn vịt quay? Ăn ở đâu vậy?”

Mẹ Phùng hơi xúc động, hỏi thêm một câu.

“Quán Toàn Tụ Đức.”

“Cô còn mắng chú rể, nói chú ăn hết tiền trợ cấp một tháng của cô, bảo về nhà sẽ xử lý chú.”

“Lúc về còn véo tai chú đau tới phát khóc. Cô còn bắt chú phải giao nộp toàn bộ tiền mang theo đó nha.”

Thảo nào lúc nãy thấy tai thằng nhóc đỏ lừ hết cả.

“Được rồi, bà biết rồi. Lệ Cầm ngoan, đem tiền và sổ tiết kiệm trả lại dưới gối cô, đừng nói với ai biết chưa?”

Mẹ Phùng đưa lại tiền và sổ cho cháu gái, bảo con bé lén lút trả về chỗ cũ.

Lại nhìn ra ngoài — đứa con gái bà cùng con rể, ánh mắt thêm phần phức tạp.

Có lẽ là bà hiểu sai rồi, ban nãy tụi nó chỉ giấu tiền riêng chứ không phải làm chuyện bậy bạ ban ngày…

“Đó là cái gì thế? Mẹ bắt em sửa, đã sửa mấy lần rồi?”

Trình Học Dân vẫn chú ý tới mẹ con họ, thấy Phùng Gia Ấu cầm bản thảo ngồi ở cửa, cắn bút nhíu mày, không biết nên sửa chỗ nào.

Miệng còn lẩm bẩm:

“Sao lại không qua? Lại không qua nữa à?”

Trình Học Dân tò mò ghé lại hỏi.

“Tiểu thuyết đó! Em gửi bài cho tòa soạn của mẹ, mà hơn hai tháng nay cứ bị trả lại suốt, ba bốn lần rồi. Lần nào cũng bắt sửa, sửa tới phát rồ luôn.”

“Giờ còn biết sửa kiểu gì nữa? Em định bỏ luôn cho rồi.”

Đúng thật là muốn nổ đầu.

Nỗi khổ của việc sửa bản thảo, ai sửa người đó biết. Mà Phùng Gia Ấu sửa tới ba bốn lần, đau lòng chết mất.

“Viết tiểu thuyết… có kiếm được tiền không?”

Trình Học Dân chẳng mấy để tâm đến chuyện cô cực khổ sửa bản thảo, chỉ hỏi một câu như thế. Nếu viết có tiền, anh cũng muốn thử.

Dù sao đầu óc anh bây giờ cứ như mở hack vậy, những thứ từng xem kiếp trước vốn đã quên sạch, giờ lại hiện về ngày một rõ.

Nếu viết truyện mà kiếm được tiền… thì anh thật sự có thể “copy” ra một căn nhà.

À không — là “kính trọng” ra một căn nhà mới đúng.

“Viết tiểu thuyết có tiền không?”

Phùng Gia Ấu liếc anh một cái, cúi đầu nhìn bản thảo, hỏi lại:

“Trình Học Dân, anh biết căn tứ hợp viện của ông tiền nhiệm nhà chúng ta là từ đâu mà có không?”

“Từ đâu?” Trình Học Dân theo phản xạ hỏi lại.

“Viết tiểu thuyết kiếm nhuận bút* mà ra. Anh bảo có kiếm được tiền không?”

Nhuận bút: Khoản tiền thù lao trả cho người viết

(Hết chương)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc